Bên ngoài cửa sổ là dòng sông ánh đèn rực rỡ, uốn lượn quanh co, dưới màn đêm, thắp sáng cả thành phố.
Cúp điện thoại, Lâu Hoài nhất thời cũng không biết làm gì, anh ném điện thoại lên cái bàn phía sau, tiếp tục cầm điếu thuốc còn chưa cháy hết trên tay, đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn ngắm cảnh đêm bên ngoài, chậm rãi hút thuốc.
Khi điếu thuốc cháy hết, bên ngoài truyền đến tiếng quẹt thẻ cửa, một lát sau, trợ lý Dư cầm một tập tài liệu bước vào.
Lâu Hoài dụi tắt đầu thuốc vào gạt tàn, nhận lấy tập tài liệu trợ lý Dư đưa tới, lật vài trang, hỏi: “Bên kia vẫn chưa chịu nhả ra à?”
Lần này bọn họ muốn đầu tư vào một doanh nghiệp về trí tuệ nhân tạo. Vì đây là doanh nghiệp có vị thế trong ngành, phía sau còn có chính phủ chống lưng, cộng thêm người sáng lập cũng không phải lần đầu khởi nghiệp, đã quá rành rẽ những mánh khóe lắt léo trong giới đầu tư, nên lần này họ cực kỳ cẩn trọng. Các điều khoản đầu tư được cân nhắc kỹ càng hết lần này đến lần khác, chỉ sợ cuối cùng lại thành ra công cốc, dâng hết thành quả cho nhà đầu tư hưởng.
Theo lý mà nói, những dự án đầu tư như thế này không cần Lâu Hoài phải đích thân ra mặt, cứ ném cho nhân viên đầu tư cấp dưới làm là được.
Nhưng ông cụ nhà họ Lâu lại cố tình chỉ định dự án này nhất định phải do anh đích thân xử lý.
Những năm gần đây, cùng với chủ trương chấn hưng đất nước bằng khoa học kỹ thuật, trí tuệ nhân tạo ngày càng trở nên nóng sốt. Thế mạnh của nó có thể nói là lan tỏa mạnh mẽ, tác dụng đã len lỏi vào mọi ngành nghề.
Mảng kinh doanh mà nhà họ Lâu điều hành vốn dĩ đã bao gồm nhiều ngành nghề, tầm nhìn của ông cụ cũng xa rộng, biết một doanh nghiệp muốn phát triển lâu dài thì phải nương theo chính sách quốc gia, nương theo trào lưu phát triển của thời đại, nếu không sẽ dễ bị dậm chân tại chỗ.
Lâu Hoài vốn xuất thân từ đầu tư, dự án này để anh đích thân ra mặt xử lý vốn chẳng có gì.
Nhưng khi đến Tô Thành, đàm phán với các bên suốt nửa tháng trời mà dự án vẫn dậm chân tại chỗ, chẳng có chút tiến triển nào.
Một mặt là do những lo ngại từ phía công ty mục tiêu, mặt khác dường như có kẻ đang ngấm ngầm gây khó dễ, ngáng đường.
Ban đầu Lâu Hoài tưởng rằng phía chính phủ không chịu nhả ra, muốn ép bên anh nhượng bộ trong các điều khoản đầu tư. Dù sao nếu một doanh nghiệp phát triển lớn mạnh sẽ đóng vai trò rất lớn đối với sự phát triển kinh tế và giải quyết vấn đề việc làm tại địa phương. Thậm chí đối với các quan chức chính phủ mà nói, đây cũng là một thành tích để chứng minh năng lực trên con đường thăng quan tiến chức. Mãi cho đến khi lật xem xong xấp tài liệu trợ lý đưa tới, anh mới vỡ lẽ, tại sao ông cụ Lâu lại yêu cầu anh phải đích thân xử lý dự án này.
Đây là đang đi đường vòng để gây khó dễ cho anh.
Chuyện nhà họ Ôn cũng như việc nhúng tay thu mua Tung Tâm cuối cùng cũng khiến ông cụ cảm thấy, đứa cháu trai được ông coi trọng nhất này, hai năm gần đây thực sự quá không nghe lời, cho nên khi cần thiết, phải gõ đầu một chút.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, điện thoại đã vang lên.
Người gọi đến là chị gái Lâu Như Nguyện.
