Rời khỏi Vọng Kinh Tân Cảnh, Lâu Hoài lái xe lòng vòng trên đường phố hồi lâu.
Nhất thời, anh thật sự không biết nên đi đâu.
Trước đây khi chưa ở bên Ứng Đề, những nơi anh thường xuyên lui tới chỉ có vài chỗ: một là Vọng Kinh Tân Cảnh, một là văn phòng, và nơi còn lại chính là khách sạn.
Nơi đầu tiên thì ít ở, hai nơi sau lại chiếm phần lớn thời gian.
Sau này đưa Ứng Đề về nhà, khi mối quan hệ của hai người dần thay đổi, số lần anh về Vọng Kinh Tân Cảnh và thời gian lưu lại đó cũng nhiều lên. Dù sau này có thêm một chỗ ở bên phố Tài chính, cũng không thay đổi được sự thật là anh không còn thường xuyên ở lì trong văn phòng nữa.
Bạn bè thân thiết đều cười nhạo anh.
Cười anh thế mà lại vì một người phụ nữ mà thay đổi tính nết.
Lâu Hoài lại không cảm thấy vậy, anh chỉ nghĩ rằng mình đã dành ra nhiều thời gian hơn cho cuộc sống.
Dù sao con người làm việc lâu ngày cũng sẽ biết mệt.
Bao năm qua, anh luôn tự nhủ với bản thân như thế.
Thế nhưng ngay trong đêm nay, khi Ứng Đề đề nghị chia tay, khi anh rời khỏi Vọng Kinh Tân Cảnh, lái xe trên con đường rộng lớn vắng vẻ, anh bỗng cảm thấy trống rỗng.
Thậm chí anh còn có chút mờ mịt.
Giống như một thứ gì đó đong đầy và vô cùng quan trọng trong cuộc đời đang từ từ rời bỏ anh mà đi.
Không biết đã chạy bao nhiêu vòng.
Anh đạp phanh gấp, một tiếng rít chói tai vang lên trên con đường lớn trống trải yên tĩnh, sau đó chiếc xe dừng lại. Lâu Hoài nắm chặt vô lăng bằng cả hai tay, người hơi ngả về phía trước, anh cúi đầu im lặng một lúc, sau đó bước xuống xe.
Tuyết vẫn đang rơi, tuy nhỏ nhưng đủ lạnh thấu xương.
Lâu Hoài mặc không nhiều áo, nhưng lúc này anh lại chẳng cảm thấy lạnh. Nhìn màn đêm mênh mông một lúc, anh xoay người mở cửa ghế lái, tìm bao thuốc và bật lửa trong hộc để đồ, sau đó dựa vào cửa xe, gõ ra một điếu thuốc, châm lửa.
Đêm đen kịt, khói thuốc trắng xanh bay lên không trung.
Anh nheo mắt, thong thả hút thuốc.
Không biết đã hút bao nhiêu điếu, sự phiền muộn trong lòng vẫn không sao đè nén được, anh dứt khoát lấy điện thoại ra, bấm vào số của Ứng Đề.
Đây là cuộc gọi thứ ba anh gọi cho cô trong đêm nay, kể từ sau khi cô rời khỏi Vọng Kinh Tân Cảnh.
Lần này, vẫn không gọi được.
Anh dần hiểu ra một sự thật, cô sẽ không nghe điện thoại của anh.
Chuyện này nằm trong dự đoán, Lâu Hoài không hề ngạc nhiên chút nào.
Hút xong điếu thuốc trên tay, nỗi bực dọc trong lòng vẫn chưa tan, anh lại gõ thêm một điếu nữa châm lên.
Cuối cùng anh hút liền ba điếu, sự bực bội trong lòng rốt cuộc cũng dần nguội lạnh theo mùi thuốc lá và không khí giá buốt, lúc này anh mới mở cửa ngồi vào xe, lái xe đến công ty.
Khi con người ta không còn nơi nào để đi, quay lại công ty làm việc cũng là một cách hay để chuyển dời sự chú ý.
Lâu Hoài mở máy tính, ép bản thân lao vào trạng thái làm việc bận rộn.
Nhưng đôi khi, thực tế lại không chiều lòng người như vậy.
Ngay khi anh bận rộn được một tiếng đồng hồ, phê duyệt gần xong đống tài liệu tồn đọng mấy ngày nay, chuẩn bị ra ban công châm điếu thuốc để thả lỏng đầu óc thì điện thoại rung lên.
