Đêm qua lăn qua lộn lại giày vò quá sức, Ứng Đề ngủ một mạch đến 12 giờ trưa.
Khi tỉnh dậy, đầu óc trống rỗng, phải ngồi thẫn thờ trên giường một lúc lâu để hoàn hồn rồi mới vén chăn bước xuống.
Lâu Hoài đã dậy làm việc từ sớm, cô đẩy cửa phòng đi ra phòng khách, anh đang ngồi ở đảo bếp họp video.
Anh không thích đeo tai nghe lắm, âm thanh cuộc họp từ máy tính được mở loa ngoài, người ở đầu bên kia màn hình nói không chỉ nhanh, mà ngay cả nhiều từ chuyên ngành trong đó Ứng Đề nghe cũng chỉ hiểu lơ mơ.
Lâu Hoài vốn đang lơ đãng lắng nghe, thấy cô dậy, nheo mắt nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, rồi vẫy tay với cô.
Nghĩ đến lần trước ở Vân Đỉnh Lâm Thành đêm đó, anh cũng đang họp, vì cô đến mà bỏ mặc bao nhiêu người để nói chuyện và hôn cô, Ứng Đề sợ chuyện cũ tái diễn, thế nào cũng không chịu qua đó, chỉ rót một cốc nước, đứng ở phòng ăn từ từ uống.
Lâu Hoài cười như không cười nhìn cô một lúc, hồi lâu, bước xuống khỏi ghế ở đảo bếp, đi về phía cô.
Dáng đi của anh rất lười nhác, đặc biệt là vào những lúc riêng tư thế này, nhưng mỗi bước chân ấy dường như đều giẫm lên trái tim Ứng Đề.
Theo lý mà nói, giới giải trí là nơi không thiếu người đẹp nhất, nhưng cô đã gặp bao nhiêu người, cũng hợp tác với bao nhiêu nam diễn viên, lại không có một ai sánh bằng người trước mắt này.
Từng đường nét của anh gần như đều hoàn toàn phù hợp với gu thẩm mỹ của cô.
Chính sự hoàn hảo vừa vặn ấy đã khiến cô chết mê chết mệt anh.
Cũng chỉ cách mấy bước, anh rất nhanh đã đến trước mặt cô.
Cách đó không xa phía sau, cuộc họp trong máy tính vẫn đang tiếp tục một cách trật tự.
Ứng Đề ngước mắt lên khỏi cốc nước, nhìn anh, không nói gì.
Một bộ dạng ngây thơ ngơ ngác.
Lâu Hoài nhướng mày vẻ trêu ghẹo, nhìn cô một lúc, nói: “Sao không qua đây?”
Giống như đang muốn hỏi tội cô vậy, Ứng Đề liền nói: “Không phải anh đang họp sao?”
Anh liền cười, nói: “Em vẫn giống như trước đây, vô cùng hiểu chuyện.”
Lời này quả không sai, mấy năm đầu tiên, cô luôn đủ ngoan ngoãn và hiểu chuyện, việc gì cũng đặt anh lên hàng đầu, dù cho cái giá phải trả là bản thân phải chịu uất ức.
Nhớ rõ nhất là có một lần anh đột nhiên gọi video call tới, nói tối nay muốn về ăn cơm. Lúc đó cô đang quay phim ở vùng ngoại ô Bắc Thành, giữa giờ có ba tiếng nghỉ ngơi, cô cũng bất chấp tất cả chạy như bay về Vọng Kinh Tân Cảnh, làm cho anh một bàn bữa tối thịnh soạn.
Đợi hai tiếng đồng hồ, lại nhận được điện thoại của thư ký anh, nói là Lâu tổng tạm thời có việc không về nữa, bảo cô cũng không cần vội vàng về.
Cô cũng không nói với thư ký kia, thực ra cô đã nấu xong cơm canh ở nhà đợi anh về, chỉ nói vâng, lại nhờ thư ký nhắc nhở anh bận thế nào cũng phải nhớ ăn cơm.
Đêm đó cô vội vã trở về, nhưng uổng công chờ đợi một hồi, rồi lại phải vội vàng quay lại phim trường. Cảnh quay của cô vốn dĩ được xếp vào nửa đêm về sáng, nhưng vì nam diễn viên chính kia đột xuất có việc khác, cần phải đẩy cảnh diễn của hai người lên trước. Ai ngờ cô lại không có mặt, nên anh ta đã nổi trận lôi đình.
