Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 918:



Ngoài Quân lão thái thái, Quỷ Kỳ và Diêm Hoàng ra, những người khác đều không biết chuyện bên trong.

Lời Thuần Vu Giác nói là ý gì?

Hóa ra tất cả đều là một vở kịch do họ dàn dựng, Mịch nhi căn bản không khó sinh, tất cả chỉ để dẫn dụ Thuần Vu Giác ra mặt giải cổ cho nàng.

Mọi người đều bàng hoàng trước sự điên rồ của Đường Mịch và Dạ Thần Hiên.

Tất nhiên, kẻ điên rồ nhất chính là Thuần Vu Giác: "Để trẫm giải cổ cho nàng, ngươi thế mà để nàng đau đớn như vậy, chỉ để trẫm tin là nàng khó sinh, Dạ Thần Hiên, ngươi có còn là nam nhân không!"

Y cứ ngỡ nàng khó sinh thật, không ngờ lại là một vở kịch như thế.

Dạ Thần Hiên vốn không muốn cãi nhau với y, nhưng thấy bà đỡ đã vào phòng, hắn cũng yên tâm hơn chút, quay đầu nhìn Thuần Vu Giác đang điên cuồng, giơ tay đ.ấ.m mạnh vào đầu y một cái.

Thuần Vu Giác không đề phòng nên bị trúng đòn, lảo đảo hai bước suýt ngã xuống đất.

Thuần Vu Giác phẫn nộ trừng mắt nhìn Dạ Thần Hiên: "Ngươi còn dám đ.á.n.h trẫm!"

Gà Mái Leo Núi

Dứt lời, Dạ Thần Hiên lại tung thêm một đ.ấ.m, trực tiếp đ.á.n.h ngã y xuống đất: "Trước kia không đ.á.n.h ngươi, không phải vì ta không muốn, mà là vì thương Mịch nhi, giờ cô không còn gì phải kiêng dè nữa!"

Dạ Thần Hiên nói xong liền ngồi đè lên người Thuần Vu Giác, giáng cho y một trận đòn!

Thuần Vu Giác hoàn hồn, điên cuồng phản kháng, hai người lập tức lao vào đ.á.n.h nhau.

Đường Phong và Quân Thiên Triệt, Đường Kỳ đứng một bên xem mà cũng ngứa tay ngứa chân.

Họ thực sự rất muốn giống như Dạ Thần Hiên, đập cho gã không biết xấu hổ này một trận mới hả giận. Tuy nhiên, họ cũng biết tên đó chẳng thể nào làm gì được Dạ Thần Hiên, chuyện này cứ để họ tự giải quyết, dù sao thì Dạ Thần Hiên cũng không chịu thiệt.

Đúng như mọi người nghĩ, hai người đ.á.n.h nhau một hồi thì đã phân thắng bại, Thuần Vu Giác hoàn toàn bị Dạ Thần Hiên áp chế.

Tuy nhiên, Dạ Thần Hiên nể tình y đã giải cổ cho Đường Mịch nên không ra tay độc ác, chỉ ghim c.h.ặ.t lấy y: "Nếu không phải ngươi làm càn hạ cổ cho nàng, làm sao nàng phải nghĩ ra cách này để giải cổ, tất cả đau đớn nàng gánh chịu hiện tại đều từ ngươi mà ra, kẻ không có tư cách chỉ trích trẫm nhất trên đời này chính là ngươi!"

Y có tư cách gì mà lớn tiếng trước mặt hắn chứ, nếu thứ y hạ cho Mịch nhi không phải là cái loại cổ Đồng sinh cộng t.ử kia, hắn sớm đã g.i.ế.c y cả trăm lần rồi, còn để y sống đến giờ sao.

Thuần Vu Giác bị Dạ Thần Hiên đè đến mức không thở nổi, y muốn phản kháng, nhưng vừa mới trải qua việc giải cổ khiến y chẳng còn chút sức lực nào.

"Trẫm chỉ đang dùng cách của trẫm để yêu nàng, trẫm chưa bao giờ nghĩ sẽ làm hại nàng!" Thuần Vu Giác thở hồng hộc quát lớn.

Y không phải đang muốn biện minh cho bản thân, y thực sự nghĩ như vậy.

"Cách của ngươi sao?" Dạ Thần Hiên cười lạnh: "Hạ cổ cho nàng, đây là cách của ngươi à? Nàng có ân cứu mạng với ngươi, ngươi không biết báo ơn thì thôi, còn vì thứ tình cảm nực cười của mình mà hạ cổ nàng, bắt nàng chịu đủ nỗi đau, đây là cái cách của ngươi đấy à!"

Lời Dạ Thần Hiên khiến Thuần Vu Giác tức giận, y đột ngột đẩy Dạ Thần Hiên ra, phẫn nộ trừng hắn: "Ngươi dựa vào cái gì mà nói tình cảm của trẫm nực cười! Trẫm yêu nàng chân thành, trẫm có thể sống vì nàng, c.h.ế.t vì nàng, ngươi dựa vào cái gì mà nói trẫm nực cười!"

"Dựa vào việc ngươi đã làm tổn thương nàng!" Thấy y còn mặt mũi gầm thét với mình, Dạ Thần Hiên cũng nổi giận, đẩy mạnh y vào cột, tiếp tục đè bẹp y.

Thuần Vu Giác cố sức phản kháng nhưng vẫn không đẩy nổi Dạ Thần Hiên, đành nghiến răng cười lạnh: "Nói đến chuyện tổn thương, ai có thể hơn được ngươi, việc ngươi làm tổn thương nàng còn ít sao?"

Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, ánh lửa hận thù bùng phát dữ dội!