Anh cầm lên xem, một lúc sau lại bật cười vì tức.
Người trợ lý tận tụy của anh, sau khi nhắn tin cách đây hai tiếng mà không nhận được hồi âm, lại hỏi thêm một lần nữa.
Lâu Hoài ngậm điếu thuốc, định gõ chữ trả lời.
Một lúc sau, anh kẹp điếu thuốc trên tay, bấm gọi cho trợ lý Dư, mở loa ngoài.
Dư Minh có lẽ đang cầm điện thoại chờ anh trả lời nên bắt máy rất nhanh, mở miệng là: “Lâu tổng, anh có gì căn dặn không ạ?”
Lâu Hoài rít một hơi thuốc, từ từ nhả khói, đợi khói thuốc tan hết trong miệng, anh mới ung dung nói: “Tra xem tối nay cô ấy ở đâu.”
Lâu Hoài muốn tra ai?
Trợ lý Dư nhất thời hơi ngẩn ra, không hiểu lắm câu này có ý gì.
Anh ta không dám hỏi, sợ hỏi sai một cái là có nguy cơ cuốn gói ra đi.
Thế là anh ta đành im lặng.
Cũng may Lâu Hoài không làm khó anh ta, lại rít thêm một hơi thuốc, nói: “Tra xem tối nay Ứng Đề ở đâu.”
Trợ lý Dư theo bản năng nói vâng “Tôi đi tra ngay đây.”
Đợi cúp điện thoại, anh ta mới phản ứng lại.
Tra ai cơ!!!
Tối nay Ứng Đề không phải nên ở Vọng Kinh Tân Cảnh sao?
Ngày mai hai người còn phải đi Lâm Thành, lúc này Ứng Đề không ở Vọng Kinh Tân Cảnh thì có thể đi đâu?
Chẳng lẽ hai người cãi nhau, Ứng Đề “bỏ nhà đi bụi”?
Không thể nào, ý nghĩ này vừa nhen nhóm, Dư Minh đã lập tức phủ nhận.
Ứng Đề không phải là người sẽ cãi nhau với Lâu Hoài, càng không nói đến chuyện bỏ nhà đi bụi.
Ứng Đề để tâm đến Lâu Hoài bao nhiêu, Dư Minh rõ hơn ai hết.
Vậy tại sao Lâu Hoài lại bắt anh ta tra tung tích tối nay của Ứng Đề?
Dư Minh nghĩ nát óc cũng không ra nguyên cớ.
Tuy nhiên thời gian có hạn, anh ta cũng không có nhiều tâm trí để suy đoán xem sếp của mình và cô Ứng rốt cuộc bị làm sao.
Anh ta chỉ có thể dùng tốc độ nhanh nhất, liên hệ người tra tung tích của Ứng Đề.
Chưa đầy mười phút, Dư Minh đã tra được địa điểm của Ứng Đề.
Quả thực làm anh ta giật nảy mình.
Lúc này Ứng Đề thế mà lại đang ở một khách sạn, cách đại học Bắc Thành không xa.
Anh ta nhìn định vị cấp dưới gửi tới, nhíu mày.
Sao Ứng Đề lại ở khách sạn chứ?
Nếu tối nay Ứng Đề thực sự ở khách sạn, vậy sếp của anh ta thì sao?
Sếp của anh ta lúc này đang ở đâu?
Hàng loạt câu hỏi ập tới Dư Minh, anh ta mang theo đủ loại suy đoán, gửi thông tin thu thập được cho Lâu Hoài, đồng thời gọi điện cho anh, mở miệng liền hỏi: “Có cần tôi đi đón cô Ứng về không ạ?”
Đầu dây bên kia nghe thấy câu này thì khẽ cười một tiếng, cười đến mức anh ta sởn gai ốc, có chút luống cuống.
Thế nhưng anh ta đợi hồi lâu cũng không thấy Lâu Hoài nói gì.
Thực ra trợ lý Dư rất sợ Lâu Hoài lúc không nói gì, đặc biệt là còn cách một chiếc điện thoại, quả thực là đáng sợ vô cùng.
Nếu là mặt đối mặt, anh ta còn có thể thông qua biểu cảm trên mặt sếp để đoán ý, nhưng lúc này anh ta vừa không nhìn thấy người, lại không biết rốt cuộc sếp và cô Ứng đã xảy ra chuyện gì. Vì thế, trong vài phút Lâu Hoài im lặng, anh ta cảm giác như đang đi trên dây.