Khi cô vội vã quay lại thì đúng lúc đụng trúng họng súng, nam diễn viên chính kia liền nói bóng nói gió mỉa mai cô.
Ứng Đề thực sự rất uất ức.
Khoảng thời gian đó, cả cô và Lâu Hoài đều bận rộn. Lâu Hoài tuy có h*m m**n cao, nhưng anh lại càng coi trọng sự nghiệp hơn. Trong một thời gian dài, giờ giấc nghỉ ngơi của hai người cứ lệch nhau mãi.
Do đó tính đến lúc anh gọi cuộc video call kia, bọn họ đã gần một tháng không gặp mặt rồi.
Vốn tưởng rằng quay về là có thể gặp được người thương để giải tỏa nỗi tương tư, nào ngờ kết quả lại là hy vọng tan thành mây khói. Cô vốn dĩ đã đủ buồn rồi, quay lại đoàn phim còn bị người ta nhắm vào gây khó dễ.
Xung quanh đều là người xem kịch vui, mặc dù biết sau lưng cô có ông lớn chống lưng, nhưng hậu thuẫn của nam chính kia còn cứng hơn cô vài phần, ai cũng sợ đắc tội người ta, nhất thời không ai bước lên ngăn cản.
Nước mắt Ứng Đề lập tức rơi xuống.
Nam chính kia cũng không ngờ mới nói cô vài câu, cô đã khóc như vậy.
Ngay tại chỗ liền bảo cô là “trà xanh”.
Nửa đêm về sáng hôm đó, Lâu Hoài không biết nhận được tin từ đâu, vội vàng từ Tần Hoàng Đảo chạy tới.
Nam diễn viên chính kia chẳng nhận được kết cục tốt đẹp gì, vì phim mới quay chưa được bao lâu, ngay trong đêm hôm đó đã bị đổi người. Nhưng hốc mắt Ứng Đề vẫn đỏ hoe, Lâu Hoài cúi đầu cười nhìn cô: “Sao thế, vẫn chưa hả giận à?”
Người khiến cô đau lòng như vậy là anh, cô làm sao mà hả giận được. Nhưng Ứng Đề cũng không có ý thực sự trách anh, sau khi anh nói như vậy, cô nở nụ cười với anh, lại bị anh ôm lấy eo, anh vừa lau nước mắt cho cô, vừa chê bai: “Cười còn khó coi hơn khóc.”
Anh tuy nói vậy, nhưng vẫn ôm cô chặt hơn một chút, sau đó thấy mắt cô càng đỏ hơn, nước mắt cứ như cái vòi nước không khóa được, bèn ôm cô vào lòng, dùng tay nhẹ nhàng vuốt lưng cô.
Giống như đang an ủi cô không cần đau lòng nữa, tất cả đã có anh.
Hôm sau, Lâu Hoài mới nghe dì Tôn hỏi, sao trong nhà lại có một bàn đồ ăn thịnh soạn, có phải ai trong hai người họ chuẩn bị không.
Lúc dì Tôn gọi điện tới, Lâu Hoài không cầm ra chỗ khác nghe, anh vừa ôm Ứng Đề, vừa ấn nút loa ngoài.
Lâu Hoài vốn định nói không biết, bảo bà tìm người xử lý đi, nhưng cảm thấy cơ thể người trong lòng dường như cứng lại, anh cười nghịch tóc Ứng Đề, đồng thời bảo dì Tôn kiểm tra camera, xem xem tối qua trong nhà có phải có nàng tiên ốc nào vào không.
Không ngoài dự đoán của anh, Ứng Đề trực tiếp giật lấy điện thoại của anh, trèo xuống khỏi người anh, chạy sang một bên nghe điện thoại.
Cô vừa nói chuyện với dì Tôn, vừa thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía Lâu Hoài.
Trên mặt toàn là vẻ xấu hổ, tai càng đỏ không ra hình thù gì.
