Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 904: Sai lầm lớn nhất của ngươi là ngươi đã thua



Dạ Thần Hiên cũng nhìn chằm chằm Dạ Kinh Hoa, không hiểu hắn đang cười cái gì.

Dạ Kinh Hoa cười xong, đột nhiên nhìn về phía Dạ Thần Hiên. Hắn muốn đứng dậy, nhưng vì gân tay gân chân đều đứt đoạn, nên căn bản không thể đứng lên nổi.

Hắn vẫn chỉ có thể nằm liệt dưới đất, khí thế giảm đi một nửa, nhưng vẻ mặt vẫn đầy ngang ngược: "Bản vương sát huynh thí phụ, mưu triều phản loạn? Nếu có cách khác, ai lại muốn đi con đường này. Rõ ràng ngươi chỉ là một kẻ dã chủng, vậy mà phụ hoàng lại coi ngươi như bảo vật! Rõ ràng Dạ Quân Dục là kẻ phế vật, phụ hoàng vẫn muốn truyền ngôi cho hắn! Rõ ràng bản vương mới là kẻ túc trí đa mưu nhất, nhưng trong mắt phụ hoàng chưa bao giờ có bản vương! Tại sao? Tại sao bản vương làm bao nhiêu chuyện mà không đạt được thứ mình muốn, còn các ngươi chẳng cần làm gì, phụ hoàng lại dâng tất cả lên tận tay? Ngươi nói xem, thế có công bằng không?"

Dù là Dạ Thần Hiên hay Dạ Quân Dục, bọn chúng đều đáng c.h.ế.t! Ai bảo phụ hoàng thiên vị bọn chúng!

Dạ Thần Hiên nhìn Dạ Kinh Hoa đang điên cuồng, nhíu mày không đáp lời.

Những lời oán trách bản thân của Dạ Kinh Hoa vẫn chưa dứt: "Bản vương không muốn sát huynh thí phụ, cũng chẳng muốn thông địch phản quốc, nhưng bản vương muốn làm Hoàng đế, muốn ngồi lên vị trí cao nhất Đại Tề. Bản vương vì mình mà tính toán thì có gì sai, người không vì mình trời tru đất diệt, bản vương không sai!"

Dạ Kinh Hoa gào thét, dường như chỉ có như vậy mới chứng minh được hắn không sai.

Gà Mái Leo Núi

Dạ Thần Hiên lạnh lùng nhìn hắn: "Nghe qua thì đúng là không sai. Nếu ngươi cho rằng không sai, vậy thì cứ theo logic của ngươi mà luận. Sai lầm lớn nhất của ngươi chính là, ngươi đã thua!"

Câu "Ngươi đã thua" giống như một b.úa tạ giáng xuống, đ.á.n.h thẳng vào linh hồn Dạ Kinh Hoa, đập tan mọi hy vọng của hắn.

Hắn đã thua, một khi đã thua thì không còn cơ hội làm lại, tất cả đã kết thúc.

Dạ Thần Hiên nhìn sang Tưởng Tiến: "Tưởng Tiến làm tướng quân lại không trung với Đại Tề, không màng đến bách tính, mưu triều soán vị, thông địch phản quốc, vốn phải bị tru di cửu tộc. Nghĩ đến tiểu hoàng t.ử sắp chào đời, cô muốn tích phúc cho tiểu hoàng t.ử, không muốn sát sinh quá nhiều. Tưởng Tiến chịu án c.h.é.m đầu, Tưởng gia tịch thu tài sản. Những người khác trong Tưởng gia, từ mười tuổi trở lên đều đày ra biên cương, dưới mười tuổi trục xuất khỏi kinh thành, ba đời nhà họ Tưởng không được vào kinh làm quan."

"Đa tạ Thái t.ử điện hạ từ ân." Tưởng Tiến nhắm mắt, dập đầu tạ ơn Dạ Thần Hiên.

Từ ngày bị bắt, hắn đã biết mình khó thoát cái c.h.ế.t. Tội của hắn đáng c.h.ế.t muôn lần, nhưng hắn lại liên lụy đến gia đình.

Hắn sợ nhất là gia đình bị tru di. Cháu nội hắn mới bốn tháng tuổi, Nhi t.ử út cũng chưa đầy mười tuổi, sao hắn nỡ nhìn họ vì lỗi lầm của mình mà mất mạng.

Giờ đây nghe Thái t.ử nguyện tha cho một con đường sống, hắn vô cùng cảm kích. Con út và cháu nội đều được sống, những người khác dù bị đày đi, chí ít cũng còn giữ được mạng.

Hắn c.h.ế.t không đáng tiếc, may mà không khiến con cháu phải chôn cùng.

Suy cho cùng, vẫn là Thái t.ử nhân từ, nếu đổi lại là Dạ Kinh Hoa, chắc chắn sẽ tru di cả nhà.

Tưởng Tiến nghĩ vậy, càng thêm hối hận vì đã mưu phản. Nếu năm đó hắn không đi theo Lăng Phong Vân thì tốt biết mấy, đã không đến nông nỗi này.

Đời không có t.h.u.ố.c hối hận, hắn đành dập đầu tạ ơn Thái t.ử thêm mấy cái.

