Hoàng Lương Tam Mộng

Chương 6



Một thanh đoản đao đã đ.â.m vào n.g.ự.c hắn.

 

Tay ta.

 

Đang vững vàng giữ lấy chuôi d.a.o.

 

Lý Cảnh Hành trợn to hai mắt.

 

Hai chữ “cưới nàng” còn chưa nói xong, cơn đau dữ dội đã nhấn chìm hắn.

 

Thì ra ngắm nhìn vẻ mặt đau khổ của kẻ mình hận, lại là một chuyện khiến người ta vui sướng đến vậy.

 

Kiếp trước khi Lý Cảnh Hành đ.â.m đoản đao vào n.g.ự.c ta, có phải cũng mang tâm trạng giống ta bây giờ không?

 

Vui vẻ.

 

Hân hoan.

 

Như ý nguyện.

 

Đoản đao rút ra, Lý Cảnh Hành ngã xuống đất, khó nhọc nặn ra một câu:

 

“Vì…… vì sao?”

 

Ta ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào hắn:

 

“Vì hận.”

 

“Ngươi cưới ta, sau khi đăng cơ, chuyện đầu tiên chính là diệt sạch Thẩm gia ta.”

 

“Cho nên, ta đã không chờ nổi nữa, muốn g.i.ế.c ngươi rồi.”

 

Trong giấc mộng Hoàng Lương, ta không g.i.ế.c Lý Cảnh Hành.

 

Mà giam cầm hắn suốt đời, để hắn và Lâm Thư Nguyệt làm đôi oán ngẫu cả đời.

 

Cả đời không bước ra khỏi tiểu viện chật hẹp kia, bị giày vò đến hết kiếp.

 

Lần trọng sinh này, ta không chờ nổi nữa.

 

Ta muốn báo thù.

 

Ta muốn hắn đền mạng cho người Thẩm gia.

 

14

 

Ngày ta được sắc phong làm hậu.

 

Là hai tháng sau khi Túc vương đăng cơ.

 

Khắp thiên hạ cùng mừng.

 

Ta khoác phượng bào, dưới ánh nhìn của văn võ bá quan, cùng bệ hạ nắm tay bước lên đài cao.

 

Xoay người, nhận triều bái.

 

Gió thu tiêu điều cũng không thổi tắt được cơn sục sôi trong lòng ta.

 

Đây là lần thứ ba ta được lập làm hậu.

 

Lý Cảnh Hành đã c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể bị ném ra bãi tha ma, để ch.ó hoang xâu xé.

 

Thẩm gia quyền thế ngập trời.

 

Phụ thân ta đang đứng dưới bậc thềm trước điện, ngẩng đầu nhìn ta.

 

Trong mắt tràn đầy kiêu hãnh và tự hào.

 

Mẫu thân khoác cáo mệnh phục, là người đứng đầu các quý phụ kinh thành.

 

Hưởng trọn ánh mắt ngưỡng mộ của người đời.

 

Ta nghĩ, đời này.

 

Cuối cùng ta cũng bù đắp được mọi tiếc nuối.

 

Đêm ấy.

 

Ta dọn vào Khôn Ninh cung.

 

Ta cúi người bên án, lật mở danh sách những nữ t.ử đến tuổi xuất giá trong kinh thành.

 

Giữa ta và Túc vương vốn chẳng có bao nhiêu tình cảm.

 

Hắn cho ta quyền lực và sự tôn trọng lớn nhất.

 

Vậy thì ta phải làm một hiền hậu thật tốt, sớm thay hắn làm đầy hậu đình, chọn vài muội muội vừa ý vào cung.

 

Theo quy củ trong cung, đêm nay bệ hạ sẽ đến Khôn Ninh cung qua đêm.

 

Sau khi ta xem xong tranh vẽ của tất cả những nữ t.ử vừa độ tuổi trong kinh.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Bèn khẽ xoa đôi mắt đau mỏi.

 

Đèn nến trong Khôn Ninh cung cháy sáng suốt đêm.

 

Có lẽ vì biết đêm nay bệ hạ sẽ giá lâm, phần lớn nến trong điện đều là long phượng hỷ chúc.

 

Trong cung cũng được trang hoàng một màu vui mừng.

 

Nhìn qua giống như cảnh đại hôn.

 

Ta nâng đôi mắt nhức mỏi lên, vô tình nhìn về phía ngọn nến đang chậm rãi cháy.

 

Xuân Nha nói với ta, những ngọn nến này đã được đại sư chùa Giác Nghiệp khai quang.

 

Chỉ một cái nhìn.

 

Ta kinh hãi hét lên.

 

Chén trà bên tay bị gạt rơi xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Vỡ tan thành từng mảnh vụn b.ắ.n tung tóe.

