Tĩnh phi đuổi đến ngoài viện, sốt ruột nhìn Dạ Thần Hiên truy vấn: "Có phải Mịch nhi xảy ra chuyện gì rồi không?"
Dạ Thần Hiên quay đầu nhìn Tĩnh phi: "Mẫu phi đừng lo, Mịch nhi nàng ấy rất tốt, hài nhi cũng rất tốt."
Dạ Thần Hiên nói xong lại vội vã rời đi.
Tĩnh phi vẫn không yên tâm, lập tức gọi Cẩm Tú: "Mau đến Đông cung xem Thái t.ử phi, xem nàng có được an ổn không."
"Tuân lệnh." Cẩm Tú lập tức hướng về phía Đông cung.
Một lát sau, Cẩm Tú trở về: "Nương nương, Thái t.ử phi vẫn an ổn."
Tảng đá trong lòng Tĩnh phi nhất thời buông xuống, lại hạ thấp giọng hỏi: "Thái t.ử phi đã lâm bồn chưa?"
Cẩm Tú lắc đầu: "Chắc là chưa, Bán Hạ nói Thái t.ử phi đang ngủ."
Kỳ thực nàng không tận mắt thấy Thái t.ử phi, nhưng nhìn thái độ người Đông cung, Thái t.ử phi cũng không giống như đang gặp chuyện.
Tĩnh phi cau mày, càng cảm thấy khó hiểu.
Mịch nhi chưa lâm bồn, thế sao Hiên nhi lại nói tiểu hoàng tôn đã chào đời.
Tĩnh phi lo lắng nhìn Dạ Chính Hùng đang tâm tâm niệm niệm chờ tiểu hoàng tôn, lại không kìm được đỏ hoe mắt.
"Nguyệt Khanh à, tiểu hoàng tôn... tới chưa?" Dạ Chính Hùng khó nhọc nhìn Tĩnh phi.
"Sắp tới rồi." Tĩnh phi nắm tay Dạ Chính Hùng an ủi.
Dạ Chính Hùng trìu mến xoa nhẹ mu bàn tay mềm mại của nàng: "Nguyệt Khanh, trẫm e rằng... không thể ở lại cùng nàng nữa..."
Tĩnh phi bỗng thấy sống mũi cay xè, nàng cố chớp mắt để ngăn dòng lệ, nhưng nước mắt lại càng trào ra: "Người từng nói kiếp này sẽ ở bên thiếp mãi mãi, không được nuốt lời."
"Đồ ngốc, trẫm lớn hơn nàng bao nhiêu tuổi, nàng nhìn vẫn như cô nương đôi mươi, còn trẫm đã là một lão già rồi..."
Dạ Chính Hùng gắng gượng nói lời nhẹ nhàng, nhưng lại khiến Tĩnh phi đau lòng đến mức không thể kiềm chế: "Người nói bậy, người chỉ lớn hơn thiếp hai tuổi, làm gì có nhiều tuổi."
"Hai tuổi?" Dạ Chính Hùng mê man, đầu óc lại bắt đầu không tỉnh táo. Ông nhìn gương mặt vẫn còn xuân sắc như hoa của Tĩnh phi, cười khổ: "Vậy tại sao trẫm trông lại già hơn nàng đến hơn hai mươi tuổi thế này. Trong lòng trẫm, nàng mãi mãi vẫn là thiếu nữ đôi mươi..."
"Hoàng thượng..." Tĩnh phi không thể kìm lòng mà bật khóc nức nở.
Dạ Chính Hùng đau lòng xoa đầu nàng: "Có gì mà phải khóc, đây đã là kết cục tốt đẹp nhất rồi. Giang sơn đã giao cho nhi t.ử của chúng ta, nàng cũng đã trở thành Hoàng hậu của trẫm, thật quá hoàn mỹ. Lại còn có tiểu hoàng tôn nữa, đừng khóc. Sau khi trẫm đi rồi, nếu nàng thấy cô đơn, hãy ra ngoài dạo chơi, đi xem thế giới bên ngoài..."
Nàng đã dành cả đời trong cung cấm này, quá cô quạnh rồi.
Thế giới của nàng chỉ có ông, nhưng thế giới của ông lại có rất nhiều, rất nhiều điều khác.
"Chỉ tiếc là, trẫm không thể... cùng nàng ra ngoài nữa..." Nghĩ đến việc sắp phải rời xa nàng, hốc mắt Dạ Chính Hùng trong chốc lát cũng ướt đẫm.
Trên thế gian này, ông không nỡ nhất là nàng, không buông bỏ được nhất cũng là nàng. Nghĩ đến việc thế giới bên kia không có nàng, ông thực sự không muốn c.h.ế.t.
"Hoàng thượng... thiếp sẽ theo người, người đi đâu, thiếp theo đó." Tĩnh phi nắm tay ông đặt lên mặt mình.
Ông không nỡ rời xa nàng, nàng cũng vậy.
Nàng không thể tưởng tượng nổi nếu cuộc sống không có ông thì sẽ ra sao.
Chắc là sống không bằng c.h.ế.t...
Thay vì sống như vậy, chi bằng theo ông đi, cũng coi như là một người bầu bạn.
"Không được, trẫm không cho phép!" Dạ Chính Hùng nghe vậy đột nhiên kích động, lập tức nắm lấy Tĩnh phi: "Nàng không được phép, hứa với trẫm!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tĩnh phi đẫm lệ nhìn ông, nhưng không nói lời nào.
