Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt

Chương 33



Khi Ứng Đề về đến chỗ ở tại khu phố Tài chính thì đã là hơn mười một giờ đêm.

Cô đứng trước cửa nhà, không mở cửa ngay lập tức, mà nương theo ánh sáng của đèn cảm ứng hành lang, nhìn chằm chằm vào ổ khóa trước mặt đến ngẩn người.

Năm đó khi sửa sang căn nhà này, cô và Lâu Hoài đã bất đồng ý kiến về vấn đề ổ khóa.

Anh thích mở khóa bằng vân tay, tiện lợi.

Còn cô thì thích mở bằng chìa khóa, nói là như vậy mới có cảm giác thuộc về gia đình.

Có lẽ vì hiếm khi thấy cô bướng bỉnh trong chuyện nhỏ nhặt như vậy, một chút cũng không chịu cúi đầu, Lâu Hoài rốt cuộc cũng không tạt gáo nước lạnh vào cô, nên cuối cùng Lâu Hoài cũng không dội gáo nước lạnh vào cô, cửa nhà đã được lắp cả hai loại: vân tay và chìa khóa.

Lúc đó cô đã vui mừng rất lâu vì giành được chiến thắng cho mình.

Nhưng Lâu Hoài lại nói cô cố chấp, đừng nhìn bề ngoài ngoan ngoãn mềm mỏng, thực ra một khi đã bướng lên thì cũng là một người vô cùng kiên quyết.

Cố chấp, kiên quyết.

Lần đầu tiên anh dùng những từ như vậy để hình dung cô, Ứng Đề vui vẻ vì anh thực sự đã để tâm đến mình. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó điều anh muốn nói chính là “ngu ngốc” thì đúng hơn.

Nếu cô không ngu ngốc, sao có thể trong những lần nói chuyện về tương lai của hai người, biết rõ sự im lặng của anh là không muốn cho cô một câu trả lời rõ ràng, không muốn cho cô tình cảm cô mong muốn, vậy mà vẫn hết lần này đến lần khác tìm lý do bào chữa cho anh, hết lần này đến lần khác tự lừa mình dối người.

Giống như ổ khóa của cánh cửa này.

Thứ anh muốn rõ ràng là đơn giản tiện lợi.

Cho nên, một người phụ nữ không biết làm loạn, mãi mãi coi anh như thần thánh, toàn tâm toàn ý chỉ có một mình anh, là người anh muốn nhất.

Không cần chịu trách nhiệm, thì sẽ không có cái gọi là đạo đức thực tế trói buộc, cũng sẽ không có những chuyện vụn vặt trong cuộc sống làm phiền lòng.

Cô chỉ cần gọi là đến ngay, có thể giải tỏa chút buồn chán trong công việc tẻ nhạt của anh, thế là đủ rồi.

Thứ anh muốn chính là một người bên gối đơn giản như vậy.

Đơn giản đến mức thuận tiện, đơn giản đến mức anh chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay, một cú điện thoại, cô liền không quản đường xa ngàn dặm không hề do dự chạy về phía anh.

Trước đây, cô còn bao biện cho anh, nói rằng hơn năm năm qua người bên cạnh anh đều là cô, ngoài thói quen ra, còn bởi vì… thích và yêu.

Bây giờ nghĩ lại, cô giống như một công cụ thuận tay hơn, không ai lại dễ dàng thay đổi một công cụ đang dùng thuận tay cả.

Trừ khi bản thân người đó không còn muốn dùng nữa.

Nhưng Ứng Đề nghĩ, không thể được.

Cô không thể làm người bị anh thay thế.

Nếu đã đến nước này mà cô còn u mê không tỉnh, muốn tiếp tục tìm lý do cho anh, tiếp tục làm kẻ thỏa hiệp trong mối quan hệ này, thì không chỉ ông cụ Lâu cảm thấy cô không biết điều mà chính cô sẽ chán ghét bản thân mình trước tiên

Nhưng cô sẽ không chán ghét bản thân, cũng không thể chán ghét bản thân.