Lâu Hoài dời mắt, liếc nhìn điện thoại, lại ngẩng đầu nhìn trợ lý Dư.
Trợ lý Dư cực kỳ tinh ý, lập tức lùi lại một bước, xoay người rời đi.
Đợi cửa đóng lại, Lâu Hoài lúc này mới đặt báo cáo tài liệu trong tay xuống, cầm điện thoại lên, đi đến trước cửa sổ sát đất, nghe máy.
Vừa mới kết nối, Lâu Như Nguyện đã nói: “Chuyện ở Tô Thành xử lý vẫn thuận lợi chứ?”
Thoạt nhìn là quan tâm, thực chất là ngầm châm chọc mỉa mai.
Lâu Hoài nói: “Mấy hôm trước mẹ còn gọi điện cho em, nói một thời gian nữa bà sẽ về, muốn hai chị em chúng ta cùng đi đón bà.”
Lâu Như Nguyện lập tức không vui, nói: “Dự án Tung Tâm kia em nắm lâu như vậy cũng được rồi đấy, em càng ép chặt, bên nhà họ Ôn càng khó sống, em cho rằng phía ông nội có thể bỏ qua sao?”
Lâu Hoài cười một tiếng, không thèm để ý: “Ông cụ không phải vẫn chưa tìm em sao?”
Lâu Như Nguyện lập tức cười: “Có phải mấy năm nay em sống thuận buồm xuôi gió quá nên quên mất tính khí của ông nội rồi không? Chuyện nhà họ Ôn, chưa nói đến việc con cáo già Ôn Hữu Lương chịu hạ mình xin lỗi cục cưng bảo bối của em, thì mấy ông chú bác trong nhà cũng đang ra sức ‘kể công’ em trước mặt ông nội đấy. Em tưởng ông nội không tìm em là vì không muốn tìm sao?”
Không đợi Lâu Hoài trả lời.
Lâu Như Nguyện chuyển giọng, vô cùng nhỏ nhẹ nói: “Em mà còn không cúi đầu, tiếp tục làm bậy, người ông nội tìm sẽ là cô ta đấy.”
“Cô ta” ở đây là chỉ ai, không cần nói cũng biết.
Ánh mắt Lâu Hoài tối sầm lại, giọng nói lạnh đi nhiều: “Chị, chị đang truyền lời thay ông nội sao?”
Lâu Như Nguyện nói: “Chị và em không phải là người biết rõ thủ đoạn của ông nội nhất sao? Từ khi nào chuyện ông nội muốn làm, lại cần đến lượt chị truyền lời?”
Môi Lâu Hoài mím chặt, không nói một lời.
Lâu Như Nguyện nói: “Nói trúng tim đen rồi chứ gì?”
Lâu Hoài cười khẩy một câu: “Chuyện của em em tự biết, phiền chị phải bận tâm rồi. Có thời gian thì gọi điện cho mẹ nhiều chút đi..”
Lâu Như Nguyện nói: “Không cần lấy mẹ ra khích bác chị, em cứ tiếp tục như thế này, không chừng mẹ cũng sẽ dùng thủ đoạn năm xưa dùng lên người chị để dùng lên người em đấy.”
Cô ấy rít một hơi thật mạnh, tiếp tục nói: “Ở vị trí nào thì làm việc nấy, đừng có mơ tưởng vẹn cả đôi đường, dù sao em cũng là em trai ruột duy nhất của chị, chị không muốn em đi vào vết xe đổ của chị!”
Lâu Hoài lạnh lùng đáp: “Nếu thật sự có ngày đó, chúng ta cứ chờ xem sao.”
Xem ra vẫn thật sự không coi là chuyện to tát gì, Lâu Như Nguyện cũng không nói nhảm nữa mà nói thẳng: “Em cũng biết đấy, người thừa kế cái nhà họ Lâu này chỉ có thể là đàn ông, rơi vào tay kẻ khác thì chị không yên tâm, cho nên em phải nắm cho thật chắc vào.”
“Đây mới là nguyên nhân tối nay chị đặc biệt gọi điện thoại tới sao?”
“Em biết là tốt, nhưng cũng khuyên em một câu, chơi bời thì được, nhưng đừng có mà nghiêm túc, không đáng đâu.”
Dứt lời, Lâu Như Nguyện cúp máy ngay lập tức.