Cuối cùng, vẫn là Lâu Hoài lên tiếng: “Tôi biết rồi.”
Nói rồi anh định cúp máy, trợ lý Dư vội vàng hỏi thêm: “Ngày mai có cần tôi đưa hai người ra sân bay không ạ?”
Lâu Hoài hừ một tiếng, giọng điệu có chút trào phúng.
Trợ lý Dư sắp khóc đến nơi rồi, nhưng đây là một phần công việc của anh ta, nếu không thì khoản lương thưởng hậu hĩnh Lâu Hoài trả cho anh ta hàng năm là để trưng thôi sao.
Anh ta chỉ đành im lặng, chờ chỉ thị tiếp theo của Lâu Hoài.
Cũng may Lâu Hoài không để anh ta đợi quá lâu.
Lâu Hoài nói: “Đặt cho tôi một vé đi New York.”
Trợ lý Dư chớp chớp mắt, nói vâng, do dự một lát lại hỏi: “Có cần đặt cho cô Ứng một vé không ạ?”
Lần này, Lâu Hoài không im lặng nữa, ngược lại, anh còn cười, nụ cười có vài phần trêu chọc: “Được thôi, cậu hỏi cô ấy xem có muốn đi cùng tôi không.”
Dứt lời, điện thoại bị ngắt.
Vai trợ lý Dư run lên theo tiếng ngắt kết nối.
Cho nên…
Anh ta có cần đến khách sạn đón Ứng Đề không?
Nếu không đi, vậy tiếp theo đây sếp muốn đi New York, tuy không biết qua đó làm gì, nhưng lúc đặt vé máy bay, có cần đặt cho cô Ứng một vé không?
Trợ lý Dư chưa bao giờ cảm thấy khó quyết định như lúc này.
Những năm qua đi theo Lâu Hoài, vấn đề gặp phải trong công việc nhiều vô số kể, mấy lần anh ta đều tưởng là đường cùng rồi, thế mà trong chốc lát lại chuyển nguy thành an.
Nhưng lần này, anh ta lại cảm thấy sẽ không may mắn như vậy.
Anh ta suy đi tính lại, cuối cùng quyết định không can dự vào chuyện giữa Lâu Hoài và Ứng Đề.
Đùa à.
Nếu thực sự muốn đi đón người, Lâu Hoài sau khi biết tung tích của Ứng Đề sẽ không bình thản như vậy, càng không đời nào vào cái thời điểm ngày mai Ứng Đề phải về Lâm Thành ăn Tết này mà anh lại đòi ra nước ngoài.
Sở dĩ sếp nhà mình muốn biết rõ tung tích tối nay của Ứng Đề, giống như là để xác nhận một điều gì đó.
Xác nhận Ứng Đề bình an vô sự, còn những chuyện khác thì không quan trọng nữa.
Hiểu rõ logic trong đó, trợ lý Dư cũng không lo bò trắng răng nữa.
Cặp đôi nào mà chẳng có lúc mâu thuẫn, biết đâu hôm nay cãi nhau một mất một còn, ngày mai lại ân ân ái ái.
Anh ta là một người làm công ăn lương, làm tốt bổn phận đã đủ mệt rồi, đừng nên dây dưa vào chuyện tình cảm riêng tư của sếp nữa.
Nghĩ xong, Dư Minh mua cho Lâu Hoài một vé máy bay đi New York khởi hành vào chiều tối ngày mai.
Anh ta gửi thông tin vé máy bay cho Lâu Hoài, đối phương trả lời lại một chữ “Được”.
Rõ ràng, việc anh ta không mua vé cho Ứng Đề là đúng.
Chiều hôm sau, trợ lý Dư đến công ty đón Lâu Hoài.
Sếp đi công tác, người trợ lý như anh ta dù thế nào cũng không thể nghỉ lễ sớm được, tuy lần này Lâu Hoài chỉ đi một mình, nhưng dù thế nào thì anh ta cũng phải đích thân đưa sếp ra sân bay.
Ngay cái nhìn đầu tiên khi gặp Lâu Hoài, anh ta thầm hít một ngụm khí lạnh.
