Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt

Chương 27



Khi nhận được tin nhắn Wechat của Ứng Đề, Lâu Hoài đang cùng ông cụ kiểm tra sức khỏe ở bệnh viện Đông y.

Ông cụ lớn tuổi rồi, đi lại đôi khi cũng có lúc bất tiện. Đêm qua đang ngủ, đến nửa đêm thấy khát nước bèn dậy rót nước uống, có lẽ do vừa mới tỉnh, đầu óc còn chưa tỉnh táo nên bị vấp ngã. Cứ tưởng không sao, sáng nay dậy mới phát hiện đầu gối đã sưng vù.

Chú Vương, tài xế theo ông cụ đã nhiều năm, không dám chậm trễ, một mặt đưa ông cụ đến bệnh viện kiểm tra, một mặt gọi điện thông báo cho Lâu Hoài.

Kiểm tra một hồi, cũng không có vấn đề gì lớn, chẳng qua là lớn tuổi rồi, tốc độ tan máu bầm không nhanh bằng người trẻ tuổi.

Xét thấy ông cụ bị cao huyết áp, tim mạch những năm gần đây cũng không tốt lắm, Lâu Hoài dứt khoát bảo bác sĩ làm một cuộc kiểm tra tổng quát toàn diện.

Trong thời gian đó, anh không tránh khỏi việc phải nghe vài cuộc điện thoại công việc.

Ông cụ thấy anh như vậy bèn nói: “Bận rộn đến thế sao, yên lặng ở bên cạnh ông già này làm cái kiểm tra sức khỏe cũng khó khăn đến vậy à?”

Nghe vậy, tay đang gõ chữ của Lâu Hoài dừng lại, ngẩng đầu nhìn ông một cái, nói: “Năm xưa ông chẳng phải cũng trải qua như vậy sao, cháu có bận hay không trong lòng ông rõ nhất.”

“…”

Ông cụ hừ một tiếng.

Làm xong mục kiểm tra cuối cùng, Lâu Hoài đưa ông cụ về phòng bệnh nghỉ ngơi, thấy ông không còn việc gì nữa bèn định rời đi, ông cụ lại nói: “Cháu có thể vì nó mà dành ra nửa ngày đưa đi khám bác sĩ, lại không có thời gian ở bên cạnh ông sao?”

Lâu Hoài cười một cái, nói: “Còn cho người theo dõi cháu cơ à?”

“Không trông chừng có được không? Nếu không trông chừng, ông sợ cháu quên mất bên nào mới là người nhà mà cháu nên nhớ đến.”

“Cháu không giống ông, tuổi tác tăng lên nhưng tấm lòng lại chẳng rộng mở thêm chút nào.”

Hai người bóng gió mỉa mai nhau một hồi. Lâu Quan Kỳ biết tính cách đứa cháu này không giống đám con cháu khác trong nhà, phàm chuyện gì cũng nghe lời ông răm rắp. Người trước mặt này chủ kiến rất lớn, nếu không thì sao có thể tranh đấu vượt qua bao nhiêu người, tiếp nhận đại quyền nhà họ Lâu từ tay ông?

Ông cũng không vòng vo nữa, nói thẳng: “Nói chuyện với ông một lát, nói rõ ràng rồi cháu có thể đi.”

Lâu Hoài cũng đáp lại dứt khoát: “Đơn thuần ngồi nói chuyện với ông thì đương nhiên được, nhưng nếu bàn chuyện kết hôn thì miễn đi ạ.”

Lâu Quan Kỳ nghĩ thầm, không hổ là người được tuyển chọn kỹ lưỡng, từng li từng tí đều mang theo sự kiêu ngạo bất khuất.

Người khác muốn từ chối phải suy nghĩ rất lâu xem nên nói thế nào cho khéo, đến chỗ anh, chỉ cần vài chữ nhẹ tênh là đủ.

Lâu Quan Kỳ hỏi: “Thật sự không muốn kết thông gia với nhà họ Ôn à?”

Lâu Hoài vốn không muốn ở lại lâu, nghe thấy lời này, anh nhìn trái nhìn phải, kéo một chiếc ghế qua, ngồi xuống bên cạnh ông cụ, sau đó chọn lựa một hồi trong giỏ trái cây bên cạnh, chọn một quả chuối, vừa bóc vỏ vừa nói: “Lâu gia nhiều người như vậy, ai mà chẳng nối dõi tông đường được. Cháu ngồi lên vị trí này, nhưng cháu chưa từng có ý định ngồi cả đời, cũng không cảm thấy tương lai vị trí này nhất định phải truyền cho con của cháu.”