Nghe điện thoại xong, cô cầm điện thoại về trả anh, Lâu Hoài nhìn chiếc điện thoại đó, tầm mắt di chuyển lên trên, nhìn vào mắt cô, chốc lát sau, anh nhận lấy điện thoại ném sang một bên, kéo cô vào lòng, hỏi: “Tối qua tự mình xuống bếp à?”
Ứng Đề không nói gì.
Anh liền hôn cô: “Sao không nói với anh?”
Ứng Đề né tránh hơi thở của anh, anh lại đuổi theo không buông, khiến cô trốn không thoát, nấp không xong.
Thấy cô không trả lời, anh lại nói: “Chạy về bận rộn một chuyến như vậy, còn không cho anh biết, Ứng Đề, em là vì cái gì?”
Ứng Đề liền nghĩ, cô có thể vì cái gì chứ.
Chẳng phải là cô không muốn làm lỡ việc chính của anh sao.
Bây giờ cũng vậy.
Lâu Hoài đưa tay nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn một cái, nói: “Gọi đồ ăn rồi, ăn xong về Bắc Thành.”
Thế là, buổi chiều hôm nay, anh họp, cô ngồi đối diện anh ăn trưa.
Thỉnh thoảng, thấy anh không bận lắm, Ứng Đề cũng sẽ đút cho anh ăn.
Lâu Hoài cũng là người biết giở trò xấu, anh nắm lấy tay cô, đồng thời ăn đồ vào miệng, cũng sẽ cắn nhẹ ngón tay cô, sau đó nhìn cô không chớp mắt.
Ánh mắt rất không trong sáng.
Ứng Đề nhìn cũng có chút xao xuyến.
Nhưng âm thanh truyền ra từ trong máy tính, luôn nhắc nhở cô, lúc này anh đang làm việc, bọn họ không thể làm gì cả.
Buổi trưa hôm nay, tất cả đều vừa vặn.
Sự yên tĩnh vừa vặn, sự ấm áp vừa vặn, tạm thời khiến Ứng Đề quên đi cuộc điện thoại vô tình nghe được lúc nửa đêm.
Cũng khiến cô quên đi những chuyện phải đối mặt sau khi trở về Bắc Thành tiếp theo.
Năm giờ chiều, máy bay hạ cánh xuống Bắc Thành.
Còn chưa ra khỏi sân bay, đã thấy một nhóm người khí thế hùng hậu đi về phía bọn họ.
Ứng Đề nhìn thử, trong đó có chị gái Lâu Hoài là Lâu Như Nguyện, cũng có người bên nhà họ Ôn, ngoại trừ Ôn Chiêu và Ôn Thư Du, bố của hai chị em là Ôn Hữu Lương cũng ở trong đó.
Lấy mấy người họ làm đầu, phía sau đều là nhân viên quản lý cấp cao của tập đoàn Ôn thị.
Ứng Đề chưa từng thấy qua cảnh tượng thế này bao giờ, nhưng cũng biết việc bỗng dưng có nhiều người đến đây như vậy, lại còn đặc biệt đứng chờ Lâu Hoài, e là có liên quan đến tin tức thu mua tối qua.
Quả nhiên không sai, Ôn Hữu Lương cười đi lên trước, gật đầu cười với Ứng Đề một cái, lúc này mới quay sang Lâu Hoài, đưa tay ra, nói: “Lâu tổng, tôi đã đặt một phòng bao, chúng ta qua đó nói chuyện nhé?”
Không hổ danh là người cầm quyền nhà họ Ôn, cho dù đối mặt với bậc con cháu, còn có thể là con rể tương lai của mình, thái độ cũng có thể ôn hòa nhã nhặn như vậy, không giống Ôn Thư Du kia, đôi mắt giận dữ đến mức có thể phun lửa hận không thể lập tức thiêu chết Ứng Đề.
Lâu Hoài nhìn chằm chằm bàn tay đang lơ lửng giữa không trung kia, không chỉ không đưa tay ra bắt lại, ngay cả nửa câu trả lời cũng không có, anh chỉ nghiêng mặt, nhìn Ứng Đề đang bị mình nắm tay nhưng tinh thần đã hoảng hốt, nói: “Mệt không, về nhà luôn nhé?”
Theo lời nói này của anh vừa dứt, tất cả mọi người có mặt đều đổ dồn ánh mắt lên người cô.