Kể từ sau chuyến công tác lần trước trở về, Lâu Hoài đã tự cho mình nghỉ phép. Cận Tết là thời điểm bận rộn nhất của các công ty lớn, đủ loại kế hoạch tổng kết, tổng kết chỉ tiêu dự án theo giai đoạn, còn có các loại báo cáo tài chính,… rất nhiều người không thể hiểu nổi tại sao Lâu Hoài lại có thể đột ngột nghỉ phép vào lúc bận rộn thế này.
Điện thoại thì vẫn giữ liên lạc thông suốt, nhưng ai có cái gan dám liên hệ với anh chứ.
Trợ lý Dư đương nhiên hiểu, Lâu Hoài nghỉ phép lúc này chẳng qua là muốn ở nhà với Ứng Đề, dù sao sinh nhật Ứng Đề năm ngoái anh đi công tác nước ngoài không dứt ra được, không kịp về. Khó khăn lắm Ứng Đề mới có thời gian nghỉ ngơi, anh đương nhiên phải bù đắp.
Nhưng mới nghỉ được chưa đến vài ngày, gặp lại Lâu Hoài, cả người anh có chút chán chường và mệt mỏi.
Tuy bên ngoài ăn mặc vẫn chỉn chu như mọi ngày, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy sự khác biệt bên trong.
Cả người anh toát lên vẻ mệt mỏi khó tả, thậm chí còn có một sự phẫn nộ đang kìm nén.
Điều đầu tiên trợ lý Dư nghĩ đến là chuyện tối qua Lâu Hoài đột nhiên bảo anh ta tra tung tích Ứng Đề.
Anh ta thầm nghĩ, chẳng lẽ cãi nhau thật?
Còn cãi nhau rất to nữa?
Anh ta vừa nghĩ, vừa cất những tài liệu Lâu Hoài để trên bàn làm việc vào cặp công văn.
Là một số báo cáo dự án đầu tư nước ngoài, hiển nhiên, chuyến đi công tác đột xuất này của Lâu Hoài là vì việc công.
Dư Minh thu dọn xong, bèn hỏi: “Có cần tôi đi cùng anh không ạ?”
Lâu Hoài đang nhìn màn hình, nghe vậy đầu cũng không ngẩng lên, nói: “Không cần.”
Giọng nói cực kỳ lạnh nhạt, nhưng cũng rất khàn, để lộ sự mệt mỏi sau thời gian dài làm việc.
Trợ lý Dư nghĩ ngợi một chút hỏi: “Vali hành lý của anh để tôi về Vọng Kinh Tân Cảnh lấy cho anh nhé?”
Lâu Hoài vẫn không ngẩng đầu, hai tay gõ phím thoăn thoắt: “Ở trong phòng nghỉ bên trong, tôi dọn xong rồi, cậu mang xuống dưới lầu đợi tôi trước đi.”
Dư Minh rất ngạc nhiên.
Đợi khi anh ta vào phòng nghỉ bên trong, nhìn thấy dấu vết rõ ràng của việc thay ga trải giường và sử dụng, lại nhìn vào phòng vệ sinh, bồn rửa mặt và phòng tắm đầy những giọt nước, có thể thấy tối qua Lâu Hoài đã ngủ lại đây.
Chuyện này quả thật hiếm thấy.
Lâu Hoài đã bao lâu rồi không ngủ lại đây?
Lần trước ngủ lại đây là mấy năm trước rồi nhỉ?
Dư Minh chợt nhận ra.
Có lẽ, sự không vui giữa Lâu Hoài và Ứng Đề lần này không đơn giản như những gì anh ta nghĩ tối qua.
Anh ta mang vali và tài liệu xuống xe dưới lầu, đang định quay người lên đón Lâu Hoài thì thấy Lâu Hoài từ tòa nhà đi ra.
Lúc ở văn phòng, vẻ u ám giữa hai lông mày anh còn chưa nặng nề đến thế, không biết trong vài giây xuống lầu đó đã xảy ra chuyện gì, tâm trạng Lâu Hoài trông nặng nề thấy rõ.
Lúc này, Dư Minh đương nhiên không dám mở miệng, sợ nói sai câu gì lại vô cớ đâm đầu vào họng súng.
Khi Lâu Hoài đi tới, anh ta mở cửa sau xe, đợi Lâu Hoài cúi người vào rồi, anh ta đóng cửa lại, sau đó vòng qua đầu xe ngồi vào ghế phụ.
Trên đường ra sân bay, Lâu Hoài nhận được một cuộc điện thoại.