Nói rồi, anh nhìn ông cụ một cái: “Xã hội văn minh hiện đại rồi, người có tài mới đảm nhiệm được.”

Nói đến đây, anh hơi dừng lại, đưa quả chuối đã bóc vỏ xong đến trước mặt ông cụ, cười nhạt: “Ông nói có đúng không? Ông nội.”

Ý cười trong mắt anh quá nhạt, cả người lại cực kỳ thong dong, ngược lại càng làm nổi bật sự thâm sâu khó lường của anh lúc này.

Nhìn nhau vài giây, Lâu Quan Kỳ cầm lấy quả chuối từ tay anh, nói: “Cho nên, cháu vẫn không muốn đi theo con đường ông đã vạch ra đúng không?”

Lâu Hoài không trực tiếp trả lời, mà nói: “Năm xưa ông bắt bố nhất định phải cưới mẹ, sau này hai người họ ra sao ông cũng biết rồi đấy.”

Nói rồi, anh dừng lại một chút, cả người ngả ra sau, vẫn là dáng vẻ nhẹ nhàng như mây bay đó: “Ông à, ông biết tại sao cháu lại muốn lấy đi vị trí này từ tay ông không?”

Đôi mắt đục ngầu nhưng sắc bén như sói của Lâu Quan Kỳ nhìn chằm chằm vào anh, nói: “Tại sao?”

Lâu Hoài nhìn ông chăm chú, hồi lâu sau, anh nói: “Vì để…”

Đúng lúc này, điện thoại của anh đột nhiên rung lên một cái.

Lâu Hoài ngừng lời, mở màn hình lên xem.

Là tin nhắn Ứng Đề gửi đến.

Ứng Ứng: [Tối nay anh có về ăn cơm không?]

Lâu Hoài chăm chú nhìn vài giây, nhấc tay gõ nhanh vài chữ trên màn hình, khoảnh khắc tin nhắn được gửi đi, anh cười cực nhạt, đứng dậy khỏi ghế, sau đó đi về phía cửa. Khoảnh khắc vặn tay nắm cửa, anh nói: “Đương nhiên là để không phải đi theo con đường ông đã chọn.”

Dứt lời, anh mở cửa bước ra ngoài.

Bóng lưng cực kỳ dứt khoát và gọn gàng.

Vì ở phòng bệnh cao cấp, mặc dù cửa khép hờ, nhưng hành lang bên ngoài lại yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Quả chuối trong tay Lâu Quan Kỳ chưa hề động đến một chút nào.

Lúc Lâu Hoài bóc xong nó như thế nào, bây giờ nó vẫn y nguyên như thế. Nếu nói có điểm duy nhất khác biệt, thì chính là phần thịt quả tiếp xúc với không khí lâu đã bị oxy hóa, bề mặt nổi lên lớp màu đen nhàn nhạt.

Lâu Quan Kỳ nhìn vài giây, không chút lưu luyến ném vào thùng rác bên cạnh, tiếng va chạm quá lớn khiến chú Vương vẫn luôn túc trực bên ngoài nghe thấy tiếng động liền đẩy cửa bước vào.

Lâu Quan Kỳ hỏi: “Nó vẫn không chịu gặp người bên nhà họ Ôn sao?”

Chú Vương nói phải: “Về mặt công việc cũng không gặp, đều để trợ lý xử lý thay.”

“Xem ra là muốn chống đối tôi đến cùng thật rồi, điểm này đúng là không giống người bố nhu nhược vô năng chỉ biết trốn tránh hiện thực của nó.”

Chú Vương hơi cụp mắt, không lên tiếng.

Lâu Quan Kỳ nói: “Mẹ nó cũng sắp về rồi.”

Chú Vương nói: “Phu nhân cuối năm hoặc khoảng đầu năm sau sẽ về.”

“Vậy cứ thế đi, đưa những thứ tôi đã chuẩn bị cho cô gái đó.”

Chú Vương không kìm được ngước mắt: “Cho cô gái bên cạnh Tiểu Hoài sao?”