Thời khắc gian nan năm đó, thi đỗ đại học mà không được đi học, suýt chút nữa bị ép gả chồng để trả nợ cho bố, cô đều cắn răng ôm lấy chính mình vượt qua rồi, vậy thì vấn đề tình cảm trước mắt, cô nhất định cũng có thể giải quyết êm đẹp.

Cô có thể nói lời tạm biệt với cuộc sống như vũng lầy trong quá khứ, sau đó làm lại từ đầu.

Vậy thì, đoạn tình cảm đã tiêu tốn của cô năm năm tâm huyết và sức lực này, cũng giống như vậy.

Nghĩ thông suốt điểm này, cô lấy chìa khóa từ trong túi ra, tra vào ổ khóa, mở cửa.

Khoảnh khắc ổ khóa mở ra, không chỉ cánh cửa bên ngoài được mở, mà cánh cửa kính chống trộm bên trong cũng cùng lúc được mở ra.

Ngay giây phút cánh cửa trong mở ra, ngoài ánh đèn sáng rõ trong nhà, Lâu Hoài cũng đồng thời xuất hiện.

Anh đứng ở giữa cửa, trên người vẫn mặc bộ âu phục lúc ra khỏi nhà sáng nay, có lẽ là mệt quá rồi, áo vest khoác ngoài đã bị anh cởi ra, chỉ còn lại chiếc áo sơ mi bên trong. Áo sơ mi so với buổi sáng, lúc này nhìn cũng chẳng chỉnh tề hơn là bao.

Tay áo bị anh xắn lên khuỷu tay một cách không quy tắc, cổ áo cởi bung mấy chiếc cúc từ trên xuống, cà vạt cũng bị kéo ra tùy ý, cổ áo lỏng lẻo.

Đủ loại dấu hiệu cho thấy, tối nay anh cực kỳ không vui.

Hơn nữa, còn rất phiền muộn.

Nếu là trước kia, nhìn thấy anh trong bộ dạng này, cô nhất định sẽ lao tới, nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy anh, đồng thời còn phải hỏi anh, có phải gặp chuyện gì phiền lòng trong công việc rồi không.

Trước đây cô luôn để ý anh từng giây từng phút, một chút động tĩnh của anh, cô đều phóng đại lên vô số lần, lo lắng để ý rất lâu.

Ứng Đề nghĩ, tại sao bản thân trong quá khứ lại coi anh quan trọng như vậy, coi anh như mạng sống?

Là bởi vì gặp gỡ quá sớm sao?

Bản thân lúc đó ở trong hoàn cảnh khó khăn như vậy, mà sau này, quả thực anh lại dành cho cô sự sủng ái cực lớn.

Vì cô mà làm trái ý người nhà, không chịu liên hôn; thậm chí không tiếc vì cô mà đắc tội với đối tác kinh doanh.

Là như vậy sao?

Nếu như không nghe thấy cuộc đối thoại kia, có lẽ với từng ấy lý do này, cô vẫn có thể tìm thấy hình bóng anh yêu cô.

Bằng chứng anh yêu cô.

Nhưng anh cũng chỉ có thể làm đến mức này mà thôi.

Với một người được giữ lại chỉ vì chưa chơi chán, coi như một món đồ giải khuây cho cuộc sống bớt nhàm chán, thì sự hy sinh như vậy đã là hiếm có rồi.

Còn có thể hy vọng xa vời anh làm thêm điều gì nữa chứ.

Nhưng Ứng Đề lại nghĩ, thứ cô muốn không chỉ là những điều này.

Tại sao anh không thể giống như cô yêu anh, yêu cô một cách toàn tâm toàn ý như vậy?

Tại sao anh luôn có thể ung dung tự tại, hờ hững như vậy?