Lâu Hoài siết chặt điện thoại, nhắm mắt lại. Hồi lâu sau, anh mở mắt ra, làm như không có chuyện gì xảy ra, mở khóa điện thoại, trước tiên gửi một tin nhắn Wechat cho Ứng Đề, sau đó thoát Wechat, mở ứng dụng đặt vé, đích thân đặt cho Ứng Đề một vé máy bay đến Tô Thành vào sáng mai.
Lâu Như Nguyện nói nhiều như vậy, không phải câu nào cũng lọt tai, nhưng có một câu thực sự đã nhắc nhở anh.
Dưới sự yên bình, ắt có sóng ngầm cuộn trào. Hiện giờ ông cụ đã gây khó dễ cho anh trong công việc, không chừng sẽ làm khó anh ở chuyện khác, ví dụ như Ứng Đề.
Khi mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ rõ ràng, mang Ứng Đề theo bên cạnh mới là an toàn nhất.
Nếu nói vài phút trước, anh gọi điện cho Ứng Đề bảo cô qua đây, thuần túy là nhất thời nhớ nhung, quyết tâm chưa mạnh mẽ đến vậy, thì lúc này, anh bắt buộc phải để Ứng Đề qua đây rồi.
Thanh toán xong, anh chụp màn hình thông tin chuyến bay gửi cho Ứng Đề.
Đồng thời anh cũng không quên gửi cho chị gái Lâu Như Nguyện một tin nhắn, chỉ có vài chữ ngắn gọn …Cảm ơn đã nhắc nhở.
Gửi đi chưa được hai giây, Lâu Như Nguyện đã trả lời, là một cái meme giơ ngón giữa.
Lâu Hoài cười cười, không để ý tới, chuyển sang gọi điện thoại cho trợ lý Dư, làm xong những việc này, anh bỏ điện thoại xuống, cầm lấy tài liệu báo cáo đã gác lại trước đó, tiếp tục xem.
Lâu Hoài sau khi gửi tin nhắn đó chưa đầy năm phút, lại gửi một bức ảnh qua.
Là thông tin vé máy bay.
Anh đặt cho cô chuyến bay lúc chín giờ, đến Tô Thành vừa vặn là giờ ăn trưa.
Anh cũng biết tính toán thật, cũng rất bá đạo, cắt đứt mọi đường lui của cô, Ứng Đề trả lời một chữ được, sau đó tắt màn hình điện thoại.
Thấy cô trả lời tin nhắn xong, Ứng Từ lại lặp lại câu hỏi.
Ứng Đề nói: “Một người bạn.”
Ứng Từ không tin: “Có phải là cái tên họ Lâu đó không?”
Ứng Đề không trả lời, mà nói: “Ngày mai chị phải đi xa một chuyến, thời gian về chưa xác định, lát nữa sẽ chuyển đồ của em qua, không chuyển cũng không sao, chỗ chị đều có, cái nào không có thì lúc đó mua sau.”
Xem ra người ghi chú “Người xấu” đó chính là Lâu Hoài.
Ứng Từ tiếp tục truy hỏi: “Ngày mai chị đi xa là để đi tìm anh ta à?”
Ứng Đề nói: “Tiểu Từ, chị biết em muốn nói gì, cũng biết mình đang làm gì, em yên tâm, chị sẽ không để bản thân bị tổn thương đâu.”
Ứng Từ nhìn cô một hồi lâu, mấp máy môi, nửa buổi, cuối cùng không nói gì cả, chỉ cúi đầu ăn ngấu nghiến.
Xem ra là bị cô làm cho tức giận đến buồn bực rồi.
Ứng Đề rót cho cô ấy một ly rượu, lại rót cho mình một ly, nói: “Ăn mừng em tìm được chỗ thực tập, cạn ly nhé?”
Ứng Từ không thèm để ý đến cô.
Ứng Đề cũng không vội, cầm ly của mình chạm vào ly của cô ấy, sau đó nói: “Chị cạn trước, em tùy ý.”
Tửu lượng của cô không tính là tốt, nhưng một ly nhỏ vẫn dư sức.
Ứng Từ dù có giận đến mấy, nhưng dù sao cũng là chị gái mình, tuy có buồn bực vài phần nhưng cô ấy vẫn nâng ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch.
Vì cả hai đều uống rượu, lúc về bèn gọi lái xe hộ.