Lâu Quan Kỳ nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói lạnh nhạt: “Hy vọng nó biết điều một chút, cứ thế mà rút lui sạch sẽ, cũng không uổng công nó tận tâm tận lực ở bên cạnh thằng bé suốt năm năm trời.”

Từ bệnh viện Đông y đi ra, Lâu Hoài lái xe rời đi. Trước khi về khách sạn, anh ghé qua công ty một chuyến.

Chuyện của ông cụ xảy ra đột ngột, anh tạm thời đình lại cuộc họp, giờ này quay lại họp tiếp e là có chút không hợp tình người, hơn nữa Ứng Đề đang đợi anh ở khách sạn về ăn tối, cộng thêm việc ông cụ vừa khiến anh không thoải mái, anh cũng chẳng còn tâm trạng tăng ca.

Xử lý vài tài liệu khẩn cấp xong Lâu Hoài chuẩn bị rời đi.

Lúc đi ngang qua phòng trà nước, tình cờ nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong.

Thư ký lễ tân nói: “Trợ lý Dư, anh cứ thành thật khai báo đi, yêu đương với cô sinh viên đại học trẻ trung xinh đẹp nào từ bao giờ thế?”

Dư Minh kêu oan: “Một ngày hai mươi tư tiếng tôi chỉ nghe lệnh sếp, lấy đâu ra thời gian yêu đương? Hơn nữa ở cái tuổi này của tôi, tìm sinh viên đại học cũng không thích hợp.”

Chuyên viên bên nhân sự nói: “Cái này có gì đâu, chỉ kém vài tuổi, chứ có phải kém vài chục tuổi đâu.”

Thư ký lễ tân nói: “Đúng thế đúng thế, sếp của chúng ta và người yêu chẳng phải cũng kém nhau vài tuổi sao.”

“Muốn chết à, lời này mà cũng nói được sao?” Dư Minh vội vàng chặn đứng đề tài “Tan làm không về nhà nghỉ ngơi cho khỏe, chỉ biết ở đây nói chuyện phiếm.”

Nói rồi, anh ta cầm lấy ly cà phê vội vàng chuồn đi.

Sau lưng là tiếng cười vui vẻ.

Chỉ là anh ta vừa bước ra khỏi phòng trà nước đã nhìn thấy Lâu Hoài, nhất thời vội vàng thẳng lưng, định lên tiếng chào, Lâu Hoài lắc đầu với anh ta, Dư Minh liền ngậm miệng.

Hai người cứ thế im lặng xuống lầu. Đến hầm để xe, Dư Minh mới nói: “Tôi đưa anh về.”

Anh ta vừa nói vừa mở cửa ghế sau xe.

Lâu Hoài cúi người ngồi vào, Dư Minh nhẹ nhàng đóng cửa, sau đó vòng qua ghế lái, ngồi lên xe, thắt dây an toàn. Trong lòng anh ta đấu tranh tư tưởng một hồi, quay đầu lại nói: “Lâu tổng, các cô ấy chỉ là rảnh rỗi thôi, anh đừng để trong lòng.”

Có trời mới biết, tại sao sếp nhà mình lại đột ngột quay lại vào giờ tan tầm.

Khéo làm sao, lại nghe đúng lúc mấy chuyện bát quái trong phòng trà nước.

Lâu Hoài không để ý đến những chuyện này, chỉ hỏi: “Cậu yêu đương rồi à? Đối phương còn là sinh viên đại học sao?”

Dư Minh thực sự oan uổng. Chiều nay vì bên Lâu Hoài có việc đột xuất, cuộc họp đột ngột bị gián đoạn, mọi việc đều đè lên người anh ta, đang bận tối tăm mặt mũi thì thư ký lễ tân cầm tờ khai đăng ký khách đến nói có một cô Lý tìm anh ta. Dư Minh nào có quen cô Lý nào, thư ký lễ tân cứ khăng khăng là có, người đang đợi bên ngoài. Đợi anh ta chạy ra xem cho rõ ngọn ngành, thì ngoài quầy lễ tân trống không, làm gì có cô Lý nào.

Anh ta thực sự bận, chỉ coi như là trò đùa, tiếp tục đi làm việc. Khó khăn lắm mới làm xong việc, cô thư ký lễ tân kia cứ bắt anh ta phải khai thật.