Cô hơi ngửa đầu, nhìn người đang đứng trước mắt bị ánh đèn sau lưng bao phủ, lần đầu tiên cảm thấy tuyệt vọng.

Loại tuyệt vọng như trời sập xuống, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Lâu Hoài nói chuyện với ông cụ xong, hút hai điếu thuốc, lại làm việc một lát, đến gần mười giờ tan làm, mới nhớ tới Ứng Đề.

Không biết lúc này cô đã tan tiệc chưa, cũng chẳng nhắn tin gì cho anh, anh nghĩ ngợi, châm một điếu thuốc, cầm điện thoại đi đến trước cửa sổ sát đất, mở cửa sổ ra, vừa đón gió đêm mát mẻ, vừa tìm cái tên ghi chú “Ứng Ứng” trong Wechat, gõ chữ.

Sau khi tin nhắn được gửi đi, Lâu Hoài đặt điện thoại bên bệ cửa sổ, thoải mái hút thuốc.

Mặc dù là liên hoan đoàn phim, nhưng Lâu Hoài biết, cô không phải kiểu người thích tụ tập ồn ào, chắc cũng chỉ là đi cho có lệ, đợi đến lúc thích hợp sẽ tìm một cái cớ để rời đi.

Cho nên anh không hề nghĩ rằng Ứng Đề sẽ không trả lời tin nhắn của mình.

Ngược lại cô sẽ trả lời rất nhanh.

Anh chính là có sự chắc chắn như vậy.

Nhưng lần này, không như ý nguyện của anh.

Tin nhắn này gửi đi giống như đá chìm đáy biển, mãi vẫn không có hồi âm.

Anh đoán có thể là tiệc chưa tan, không khí hiện trường quá ồn ào, cô không nghe thấy, liền gửi thêm một tin nữa.

Cũng giống tin trước, tin nhắn này gửi đi rất lâu sau, Ứng Đề vẫn không trả lời.

Lâu Hoài hút xong một điếu thuốc, vẫn chưa nhận được hồi âm của Ứng Đề.

Gần mười một giờ, anh tắt máy tính, rời khỏi văn phòng.

Đến hầm để xe, ngồi trong xe một lúc, anh lấy điện thoại bấm số của Ứng Đề.

Chuông reo rất lâu, đối phương cũng không có ý định nghe máy.

Chẳng lẽ là chơi quá đà rồi sao?

Gọi không được cho Ứng Đề, anh liền gọi một cuộc cho trợ lý Dư, xin được số điện thoại của Triệu Lượng rồi gọi đi.

Triệu Lượng cũng không nghe máy.

Buổi tụ tập tối nay, Triệu Lượng đi cùng Ứng Đề.

Cả hai đều không nghe máy, có thể thấy buổi tụ tập rất náo nhiệt, khiến người ta chơi đến quên cả giờ về nhà.

Lâu Hoài lái xe về nhà.

Về đến nhà, mở khóa vân tay, đẩy cửa chống trộm ra, quả nhiên, trong nhà một mảng tối om, có thể thấy Ứng Đề thực sự chưa về.

Căn nhà trống trải, không có người đó tươi cười chạy ra đón anh, nói thật lòng, Lâu Hoài quả thực không quen.

Lại nghĩ đến những lời ông cụ nói tối nay, anh buồn bực không thôi.

Lời ông cụ nói vẫn khó nghe như vậy, h*m m**n kiểm soát vẫn mãnh liệt không hề thay đổi chút nào.

Để trói buộc anh, kiểm soát anh, mà lôi cả đứa con riêng bên ngoài của bố anh Lâu Vọng Sinh ra rồi.

Mẹ vẫn đang đi công tác nước ngoài, mặc dù chưa về, nhưng một khi ông cụ đã động đến ý định cho con riêng của bố về nhà họ Lâu, thì có thể thấy ngày hành động không còn xa nữa. Người ta đều nói trên đời không có bức tường nào không lọt gió, mẹ sớm muộn gì cũng biết tin này, đến lúc đó mẹ sẽ gây áp lực cho anh thế nào, trong nhà sẽ náo loạn long trời lở đất ra sao, Lâu Hoài bây giờ đã có thể dự đoán được.