Đầu tiên là chị gái Lâu Như Nguyện của anh, ánh mắt nhàn nhạt nhìn cô chằm chằm.
Sau đó là Ôn Hữu Lương và Ôn Chiêu, vẻ mặt cả hai đều tươi cười, đủ hòa nhã, đủ khách sáo, khiến người ta không thể nhìn ra rốt cuộc họ làm vậy là có ý đồ gì.
Những nhân viên quản lý cấp cao đứng phía sau họ thì tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng cũng lập tức thu lại thái độ, chỉnh đốn sắc mặt nhìn Ứng Đề.
Mấy năm nay, chuyện Lâu Hoài có người ở bên ngoài cơ bản không được coi là bí mật gì.
Thời buổi này người có tiền nào mà chẳng có vài người bên ngoài, huống chi Lâu Hoài đang còn trẻ, lại mới tiếp quản nhà họ Lâu chưa được bao lâu, đang ở vào thời kỳ đắc ý và vẻ vang nhất của đời người. Nếu anh giữ mình trong sạch, không gần nữ sắc, ngược lại sẽ khiến người ta cảm thấy không phù hợp với tính cách phóng túng, ngông nghênh của anh.
Lười nhác phóng khoáng, ngang tàng ngạo nghễ, xem cuộc đời như một cuộc dạo chơi, đó mới chính là bản chất con người anh.
Mà chuyện giữa Lâu Hoài và Ứng Đề những năm này, quả thực cũng chứng minh anh chỉ là chơi bời mà thôi, chưa thấy được mấy phần nghiêm túc.
Nếu anh nghiêm túc, sẽ chẳng đến mức ngay cả một danh phận đàng hoàng cũng không cho Ứng Đề, cứ giữ người ta ở bên cạnh một cách không danh không phận suốt bao nhiêu năm như vậy.
Đồng thời phía nhà họ Lâu, cũng không ra mặt can thiệp nhiều, có thể thấy đôi bên đều đã đạt được sự ngầm hiểu.
Biết rõ hai người không có kết quả, nên mới yên tâm để mặc cho Lâu Hoài muốn làm gì thì làm như vậy. Nếu không nhà họ Lâu đã sớm ra tay rồi, mà kết cục của Ứng Đề chắc cũng chẳng khác người yêu của Lâu Như Nguyện năm đó là bao.
Chỉ là mọi người thế nào cũng không ngờ tới, người trước nay không mấy nghiêm túc với chuyện tình cảm lại vì một cô diễn viên, công khai đối đầu với nhà họ Ôn.
Lần trước còn chỉ là gây khó dễ ở phương diện vay vốn, lần này trực tiếp phá hỏng chuyện thu mua của người ta, làm loạn kế hoạch kinh doanh của người ta.
Ôn Hữu Lương biết càng là lúc này, càng không thể dùng biện pháp cứng rắn, ông ta cũng là đàn ông, ông ta hiểu cách làm hiện tại của Lâu Hoài chưa chắc đã là vì trân trọng người phụ nữ bên cạnh đến mức nào, chẳng qua chỉ là vì cái lòng tự trọng không đâu của đàn ông mà thôi.
Cô con gái út nhà mình năm lần bảy lượt nhắm vào người phụ nữ của anh, cảnh cáo một lần không đủ, thế mà còn không biết chừng mực nhắm vào tiếp. Đây đâu phải là bắt nạt Ứng Đề, đây rõ ràng là đang đánh vào mặt người chống lưng cho cô ấy là Lâu Hoài.
Ôn Hữu Lương hiểu, Lâu Hoài lúc này hỏi như vậy, chính là muốn chống lưng cho Ứng Đề, ông ta lăn lộn thương trường bao nhiêu năm nay, cảnh tượng gì chuyện hoang đường gì mà chưa từng thấy, mà tiến quân vào thị trường sản xuất xe hơi quả thực cũng là một kế hoạch phát triển trọng đại tiếp theo của tập đoàn Ôn thị, tuyệt đối không thể có sơ suất vào thời điểm quan trọng này.
Ông ta lập tức quay sang Ứng Đề, thái độ hòa nhã: “Cô Ứng, mấy hôm trước con gái út nhà tôi khiến cô không vui, tối nay có thể cho con bé một cơ hội để tạ lỗi với cô được không?”