Anh ta thân là “cẩu độc thân”, khai cái gì chứ.

Lúc này bị sếp hỏi đến, anh ta chỉ coi như là sự quan tâm đối với nhân viên, nói: “Lâu tổng, tôi thật sự không có bạn gái, độc thân một mình.”

Lâu Hoài lại hỏi: “Không muốn tìm à?”

Làm việc cùng Lâu Hoài bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên anh hỏi chuyện riêng tư của mình, Dư Minh nói: “Anh cũng biết đấy, nhà tôi còn em trai em gái đang đi học, áp lực lớn quá, cho dù tôi muốn kết hôn thì cũng phải có người đồng ý chứ.”

Lâu Hoài nghe vậy, cũng không hỏi tiếp nữa.

Dư Minh nhìn anh, nghĩ đến chuyện mấy đồng nghiệp trong phòng trà nước bàn tán về anh và Ứng Đề, lại nghĩ đến việc những năm qua bên cạnh anh người đến người đi cũng chỉ có mình Ứng Đề. Tuy bên nhà cũ không thích con người Ứng Đề lắm, nhưng cũng không ra tay ngăn cản gì, tình cảm hai người rất ổn định. Nghĩ ngợi một hồi lâu, anh ta mới nói: “Tôi thường rất ngưỡng mộ anh.”

Lâu Hoài lười biếng ngước mắt, liếc anh ta một cái: “Ngưỡng mộ cái gì?”

“Ngưỡng mộ anh có được tình yêu toàn tâm toàn ý của cô Ứng.” Anh ta thật lòng ngưỡng mộ từ tận đáy lòng với tình cảm mà Ứng Đề dành cho sếp mình “Mỗi lần cô Ứng nhìn thấy anh, đôi mắt đó lúc nào cũng sáng lấp lánh, giống như anh chính là cả thế giới của cô ấy vậy.”

Lâu Hoài nghĩ, có khoa trương đến thế không?

Thấy thần sắc anh ôn hòa, rõ ràng là lời nói đã lọt vào tai, Dư Minh lại nói: “Nếu tôi gặp được một người coi tôi là cả thế giới như vậy, tôi nhất định sẽ nhanh chóng cưới cô ấy về nhà.”

Dứt lời, anh ta cảm giác có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.

Khiến anh ta thực sự như có gai ở sau lưng.

Đây là nịnh hót sai chỗ rồi sao?

Dư Minh nghĩ vậy, chần chừ ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy đôi mắt tràn đầy vẻ lạnh lùng của Lâu Hoài.

Dư Minh hít sâu, lại nghe thấy anh nhạt giọng hỏi: “Tại sao phải cưới về nhà? Kết hôn quan trọng đến thế sao?”

Dư Minh cân nhắc từ ngữ, nói: “Người tốt như vậy đương nhiên là phải cưới về nhà giấu đi mới yên tâm, chậm một bước lỡ như không thuộc về mình nữa chẳng phải hối hận lắm sao.”

“Vậy sao?”

Lâu Hoài nhẹ nhàng hỏi ngược lại một câu.

Rõ ràng là không đồng tình.

Dư Minh nghĩ đây là đương nhiên, yêu một người nhưng lại không muốn kết hôn với cô ấy, đây không phải là giở trò lưu manh thì là gì.

Lập tức nghĩ đến việc sếp nhà mình và Ứng Đề ở bên nhau cũng đã năm năm rồi, nhưng hình như chưa bao giờ bàn đến chuyện kết hôn. Hơn nữa thời gian gần đây, ông cụ Lâu vẫn luôn sắp xếp cho sếp tiếp xúc với ôn đại tiểu thư.

Anh ta nghĩ, quả nhiên là hào môn, chuyện kết hôn này, chú trọng vẫn là giai cấp.

Cho dù sếp nhà mình đã chống đối năm năm, người nhà vẫn không chấp nhận Ứng Đề.

Ý nghĩ này vừa nảy ra, đã nghe thấy sếp nói: “rợ lý Dư, cậu dường như có rất nhiều kiến giải về chuyện tình cảm hôn nhân nhỉ.”

Dư Minh: “?”

“Muốn chuyển nghề làm tư vấn tình cảm không?”

“???”

Không hề muốn.