Mấy năm nay, chỉ cần dính dáng đến đống nợ phong lưu của bố, mẹ anh Chu Phương Lễ liền thay đổi sự bình thản thường ngày.

Trong cơn bực bội, anh cởi áo vest, ném sang một bên, đi đến trước tủ rượu, định lấy một chai rượu.

Anh ở nhà không hay uống rượu, cho nên rượu trong nhà không có nhiều loại, trước mắt cũng chẳng có gì để chọn. Anh lướt qua một lượt, định lấy xuống một chai vang đỏ, nhưng rồi lại nghĩ, chỉ có những kẻ tức tối đến mất bình tĩnh, không biết kiểm soát cảm xúc và mưu cầu sự tê liệt nhất thời từ chất cồn mới dùng rượu để giải tỏa phiền muộn.

Ngón tay anh dừng giữa không trung hồi lâu, rốt cuộc vẫn không chạm vào thân chai rượu vang đỏ đó để lấy xuống.

Anh xoay người đi vào phòng ăn rót một cốc nước lọc, sau đó đi đến ghế sofa ngồi xuống uống nửa cốc nước lọc, nhưng sự bức bối trong lòng anh vẫn không được giải tỏa.

Hơn nữa, căn nhà này quá yên tĩnh, nhất là trong đêm nay còn vừa trải qua một cuộc nói chuyện không mấy vui vẻ, Ứng Đề lại không ở nhà đợi anh, quả thực là yên tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy tồi tệ cùng cực.

Lâu Hoài xắn tay áo sơ mi lên khuỷu tay, sau đó nới lỏng cà vạt, cởi cúc áo.

Anh dựa vào lưng ghế sofa, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.

Không biết ngồi trên ghế sofa ở phòng khách bao lâu, tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa ngoài cửa làm anh hoàn hồn.

Cửa chỗ ở bên này có hai cách mở khóa là vân tay và chìa khóa.

Quy trình mở cửa bằng chìa khóa này là do Ứng Đề nhất quyết yêu cầu.

Anh không hiểu tại sao cô lại kiên trì dùng chìa khóa mở cửa như vậy.

Rõ ràng có thể sống nhẹ nhàng, cô lại cứ muốn chuẩn bị thêm một cái túi để đựng chìa khóa.

Giống như việc cô rõ ràng có thể gạt bỏ người nhà của cô, cùng anh sống vô lo vô nghĩ ở Bắc Thành, nhưng trong lòng cô dù thế nào cũng không yên tâm về người nhà của cô.

Đây là thứ tình cảm mà Lâu Hoài mãi vẫn không cảm nhận được.

Người nhà đôi khi quan trọng đến thế sao?

Quan trọng đến mức không thể chia cắt ư?

Nhưng anh vẫn thể hiện sự tôn trọng, dù sao con người là một cá thể độc lập, không thể vì cô sống cùng anh, mà anh lại quay ra áp đặt sở thích và nguyên tắc hành xử của mình lên cô.

Cũng giống như, cô không thể áp đặt h*m m**n của cô lên anh.

Bọn họ tôn trọng lẫn nhau, chưa bao giờ can thiệp nhiều, ngoài việc giữ chừng mực, khó tránh khỏi sẽ có ranh giới.

Nhưng Lâu Hoài thích cảm giác ranh giới này, hơn nữa trong tương lai và cả về sau này, anh sẽ luôn duy trì và tận hưởng cảm giác ranh giới có chừng mực này với Ứng Đề.

Lâu Hoài thu lại những suy nghĩ đó, đi về phía cửa.

Lúc này, anh nhìn cô, thần sắc thoải mái mà thản nhiên.