Dạ Thần Hiên không phải không nghe ra ý trong lời y, lại càng ấn mạnh y xuống, nghiến răng thấp giọng nói: "Đó là do cô bất đắc dĩ, kiếp trước cô sai lầm quá nhiều, nên ông trời đã cho cô cơ hội làm lại lần nữa. Đã là người trọng sinh thì ngươi phải biết kiếp trước cô từng tự vẫn trước mộ nàng, trong khi ngươi chỉ biết miệng nói sống c.h.ế.t vì nàng, cô sớm đã sống c.h.ế.t vì nàng từ lâu rồi!"

Lời Dạ Thần Hiên lại kích thích Thuần Vu Giác, y căm phẫn trừng mắt nhìn hắn: "Ngươi chỉ là vận may tốt hơn, quen biết nàng trước trẫm, nếu nàng quen trẫm trước, trẫm tuyệt đối sẽ không để nàng có cơ hội yêu ngươi!"

Kiếp trước y đã chậm hơn một bước, kiếp này y vẫn chậm hơn hắn một bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ông trời thật bất công, tại sao cứ để nàng sinh ra ở Đại Tề, nếu sinh ra ở Tây Vực, thì y đã có thể quen nàng trước Dạ Thần Hiên rồi!

Dạ Thần Hiên cười nhạo: "Chỉ tiếc, ngươi không có cơ hội đó, và vĩnh viễn sẽ không bao giờ có cơ hội đó. Nàng đời đời kiếp kiếp đều chỉ là người của cô, cô c.h.ế.t cũng không buông tay, càng không cho ngươi cơ hội đó!"

Hắn không biết mình đã phải tốn bao nhiêu tâm huyết mới có được nàng, sao có thể buông tay, dù có c.h.ế.t vạn lần, hắn cũng không bao giờ buông tay.

Ánh mắt kiên định của Dạ Thần Hiên khiến Thuần Vu Giác cảm thấy đáng sợ, y tin chắc hắn sẽ nói được làm được.

Đổi lại là y, y cũng sẽ không cho bất kỳ nam nhân nào cơ hội!

Nói đi nói lại, cuối cùng vẫn là y bại, bại một cách triệt để, có Dạ Thần Hiên ở đây, y vĩnh viễn không bao giờ có được nàng!

Nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt y, Dạ Thần Hiên đột nhiên buông y ra: "Nể tình ngươi giải cổ cho nàng, lần này cô tha cho ngươi một mạng. Cút ngay, cô vĩnh viễn không muốn nhìn thấy ngươi!"

Dạ Thần Hiên nói xong xoay người bước đi, đến cửa lại lớn tiếng cảnh cáo: "Nếu cô đi ra mà ngươi vẫn còn ở đây, thì đó chính là ngày tàn của ngươi!"

Dạ Thần Hiên dứt lời liền bước vào phòng.

Thuần Vu Giác ngây dại tựa vào cột trụ, không nhúc nhích. Sau khi đứng ngây người ở cửa hồi lâu, y đột ngột quay người rời đi.

Đường Phong thấy vậy định tiến lên cản lại, nhưng lại bị Quân Thiên Triệt kéo lại.

Quân Thiên Triệt đưa mắt ra hiệu, cuối cùng Đường Phong không ngăn cản y nữa.

Quân Thiên Triệt nhìn theo bóng lưng Thuần Vu Giác, khẽ nheo mắt.

Tha cho y là quyết định của Dạ Thần Hiên, tin rằng đó cũng là quyết định của Mịch nhi.

Dù cho y đã giải cổ độc cho Mịch nhi, dù có thể thấy y thực lòng yêu thương nàng, cũng thực lòng có tình cảm với nàng, chỉ tiếc là đã chọn sai phương thức, chung quy vẫn chỉ là kẻ bại trận mà thôi.

Hơn nữa, dù sao y cũng là Hoàng đế Tây Vực, nếu y c.h.ế.t trong hoàng cung Đại Tề, chỉ sợ Tây Vực và Đại Tề sẽ thực sự khai chiến. Đến lúc đó, người chịu khổ chính là bách tính của cả hai nước.

Vậy nên, đã vì Dạ Thần Hiên nguyện ý tha cho y một mạng, thì cứ để y đi thôi!

Thuần Vu Giác dưới ánh nhìn của mọi người, lầm lũi bước ra ngoài.

Đợi y rời đi, Quân Hạ mới nhìn về phía Quân lão thái thái: "Đỗ Nguyệt Trân, có phải bà đã sớm biết Mịch nhi không phải khó sinh?"

Nghe Quân Hạ gọi thẳng cả tên lẫn họ, Quân lão thái thái liền cảm thấy da đầu tê dại.

Mọi người cũng lập tức hoàn hồn.

Tô thị bừng tỉnh nhìn về phía Quân lão thái thái: "Mẫu thân, người đã vào phòng xem Mịch nhi rồi, nên người sớm biết nàng ấy không phải khó sinh?"

Quân Thiên Triệt chấn động nhìn Quân lão thái thái: "Tổ mẫu, người vẫn luôn diễn kịch với chúng con sao!"

Đường Phong cũng đau lòng nói: "Ngoại tổ mẫu, sao người ngay cả Phong nhi cũng gạt?"

Đối diện với những ánh mắt chất vấn đó, Quân lão thái thái lập tức bắt đầu giả ngốc: "Bồ Tát phù hộ, phù hộ Mịch nhi nhà chúng ta có thể bình an hạ sinh!"

Quân lão thái thái vừa cầu nguyện vừa đi sang bên cạnh khấn vái, dáng vẻ chuyên tâm khiến chẳng ai nỡ lòng nào quấy rầy bà.

...Mọi người đều cạn lời nhìn Quân lão thái thái.

Bản lĩnh giả ngốc của người nhà họ Quân quả nhiên là truyền thừa!