Anh ta rất trân trọng công việc lương cao hậu hĩnh hiện tại, có thể giải quyết rất nhiều vấn đề khó khăn trong thực tế.

Biết sếp không muốn tiếp tục nói chuyện này nữa, Dư Minh rất biết tự lượng sức mình mà ngậm miệng, lập tức khởi động xe đưa anh về khách sạn.

Đến khách sạn, trước khi xuống xe, Lâu Hoài nói: “Trợ lý Dư, muốn kết hôn thì nộp đơn báo trước, tôi chuẩn bị cho cậu một món quà lớn.”

Không phải, câu này sao nghe cứ đầy mùi đe dọa thế nhỉ.

Dư Minh lập tức biểu thị lòng trung thành: “Tôi không kết hôn đâu, hơn nữa, anh còn chưa kết hôn, tôi sao có thể kết hôn trước anh được.”

Dứt lời, Dư Minh lập tức muốn cắn đứt lưỡi mình.

Đang định nói gì đó để cứu vãn, thì nghe thấy Lâu Hoài nói: “Vậy sao? Vậy cậu chuẩn bị tinh thần làm kẻ cô đơn cả đời đi.”

???

Còn chưa đợi Dư Minh hiểu rõ ý tứ trong lời này, bên kia Lâu Hoài đã xoay người sải bước rời đi.

Anh ta đứng tại chỗ suy nghĩ hồi lâu, mãi sau, anh ta trố mắt.

Sếp đây là… định cứ thế dây dưa mãi với cô Ứng sao.

Đây là… thực sự muốn giở thói lưu manh đến cùng à?

Lúc Lâu Hoài về đến khách sạn, trong phòng không có một ai, anh nhìn quanh một vòng, cuối cùng bị âm thanh truyền đến từ phía nhà bếp thu hút ánh nhìn.

Xem ra nhắn tin Wechat hỏi trước anh có về không là vì tối nay muốn đích thân xuống bếp.

Dạo này bận rộn, anh ngày nào cũng đi sớm về khuya, hai người cũng chưa ăn với nhau bữa cơm nào cho tử tế. Tài nghệ nấu nướng của Ứng Đề quả thực không tệ, đặc biệt là các món cơm nhà.

Anh nới lỏng cà vạt, đặt ở tủ huyền quan ngay cửa, sau đó mở tủ giày lấy dép lê thay vào.

Thay giày xong, anh vào phòng vệ sinh rửa tay rửa mặt, lúc đi ra, một giọng nói vang lên.

“Anh về rồi à?”

Anh nhìn sang, Ứng Đề đang đeo tạp dề, tay cầm cái xẻng, cười nhìn anh.

Một hình ảnh rất đỗi đời thường và ấm cúng, cũng là sự ấm áp mà Lâu Hoài thường xuyên được hưởng thụ trong những năm qua.

Kể từ khi anh bắt đầu có ký ức lúc nhỏ, trong nhà chưa bao giờ có cảnh tượng ấm lòng như thế này, bố mẹ luôn tranh cãi mọi lúc mọi nơi. Bố anh là Lâu Vọng Sinh ở bên ngoài tin đồn trăng hoa không ngớt, còn mẹ một mặt lo toan sự nghiệp, một mặt vì thể diện của gia tộc mà buộc phải gượng cười ra mặt thay ông ta dẹp yên mọi chuyện.

Còn về phía ông cụ, con cái của mấy bà vợ vì tranh giành tài sản mà ngày ngày diễn cảnh cha hiền con thảo, thực sự giả tạo.

Lâu Hoài không thể không thừa nhận, năm đó giữ Ứng Đề lại, ngoài việc nhìn người này thuận mắt, còn lại chính là vì trên người cô có hơi thở cuộc sống gia đình rất đậm nét.

Lúc mới đưa cô về nhà, mặc dù sợ người lạ, mọi chỗ đều cẩn thận dè dặt, nhưng có lẽ là sợ bị vứt bỏ, phải quay lại cuộc sống vô vọng như địa ngục kia, cô cơ bản là cái gì cũng làm, cái gì cũng tranh làm. Rõ ràng trong nhà có hai người giúp việc, cô cứ khăng khăng tranh việc với người ta.

Có lần anh đi làm về, cô vậy mà đã làm xong một bàn thức ăn thịnh soạn, khép nép đứng đó, nhìn cũng chẳng dám nhìn anh.