Ứng Đề đi cùng em gái về trường thu dọn đồ đạc trước, sau đó hai người mới về phố Tài chính.
Phố Tài chính dưới màn đêm, những tòa nhà cao tầng dọc đường đèn đuốc sáng trưng, rực rỡ sắc màu.
Ứng Đề nhìn những tòa nhà chọc trời sáng rực ngoài cửa sổ, nhớ lại năm đó đến tìm Lâu Hoài, nhìn từng tòa nhà cao tầng này, lần đầu tiên cô cảm thấy, thì ra khoảng cách, tầm nhìn giữa người với người lại lớn đến vậy.
Sau này trải qua những nỗ lực đuổi theo trong mấy năm nay, cô tự cảm thấy đã dần dần bắt kịp bước chân của Lâu Hoài.
Cô cũng có sự nghiệp riêng, hơn nữa còn làm khá tốt, nhưng tối nay lời của em gái, một lần nữa đánh thức nỗi sợ hãi bất an sâu thẳm trong lòng cô.
Cô và Lâu Hoài vẫn còn cách nhau một khoảng rất xa rất xa.
Lập tức cô lại cảm thấy, cái gọi là khoảng cách chính là để con người phá vỡ.
Chỉ cần chưa đến giây phút cuối cùng, cô vẫn không muốn từ bỏ mối quan hệ này, từ bỏ người này.
Cô vẫn muốn vì nó mà liều mạng một lần.
Hôm sau, sắp xếp xong việc cho em gái ở bên này, Ứng Đề lập tức xuất phát đi Tô Thành.
Máy bay vừa hạ cánh, đã nhận được điện thoại của Triệu Lượng, hỏi cô có ở nhà không, sau đó lại kích động nói, trải qua bao cay đắng vất vả thời gian này, cuối cùng anh ta cũng tìm được một kịch bản khá tốt, muốn cô xem thử.
Ứng Đề nói: “Hiện tại em đang ở Tô Thành.”
Triệu Lượng rất kỳ lạ: “Em không có lịch trình mà? Đi Tô Thành làm gì?”
“Đến tìm một người.”
“Ai thế?”
Ứng Đề không lên tiếng, bên kia Triệu Lượng im lặng một lúc, cũng đoán ra rồi, có thể khiến Ứng Đề trực tiếp đuổi theo tìm đến tận nơi như vậy, ngoài mẹ và em gái trong nhà ra, còn lại cũng chỉ có một mình Lâu Hoài.
Nghĩ đến người này, Triệu Lượng không khỏi lo lắng một chuyện khác: “Vị kia sẽ không thực sự muốn đổi anh đấy chứ?”
Ứng Đề nói: “Anh ấy bận như vậy, đã sớm quên chuyện này rồi.” Cô lại trêu chọc nói “Hay là anh thực sự muốn nghỉ việc đi dẫn dắt người khác?”
Triệu Lượng vội vàng nói ba chữ không: “Anh còn muốn đi theo em kiếm cơm đây, em đừng có mà bỏ rơi anh.”
Ứng Đề cười một tiếng, khóe mắt liếc thấy một bóng người quen thuộc, là trợ lý Dư bên cạnh Lâu Hoài, cô nói: “Kịch bản đó anh gửi vào Wechat cho em trước đi, lát nữa em xem, tối sẽ trả lời anh.”
Vừa ngắt điện thoại, trợ lý Dư đã bước nhanh đến trước mặt cô, nói: “Lâu tổng đang gặp nhân viên bên chính phủ, e là phải đàm phán đến 12 giờ. Anh ấy bảo tôi đưa cô về khách sạn nghỉ ngơi trước, lát nữa anh ấy sẽ qua tìm cô.”
Ứng Đề biết thời gian này anh ở Tô Thành chủ yếu là đàm phán dự án thu mua sáp nhập.
Trước đây anh vừa thu mua một doanh nghiệp về trí tuệ nhân tạo khoa học kỹ thuật ở nước ngoài, Tô Thành bên này vừa khéo cũng có một doanh nghiệp mới nổi chuyền về mảng trí tuệ nhân tạo, nhưng vì thiếu hụt nguồn vốn, gần đây vẫn luôn tìm kiếm nhà đầu tư chiến lược.