Còn chưa đợi Ứng Đề trả lời, bên kia Ôn Thư Du đã sừng cồ lên: “Bố, con không thể nào xin lỗi cô ta, cô ta là cái thá gì chứ, cũng xứng để con hạ mình sao.”
Lời vừa dứt, một tiếng cười lạnh vang lên.
Đôi mắt Lâu Hoài lạnh băng nhìn cô ta, giống như một con dao sắc bén, nếu ánh mắt có thể giết người, Ôn Thư Du cảm thấy mình đã không biết chết bao nhiêu lần rồi.
Khí thế của cô ta lập tức xẹp xuống, trốn ra sau lưng chị gái, cúi đầu không dám nhìn người.
Ôn Hữu Lương nhìn cảnh tượng này, sa sầm mặt quát lớn: “Còn nói năng bậy bạ một lần nữa, bố lập tức đóng gói tống cổ con sang Châu Phi đấy.”
Ôn Thư Du uất ức, chuyển sang cầu cứu chị gái, Ôn Chiêu nãy giờ không nói gì, cười với cô ta một cái, nắm tay an ủi một lúc, sau đó bước lên trước, nói với Ứng Đề: “Cô Ứng, đứa em gái này của tôi không hiểu chuyện lắm, hôm nay cũng là có duyên, chúng ta cùng ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng nhé?”
Ứng Đề biết, cuộc hẹn này không nhận không được rồi.
Nếu tối nay không nhận lời, vậy những ngày tiếp theo còn bị làm phiền dài dài.
Huống hồ cô thực sự cũng muốn biết, Ôn Chiêu, đối tượng liên hôn tương lai trên danh nghĩa của Lâu Hoài này, rốt cuộc muốn làm gì.
Phòng bao khách sạn nhà họ Ôn đặt, nằm ngay gần phố Tài chính. Quy cách khá cao, còn chưa xuống xe, nhân viên khách sạn đã đợi một bên chuẩn bị tiếp đón rồi.
Xuống xe, dưới sự dẫn đường của nhân viên phục vụ, một nhóm người đi lên lầu.
Ôn Hữu Lương cười suốt cả chặng đường, thậm chí lúc lên lầu, còn luôn dẫn đường cho Ứng Đề.
Ứng Đề được quan tâm mà lo sợ, nhưng cũng không phải vì cô thật sự bị thái độ của ông ta làm cho kinh ngạc, ngược lại đang nghĩ, Ôn Hữu Lương một doanh nhân lừng lẫy như vậy, chỉ vì sự cưng chiều của Lâu Hoài đối với cô, mà đối xử với cô đúng mực lễ độ như vậy, là có ý đồ gì.
Sau khi ngồi vào chỗ, bên kia Ôn Hữu Lương liền sai người lên trà, đích thân rót cho tất cả mọi người có mặt một chén, sau đó trước tiên uống một chén nhận lỗi xin lỗi Ứng Đề, rồi lại bắt con gái út Ôn Thư Du tạ tội.
Ôn Thư Du không cam tâm không tình nguyện, cứ xị mặt ra, hơn nữa cũng không chịu nhìn thẳng Ứng Đề.
Ứng Đề quả thực khó xử, định đứng dậy.
Nhưng Lâu Hoài lại kéo tay cô, bảo cô ngồi yên đừng động đậy, sau đó mỉm cười nhìn Ôn Hữu Lương.
Ôn Hữu Lương nói: “Con gái tôi thật sự không hiểu chuyện, là do tôi dạy dỗ không nghiêm, đã mạo phạm nhiều rồi.”
Lâu Hoài nói: “Ôn tổng có gì muốn nói cứ việc nói thẳng.”
Ôn Hữu Lương nhìn Ứng Đề, lại nhìn con gái lớn Ôn Chiêu bên cạnh mình, nói: “Vốn dĩ quan hệ giữa tôi và Lâu tổng còn có thể tiến thêm một bước, bây giờ xem ra là không có khả năng nữa rồi.”
Ngay sau đó ông ta chuyển chủ đề, nói: “Mặc dù không thể thân càng thêm thân, nhưng về phương diện thương mại, hai nhà Lâu Ôn chúng ta chưa chắc đã không có chỗ để hợp tác.”