"Phan Khiếu, Mạnh Bác, Lăng Phong Vân, tội đồng với Tưởng Tiến. Vì bọn chúng đã bị Đường Phong c.h.é.m c.h.ế.t, nên miễn hình phạt c.h.é.m đầu, còn lại xử lý y như Tưởng Tiến: tịch thu gia sản và lưu đày."

Dạ Thần Hiên nói xong lại nhìn về phía Tưởng Tiến: "Người đâu, áp giải hắn xuống, đợi đến ngọ canh sẽ c.h.é.m đầu thị chúng ở Ngọ Môn."

Ngự lâm quân bước vào, trực tiếp áp giải Tưởng Tiến đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tưởng Tiến lặng lẽ bị kéo đi mà không hé nửa lời.

Giải quyết xong Tưởng Tiến, Dạ Thần Hiên lại nhìn Dạ Kinh Hoa: "Dạ Kinh Hoa sát huynh thí phụ, thông địch phản quốc, tuân theo di nguyện của tiên hoàng, tước bỏ vương tước, giáng làm thứ dân, phán tội c.h.é.m đầu, những kẻ còn lại trong vương phủ đều đày đi xa."

Dạ Thần Hiên gọi Ngự lâm quân tới áp giải Dạ Kinh Hoa.

Dạ Kinh Hoa cuối cùng cũng nóng ruột, nhìn Dạ Thần Hiên: "Dẫu thành bại tại thiên, nhưng nể tình m.á.u mủ huynh đệ, ngươi không thể tha cho ta một con đường sống sao?"

"Tình m.á.u mủ?" Dạ Thần Hiên hừ lạnh: "Khi ngươi phái người g.i.ế.c Tứ ca, sao không nghĩ đến tình huynh đệ? Khi ngươi hạ độc phụ hoàng, sao không nghĩ đến tình m.á.u mủ? Kẻ không có tư cách nói chuyện tình nghĩa với cô nhất chính là ngươi!"

"Người đâu, lôi Dạ Kinh Hoa ra ngoài đợi c.h.é.m." Dạ Thần Hiên vung tay, Ngự lâm quân lập tức kéo Dạ Kinh Hoa ra ngoài.

"Dạ Thần Hiên, lần này là ta thua, nhưng ta không phục! Ngươi chỉ là cưới được một Vương phi tốt, nếu không có Quân Hạ giúp ngươi, ngươi mãi mãi chẳng là gì!" Dạ Kinh Hoa không muốn c.h.ế.t, đỏ mặt tía tai gào lên với Dạ Thần Hiên.

Dạ Thần Hiên sắc mặt bình thản, như thể không nghe thấy lời hỗn xược của hắn.

Quân Hạ nghe không nổi nữa, giơ tay ngăn Ngự lâm quân lại, bước đến trước mặt Dạ Kinh Hoa: "Ngươi sai rồi, từ đầu đến cuối, ta chẳng làm gì cả, Thái t.ử cũng chưa từng nghĩ đến việc dùng binh lực của ta."

Dạ Kinh Hoa không tin lời Quân Hạ, cười lạnh: "Đến nước này rồi, nói dối để làm gì? Ở Tây Cương, nếu không có ba mươi vạn đại quân của ngươi, làm sao bản vương có thể thua!"

Dù Đường Phong đã cướp đi binh lực của Lăng Phong Vân, hắn vẫn còn mười lăm vạn đại quân mà Thuần Vu Giác cho mượn, dù có liều mạng, hắn vẫn còn cơ hội thắng!

Hơn nữa, hắn tin rằng nếu đ.á.n.h nhau thật, Thuần Vu Giác sẽ không ngồi yên. Chỉ cần có một chút hy vọng lấy được thành Tây Ninh, Thuần Vu Giác chắc chắn sẽ hỗ trợ, nên hắn tuyệt đối không thể thua!

Quân Hạ nhìn hắn đầy thương hại: "Ngươi nghĩ sai rồi, đó căn bản không phải binh lực của ta."

Dạ Kinh Hoa trợn mắt, gào thét điên cuồng: "Không thể nào! Không phải binh của ngươi, vậy là của ai!"

Quân Hạ không trả lời, chỉ vung tay, Ngự lâm quân liền lôi Dạ Kinh Hoa đi.

Những lời vừa rồi giữa Dạ Kinh Hoa và Quân Hạ lập tức gây tò mò cho các quan lại khác.

"Binh lực mà họ nói là sao vậy?"

"Nghe nói lần này Thái t.ử điện hạ ngoài việc phái Lăng gia quân đến Tây Cương, còn phái Quân đại nhân và Phụng Trạch Thế t.ử cùng dẫn ba mươi vạn đại quân tới trước. Chính ba mươi vạn đại quân này đã nội ứng ngoại hợp với cậu nhóc nhà họ Đường, mới dễ dàng đ.á.n.h bại Dạ Kinh Hoa."

"Vậy ba mươi vạn đại quân đó nếu không phải của Quân Hạ thì là của ai?"

"Đúng thế, các nơi khác cũng không có động tĩnh điều động ba mươi vạn đại quân, chẳng lẽ số quân đó từ trên trời rơi xuống?"

Ngay khi các đại thần đang bàn tán xôn xao, Dạ Thần Hiên lên tiếng: "Các khanh đừng đoán nữa, ba mươi vạn đại quân đó là tư binh của cô."