Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 884: Bành Thủy chết mà sống lại



Lăng Phong Vân lúc này nào còn tâm trí đâu quan tâm là binh sĩ nào, liền tùy ý nói: "Cho hắn vào."

Tiểu tướng nghe lệnh, lập tức bảo người mở cổng thành.

Cổng thành mở rộng, một binh sĩ cưỡi ngựa tiến vào thành.

Người lính đó từ xa nhìn thấy Đường Phong, lập tức mừng rỡ: "Đường tướng quân."

Đường Phong quay đầu, khoảnh khắc nhìn thấy Bành Thủy cũng có chút ngạc nhiên: "Bành Thủy?"

"Đường tướng quân." Bành Thủy vội vã xuống ngựa, chạy tới trước mặt Đường Phong rồi quỳ xuống: "Đường tướng quân, mạt tướng gặp được người thật tốt quá."

Các binh sĩ khác nhìn thấy Bành Thủy, ai nấy đều sững sờ.

"Trời đất ơi, là Bành Thủy!"

"Ta không hoa mắt đấy chứ, chẳng phải Bành Thủy c.h.ế.t rồi sao?"

" đúng vậy, chẳng phải Bành Thủy đã bị Trần Hải hạ độc c.h.ế.t rồi sao? Tại sao hắn lại sống lại!"

Đường Phong hoàn hồn, vội vàng đỡ hắn dậy: "Sao đệ lại tới đây? Không phải ta đã bảo đệ về kinh thành rồi sao?"

Bành Thủy nắm lấy tay chàng, sốt sắng nói: "Mạt tướng tới là để báo cho Tướng quân biết, Mạnh Bác và Lăng Phong Vân có ý đồ mưu phản. Họ muốn hại người, người nhất định phải cẩn thận với bọn họ."

Đường Phong nghe vậy liền nhìn về phía Lăng Phong Vân và Mạnh Bác.

Những binh sĩ khác cũng đều đồng loạt nhìn sang hai kẻ đó.

Mạnh Bác cuối cùng cũng hoàn hồn sau sự chấn động vì Bành Thủy sống lại, lập tức trừng mắt với Bành Thủy: "Ngươi ăn nói lung tung gì đó!"

Bành Thủy lúc này mới nhận ra Lăng Phong Vân và Mạnh Bác đều ở đây, tức thì cảm thấy sợ hãi.

Mạnh Bác mắng Bành Thủy xong lại chỉ vào Đường Phong quát lớn: "Không phải ngươi nói ngươi đã xử lý t.h.i t.h.ể của Bành Thủy rồi sao? Tại sao bây giờ hắn lại ở đây? Tại sao ngươi phải giấu chuyện Bành Thủy còn sống, chẳng lẽ tất cả đều do ngươi bày mưu? Rõ ràng Bành Thủy còn sống mà ngươi lại cố tình nói hắn đã c.h.ế.t, ngươi rõ ràng là muốn hủy hoại danh tiếng của bọn ta. Đường Phong, lòng dạ ngươi thật độc ác!"

Chỉ cần nghĩ tới việc trên đường đi mình bị binh sĩ bàn tán sau lưng bao nhiêu điều xấu, Mạnh Bác liền tức đến mức muốn bóp c.h.ế.t tiểu t.ử Đường Phong này.

Các binh sĩ khác nghe Mạnh Bác nói vậy, lại đổ dồn ánh mắt về phía Đường Phong.

Thấy họ hiểu lầm Đường Phong, Bành Thủy vội vàng lên tiếng: "Không phải như vậy, Đường Tướng quân là người tốt, chính ngài ấy đã cứu ta, ta mới được cải t.ử hoàn sinh. Nếu không có Đường Tướng quân, giờ này ta cũng như Trần Hải, nằm dưới đống đất vàng kia rồi."

Khi Bành Thủy nói những lời này, hắn cảm kích muốn quỳ xuống dập đầu với Đường Phong, nhưng Đường Phong đã kịp thời đỡ lấy hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đã tới lúc nào rồi, bây giờ không phải là lúc nói mấy lời này.

Các binh sĩ khác lại tỏ ra vô cùng hứng thú với chuyện Bành Thủy sống lại.

"Rốt cuộc chuyện này là thế nào, đệ nói rõ ra xem nào!"

"Đúng đó Bành Thủy, kể cho bọn ta nghe xem, rốt cuộc đệ đã cải t.ử hoàn sinh như thế nào."

Bành Thủy sợ đám người Mạnh Bác lại đổ oan cho Đường Phong nên không muốn giấu giếm nữa.

"Hôm đó khi Đường Tướng quân ở lại an táng cho ta và Trần Hải, ngài ấy phát hiện ta vẫn còn một hơi thở nên đã cho ta uống t.h.u.ố.c giải, còn vận công giải độc giúp ta, nhờ vậy ta mới nhặt lại được mạng mình. Đường Tướng quân đã chôn cất Trần Hải, còn để lại lương khô, nước uống và cả một ít bạc cho ta, dặn ta nghỉ ngơi dưỡng sức rồi về kinh thành. Nhưng ta nghĩ tới chuyện Lăng Đại tướng quân và Mạnh Tướng quân muốn hãm hại ngài ấy nên không yên tâm, mới vội vàng đuổi theo để báo tin."

Nghe xong những lời của Bành Thủy, mọi người mới bừng tỉnh đại ngộ.

Hóa ra hắn sống lại như vậy, nếu không có Đường Tướng quân, Bành Thủy thật sự đã c.h.ế.t chắc rồi.