Điện thoại reo mấy lần anh đều không nghe, đến lần thứ năm anh mới bắt máy, đầu dây bên kia là mẹ anh, chân mày anh tuy nhíu lại nhưng giọng điệu vẫn chưa đến mức quá lạnh lùng.
Chu Phương Lễ mở miệng câu đầu tiên liền bảo anh về nhà.
Anh nói: “Mẹ, con có chút việc cần đi công tác vài ngày, năm nay con không ăn Tết ở nhà đâu.”
Chu Phương Lễ có chút bất lực: “Đã đến lúc này rồi, con còn muốn đi Lâm Thành với nó sao?”
Lâu Hoài nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Không liên quan đến cô ấy, chiều tối con bay đi New York.”
Chu Phương Lễ nghe xong, giọng nói trở nên dịu dàng hơn: “Công việc gặp chuyện gì sao?”
Lâu Hoài nói: “Mấy vấn đề tồn đọng trước đây vẫn chưa giải quyết xong, con qua đó một chuyến.”
Đầu dây bên kia im lặng, một lúc lâu sau mới nói: “Không thể hoãn lại sao? Năm nay đặc biệt.”
Đặc biệt ở chỗ nào, bà không nói rõ, nhưng cả hai đều biết.
Lâu Hoài nói: “Mẹ yên tâm, hai mẹ con đó sẽ không bước vào cửa được đâu, không chỉ năm nay không, mà sau này cũng vĩnh viễn không.”
“Đây là lời đảm bảo con dành cho mẹ sao?”
Lâu Hoài day day thái dương, ung dung nói: “Phải, nếu mẹ còn cần đảm bảo nhiều hơn nữa, con cũng có thể cho mẹ.”
Chu Phương Lễ cười: “Ly hôn với bố con sao?”
“Nếu mẹ muốn, con có thể tặng Lâu gia cho mẹ, đồng thời con sẽ khiến họ vĩnh viễn không thể đặt chân đến Bắc Thành.”
Chu Phương Lễ cười một cái: “Có lời đảm bảo trước đó của con là được rồi, cái sau thì không cần đâu.”
Sau đó lại nói: “Ở nước ngoài tự chăm sóc bản thân cho tốt, nếu có thể thì về nhà sớm một chút, chuyện đại sự của con luôn là mối lo hàng đầu của ông nội con, cô bé nhà họ Ôn con không thích thì chọn người khác.”
Lần này Lâu Hoài không trả lời, thậm chí cả khuôn mặt anh đều lạnh đi, anh thẳng tay cúp điện thoại, ném sang một bên.
Tiếng điện thoại đập xuống ghế da khiến Dư Minh đang lái xe bỗng rùng mình một cái.
Anh ta liếc nhanh qua gương chiếu hậu nhìn Lâu Hoài.
Một khuôn mặt lạnh băng, không chút tình cảm.
Anh ta tập trung lái xe, không dám phân tâm nữa.
Đến sân bay là chuyện của hai mươi phút sau.
Còn nửa tiếng nữa mới đến giờ lên máy bay.
Lâu Hoài cũng không rảnh rỗi, cầm iPad sửa báo cáo dự án, Dư Minh cũng không biết cả ngày hôm nay Lâu Hoài đã ăn gì chưa, nghĩ mãi cũng không dám hỏi, dứt khoát vào quán cà phê trong sân bay mua một suất ăn.
Suất anh ta mua là loại Ứng Đề thường ăn.
Nói ra thì Ứng Đề cũng là một người khá kỳ lạ, một món đồ người thường ăn hai ba lần là ngán, cô thì không, có thể ăn mãi.
Thế nên lâu dần, khẩu vị của Lâu Hoài cũng bị cô ảnh hưởng.
Lúc Dư Minh mua suất ăn này trong lòng có chút thấp thỏm, nhưng nghĩ rằng chắc sẽ không có vấn đề gì lớn.
Anh ta bưng đến trước mặt Lâu Hoài nói: “Lâu tổng, anh ăn chút gì đi ạ.”
Lâu Hoài ngẩng đầu, quét mắt nhìn thức ăn trong khay, nhìn khoảng vài giây, anh lại cúi đầu, tiếp tục sửa tài liệu.
Dư Minh bắt đầu thấy lo.
Mãi đến ba phút sau, Lâu Hoài cuối cùng cũng chịu đặt iPad xuống, kéo khay thức ăn về phía mình, bắt đầu thong thả thưởng thức.
