Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 871: Tâm cơ của Sầm phó tướng



Thấy là Sầm phó tướng, Mạnh Bác giật mạnh tay ra: "Kẻ khác cái gì, đừng có che đậy cho hắn nữa, ngoài hắn ra không còn ai khác."

Sầm phó tướng cười lạnh: "Mạnh tướng quân sao khẳng định là do tướng quân của ta làm, chẳng lẽ tối qua ngài tận mắt nhìn thấy?"

Mạnh Bác bị lời của Phó tướng Sầm làm cho nghẹn họng, hừ lạnh: "Người c.h.ế.t ngay bên trong doanh trại Hổ Uy Doanh của ngươi, ngoài hắn ra thì còn ai dám làm chuyện táng tận lương tâm này chứ."

"Còn có ta." Phó tướng Sầm lạnh giọng đáp lời.

Mọi người nghe vậy tức thì ngây dại, sửng sốt nhìn về phía Phó tướng Sầm.

"Ngươi ư?" Mạnh Bác cũng đờ đẫn, dường như không ngờ rằng Phó tướng Sầm lại dám nhận tội g.i.ế.c người.

"Lão Sầm!" Đường Phong lập tức quát ngăn Phó tướng Sầm.

Đệ biết rõ lão Sầm không thể nào sát hại Bành Thủy, đệ cũng không muốn y thay mình nhận tội, bởi vì chính đệ vốn không hề g.i.ế.c Bành Thủy.

Phó tướng Sầm đưa mắt nhìn đệ đầy trấn an.

Lăng Phong Vân nhíu mày nhìn Phó tướng Sầm: "Ý của ngươi là ngươi đã g.i.ế.c Bành Thủy?"

Trong mắt Lăng Phong Vân lóe lên tia sáng sắc bén, nếu Sầm Minh thật sự nhận tội, đây quả là thu hoạch ngoài ý muốn.

Lão ta vốn đã chướng mắt Sầm Minh từ lâu, cũng biết y là người của Dạ Thần Hiên, lần này có thể trừ khử y, cũng coi như trừ được một cái gai trong lòng.

"Không, mạt tướng không g.i.ế.c Bành Thủy." Phó tướng Sầm sao có thể nhận tội g.i.ế.c người, y cũng đâu có khờ.

Thấy y nói năng tiền hậu bất nhất, Lăng Phong Vân có chút không vui: "Vậy ý của ngươi là sao?"

"Đường Tướng quân không phải là hung thủ thực sự, mạt tướng có thể tìm ra kẻ sát nhân đích thực." Phó tướng Sầm nhìn Lăng Phong Vân, giọng đanh thép.

Lăng Phong Vân nhíu mày c.h.ặ.t hơn, liếc nhìn Mạnh Bác.

Mạnh Bác cũng không hiểu Phó tướng Sầm rốt cuộc có ý đồ gì, bèn hoảng loạn nói: "Sầm Minh, ngươi đừng có lãng phí thời gian ở đây nữa, hung thủ thật sự chính là Đường Phong, ngươi có giảo biện thế nào cũng vô ích."

Phó tướng Sầm hừ lạnh: "Mạt tướng đã nói, mạt tướng có cách tìm ra hung thủ thực sự. Mạnh Tướng quân rốt cuộc là đang sợ điều gì? Hay là cái c.h.ế.t của Bành Thủy có liên quan đến Mạnh Tướng quân, nên ngài mới vội vàng muốn vu oan cho Tướng quân nhà ta như vậy?"

"Ngươi nói bậy bạ gì đó!" Mạnh Bác lập tức hung hăng lườm Phó tướng Sầm, bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống y.

Trái ngược với sự nóng nảy của Mạnh Bác, Phó tướng Sầm vô cùng bình tĩnh: "Mạt tướng đã nói rất rõ ràng, nếu Mạnh Tướng quân cứ mãi ngăn cản mạt tướng tìm ra hung thủ thật sự, thì chỉ có một khả năng duy nhất: chính ngài mới là hung thủ đã sát hại Bành Thủy!"

"Hoang đường! Đúng là nói hươu nói vượn!" Mạnh Bác nổi trận lôi đình, nhưng lời đã nói ra, nếu lão còn ngăn cản, chỉ sợ binh sĩ toàn doanh trại sẽ nghi ngờ chính lão.

Cuối cùng, Mạnh Bác đành thỏa hiệp, gân cổ nói: "Được, ngươi thử nói xem, hung thủ thật sự là ai? Bản Tướng quân hôm nay muốn xem thử, ngươi định bao che cho Đường Phong thế nào."

Đám binh sĩ đều nhìn về phía Phó tướng Sầm, chờ đợi câu trả lời.

Phó tướng Sầm nhìn quanh đám binh sĩ: "Xin mọi người hãy xếp hàng theo doanh trại của mình."

Đám binh sĩ lập tức nghe lời trở về vị trí cũ.

Phó tướng Sầm lại chọn ra một trăm binh sĩ từ Hổ Uy Doanh, bảo họ đưa tay ra.

Sau khi kiểm tra tay của một trăm binh sĩ này, Phó tướng Sầm liền tập hợp họ lại, thì thầm điều gì đó.

