Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, Dạ Kinh Hoa giật mình quay người lại.
Những binh sĩ Tây Vực sau lưng hắn cũng vô thức dạt sang hai bên.
Rất nhanh, đội quân bí ẩn đó đã hiện ra trước mắt mọi người.
Dạ Kinh Hoa nhìn về phía hai người dẫn đầu, sắc mặt lập tức thay đổi: "Là các ngươi!"
Tiêu Phượng Trạch nhìn bộ dạng mặt mày lấm lem của Dạ Kinh Hoa, giễu cợt: "Xem ra lục biểu ca những ngày qua sống chẳng ra sao nhỉ? Nhìn khuôn mặt bẩn thỉu này đi, đúng là làm mất hết thể diện hoàng thất Đại Tề ta!"
Nghe nhắc đến "Hoàng thất Đại Tề", lại thấy hắn gọi Dạ Kinh Hoa là biểu ca, Tháp Mộc Mộc cuối cùng cũng hiểu ra thân phận của những người mới đến. Nhìn lại đội quân đen nghịt phía sau họ, lòng hắn lập tức trở nên hoảng loạn.
Gân xanh trên trán Dạ Kinh Hoa giật liên hồi, hắn trợn mắt nhìn Tiêu Phượng Trạch: "Là Dạ Thần Hiên bảo ngươi đến!"
Tiêu Phượng Trạch hừ lạnh: "C.h.ế.t đến nơi rồi còn hỏi nhiều làm gì? Mau mau đầu hàng đi!"
Dạ Kinh Hoa lại nhìn về phía đám binh lính đông nghịt phía sau, vì quân số quá đông nên trong chốc lát không thể nhìn rõ con số cụ thể.
Dạ Kinh Hoa đành cầu cứu nhìn về phía Tháp Mộc Mộc: "Họ mang đến bao nhiêu người? Cơ hội đột phá vòng vây của chúng ta lớn đến mức nào?"
Tháp Mộc Mộc đã sớm âm thầm tính toán, hắn lạnh mặt nói: "Ngươi vẫn là nên đầu hàng đi, đừng để liên lụy đến chúng ta."
"Ngươi..." Dạ Kinh Hoa giận tím mặt: "Tháp Mộc Mộc, là hoàng đế của các ngươi sai ngươi đến giúp bản vương! Giờ ngươi muốn làm kẻ hèn nhát, đã hỏi ý kiến hoàng đế của các ngươi chưa?"
Tháp Mộc Mộc nhìn hắn như nhìn một kẻ ngốc: "Ở đây có mười lăm vạn đại quân Tây Vực của ta, ngươi nghĩ trong mắt hoàng đế, ngươi quan trọng hơn mười lăm vạn đại quân này sao?"
...Dạ Kinh Hoa lập tức bị chặn họng đến mức không nói nên lời.
Trong lòng hắn, tất nhiên hắn quan trọng hơn mười lăm vạn đại quân này, nhưng trong mắt Thuần Vu Giác thì chưa chắc đã vậy.
Nếu đổi lại là Thuần Vu Giác, chính hắn cũng tuyệt đối không cho rằng Dạ Kinh Hoa quan trọng hơn mười lăm vạn tinh binh này.
Vừa nghĩ đến việc mất trắng mười lăm vạn đại quân, Dạ Kinh Hoa hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t Lăng Phong Vân. Nếu không phải do kẻ này làm mất đại quân, sao hắn lại rơi vào cảnh cô lập, không viện binh thế này.
"Đã cân nhắc xong chưa? Là hàng hay không hàng!" Quân Thiên Triệt đã đợi đến mức mất kiên nhẫn.
Không đợi Dạ Kinh Hoa lên tiếng, Tháp Mộc Mộc đã lớn tiếng hô: "Đây là việc nhà của Đại Tề các ngươi, không liên quan đến Tây Vực chúng ta! Hãy để binh lính Tây Vực chúng ta rời đi, ân oán của các ngươi thì tự các ngươi giải quyết!"
...Dạ Kinh Hoa tức đến mức gân xanh trên trán giật liên hồi.
Tháp Mộc Mộc đáng c.h.ế.t, vậy mà lại bội tín bỏ nghĩa như thế, còn chưa thực sự giao chiến đã vội vàng vứt bỏ hắn.
Quân Thiên Triệt liếc nhìn Tháp Mộc Mộc, cười tà mị: "Sao? Chuyện của Đại Tề ta mà các ngươi thích thì nhúng tay, muốn rút lui là rút lui sao? Các ngươi coi Đại Tề là nơi nào thế?"
Đường Phong cũng đứng trên thành lâu, cười lạnh: "Đây là lãnh thổ của Đại Tề ta, đâu phải nơi người Tây Vực các ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi!"
Hai người kẻ trước người sau lên tiếng gây áp lực, binh lính Tây Vực lập tức rối loạn thành một bầy.
Tháp Mộc Mộc siết c.h.ặ.t dây cương, lòng đầy bất an: "Rốt cuộc các ngươi muốn thế nào?"
"Đầu hàng hoặc t.ử chiến, các ngươi tự chọn đi!" Quân Thiên Triệt vừa dứt lời đã dẫn đại quân từng bước tiến sát lại gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ầm ầm ầm!" Tiếng bước chân hành quân của đại đội làm rung chuyển cả mặt đất, chỉ cần nghe thanh thế cũng đủ biết quân số địch vượt xa họ, sợ rằng gấp ba bốn lần số quân của chính mình.