Kỳ thực nàng đã sớm hạ quyết tâm, ngay từ khi biết giải cổ độc sẽ mất mạng, nàng đã quyết định như vậy.
"Không được, nàng phải sống thật tốt. Trẫm không thể ở bên Hiên nhi nữa, nàng thay trẫm ở bên nó. Còn tiểu hoàng tôn, nàng thay trẫm nhìn nó trưởng thành. Tiểu Sính Đình nữa, nàng thay trẫm dạy bảo nó, trẫm nợ nó quá nhiều..." Dạ Chính Hùng lải nhải rất nhiều, thấy nàng vẫn im lặng, ông vội vã muốn ngồi dậy.
Tĩnh phi hoảng sợ, vội vàng ấn ông nằm xuống: "Thiếp hứa với người, người mau nằm xuống đi."
"Được." Dạ Chính Hùng thở phào, như thể đã dốc cạn sức lực, mệt mỏi nằm đó, chỉ cốt giữ lại hơi thở cuối cùng để chờ gặp tiểu hoàng tôn.
Lại thêm một lát sau, Dạ Thần Hiên bế một đứa bé trở về.
"Hiên nhi!" Nhìn đứa bé trong lòng Dạ Thần Hiên, Tĩnh phi kinh ngạc.
Sao lại thực sự có một đứa trẻ.
"Tiểu hoàng tôn..." Dạ Chính Hùng thấy Dạ Thần Hiên bế trẻ trở về, tinh thần chợt tỉnh táo đôi chút, đưa tay về phía y.
"Phụ hoàng, tiểu hoàng tôn tới rồi." Dạ Thần Hiên lập tức bế đứa bé đến trước mặt Dạ Chính Hùng.
"Được, tiểu hoàng tôn, trông đẹp quá..." Dạ Chính Hùng run rẩy bàn tay, vuốt ve gương mặt non nớt của đứa bé, tràn ngập vui mừng: "Giống Hiên nhi, Nguyệt Khanh, nàng xem này..."
Gà Mái Leo Núi
Tĩnh phi vội vàng tiến tới, liếc nhìn đứa trẻ.
Đứa bé đang ngủ, nhưng nhìn đôi mày mắt thì biết là tướng mạo rất đẹp, chỉ là không giống Hiên nhi, cũng chẳng giống Mịch nhi.
"Giống, quả thực rất giống Hiên nhi." Dạ Chính Hùng đang trong tình trạng này, Tĩnh phi không dám kích động ông, đành thuận theo nói.
"Giống Hiên nhi là tốt rồi, sau này cũng sẽ là một tiểu oa nhi khôi ngô..." Dạ Chính Hùng không kìm được lại mở tã lót của đứa bé.
Nhìn thấy tiểu đinh đinh, Dạ Chính Hùng lại mỉm cười: "Là một tiểu hoàng tôn..."
Dạ Chính Hùng không nén nổi ôm lấy đứa bé hôn hôn, ông chờ đợi lâu như vậy, cuối cùng đã đợi được rồi.
Thấy Dạ Chính Hùng yêu thương đứa bé đến thế, trong lòng Dạ Thần Hiên vô cùng đau đớn, đỏ mắt nói: "Phụ hoàng, ngài đặt tên cho tiểu hoàng tôn đi ạ?"
"Đặt tên." Dạ Chính Hùng nhìn ánh nắng ban mai bên ngoài, suy nghĩ một lát rồi nói: "Trời sáng rồi, chi bằng gọi là Húc Nghiêu đi. Nó chính là hy vọng của Đại Tề chúng ta, mong nó sau này có thể làm một vị hoàng đế vĩ đại..."
Dạ Thần Hiên lập tức gật đầu: "Được, cứ gọi là Húc Nghiêu, Dạ Húc Nghiêu!"
"Húc Nghiêu... Nghiêu Nghiêu bé nhỏ của hoàng gia gia, sau này, hoàng gia gia sẽ dạy con cưỡi ngựa, dạy con săn b.ắ.n, dạy con đọc sách, tập viết, sẽ cùng con..." Dạ Chính Hùng ôm tiểu hoàng tôn tâm tâm niệm niệm, mãn nguyện nhắm mắt lại.
"Phụ hoàng!!!" Dạ Thần Hiên lập tức nhào tới, thấy Dạ Chính Hùng không còn phản ứng, hoảng hốt gọi lớn: "Thái y, thái y..."
Thái y vẫn luôn đợi bên ngoài lập tức xông vào, kiểm tra cho Dạ Chính Hùng, lại phát hiện ông đã...
Các thái y đồng loạt quỳ xuống, bi thống nói: "Điện hạ nén bi thương, hoàng thượng ngài đã băng hà!"
Đầu óc Dạ Thần Hiên nổ tung, nhìn Dạ Chính Hùng đang nở nụ cười trên giường, tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Tĩnh phi sắc mặt trắng bệch, trân trân nhìn Dạ Chính Hùng, hoàn toàn không thể chấp nhận sự thật này.
"Oa~" Đứa bé trong tã lót như cảm ứng được điều gì, đột nhiên cất tiếng khóc to.
Tiếng chuông tang vang vọng cùng với tiếng trẻ khóc khắp hoàng cung, bao trùm toàn bộ hoàng cung trong bầu không khí bi thương.
Đông cung.
Đường Mịch đang chìm trong giấc ngủ, nghe thấy tiếng chuông tang, đột nhiên giật mình tỉnh giấc.