Hoàng Thượng Của Ta Lại Ngứa Da Rồi!

Chương 2



Xấu hổ đến tận nhà ngoại luôn rồi, cái mối lương duyên oán hận này cũng từ đó mà kết hạ. Gặp một lần là đá-nh một lần. Đá-nh xong lại tiếp tục về chép tổ huấn, chịu gia pháp.

Lúc đó ta tuổi trẻ ngông cuồng, chẳng qua chỉ nói một câu ra vẻ thôi. Không ngờ rằng, hắn lại ghi tạc đến tận bây giờ.

4

"Tần Lang, gả hay không gả, nàng cho ta một lời chắc chắn đi."

Từ trong hồi ức, ta lại nhặt lại cái vẻ kiêu ngạo đó.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ta nhìn thẳng vào đôi mắt tràn đầy mong đợi của hắn, giọng điệu bình thản:

"Bệ hạ, nếu thần vào hậu cung, ai sẽ là người thay ngài trấn giữ cửa quốc gia?"

Chu Dập ngẩn ra một lát: "Nạn giặc Oa đã dẹp yên, nàng không thể nghỉ ngơi một hai năm sao?"

"Các bộ tộc thảo nguyên phương Bắc vẫn luôn rục rịch, không cho phép có một chút lơ là nào."

Chu Dập bất đắc dĩ đứng dậy, khôi phục lại phong thái Đế Vương.

"Tần Tướng quân, trong mắt ngươi, sức nặng của trẫm lại không bằng kẻ địch mảy may sao?"

Ta đứng dậy phủi bụi đất.

"Là một Tướng quân, đại nghĩa gia quốc tất nhiên phải đặt trước tình ái cá nhân."

"Nhưng hiện giờ trẫm là thiên t.ử. Thiên địa quân thân sư, vị trí của trẫm trong lòng ngươi, chẳng lẽ không nên xếp lên phía trước một chút sao?"

Ta im lặng. Hai chữ trung quân đã sớm theo tổ huấn Tần gia được chép vô số lần mà khắc sâu vào xương tủy của ta. Hắn ở trong lòng ta, lý ra còn quan trọng hơn cả tính mạng của ta. Nhưng vẫn có một chút kỳ quái khiến ta thấy nghẹn ở cổ họng.

Đúng rồi, trung quân thì cũng đâu nhất thiết phải gả cho hắn chứ?

Trong lúc ta đang ngẩn ngơ, Chu Dập đã hạ tay áo xuống, mặc lại thường phục, chỉnh lại phát quán, bày ra cái giá của Đế Vương.

"Tần Tướng quân, gả cho trẫm, hoặc là cô độc đến già, hai con đường này ngươi tự mình chọn đi."

Nói xong liền phất tay áo rời đi.

Không gả cho hắn thì phải cô độc đến già?

Ta ở diễn võ trường phơi nắng nửa ngày, suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng cũng phản ứng kịp. Tại sao Trương Hạo Nhiên vốn có hôn ước với ta lại đột nhiên trở thành Phò mã. Tại sao ánh trăng sáng Chu Diễn của ta nhi t.ử đã một tuổi rồi.

Tính ngược thời gian về trước, Chu Dập vừa vặn đăng cơ vào hai năm trước. Hóa ra trong ba năm ta viễn chinh dẹp giặc Oa, hắn ngoài việc luyện võ cường thân, còn cắt đứt luôn cả tơ hồng của ta!

Hừ, trước khi đoạn tuyệt nhân duyên của ta, đã hỏi qua ý kiến của ta chưa?

Ta bẻ khớp tay kêu răng rắc, không thèm ngoảnh đầu lại mà ra khỏi cung, đến Binh bộ xin nghỉ một buổi, cưỡi ngựa chạy thẳng đến doanh trại ngoại ô kinh thành.