Bữa tối lần đó, Lâu Hoài đã ghi nhớ rất nhiều năm.

Cơm canh tối hôm đó, không nói là đặc biệt gì, nhưng hương vị trong đó lại khiến anh rất có cảm giác gia đình.

Cảnh tượng trước mắt này, không nghi ngờ gì khiến anh xuyên qua dòng sông tháng năm, trở lại buổi tối hôm ấy.

Sự khởi đầu khiến anh quyết định giữ Ứng Đề lại.

Con người ta luôn tham luyến sự ấm áp nhất thời.

Đặc biệt là loại ấm áp không cần tốn nhiều tâm sức bỏ ra mà vẫn có thể dễ dàng đạt được.

Đến nay, anh vẫn chưa hưởng thụ đủ sự ấm áp này.

Ông cụ lấy tư cách gì mà nhúng tay quản chuyện của anh.

Anh phí bao tâm sức ngồi lên vị trí hiện tại, không phải là để làm một con rối gỗ nghe lời.

Còn về chuyện kết hôn, anh quả thực chưa từng nghĩ tới.

Kể cả với Ứng Đề, anh cũng chưa từng mảy may nghĩ đến.

Một mối quan hệ đơn giản rõ ràng, cứ tiếp tục duy trì như vậy, tại sao lại không muốn chứ?

Cứ nhất quyết phải tròng lên nó một tầng xiềng xích, sau đó ngày tháng dài lâu, đôi bên nghi kỵ chán ghét lẫn nhau, cuối cùng kết thúc trong mớ hỗn độn, có cần thiết không?

Lâu Hoài đi đến trước mặt Ứng Đề.

Ứng Đề cười híp mắt nhìn anh.

Mắt cô rất to, dù có nheo thành một đường chỉ, vẫn loáng thoáng thấy được con ngươi trong khe hở đó.

Sáng đến thế.

Anh bỗng nhiên nhớ tới câu nói của trợ lý Dư “giống như anh chính là cả thế giới của cô ấy vậy”, dường như cũng có vài phần đạo lý.

Anh giơ tay, v**t v* khuôn mặt cô.

Khoảnh khắc anh cúi đầu hôn lên khóe môi cô, anh lại nghĩ.

Thì đã sao chứ?

Ứng Đề coi anh là cả thế giới của cô.

Chẳng lẽ anh nhất định phải hồi đáp một cách tương xứng sao?

Cuộc sống dễ chịu, thoải mái trước mắt này, anh vẫn còn thấy thỏa mãn, chưa muốn phá vỡ sự cân bằng này.

Kết thúc một nụ hôn triền miên, Ứng Đề nhẹ nhàng đẩy anh ra, nói: “Thức ăn sắp cháy rồi.”

Lâu Hoài ôm lấy eo cô, cùng cô đi vào bếp: “Tối nay làm món gì thế?”

“Sườn kho, thịt chua ngọt, cua nấu cà ri khoai tây, măng tây xào nấm mỡ sốt tiêu đen, rau xà lách luộc.” Nói rồi cô dừng lại một chút, nghiêng mặt nhìn anh “Còn có một món canh thanh đạm, canh mướp nấu ốc móng tay.”

Món canh sau cùng này Ứng Đề nấu ngon nhất, bởi vì đây là một trong những món tủ của mẹ Lý Khai Giác, cô theo mẹ làm việc nhà nhiều năm nên học được bí quyết, mà Lâu Hoài quả thực cũng thích món canh này nhất.

Sức ăn của Lâu Hoài không lớn, về phương diện này anh tự kỷ luật đến mức kinh người, cho nên mỗi món Ứng Đề đều không dám làm quá nhiều, đều chuẩn bị nguyên liệu theo lượng ăn của anh.

Lúc anh về, tất cả các món ăn cũng đã xong xuôi, sau khi nấu cho sệt nước trong món sườn kho cuối cùng, Ứng Đề múc ra đĩa, đang định bưng ra ngoài thì bên kia Lâu Hoài đã xắn tay áo sơ mi, đưa tay ra giữa không trung.

Trước đây cảnh tượng ấm áp như vậy cũng không phải là chưa từng có.

Ứng Đề đưa cái đĩa vào tay anh, nói: “Anh đi thay quần áo đi, ra là có thể ăn cơm rồi.”