 

Chỉ vì ngọn lửa nến kia.

 

Là màu xanh lục.

 

15

 

Xuân Nha nghe tiếng liền xông vào nội điện.

 

Nay nàng đã là cô cô chưởng sự của Khôn Ninh cung.

 

Tóc b.úi cao, trên mặt đã có thêm mấy phần khôn khéo và uy nghiêm.

 

Nàng vừa phân phó cung nữ quét dọn mảnh vỡ, vừa an ủi ta:

 

“Nương nương, bệ hạ xưa nay kính trọng người, chuyện tuyển tú làm đầy hậu cung có thể để lùi về sau, nương nương thật sự không cần sốt ruột đến vậy.”

 

Xuân Nha tưởng ta lật xem tranh vẽ của những nữ t.ử trẻ tuổi, nên trong lòng ghen tuông nổi lên.

 

Cả người ta không ngừng run rẩy.

 

Mắt cay xót căng đau, đến chớp cũng không dám chớp một cái.

 

Lần này, ta nhìn rõ ràng.

 

Những ngọn lửa nến này.

 

Thật sự là màu xanh lục.

 

Giống như ma trơi lập lòe trôi nổi nơi bãi tha ma.

 

Kể lại nỗi oan khuất không nơi giãi bày của Thẩm phủ.

 

Ta run rẩy giơ tay, chỉ về phía ngọn nến:

 

“Xuân Nha, những ngọn lửa nến kia, là màu gì?”

 

Xuân Nha không hiểu:

 

“Lửa nến đương nhiên là màu cam, hôm nay nương nương làm sao vậy?”

 

Ta mờ mịt, không cam lòng.

 

Rồi lại chợt bừng tỉnh.

 

Đột nhiên bật cười lớn.

 

Tất cả những chuyện này vẫn là mộng.

 

Là giấc mộng Hoàng Lương mà Lý Cảnh Hành vì muốn hóa giải oán khí của ta, sai lão đạo dệt nên cho ta.

 

Số nến thật sự quá nhiều.

 

Nhiều đến mức dù ta có chớp mắt thế nào, ngọn lửa vẫn là màu xanh lục.

 

Một màu xanh nhàn nhạt, theo làn gió nhẹ trong điện mà lay động.

 

Lúc sáng lúc tối.

 

Mộng vĩnh viễn là mộng, bên trong vĩnh viễn có những chỗ không ăn khớp với hiện thực.

 

Phụ thân ta không trở thành người đứng đầu bách quan trong triều.

 

Hài cốt của ông vẫn còn ở bãi tha ma.

 

Mẫu thân ta cũng không lặng lẽ dặn dò ta rằng, đã trở thành mẫu nghi thiên hạ, nhất định phải làm một hiền hậu, mọi chuyện đều phải đặt tâm ý của bệ hạ lên trước.

 

Hài cốt của bà cũng như phụ thân.

 

Cũng ở bãi tha ma.

 

Rải rác đầy đất, không người thu liệm.

 

Sau khi vừa khóc vừa cười.

 

Ta ngược lại dần bình tĩnh lại.

 

Nhìn về gương mặt lo lắng của Xuân Nha:

 

“Ngươi lui xuống trước đi, không có phân phó của ta, bất cứ ai cũng không được bước vào nội điện nửa bước.”

 

Xuân Nha đi rồi còn ngoái đầu nhìn lại mấy lần.

 

Có lẽ vì đã từng trải qua một lần mộng Hoàng Lương, ta chưa bao giờ bình tĩnh đến thế.

 

Yên tĩnh.

 

Thản nhiên.

 

Ta mặc chỉnh tề phượng bào của hoàng hậu, sửa lại b.úi tóc rối, cài vào chiếc phượng thoa tua rua chỉ hoàng hậu nương nương mới được dùng.

 

Đặt bảo sách và bảo ấn của hoàng hậu ngay ngắn trên án kỷ.

 

Sau khi mọi thứ đã chuẩn bị thỏa đáng.

 

Ta treo dải lụa trắng lên xà nhà.

 

Mộng có đẹp đến đâu.

 

Cũng phải tỉnh lại.

 

Khi dải lụa trắng siết c.h.ặ.t lấy cổ ta, đầu óc ta dần trở nên trống rỗng.

 

Trước khi hoàn toàn rơi vào hôn mê.

 

Bên tai vang lên tiếng hồng chung và chuông Tam Thanh.

 

Cùng tiếng gào thét thê lương của Lý Cảnh Hành:

 

“Đạo trưởng, chẳng phải ngươi nói giấc mộng Hoàng Lương lần này nhất định có thể lừa được nàng ta sao? Vì sao vẫn không được?”