5

Sáng ngày kế tiếp, tại doanh trại ngoại ô kinh thành, luyện binh ngày hè.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta chống tay lên thanh bội kiếm bên hông, đứng trên đài chỉ huy, nhìn vạn tráng hán cởi trần, đang đấu đối kháng qua lại trên hiệu trường. Ánh nắng đổ xuống, những giọt mồ hôi lấp lánh, đặc biệt thuận mắt.

Thấy chỗ nào gay cấn, ta khẽ quát một tiếng "tốt", bọn họ liền luyện tập hăng say hơn.

Nhưng ngay lúc này, ngự giá của Chu Dập đã đến doanh trại ngoại ô kinh thành.

Hắn mặc một bộ kình trang màu vàng minh hoàng, dưới sự hộ vệ của Cẩm y vệ, cưỡi ngựa đi đến bên cạnh hiệu trường.

Nhìn thấy cảnh tượng trên sân, sắc mặt Chu Dập lập tức trầm xuống. Nội thị hô to một tiếng "Hoàng thượng giá đáo", đám tráng hán lập tức dừng động tác, quỳ một gối xuống, tung hô vạn tuế.

Sắc mặt Chu Dập lúc này mới hòa hoãn đôi chút, uy nghiêm hạ lệnh:

"Sau này luyện binh trong quân, không được phép cởi trần."

Vạn tráng hán nhìn nhau, có chút mờ mịt không hiểu chuyện gì.

Ta nén xúc động muốn trợn trắng mắt, đi đến trước ngựa của hắn, nói một câu "mạt tướng tuân chỉ", bọn họ mới lần lượt đồng thanh hưởng ứng.

"Bình thân."

"Tần Tướng quân hôm nay nghỉ buổi chầu sớm, trẫm bèn đi tới thăm hỏi. Chỉ là không biết, cơ thể Tần Tướng quân có chỗ nào không khỏe?"

Ta còn chưa kịp mở miệng, các tướng sĩ đã đồng loạt nhìn về phía ta, trong ánh mắt mang theo ít nhiều sự quan tâm.

Sắc mặt Chu Dập lại khó coi thêm vài phần, vẫy vẫy tay với chúng tướng sĩ:

"Giải tán hết đi. Tần Tướng quân ở lại, đi dạo với trẫm."

Toàn trường tướng sĩ vẫn đứng im không nhúc nhích.

Tần gia quân quân kỷ nghiêm minh, từ trước đến nay chỉ nhận tướng lệnh không nhận người. Không có tiền lệ Hoàng thượng trực tiếp hạ lệnh cho binh lính, phó tướng bên cạnh lộ vẻ khó xử nhìn ta, đợi ta chuyển hóa khẩu dụ của Hoàng thượng thành quân lệnh giải tán.

Ta lại rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, bất luận có hạ lệnh giải tán hay không, đều sẽ khiến cảnh tượng càng thêm lúng túng.

Đành phải tiến lên một bước, ôm quyền khom người:

"Bệ hạ, việc luyện binh cốt ở sự bền bỉ, không thể ba ngày đá-nh cá hai ngày phơi lưới. Lúc huấn luyện mà lười biếng, chính là mang tính mạng của chiến hữu ra làm trò đùa."

"Siêng năng luyện tập không ngừng, giế-t địch có ta!”

Chúng tướng sĩ hét vang khẩu hiệu chấn động cả trời xanh.

Chu Dập lướt mắt qua đám tráng hán nhễ nhại mồ hôi này, thần sắc chợt lạnh đi vài phần.

Chỉ là khi ánh mắt dừng lại trên mặt ta, tia lạnh lẽo trong mắt lại nhanh ch.óng thu nạp, khóe môi khẽ nhếch lên:

"Tần Tướng quân nói có lý, vậy trẫm cũng tới luyện tập cùng các ngươi."

Nói xong hắn xuống ngựa, quăng dây cương cho Cẩm y vệ phía sau, sải bước đi về phía trung tâm hiệu trường.