Có lẽ vì cô đứng ở cửa, nhìn thấy anh cũng không giống như mọi khi kích động nhào tới ôm lấy anh, mà là yên lặng nhìn anh, Lâu Hoài nhìn cô như vậy, lại cảm thấy có chút xa lạ.

Anh bước lên một bước, nắm lấy tay cô, đưa cô vào nhà, sau đó đóng cửa lại.

Khoảnh khắc cửa đóng lại, anh ôm lấy eo cô, ép cô vào cửa, cúi đầu, ghé sát mặt cô, nhìn cô ở khoảng cách gần.

Cô vẫn bình tĩnh như vậy.

Bình tĩnh đến mức như thể hồn lìa khỏi xác, không còn lấy một tia sức sống.

Anh lại nhìn cô một lúc lâu, thấy cô vẫn bình tĩnh đến mức không hề dao động như thế, anh không khỏi hỏi: “Sao thế?”

Ứng Đề chớp chớp mắt, không nói gì.

Anh cười một cái, nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn xuống.

Ứng Đề nghiêng mặt tránh đi nụ hôn của anh, Lâu Hoài không hôn được đôi môi mềm mại của cô, chỉ có cảm giác lành lạnh lướt qua má.

Anh áp sát vào má cô, lặp lại câu hỏi vừa rồi: “Sao thế?”

Lần này Ứng Đề đã lên tiếng, cô nói: “Anh đang quan tâm em sao?”

Lâu Hoài cười: “Nếu không thì sao?”

Ứng Đề cũng cười, nụ cười có vài phần mông lung.

Hơi thở của cô vẫn trầm mặc như vậy, không có chút sức sống nào, Lâu Hoài cúi thấp đầu, để tầm mắt hai người nằm trên cùng một đường thẳng, sau đó đối diện với cô.

Anh cao hơn cô khá nhiều, cho nên bắt anh cúi đầu để phối hợp với cô, thực sự là có chút làm khó anh rồi, nhưng anh lại rất vui lòng.

Trước kia, Ứng Đề luôn rất hưởng thụ lúc Lâu Hoài cúi đầu chỉ để nhìn cô như thế này.

Lúc đó khiến cô cảm thấy, anh không hề cao ngạo lạnh lùng, không thể đến gần như người ngoài nói, ngược lại, thỉnh thoảng anh cũng sẽ cúi đầu xuống nhìn cô.

Đó là chút tôn trọng hiếm hoi mà cô cảm nhận được trong mối quan hệ này.

Nhưng trước mắt, cô lại cảm thấy, tình yêu rốt cuộc đã che mờ đôi mắt con người, khiến người ta bất chấp sự thật.

Lúc anh cúi đầu với cô như vậy, chẳng qua là để hôn cô thuận tiện hơn mà thôi.

Lúc này, bàn tay anh đang m*n tr*n quanh eo cô.

Ứng Đề không ngăn cản anh, chỉ im lặng, lại im lặng.

Nụ hôn kết thúc, Lâu Hoài tì trán mình vào trán cô, giọng trầm thấp hỏi: “Sao về muộn thế?”

Ứng Đề nói: “Mọi người vui vẻ nên tàn tiệc hơi muộn chút.”

Cô nói như vậy, nhưng tâm trạng rõ ràng không tốt, không hề có chút cảm giác hưng phấn nào của người vừa kết thúc buổi tiệc, anh liền hỏi: “Buổi tiệc xảy ra chuyện gì không vui à?”

Anh nhìn ra cô không vui rồi, vậy anh có thể nhìn ra nhiều hơn nữa không? Có thể giúp cô giải quyết không? Hiển nhiên là không. Cô lắc đầu: “Không có.”

“Vậy sao trông em có vẻ không có tinh thần thế?”

“Chỉ là ăn uống liên hoan xong thấy mệt thôi.”

Anh nói: “Không uống rượu, sao lại mệt?”

Nói rồi, anh lại ngửi ngửi trên người cô, cũng không có mùi rượu gì.