Nói rồi cô đi xới cơm.

Lâu Hoài bưng thức ăn lên bàn ăn, về phòng thay một bộ đồ ở nhà, một lát sau đi ra, Ứng Đề đã đứng trước bàn ăn đợi anh.

Đợi anh ngồi xuống, Ứng Đề múc cho anh một bát canh, nói: “Nhiệt độ không quá nóng, uống chút canh trước cho ấm bụng.”

Lâu Hoài uống hai ngụm, hướng vị vẫn khiến anh kinh ngạc như năm nào.

Anh hỏi: “Hôm nay sao lại nghĩ đến chuyện tự mình xuống bếp thế?”

Ứng Đề dùng đũa chung gắp cho anh một miếng sườn nói: “Chẳng phải đã lâu không xuống bếp rồi sao? Muốn nấu cơm cho anh ăn.”

Lâu Hoài hỏi: “Hôm nay em làm những gì?”

Vẻ mặt Ứng Đề vẫn như thường, cô cầm đũa, hai cổ tay chống lên bàn, hơi ngẩng đầu suy nghĩ một lát rồi nói: “Hình như cũng chẳng làm gì, đọc sách một lúc, sau đó lại nghiên cứu thực đơn một chút, gửi tin nhắn cho anh, xác định anh sẽ về thì em vào bếp bận rộn nấu nướng rồi.”

Thấy trong bát cô chỉ có một lá rau xanh, Lâu Hoài đưa tay cầm lấy bát của cô, múc vào bát cô một ít nước sốt cà ri cua.

Cô cực kỳ thích cái nước sốt này, nói là đưa cơm.

Mỗi lần ăn món này, anh ăn phần cái bên trong, còn cô lại thích phần nước sốt.

Anh đặt bát lại trước mặt cô.

Ứng Đề rầu rĩ: “Bây giờ mà ăn nhiều quá, lát nữa lại phải nghĩ cách giảm cân.”

“Em không béo.” Anh nhìn cô một cái nói “Có chút thịt ấy, chưa đến nửa tiếng em đã kêu không chịu nổi rồi, sức khỏe vẫn còn kém lắm.”

“…”

Rốt cuộc cô nói sai câu nào, mà có thể khiến anh liên tưởng đến chuyện tình ái đó được chứ.

Ứng Đề trừng mắt nhìn anh, cúi đầu ăn cơm.

Nhưng vẫn ăn từng miếng rất nhỏ.

Ăn được một lúc, Lâu Hoài hỏi: “Chắc anh còn phải bận một tuần nữa mới về Bắc Thành.”

Ứng Đề tính toán một chút, nói: “Vậy vừa khéo em về nghỉ ngơi vài ngày rồi vào đoàn phim quay phim.”

Cô nói chuyện này, mày mắt đều mang theo ý cười, anh nhìn cô, dừng động tác gắp thức ăn lại, hỏi: “Vui lắm sao?”

Cô gật đầu mạnh: “Đương nhiên rồi, có việc để làm đương nhiên là vui rồi.”

“Ở chỗ anh không có việc để làm à?”

Ứng Đề nhìn anh, không nói gì.

Lâu Hoài lúc này mới nghĩ đến, anh không thương lượng mà giữ người ở lại đây, sau đó bản thân ngày ngày bận rộn công việc, cô ở một mình, thời gian lâu rồi cũng sẽ thấy chán.

Anh nói: “Tuần tới có kế hoạch gì không?”

Ứng Đề nghĩ một chút, nói: “Thì cũng có, chỉ là không biết có thực hiện được không.”

Vừa nghe lời này, đuôi lông mày anh khẽ nhướng lên: “Nói nghe xem nào.”

Ứng Đề cân nhắc một hồi lâu, mới nói: “Em có thể đi làm cùng anh mấy ngày không?”

Nói xong, sợ anh hiểu lầm, hoặc có điều lo lắng, cô vội bổ sung một câu: “Bộ phim em sắp quay là phim về công sở, em nghĩ dù sao gần đây cũng không có việc gì làm, đọc kịch bản suy cho cùng cũng chỉ là lý thuyết suông trên giấy, chi bằng trải nghiệm thực tế một chút. Đương nhiên rồi, em sẽ không gây rối cho anh đâu, em chỉ nhìn thôi.”

