Ta muốn thoát khỏi gông xiềng tình ái.
Đi làm vài chuyện mình muốn làm.
Ta giãy khỏi vòng tay hắn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười:
“Điện hạ thích ai, đều không liên quan đến thần nữ.”
“Sao lại không liên quan? Chúng ta thanh mai trúc mã mười mấy năm, cả kinh thành đều biết, nàng chỉ có thể làm Thái t.ử phi của ta.”
“Không,” ta lắc đầu, “điện hạ, ta không làm Thái t.ử phi của ngài được nữa.”
Lý Cảnh Hành không hiểu.
“Bởi vì,” ta nhìn về phía đám sơn tặc đang cầm đao kiếm chạy tới cách đó không xa, “ngài cũng không làm Thái t.ử được nữa rồi.”
Ngoại ô Tây Sơn có một nhóm sơn tặc do dân chạy nạn hợp thành.
Vì giữ mạng, chúng phóng hỏa g.i.ế.c người cướp của, không chuyện ác nào không làm.
Trước khi đến Tây Sơn, ta đã lặng lẽ truyền tin.
Thái t.ử đương triều hôm nay sẽ xuất hiện ở Tây Sơn.
Đám dân chạy nạn lang bạt khắp nơi này, hận nhất chính là triều đình không màng sống c.h.ế.t của nạn dân.
Vừa thấy Lý Cảnh Hành ăn mặc tôn quý, bọn họ liền liều mạng giơ đao kiếm c.h.é.m tới.
Lý Cảnh Hành ra ngoài chỉ mang theo vài thị vệ tùy thân.
Thấy vậy, tất cả lập tức rối loạn thành một đoàn.
Hắn bất chấp tất cả, xoay người lên ngựa, liều mạng bỏ chạy.
Lại bị người ta b.ắ.n một mũi tên trúng m.ô.n.g ngựa.
Con ngựa đau đớn, hí vang lăn lộn, hất Lý Cảnh Hành ngã xuống.
Sau đầu hắn đập mạnh vào tảng đá cứng.
Thị vệ ít không địch nổi nhiều.
Giữa một mảnh hỗn loạn.
Không ai nhìn thấy, ta giơ cao d.a.o găm, hung hăng đ.â.m thẳng vào tim Lý Cảnh Hành.
Hắn ngay cả tiếng cuối cùng cũng không kịp thốt ra.
Trợn to mắt, nuốt xuống hơi thở cuối cùng.
Người cao không thể với tới như vậy, cũng chẳng qua chỉ là một phàm nhân có m.á.u có thịt.
Một nhát d.a.o là có thể mất mạng.
Khi Kinh Triệu Doãn dẫn binh chạy đến chân núi.
Vài tên thị vệ đã không còn ai sống sót.
Xuân Nha thấy vậy, lập tức đưa mắt ra hiệu cho đám dân chạy nạn kia.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Tất cả mọi người lần lượt rút lui.
Xuân Nha rút d.a.o găm từ trong tay áo ra, trước tiên hung hăng rạch một nhát lên đùi mình.
Sau đó lại để lại một vết cắt nông trên cánh tay ta, tùy tiện bôi m.á.u lên.
Đến lúc này, nàng mới chống đỡ thân thể m.á.u me đầm đìa, lảo đảo đứng dậy, hô lớn về phía Kinh Triệu Doãn:
“Đại nhân, có sơn tặc xuất hiện, mau cứu tiểu thư nhà ta và Thái t.ử điện hạ!”
32
Tin tức Thái t.ử đương triều bị sơn tặc sát hại khiến cả triều dã chấn động.
Bệ hạ đau lòng đến tột cùng.
Tào Quý phi càng là một đêm bạc đầu, tâm huyết nhiều năm trôi theo dòng nước.
Bà ta khóc ngất đi mấy lần.
Người của Đại Lý tự tra xét nhiều lần, cuối cùng chỉ kết luận rằng dân chạy nạn lưu lạc đến gần kinh đô, vì tiền bạc mà mưu hại Thái t.ử đương triều.
Còn vì sao ta và Thái t.ử lại xuất hiện ở đó.
Ta ôm vết thương còn chưa lành.
Quỳ xuống trước mặt Hoàng hậu nương nương.