Dư Minh thở phào nhẹ nhõm.
Có thể thấy, vẫn chưa quá bài xích cô Ứng, vậy chứng tỏ tình hình vẫn chưa quá tệ.
Ôm tâm tư như vậy, lúc Lâu Hoài chuẩn bị lên máy bay, anh ta hỏi: “Mấy hôm trước anh bảo tôi chuẩn bị quà Tết cho người nhà cô Ứng, hôm qua mọi thứ đã xong hết rồi, tối nay tôi cho người gửi qua nhé?”
Vừa dứt lời, anh ta liền cảm thấy có một ánh mắt đầy ẩn ý rơi trên người mình.
Là Lâu Hoài.
Cứ lẳng lặng nhìn anh ta như thế.
Cũng không tức giận, cũng chẳng thể nói là vui vẻ, tóm lại khiến anh ta có chút khó đoán.
Dư Minh lại hỏi: “Giấy tờ sang tên nhà và quỹ thì đã chuẩn bị xong từ mấy hôm trước, còn những thứ khác đều mua tại Lâm Thành, hôm qua mới cho người chuẩn bị xong.”
Lâu Hoài nhướng mày nói: “Cậu tự xem mà làm.”
Nói xong, đi thẳng không ngoảnh lại.
!!!
Cái gì gọi là cậu tự xem mà làm???
Dư Minh cả đầu đầy dấu hỏi?
Quà là sếp muốn tặng, tâm ý cũng là của sếp, cái gì gọi là để anh ta tự xem mà làm?
Rốt cuộc Ứng Đề là tâm can bảo bối của ai hả trời!!!
Dư Minh cuối cùng cũng sụp đổ.
Từ sân bay đi ra, anh ta cứ mãi đắn đo, rốt cuộc có nên gửi món quà sếp chuẩn bị cho người nhà cô Ứng hay không đây?
Mấy năm qua, năm nào Lâu Hoài cũng chuẩn bị quà Tết cho Ứng Đề, năm nay là lần đầu tiên chuẩn bị cho người nhà Ứng Đề.
Dư Minh cảm thấy quà này nhất định phải tặng, dù sao cũng là chút tâm ý của Lâu Hoài.
Chỉ là có nên để anh ta tặng không?
Chẳng lẽ không phải nên là Lâu Hoài tự tặng sao?
Nhưng hiện giờ sếp đã lên máy bay đi New York rồi, chuyến bay kéo dài hơn 13 tiếng, trong 13 tiếng này anh ta không liên lạc được với Lâu Hoài, hơn nữa rõ ràng là Lâu Hoài đã ném thẳng cái vấn đề nan giải này cho anh ta ta.
Có cảm giác…
Dư Minh nghĩ một chút, sao ông chủ nhà mình có kiểu như bất cần đời, muốn ra sao thì ra thế nhỉ?
Từ sân bay về đến nhà, đầu tiên gọi điện cho gia đình, nói công việc đã xong xuôi cả rồi, sáng mai sẽ về quê ăn Tết, sau đó anh ta nấu cho mình gói mì.
Lúc bưng bát mì ngồi ăn trong phòng ăn, Dư Minh suy đi tính lại, vẫn hỏi thử bạn bè.
Dư Minh: [Sếp tôi muốn tặng quà Tết cho người nhà bạn gái, nhưng hai người hình như cãi nhau rồi, giờ sếp đi công tác không liên lạc được, tôi có nên hỏi bạn gái sếp xem có thể mang quà đến tận nhà không?]
Bạn A: [Tặng đi! Tặng mạnh vào, sếp cậu với vợ cãi nhau, lúc này cậu bắc cầu cho hai người làm hòa, biết đâu ra Tết sếp tăng lương cho đấy.]
Bạn B: [Đừng tặng, Tết nhất đến nơi rồi, không nghỉ ngơi về nhà ăn Tết đi, lo chuyện bao đồng làm gì, tưởng mình là thái giám tổng quản thật đấy à?]
Bạn C: [Tặng! Vì tiền thưởng, xông lên!]
…
Trong nhóm, mấy người bạn mỗi người một ý, nhưng đa phần đều cho rằng anh ta nên tặng.
Dư Minh nghĩ ngợi, là cánh tay phải đắc lực của sếp, chuyện tình cảm của sếp gặp khó khăn, anh ta cũng nên giúp đỡ giải quyết nỗi lo.