Cũng may Đường Tướng quân nhân nghĩa, tình nguyện ở lại an táng cho Bành Thủy và Trần Hải. Nếu ngài ấy không ở lại, chỉ sợ cũng chẳng ai phát hiện ra Bành Thủy còn chưa c.h.ế.t, như vậy hắn đã bỏ lỡ cơ hội cứu mạng tốt nhất và chắc chắn không sống nổi.

Nói như vậy, Đường Tướng quân đã cứu mạng Bành Thủy hai lần rồi, ngài chính là ân nhân cứu mạng chân chính của hắn!

Mạnh Bác cũng đã hiểu ra Bành Thủy sống lại thế nào, lập tức hừ lạnh: "Đường Phong trong tay vừa hay có t.h.u.ố.c giải liền cứu sống ngươi, ngươi lại vừa hay lo lắng cho hắn nên chạy tới đây vu khống bổn tướng quân. Tại sao cái sự 'vừa hay' của ngươi lại nhiều đến thế? Nếu nói chuyện này không phải do ngươi và Đường Phong cấu kết, chắc chắn chẳng ai tin!"

Gà Mái Leo Núi

Bành Thủy thấy Mạnh Bác vẫn đổ nước bẩn lên người Đường Phong liền sốt ruột: "Ta không vu khống bất cứ ai, những lời ta nói đều là sự thật. Để chứng minh những gì mình nói là thật, ta có thể kể rõ ngọn ngành mọi chuyện cho mọi người nghe."

Mọi người đều biết, hôm đó ta tới Hổ Uy Doanh cướp lương khô của họ, sau đó bị Đại tướng quân trách phạt, đ.á.n.h năm mươi quân côn. Năm mươi quân côn đó thực ra với cơ thể của ta mà nói cũng chẳng là gì, ta chịu được. Thế nhưng sau khi đ.á.n.h xong, Mạnh Bác lại không tìm quân y chữa trị cho ta, hoàn toàn để mặc ta sống c.h.ế.t mặc bay.

Tối hôm đó ta phát sốt cao, toàn thân lạnh buốt. May thay Đường Tướng quân không để bụng chuyện cũ, để Dương Lâm cõng ta vào doanh trướng của ngài, cho ta uống t.h.u.ố.c, mớm nước, còn để ta nghỉ ngơi ở đó. Ta cảm kích Đường Tướng quân trong lòng, tự nhủ nhất định phải dưỡng thương thật tốt, không ngờ Đường Tướng quân đi chưa được bao lâu, lại có một kẻ lẻn vào ép ta uống t.h.u.ố.c độc, kẻ đó chính là Trần Hải."

Bành Thủy vừa nói vừa đau xót nhìn Mạnh Bác: "Trước đây ta và Trần Hải vốn thân thiết, không hề có thù oán, không ngờ kẻ tới g.i.ế.c ta lại là huynh đệ tốt. Lúc đó ta đã hỏi Trần Hải tại sao muốn hại ta. Trần Hải bảo ta, trách thì trách bản thân ta số mệnh xui xẻo, thân thể yếu ớt, ngay cả năm mươi quân côn cũng không chịu nổi, còn nói giữ lại ta cũng chỉ là gánh nặng cho Mạnh Tướng quân, không bằng dùng mạng ta làm cống hiến cuối cùng. Sau này ta mới biết, cống hiến mà họ nói chính là hãm hại Đường Tướng quân."

Các binh sĩ nghe xong đều kinh ngạc ngẩn người, không chỉ binh sĩ Lăng gia quân mà ngay cả binh sĩ thủ thành trên cổng thành Tây Ninh cũng bàng hoàng.

Trong Lăng gia quân lại có chuyện bỉ ổi như vậy, thật sự làm người ta sụp đổ tam quan!

Còn binh sĩ phía Lăng gia quân vốn đã sớm đoán được sự thật, nhưng giờ đây khi nó bị phơi bày thẳng thừng trước mặt, vẫn khiến người ta cảm thấy chấn động.

Mạnh Bác thấy Bành Thủy phơi bày mọi chuyện mình làm một cách trần trụi trước mặt mọi người, tức thì nổi giận: "Bành Thủy! Ngươi ăn nói xằng bậy gì đó? Tại sao lại oan uổng bổn tướng quân, bổn tướng quân khi nào lệnh cho Trần Hải đi g.i.ế.c ngươi? Có phải Đường Phong dạy ngươi nói thế không, có phải hắn bảo ngươi tới hãm hại bổn tướng quân không?"

Bành Thủy nhìn Mạnh Bác đang giận quá mất khôn, cười khổ: "Mạnh Tướng quân hình như quên mất, mạt tướng vốn không phải binh sĩ Hổ Uy Doanh, mà là binh sĩ Minh Uy Doanh. Trước đó mạt tướng căn bản không quen biết Đường Tướng quân, cũng không hề thân thích, nhưng lại là tâm phúc của Mạnh Tướng quân đây. Nếu không phải ngài vứt bỏ mạt tướng như một con cờ thí, mạt tướng sao có thể đứng ra vạch trần âm mưu của ngài."

Ngược lại là ngài, mọi chuyện mạt tướng làm đều là nghe lệnh ngài, chính ngài bảo mạt tướng tới Hổ Uy Doanh cướp lương khô, cho Đường Tướng quân một bài học. Vậy mà cuối cùng tại sao ngài lại vứt bỏ mạt tướng, chẳng lẽ chỉ vì mạt tướng ăn n

ăm mươi quân côn đó, làm ngài mất mặt sao? Mạt tướng thật sự rất muốn hỏi ngài, mạng sống của mạt tướng thật sự không đáng giá bằng chút sĩ diện đó của ngài sao?"