Anh bận chính sự nên mới không dứt ra được, Ứng Đề đương nhiên hiểu, cô theo trợ lý Dư về khách sạn.
Trợ lý Dư hỏi có cần gọi chút đồ ăn cho cô lót dạ trước không.
Ứng Đề nói không cần, sau đó nhớ ra gì đó, cô lấy hai thanh socola từ trong túi ra, nói: “Chắc anh ấy lại không ăn uống đàng hoàng rồi, anh mang cái này cho anh ấy bổ sung chút năng lượng trước đi, tôi ở khách sạn đợi anh ấy về.”
Trợ lý Dư nhanh chóng rời đi.
Ứng Đề lấy một chiếc váy ra thay.
Lâu Hoài không thuê thêm một phòng cho cô, mà trực tiếp bảo trợ lý Dư đưa cô về phòng khách sạn anh đang ở.
Ứng Đề rửa mặt, ra ngoài rót cốc nước, sau đó cầm cốc nước, quan sát từ trong ra ngoài căn phòng một lượt.
Có lẽ do ngày nào cũng có nhân viên dọn phòng đến dọn dẹp nên phòng ốc khá sạch sẽ. Nhưng ngoài sự sạch sẽ ra, Ứng Đề lại cảm thấy dường như anh cũng chẳng ở đây mấy, có thể chỉ tối về ngủ một giấc, hôm sau lại phải tất bật ra ngoài làm việc không ngơi nghỉ.
Cô không khỏi nghĩ, đã bận như vậy rồi, còn bảo cô qua tìm anh.
Anh có thể dành thời gian ra để tiếp cô sao?
Dù sao cũng chỉ là đổi chỗ nghỉ ngơi, Ứng Đề cầm cốc nước ngồi xuống bàn đảo bếp, sau đó lấy máy tính xách tay và điện thoại ra, đăng nhập Wechat trên máy tính.
Hai mươi phút trước, Triệu Lượng đã gửi kịch bản cho cô.
Ứng Đề xem trước bối cảnh sáng tác và kịch bản đại cương, mới phát hiện là câu chuyện chủ yếu về giới tài chính, hơn nữa còn là về ngân hàng đầu tư.
Chủ yếu là về IPO.
Triệu Lượng rất chu đáo, sợ cô không hiểu, đặc biệt chú thích ý nghĩa của những từ vựng này ở bên cạnh.
Ứng Đề đọc sách rất nhanh, cơ bản là xem mười dòng một lúc, đồng thời với việc đọc nhanh, cô còn có thể nhanh chóng trích xuất những thông tin quan trọng trong đó.
Kịch bản chỉ có nội dung mười tập đầu, phần sau biên kịch vẫn chưa viết ra, nhưng có miêu tả sơ lược cốt truyện.
Ứng Đề dành một tiếng đồng hồ lướt qua hai lần, thấy Lâu Hoài vẫn chưa có dấu hiệu trở về, cô gọi video cho Triệu Lượng.
Cô nói: “Em muốn nhận kịch bản này, anh giúp em liên hệ thử xem.”
Triệu Lượng nói: “Đây là bộ phim về đề tài tài chính công sở. Anh thấy phía nhà sản xuất có ý định quay một bộ phim công sở nghiêm túc, nên tin tức rò rỉ hiện nay là họ không định tìm ngôi sao lưu lượng nào cả. Nếu em thực sự muốn đóng, để anh đi hỏi trước xem sao.”
Ứng Đề nói: “Không biết phía sau viết thế nào, nhưng xem nội dung mười tập đầu thì cũng được, khá là ra gì đấy, ít nhất cũng thuyết phục được kẻ ngoại đạo như em.”
Triệu Lượng bật cười: “Anh cũng xem kịch bản rồi, có hỏi qua mấy người bạn làm ở ngân hàng đầu tư về nội dung công việc trong đó, họ bảo khá sát thực tế. Xem ra biên kịch này trước khi viết cũng đã bỏ công sức nghiên cứu, không hề viển vông xa rời thực tế.”
Ứng Đề nói: “Vậy làm phiền anh Triệu đi đàm phán trước nhé.”
Triệu Lượng nói nên làm mà nên làm mà, lại thấy bối cảnh chỗ cô không giống như đang ở nhà, anh ta nói: “Đến Tô Thành rồi à?”
Cô gật đầu: “Vừa đến một lúc, đang nghỉ ngơi ở khách sạn.”