Ứng Đề nói: “Chỉ là thấy mệt thôi.”

Anh tưởng là do liên hoan đoàn phim mệt, liền nói: “Nếu mệt thì cứ kết thúc sớm đi.”

Nghe lời này, Ứng Đề nhìn về phía anh.

Từ lúc mở cửa đến giờ, đây là lần đầu tiên ánh mắt cô nhìn anh cuối cùng cũng không còn bình thản hay u uất trầm mặc đến thế nữa, ngược lại đã có chút sức sống mà anh vốn dĩ quen thuộc

Nhìn cô một lúc, anh hỏi: “Trong đoàn phim có người làm khó dễ em à?”

Cô lắc đầu nói: “Không có, có anh ở đây, ai còn dám bắt nạt em.”

Lời này quả thực là sự thật.

Nhưng tối nay cô có vài phần không bình thường, cảm giác rất rõ ràng.

Ngay khi Lâu Hoài định truy hỏi thêm, Ứng Đề lại cướp lời hỏi trước một bước: “Vừa rồi anh nói, mệt thì kết thúc sớm đi, là nghiêm túc sao?”

Lâu Hoài cười nhạt một cái, v**t v* má cô nói: “Đương nhiên. Người không muốn để ý, việc không muốn tiếp tục, thì kết thúc sớm đi.”

Giống như ông cụ Lâu tối muộn chạy đến tận văn phòng chặn đường anh để chuốc lấy sự không vui.

Thứ ông muốn chẳng qua cũng chỉ là một câu nói, một người mà ông có thể nắm thóp và kiểm soát trong lòng bàn tay bất cứ lúc nào. Lâu Hoài biết ông muốn nghe điều gì, mà anh lại không muốn đối phó với ông, nên anh biết phải nói gì mới có thể kết thúc sớm.

Anh làm việc xưa nay đều như vậy.

Việc một câu nói có thể giải quyết, thì không muốn dây dưa dài dòng, thao thao bất tuyệt giảng đạo lý gì cả.

Ứng Đề lắng nghe những lời này.

Một giọng điệu đầy vẻ hiển nhiên, kèm theo đó là sự ngạo mạn đầy vẻ xem thường.

Ngồi ở vị trí như anh, chỉ có người khác phải thuận theo anh, dĩ nhiên là anh luôn làm theo ý mình, cảm giác của cá nhân là quan trọng nhất, thứ anh muốn chính là sự tùy tâm sở dục.

(*) Tùy tâm sở dục: Là một thành ngữ có nghĩa là được làm theo đúng ý mình, muốn sao được vậy, sống một cách tự do, không gò bó

Nhưng Ứng Đề không được.

Cô chưa thực sự đủ lông đủ cánh, đương nhiên không dám làm bừa.

Nhưng lúc này, Ứng Đề lần đầu tiên tán đồng lời nói của anh.

Đúng vậy, cảm thấy mệt rồi, tại sao không kết thúc tại đây, còn phải dây dưa tiếp làm gì.

Là chê bản thân còn chưa đủ tuyệt vọng đến cùng cực sao?

Hay là cảm thấy, anh sẽ nghiêm túc với mình đây?

Ứng Đề nhìn anh, nhìn sâu vào mắt anh, nói: “Em mệt quá.”

Lâu Hoài nói: “Vậy thì kết thúc nó đi, để bản thân thư giãn một chút.”

Cô nâng hai tay lên, ôm lấy anh, giống như vô số lần trong quá khứ.

Ôm chặt lấy anh, như thể anh là bảo bối hiếm có của cô trên nhân thế này.

Cô áp sát vào lồng ngực anh, nghe tiếng tim đập truyền qua lớp áo sơ mi từ lồng ngực anh.

Lời nói vô cùng nhẹ nhàng.

“Được, em nghe anh, sau này nếu cảm thấy mệt, em nhất định sẽ kết thúc nó, không tự làm khổ mình nữa.”