Lâu Hoài nắn nắn tay Ứng Đề, lúc Ôn Hữu Lương nói chuyện, tay cô vẫn luôn run rẩy, anh nhẹ nhàng x** n*n an ủi, nhàn nhạt nói: “Thế à?”
Ôn Hữu Lương nói: “Không giấu gì cậu, việc thu mua Tung Tâm lần này là một bước đi vô cùng quan trọng đối với Ôn thị. Tôi cũng biết tạm thời cậu không có hứng thú gì với ngành sản xuất ô tô, cậu xem có thể giơ cao đánh khẽ, cho nhà họ Ôn chúng tôi một cơ hội được không..”
Hạ mình nhún nhường đến mức này, đủ thấy chuyện thu mua lần này thật sự đã động đến huyết mạch của nhà họ Ôn rồi.
Lâu Hoài chỉ cười cười, nhìn Ứng Đề nói: “Tôi thấy cũng chẳng có ai giơ cao đánh khẽ với người của tôi cả.”
Ôn Hữu Lương vừa nghe lập tức lấy ra một túi tài liệu phía sau, nói: “Là con gái tôi không hiểu chuyện, hai lần làm phiền công việc của cô Ứng, gần đây vừa hay có một bộ phim điện ảnh đang tuyển diễn viên, tôi biết cô Ứng vẫn luôn muốn phát triển về mảng điện ảnh, khổ nỗi không tìm được vai diễn thích hợp.”
Lời này vừa thốt ra, Ứng Đề thực sự kinh ngạc.
Mà Lâu Như Nguyện ở bên cạnh vẫn là dáng vẻ xem kịch.
Lâu Hoài nhận lấy túi tài liệu đó ném sang một bên, nói: “Ôn tổng, làm mấy cái này chẳng có ý nghĩa gì, ông biết ý của tôi mà.”
Ôn Hữu Lương nói: “Biết biết.” Sau đó ông ta kéo con gái út của mình qua, nói: “Xin lỗi cô Ứng đi.”
Ôn Thư Du vẫn mạnh miệng: “Dựa vào đâu chứ?”
Ôn Hữu Lương đang định mắng cô ta, Lâu Hoài lại cười khẩy một tiếng trước, nói: “Hỏi hay lắm, cô nói xem dựa vào đâu nào?”
Ôn Thư Du lập tức khóc òa lên, nói: “Anh Lâu, hồi nhỏ anh còn từng bế em, vốn dĩ sắp thành anh rể em rồi, chỉ vì có người này, nếu không phải cô ta xuất hiện, anh và chị em đã sớm ở bên nhau rồi.”
Vừa nghe lời này, Ôn Hữu Lương day trán, đúng là thứ bùn loãng không trát được lên tường.
Lâu Hoài cười nhạt nhìn cô ta, sau đó dằn mạnh chiếc cốc trong tay xuống bàn.
Trên mặt anh vẫn giữ vẻ hờ hững thường ngày, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy ánh mắt đã toát lên vẻ lạnh lẽo.
Ôn Thư Du chưa từng thấy Lâu Hoài như thế này bao giờ.
Người bên ngoài thường nhận xét anh không cần nổi giận vẫn tỏa ra uy lực, trời sinh đã mang khí thế áp người, nhưng chính nhờ vài phần hờ hững lười nhác kia lại khiến tính tình anh trở nên ôn hòa hơn nhiều, quả thực là một người bề trên hiếm có khó tìm.
Đủ để khiến người ta lơ là cảnh giác, nhưng hậu quả mà nó mang lại cũng đủ khiến người ta phải khiếp sợ mỗi khi nhớ lại.
Ôn Thư Du không ngờ anh Lâu của cô ta lại vì một diễn viên mà hung dữ với mình, lập tức khóc òa lên.
Không thể dựa vào bố được nữa, cô ta chuyển sang cầu cứu chị gái, gục vào lòng chị gái khóc lóc.
Lâu Hoài cười một tiếng, ngón tay gõ gõ mặt bàn, từng nhịp từng nhịp, biểu cảm thản nhiên, nhưng giọng điệu lại không cho phép xen vào.
Anh nói: “Xin lỗi.”