Triệu Lượng bèn hỏi: “Anh Lâu nhà em đâu?”
Ứng Đề uống một ngụm nước, nói: “Anh ấy đang bận, còn một lúc nữa mới xong.”
Triệu Lượng bèn nói: “Vất vả rồi Ứng Ứng của anh rồi.”
Lúc anh ta nói câu này, phía cửa vừa vặn truyền đến tiếng mở cửa, nhưng vì cách xa, cộng thêm âm thanh máy tính phát ra ngoài, Ứng Đề không nghe thấy.
Cô cười nói: “Vẫn là anh Triệu vất vả hơn, thưởng cuối năm sang năm em sẽ phát cho anh nhiều thêm chút.”
Nghe thấy được thêm tiền, mắt Triệu Lượng sáng rực lên, nói: “Yêu em chết mất thôi, Ứng Ứng ơi.”
Ứng Đề cúi đầu cười, sau đó nghiêng mặt, đột nhiên ánh mắt cứ thế dừng lại.
Lâu Hoài không biết đã về từ lúc nào, anh lười biếng dựa vào tường, vẻ mặt không chút ý cười, chỉ có cà vạt bị kéo lỏng ở cổ áo và ba chiếc cúc áo được cởi ra, mới khiến người ta nhận ra anh có lẽ đã cực kỳ mệt mỏi.
Bên kia Triệu Lượng không biết tại sao Ứng Đề lại đột nhiên nhìn về hướng bên trái, sau đó cả người cứ khựng lại ở đó, tưởng là mạng kém, anh ta nói: “Anh quên mất, không được gọi em là Ứng Ứng.”
Thấy Ứng Đề không lên tiếng, vẫn bất động, anh ta lại hỏi: “Ứng Đề, em có đang nghe không?”
Ứng Đề đương nhiên không nghe.
Cô và Lâu Hoài chỉ lẳng lặng nhìn nhau.
Dường như đã qua một thế kỷ dài đằng đẵng, cô mới quay mặt lại, nói với màn hình máy tính: “Em có chút việc cứ như vậy đã nhé, liên lạc sau.”
Nói xong cũng không đợi Triệu Lượng nói gì thêm, cô giơ tay gập máy tính lại, sau đó nhảy xuống từ ghế cao ở đảo bếp, chạy nhanh về phía Lâu Hoài.
Gió thổi tung tà váy cô, cô cười rạng rỡ tươi sáng, trông vô cùng yêu kiều thướt tha.
Dường như mỗi lần cô đi về phía anh, đều là chạy.
Khi sự ấm áp đó va vào lòng mình, ý nghĩ đầu tiên lướt qua trong đầu Lâu Hoài chính là câu nói này.
Ứng Đề ôm lấy anh, ngẩng mặt lên, nói: “Cuối cùng anh cũng chịu về rồi.”
Giọng điệu tràn đầy tủi thân, dù biết anh không cố ý bắt cô đợi lâu như vậy.
Lâu Hoài cúi đầu nhìn cô. Cô mặc chiếc váy hai dây, bên ngoài khoác hờ chiếc áo sơ mi mỏng, còn bên trong thì không mặc nội y, chỉ dùng miếng dán ngực.
Cô vốn không thích mặc nội y, những lúc ở nhà chỉ có một mình, hoặc cùng lắm là thêm anh, nên cô thường không mặc.
Có mấy lần, Lâu Hoài thấy cô lượn lờ trước mặt, luôn không nhịn được muốn trêu chọc cô, cuối cùng luôn phát triển thành một cuộc ân ái mới.
Lúc này cũng gần như vậy.
Đã mấy ngày không gặp mặt, cũng đã mấy ngày không có tiếp xúc da thịt, lúc này cô đột nhiên dựa vào lòng anh, cộng thêm việc cô cọ qua cọ lại trong lòng anh, sự mềm mại đó luôn vô tình hay cố ý khiêu khích anh.
Nếu không phải nghĩ đến việc cô chưa ăn cơm, còn bản thân anh vừa phải đấu trí với đám người xảo quyệt cả buổi sáng đã quá mệt mỏi, thì Lâu Hoài thực sự muốn “xử” cô ngay tại chỗ.
Anh giơ tay, đặt lên vai cô, x** n*n một chút, chậm rãi hỏi: “Vừa rồi gọi video với ai?”