Đây có lẽ là yêu cầu tương đối chính đáng đầu tiên cô đưa ra với anh sau bao nhiêu năm bên nhau.

Cũng chính vì là lần đầu tiên, cô vô cùng căng thẳng, sợ rước lấy sự phản cảm của anh.

Anh khiến cô sợ hãi đến thế sao?

Lâu Hoài nói: “Chỉ thế thôi sao?”

Cô “a” một tiếng, sau đó lầm bầm khe khẽ: “Đã phiền phức lắm rồi.”

“Không phiền.” Anh nói “Muốn tìm hiểu cái gì, bảo trợ lý Dư sắp xếp.”

Cứ thế đồng ý rồi ư?

Ứng Đề đột ngột ngẩng đầu, nhìn anh chằm chằm.

Lâu Hoài nhìn bộ dạng này của cô, anh nói: “Có vấn đề gì sao? Hay là em không muốn đi?”

Ứng Đề lắc đầu, lại gật đầu nói: “Em rất muốn đi.”

Anh nói: “Vậy còn lo lắng cái gì?”

Anh quá thẳng thắn, ngược lại càng khiến cho chút tâm tư kia của cô trở nên hẹp hòi.

Nếu anh và Ôn Chiêu thực sự có gì đó, thì tối nay cô đề nghị đến công ty anh, kiểu gì anh cũng sẽ từ chối thôi.

Nhưng anh chẳng những không từ chối, ngược lại còn hỏi cô đang do dự cái gì.

Ứng Đề nghĩ, có lẽ là cô thực sự là quá lo bò trắng răng rồi.

Ba lần ghi chép khách đến thăm có thể nói lên điều gì chứ.

Chuyện chưa xảy ra, chuyện chưa tận mắt chứng kiến, cô thực sự không cần phải lo lắng viễn vông như vậy.

Cô nở một nụ cười thật tươi, nụ cười nhẹ nhõm xuất phát từ tận đáy lòng, nói: “Vậy mấy ngày tới làm phiền anh rồi.”

Lâu Hoài liếc cô một cái, lơ đãng nói: “Chúng ta hình như vẫn chưa từng thử làm chút chuyện gì đó ở công ty nhỉ?”

“???”

Ứng Đề trố mắt, ngẩn ra một lúc lâu, mới phản ứng lại được ý tứ trong lời nói của anh.

Anh thực sự là…

“Lâu Hoài, đầu óc anh có thể nghĩ những thứ đứng đắn lành mạnh chút được không?”

Khóe miệng cô dính chút nước sốt cà ri, anh rút một tờ khăn giấy, vươn tay, giúp cô lau đi, đồng thời cười đầy ý tứ sâu xa: “Em cũng rất mong chờ không phải sao? Lần nào em chẳng là người kêu nhiệt tình nhất?”

“…”

Ứng Đề gắp một miếng sườn thật to bỏ vào bát anh, nói: “Anh đừng nói nữa, ăn nhiều chút đi!”

Lâu Hoài nhìn miếng sườn tuyệt hảo cả về hình thức lẫn hương vị kia, hồi lâu sau, gắp lên nói: “Ừ, anh ăn nhiều chút, lát nữa mới có sức.”

“…”

Thực sự không thể nói chuyện với anh nữa.

Ứng Đề cắm cúi ăn cơm.

Cô ăn cực kỳ chậm rãi từ tốn, dù sao sắp phải vào đoàn phim rồi, thật sự không dám ăn nhiều, tốc độ ăn chậm đến mức có thể đếm từng hạt cơm.

Giống như một chú mèo con vậy.

Cũng giống như lúc mới được anh đưa về nhà năm đó, nhưng so với sự dè dặt cẩn trọng lúc ấy, bây giờ cô lại tự tại thoải mái hơn.

Vừa nghĩ đến đây, anh không kìm được khẽ bật cười thành tiếng.

Ứng Đề không chịu nổi kiểu cười này của anh, cực kỳ mê hoặc lòng người, lại còn thấp thoáng chút ý tứ muốn tiếp tục chủ đề ban nãy để trêu chọc cô.

Cô ngước mặt lên, trừng mắt nhìn anh.

Lại nghe thấy anh nói: “Như vậy rất đẹp, lát nữa lên giường cứ trừng mắt nhìn anh như thế này nhé.”