Thế là, suy nghĩ hồi lâu, Dư Minh đặt đũa xuống, mở Wechat của Ứng Đề, gửi một tin nhắn.
Dư: [Cô Ứng, cô đã đến Lâm Thành chưa ạ? Lâu tổng có chuẩn bị quà Tết cho cô và gia đình, lát nữa tôi cho người mang đến tận nơi nhé?]
Tin nhắn gửi đi chưa được bao lâu thì nhận được hồi âm.
Nói thật lòng, còn chưa nhìn rõ cô Ứng bên kia trả lời gì, Dư Minh đã lấy một chiếc điện thoại khác ra, chuẩn bị gọi người mang quà đến.
Anh ta đang định bấm số, bỗng nhiên nhìn thấy câu trả lời của Ứng Đề, anh ta sợ đến mức run tay, điện thoại trượt xuống, rơi xuống đất, phát ra một tiếng động trầm đục.
Cô Ứng: [Không cần đâu.]
???
Cái gì gọi là không cần đâu?
Dư Minh chẳng còn tâm trí đâu mà lo cái điện thoại rơi dưới đất có vỡ hay không, sự chú ý của anh ta dồn hết vào chiếc điện thoại trên bàn, vào câu “không cần đâu” của Ứng Đề.
Thế này bảo anh ta báo cáo thế nào đây?
Anh ta không kịp nghĩ nhiều, bưng chiếc điện thoại trên bàn lên, gõ chữ lia lịa.
Dư: [Cô Ứng, đây là đồ Lâu tổng bảo tôi chuẩn bị từ nửa tháng trước, anh ấy nói hai ngày tới cô phải đi thăm họ hàng, bảo tôi tối nay gửi trước qua cho cô.]
Anh ta xem lại, cảm thấy giải thích cũng khá hợp lý, bèn nhấn gửi.
Giây tiếp theo, một dấu chấm than đỏ chót to đùng hiện lên bên trái đoạn tin nhắn của anh ta.
“Bạn vẫn chưa là…”
???
Ứng Đề chặn anh ta rồi? Hay là xóa kết bạn rồi?
Dư Minh lại copy đoạn văn bản vừa gửi đi, bấm gửi lại một lần nữa
Giây tiếp theo, lại là một dấu chấm than đỏ chót to đùng nhắc nhở anh ta vẫn chưa là bạn bè của Ứng Đề.
…
Chuyện này…
Dư Minh lập tức cảm thấy mì trong bát chẳng còn thơm ngon gì nữa.
Thậm chí, anh ta còn cảm thấy cái Tết này coi như bỏ.
Trong nhóm có người đang hỏi anh ta tiến triển thế nào.
Dư Minh chọn cách làm ngơ.
Anh ta vừa ăn mì, vừa soạn tin nhắn gửi cho Lâu Hoài.
Mặc dù phải đến sáng mai theo giờ trong nước Lâu Hoài mới xem được tin nhắn này, nhưng Dư Minh không thể chọn để sáng mai mới gửi.
Anh ta xóa xóa sửa sửa, cuối cùng cũng gửi “thành quả” cho Lâu Hoài.
Dư: [Lâu tổng, xin lỗi anh, nhiệm vụ của anh tôi không hoàn thành được, phía cô Ứng nói không cần.]
Gửi xong, anh ta cứ cảm thấy nói như vậy có vẻ như mình chưa làm biện pháp cứu vãn nào cả.
Thế là, Dư Minh nghĩ nghĩ rồi lại gửi thêm một câu.
Dư: [Lâu tổng, vừa rồi cô Ứng đã xóa kết bạn với tôi, Wechat và số điện thoại đều chặn hết, tạm thời tôi không liên lạc được với cô ấy.]
Gửi xong câu này, Dư Minh mới có tâm trạng đi nhặt chiếc điện thoại rơi dưới đất của mình lên.
Anh ta vừa kiểm tra xem điện thoại có hỏng hóc gì không, vừa suy nghĩ.
Ứng Đề xóa kết bạn và chặn cả anh ta rồi.
Vậy sếp của anh ta thì sao?
Bên phía sếp tình hình thế nào rồi?
Anh ta không biết, tất cả chỉ đành đợi Lâu Hoài đến New York, nhìn thấy tin nhắn của anh ta, mới có đáp án.
Đêm dài đằng đẵng, trợ lý Dư phát hiện, cái Tết năm nay, trôi qua có vẻ hơi sầu não rồi đây.