Mạnh Bác nhìn Phó tướng Sầm đang cố tình đứng xa, trong lòng cảm thấy bất an.

Tên này rốt cuộc có kế sách gì mà có thể tìm ra hung thủ thực sự chứ? Kẻ đó tối qua không hề để lộ sơ hở, nếu không thì đã bị bắt từ tối qua rồi.

Một trăm binh sĩ nghe xong lời dặn của Phó tướng Sầm, đều gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Phó tướng Sầm quay lại trước mặt mọi người, bảo đám binh sĩ: "Xin tất cả hãy giơ tay của mình lên, giơ thật cao quá đầu."

Đám binh sĩ nghe vậy đều nhìn vào tay mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tại sao lại phải giơ tay lên vậy?"

"Trên tay có gì sao?"

"Có gì đâu nào!"

Phó tướng Sầm trầm mặt nhìn mọi người: "Tất cả giơ tay lên, ai không giơ tay, người bên cạnh có thể tố giác, kẻ đó chính là hung thủ thực sự."

Phó tướng Sầm vừa dứt lời, đám binh sĩ nào dám chậm trễ, đều đồng loạt giơ tay lên.

Phó tướng Sầm gật đầu với một trăm binh sĩ kia, họ lập tức hiểu ý tản ra, bắt đầu kiểm tra tay của đám binh sĩ.

Ba doanh trại, không sót một ai.

Đám binh sĩ đi từ đầu đến cuối, hầu như không dừng lại.

Sau một tuần trà, một binh sĩ dừng lại trước mặt binh sĩ của Minh Uy Doanh, mắt sáng lên hô lớn: "Tìm thấy rồi."

Đám binh sĩ đồng loạt nhìn tới.

Phó tướng Sầm thấy vậy cũng lập tức chạy lại.

Lăng Phong Vân và những người khác không hiểu chuyện gì, nhưng cũng đi theo xem.

Trong chốc lát, mọi người bao vây lấy binh sĩ kia, kẻ đó cũng đầy vẻ ngơ ngác, vẫn đang giơ cao đôi tay.

Phó tướng Sầm bước tới, nhìn thấy dấu vết trên tay gã, liền nheo mắt nói: "Ngươi chính là hung thủ thật sự sát hại Bành Thủy."

Gã binh sĩ nghe vậy hoảng hốt, theo bản năng liếc nhìn Mạnh Bác.

Mạnh Bác cũng giật mình, thầm siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

Gã binh sĩ trấn tĩnh lại, lập tức giảo biện: "Ta và Bành Thủy quan hệ rất tốt, sao ta có thể g.i.ế.c Bành Thủy? Ngươi đừng có vu oan cho ta."

"Vu oan cho ngươi ư?" Phó tướng Sầm cười lạnh, nắm lấy tay trái của gã: "Bằng chứng ngay trên tay ngươi, ngươi còn dám chối cãi."

Gã binh sĩ hoảng sợ nhìn bàn tay trái của mình, nhưng chẳng thấy gì cả: "Tay ta chẳng có gì cả, lấy đâu ra bằng chứng?"

Phó tướng Sầm không giải thích nhiều, trực tiếp giơ cao tay gã lên trước mặt mọi người: "Mọi người nhìn xem tay gã, có thể thấy gì nào?"

Bàn tay trái của gã dưới ánh mặt trời hiện ra vài vệt bột hơi lấp lánh.

"Đó là cái gì?"

Gà Mái Leo Núi

"Hình như là bột gì đó."

Gã binh sĩ nghe thấy tiếng bàn tán, trong lòng càng hoảng loạn.

Bột gì cơ chứ?

Vừa rồi lúc lão bảo giơ tay lên, gã đã kiểm tra tay mình rất kỹ, vốn chẳng có gì cả, cũng không có bột nào hết.

Phó tướng Sầm nhìn thấu tâm tư gã, cười lạnh: "Biết tại sao ngươi không nhìn thấy những hạt bột này không? Vì loại bột này rất đặc biệt, chỉ dưới ánh mặt trời mới hiện ra, tay ngươi để dưới thấp thì không thể nào thấy được."

Họ đang ở trong rừng rậm, ánh sáng nơi này không đủ, đám binh sĩ đứng chen chúc, tay để thấp kiểm tra thì càng không thể tiếp xúc ánh mặt trời, nên gã căn bản không thấy bột trên tay mình.

Mà gã lại càng không thể tự giơ tay mình lên để kiểm tra, sự chột dạ không cho phép gã làm vậy.

Gã binh sĩ kinh hãi, càng thêm căng thẳng: "Bột gì cơ? Ta không biết gì hết! Ta không hiểu ngươi nói gì, ngươi đừng có vu oan cho ta!"

Phó tướng Sầm không thèm giải thích, vẫn giữ c.h.ặ.t t.a.y gã, nhìn mọi người nói: "Biết bột này ở đâu ra không? Là đêm qua sau khi Bành Thủy ngủ say, ta đã bôi lên người y. Trên người kẻ này có bột đó, đủ để chứng minh gã chính là hung thủ thật sự!"