Ứng Đề ôm lấy anh, ngẩng mặt lên, mắt cười híp lại thành một đường chỉ: “Người đại diện của em, bên phía anh ấy tìm được một kịch bản khá tốt, vừa rồi đang nói chuyện kịch bản.”
Lâu Hoài ồ một tiếng, nói: “Em có phải đã quên chuyện gì rồi không?”
Ứng Đề nói có sao: “Không phải anh bảo em đến tìm anh sao, em đến rồi mà?”
Lâu Hoài dừng tay ở xương bả vai cô một lúc, ngực cô phập phồng, trong phòng tuy điều hòa mở đủ, rất mát lạnh, nhưng dựa vào nhau chưa bao lâu, Ứng Đề lại cảm thấy người nóng ran, Lâu Hoài cũng cảm thấy vậy.
Anh di chuyển tay ra sau gáy cô, nắn nắn, sau đó anh cúi đầu, nhẹ nhàng nói: “Chuyện đổi người đại diện, quên rồi à?”
Ứng Đề lúc này mới nhớ ra là có chuyện như vậy, lần đó anh cũng khá nghiêm túc, nhưng sau đó mãi không nhắc lại, cô cũng không coi là thật, lúc này thấy anh lại hơi nghiêm túc, bèn nói: “Không đổi nữa được không?”
“Tại sao?”
“Chính là… em đã quen với anh ấy rồi, nếu tìm người khác lại phải mất mấy năm để hòa hợp, mệt lắm.”
Lâu Hoài nghe xong, không kìm được cúi đầu hôn lên khóe môi cô vài cái, nói: “Em quen với cậu ta rồi?”
Câu nói này nồng nặc mùi thuốc súng, Ứng Đề suy nghĩ mười mấy giây mới đáp: “Đối tác cố định bên cạnh em luôn là anh Triệu và Minh Minh, hai người này em đều rất quen, nhưng ngoài họ ra, ví dụ như chị Lệ phụ trách trang điểm làm tóc cho em, em cũng rất quen mà.”
Trong mắt Lâu Hoài vẫn ẩn chứa hàm ý không rõ ràng.
Ứng Đề nhìn, lại nói: “Em không thích những mối quan hệ thay đổi liên tục, có thể lâu dài thì cứ lâu dài.”
Lâu Hoài cười khẽ một tiếng, hai người ở quá gần, hơi thở của anh cứ thế phả vào má cô, khiến trong lòng cô tê dại, cũng có chút ngứa ngáy, Ứng Đề thấy anh không lên tiếng, tiếp tục nói: “Em với anh cũng vậy, em cũng hy vọng lâu dài.”
Sau đó cô hơi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy gần trong gang tấc của anh, nói: “Lâu Hoài, còn anh? Anh nghĩ thế nào?”
Đây không phải là lần đầu tiên Ứng Đề bóng gió thăm dò Lâu Hoài.
Nhưng cũng giống như vô số lần trong quá khứ, Lâu Hoài không trả lời trực diện câu hỏi của cô.
Anh chỉ bình tĩnh nhìn cô, hồi lâu, anh cười nhạt, nói: “Nhớ kỹ lời em nói nhé.”
Ứng Đề đương nhiên nhớ kỹ từng câu mình nói.
Nhưng điều này vẫn chưa đủ.
Cô còn muốn ghi nhớ câu trả lời của anh, tiến thêm một bước nữa, cô còn muốn sự hồi đáp của anh.
Chỉ là anh luôn luôn im lặng.
Vừa không từ chối, nhưng cũng không hồi đáp, cứ thế lấp lửng để cô ở đó.
Dường như đợi cô tự mình tiêu hóa nghĩ thông suốt vậy.
Chuyện như vậy cũng không phải lần đầu tiên xảy ra.
Ứng Đề đã sớm quen rồi.
Nhưng ngay sau đó cô lại nghĩ, thói quen như vậy cô còn có thể kiên trì thêm mấy lần nữa?
Một đoạn tình cảm vô vọng luôn có lúc không thể kiên trì được nữa.
Cô dựa vào lòng Lâu Hoài, cảm nhận nhịp đập nơi lồng ngực anh, thầm nghĩ.
Vậy thì cứ chống đỡ thêm một thời gian nữa đi.