Khóc đến tình sâu nghĩa nặng:
“Thái t.ử điện hạ hẹn thần nữ gặp ở Tây Sơn, vừa mới giải thích rõ hiểu lầm với nữ nhi Lâm gia cho thần nữ, còn muốn xin bệ hạ ban hôn cho thần nữ và điện hạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ai ngờ…… ai ngờ…… nương nương, là thần nữ đã hại điện hạ, thần nữ nhất định phải đi theo Thái t.ử.”
Nói xong, ta làm bộ muốn đ.â.m đầu vào cột.
Các ma ma vội vàng ngăn ta lại.
Hoàng hậu nương nương đích thân bước lên đỡ ta dậy:
“Thẩm tiểu thư nói gì vậy, rõ ràng là nữ nhi Lâm gia kia không biết giữ mình, quyến rũ Thái t.ử điện hạ trước, lại có đám sơn tặc lòng dạ độc ác sau, sao có thể trách tội lên người Thẩm tiểu thư được?”
“Thái t.ử điện hạ và Thẩm tiểu thư thanh mai trúc mã mười mấy năm, sao nỡ để ngươi đi theo hắn chứ?”
Khi Hoàng hậu nương nương nói những lời này, nụ cười nơi khóe môi ép thế nào cũng không ép xuống được.
Lý Cảnh Hành đã c.h.ế.t.
Vậy thì hoàng vị, sẽ rơi vào tay con trai bà, Lý Nghiên Chiêu.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi.
Trong triều đã có không ít đại thần ngả về phía Túc vương.
Dù sao thế nào đi nữa, người c.h.ế.t cũng không thể dấy lên sóng gió.
Khi ta bước ra khỏi Khôn Ninh cung của Hoàng hậu nương nương.
Triều Dương công chúa đang đứng đợi ta ở cách đó không xa.
Nàng cho lui tất cả mọi người, hít sâu một hơi.
“Hóa ra, muốn làm một việc, lại có thể đơn giản đến vậy, trước kia là bổn cung quá bó chân bó tay rồi.”
Ta trao cho nàng một ánh mắt trấn an.
“Công chúa điện hạ chớ vội, kịch hay vẫn còn ở phía sau.”
33
Có người vui, tất có kẻ sầu.
Tào thị nhất tộc hoàn toàn mất hết hy vọng.
Ngược lại, Túc vương vui mừng hớn hở gửi bái thiếp cho ta, mời ta đến Túc vương phủ tụ họp.
Ta quen đường quen lối bước vào hoa sảnh Túc vương phủ.
Túc vương cười đến không thấy mắt mày.
Ôn hòa nhã nhặn, đối đãi với ta vô cùng lễ độ:
“Danh tiếng tài nữ của Thẩm cô nương vang khắp kinh đô, nếu nàng bằng lòng gả cho bổn vương, đợi ngày sau bổn vương đăng cơ, nhất định sẽ lập Thẩm cô nương làm hậu.”
Ta đã từng làm hoàng hậu của hắn một lần rồi.
Không muốn làm lần thứ hai nữa.
Ta chỉ thẹn thùng cúi đầu.
“Vương gia nói đùa rồi, thần nữ dung mạo tầm thường, có thể được vương gia ưu ái, là phúc phận của thần nữ.”
“Nghe nói Túc vương phủ cất giữ tranh của Liễu lão, không biết vương gia có thể lấy ra cho thần nữ chiêm ngưỡng hay không?”
Túc vương vui vẻ đồng ý.
Dẫn ta đến thư phòng.
Tranh của Liễu lão được lấy ra, cuộn tranh từ từ mở trước mặt ta.
Khi toàn bộ bức họa lộ ra, Túc vương cười nói:
“Nếu Thẩm cô nương thích, bức tranh này, bổn vương liền—”
Đôi mắt hắn đột nhiên trợn lớn.
Không dám tin cúi đầu nhìn xuống n.g.ự.c mình.
Nơi đó rõ ràng đang cắm một thanh d.a.o găm.
Đâm thẳng vào tim.
Mà thanh d.a.o găm ấy, là từ phía dưới bức tranh đ.â.m thẳng vào.
Có giấy tranh che chắn.
Máu tươi không b.ắ.n lên người ta dù chỉ một giọt.
Môi Túc vương mấp máy, gần như không nói nên lời.
Sau đó ầm một tiếng ngã xuống đất.
Tiếng động lớn khiến quản gia bên ngoài vội vã lao vào phòng.