Tháp Mộc Mộc hoảng loạn nhìn Quân Thiên Triệt: "Đừng manh động, có chuyện gì từ từ nói."
Tháp Mộc Mộc vừa nói vừa nhảy từ trên lưng ngựa xuống, nhanh ch.óng bắt lấy Dạ Kinh Hoa, đặt lưỡi đao lên cổ hắn.
"Vương gia!" Lăng Phong Vân và Tưởng Tiến kinh hãi biến sắc, vừa định tiến lên cứu người thì đã bị đám binh lính Tây Vực xung quanh vây lại.
Đám binh lính Tây Vực đó cũng nhìn rõ tình thế, giờ đây họ và những người Đại Tề này không còn chung một chiến tuyến nữa.
Gà Mái Leo Núi
Tất cả đều là tại những kẻ này, họ mới rơi vào kết cục nông nỗi như ngày hôm nay.
Nếu hôm nay họ phải bỏ mạng vì đám người này, dù có c.h.ế.t, họ cũng sẽ không để cho đám người Đại Tề này được bình an rời đi.
Đám lính Tây Vực ban nãy còn hăng hái đến công thành, giờ đây đối với đám người Dạ Kinh Hoa lại hận thấu xương, chỉ muốn băm vằm bọn họ thành trăm mảnh để trút giận.
"Tháp Mộc Mộc!" Dạ Kinh Hoa cũng không ngờ hắn lại chơi trò này, vội kêu lên: "Ngươi muốn làm gì? Bản vương và hoàng đế của các ngươi là đồng minh, tình như anh em, nếu dám động vào bản vương, hoàng đế của các ngươi tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!"
Những lời này lọt vào tai Tháp Mộc Mộc, khiến hắn ngay lập tức liên tưởng đến vài hình ảnh khó coi.
Nếu trước đó chưa biết tên này là kẻ đoạn tụ, hắn còn có thể hiểu theo hướng bình thường, nhưng giờ đây những lời này khiến hắn cảm thấy sởn cả gai ốc.
"Câm miệng!" Tháp Mộc Mộc trừng mắt hung dữ nhìn hắn.
Thật không biết hoàng đế nhà mình coi trọng điểm nào ở gã đàn ông trói gà không c.h.ặ.t này nữa, một vị quân vương tốt đẹp thế mà lại bị hắn làm cho hư hỏng.
Lưỡi đao sắc bén lại áp sát hơn, Dạ Kinh Hoa sợ hãi nuốt nước bọt cái ực: "Đừng g.i.ế.c bản vương! Có chuyện gì từ từ thương lượng, các ngươi muốn gì?"
Lăng Phong Vân cũng lập tức trấn an: "Tướng quân hãy bình tĩnh, dù là muốn gì, chúng ta sẽ cố gắng đáp ứng!"
Tháp Mộc Mộc trực tiếp đảo mắt khinh bỉ.
Hai kẻ ngốc này, đến nước này rồi mà vẫn còn mơ tưởng chuyện đàm phán điều kiện với hắn.
Tháp Mộc Mộc không thèm quan tâm đến hai người kia nữa, nhìn thẳng vào Quân Thiên Triệt và Tiêu Phượng Trạch: "Chẳng phải hắn là Vương gia của các ngươi sao? Nếu không muốn hắn c.h.ế.t, thì hãy nhường cho bản tướng quân một con đường!"
"Ha ha ha ha..." Tiêu Phượng Trạch như nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ: "Ngươi bị ngốc à? Hắn sớm đã không còn tư cách làm Vương gia nữa rồi, hắn chỉ là một tên loạn thần tặc t.ử, ngươi nghĩ chúng ta lại quan tâm đến sống c.h.ế.t của một kẻ phản nghịch sao?"
Tháp Mộc Mộc cuối cùng cũng thấy mình thật ngu xuẩn hết chỗ nói, hắn chán ghét nhìn Dạ Kinh Hoa trong tay: "Chẳng phải các ngươi muốn hắn sao? Bản tướng quân giao hắn cho các ngươi, thế thì cũng nên để chúng ta rời đi rồi chứ."
Quân Thiên Triệt liếc nhìn Dạ Kinh Hoa trong tay Tháp Mộc Mộc: "Người, chúng ta lấy! Binh lính Tây Vực, cũng phải ở lại!"
"Ngươi nói thế là có ý gì!" Đồng t.ử Tháp Mộc Mộc co rút, trong cơn giận dữ, con d.a.o trong tay hắn khẽ run lên, lập tức vạch ra một vết m.á.u trên cổ Dạ Kinh Hoa.
"A!" Mối đe dọa cận kề cái c.h.ế.t hết lần này đến lần khác khiến Dạ Kinh Hoa sợ hãi hét lên.
Tháp Mộc Mộc nào quan tâm đến sống c.h.ế.t của hắn, lưỡi d.a.o vì kích động mà run cầm cập: "Lời ngươi nói vừa nãy là ý gì? Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
Quân Thiên Triệt chưa từng thấy kẻ nào ngu muội đến vậy, thấy đối phương không hiểu, đành nói thẳng: "Người Đại Tề phải ở lại, người Tây Vực cũng phải ở lại! Các ngươi chỉ có hai lựa chọn: Một là đầu hàng trong sống sót, hai là biến thành cái xác mà ở lại!"
"Khẩu khí lớn thật đấy!" Quân Thiên Triệt vừa dứt lời, một giọng nói đầy âm tà đã vang lên từ phía sau.