Hoàng Thượng Của Ta Lại Ngứa Da Rồi!

Chương 9



Ta tìm một tảng đá bằng phẳng, viết rõ tình hình một cách đơn giản, bỏ vào ống tre truyền tin, dặn dò phó tướng:

"Nhanh ch.óng đem chiến báo ngày hôm nay, phái trăm tên khinh kỵ hộ tống, mau ch.óng trình báo cho bệ hạ."

Trên thư ta cố ý ghi chú rõ ràng rồi, trong triều có thể có nội ứng của người Thát Đát.

Ta lại tìm đến thống lĩnh Thần Cơ doanh: "Tình hình tiêu hao đạn d.ư.ợ.c thế nào?"

"Tiêu hao gần hai phần."

Tim ta thót một cái, phòng tuyến hỏa lực như vậy, tối đa chỉ có thể duy trì thêm bốn ngày. Không thể cứ bị động mãi như vậy được.

Ta nhân lúc trời còn chưa tối, lên núi quan sát kỹ địa hình một lượt, lập tức nảy ra kế hoạch.

"Dựng một trăm chiếc lều trống trong hẻm núi, bên trong trải đầy cỏ khô, trước lều đốt đống lửa, cung thủ chuẩn bị phục kích ở hai bên sườn núi, bộ binh yểm trợ. Thần Cơ doanh tranh thủ thời gian ra phía sau nghỉ ngơi."

Từng đạo quân lệnh phát ra, phó tướng lập tức để vài vị Thiên hộ chia nhau đi triển khai nhanh ch.óng.

Thống lĩnh Thần Cơ doanh lông mày nhíu c.h.ặ.t, nhưng nhìn thấy mọi người trong Tần gia quân đều không có ý kiến gì mà chấp hành nhanh ch.óng, cũng không hỏi nhiều.

Sau đó ta đích thân dẫn kỵ binh đến trước quan ải khiêu chiến, c.h.ử.i bới vô cùng khó nghe.

Trên đầu thành có mưa tên rơi xuống, ta quay đầu ngựa liền chạy, hơn ngàn kỵ binh đối phương đuổi tới cửa hẻm núi, nhưng lại dừng lại. Kẻ địch cẩn thận hơn ta tưởng tượng nhiều.

Ta ra hiệu đốt đống lửa trước cửa lều, giả vờ như đang hạ nồi nấu cơm.

Đối phương quan sát một lúc, thế mà lại rút lui.

Ta để đại quân ăn uống lương khô đơn giản, rồi tiếp tục mai phục rình rập.

Sau khi màn đêm buông xuống, đối phương ngậm tăm ngựa bọc móng, hơn năm ngàn người dưới sự che chở của màn đêm lẻn tới...

Hóa ra nhóm người trước đó chỉ là tới dò đường, nhìn thấy phía ta phòng bị lỏng lẻo, liền muốn tới đá-nh lén ban đêm.

Đã tới rồi thì đừng hòng đi nữa. Ta quát khẽ một tiếng, hỏa s.ú.n.g rơi xuống, lều trại bốc cháy, ánh lửa chiếu sáng đường thung lũng, người ngựa đối phương đều kinh hoàng.

Sau đó là mưa tên liên miên không dứt, rơi vào trong trận địch. Bộ binh cầm khiên cứng rắn chặn đứng hai đầu hẻm núi, đường thung lũng cháy suốt một đêm dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ánh lửa l.i.ế.m láp bầu trời đêm, tiếng kêu thê lương không dứt, năm ngàn kỵ binh Thát Đát cả người lẫn ngựa bị thiêu cháy đen thui không còn nhận ra được.

Ta nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm bên hông, đè nén làn sóng trong lòng xuống.

Đây chính là biên quan sa trường, không để bọn họ lại nơi này, thì đến lượt bách tính sau lưng ta bị t.h.ả.m sát.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Sáng sớm ngày kế tiếp, khi thống lĩnh Thần Cơ doanh dẫn theo những hỏa s.ú.n.g thủ đã nghỉ ngơi suốt một đêm từ doanh trại phía sau chạy tới, từng người một đều nhìn đến ngây dại. Nhìn về phía ta lần nữa, trong ánh mắt tràn đầy sự kính sợ.

Ta đích thân cưỡi ngựa dẫn đội, ném từng cái xác cháy đen còn hình người tới dưới quan ải, lại là một trận c.h.ử.i bới.

Mấy vạn đại quân đối phương vậy mà rúc trong mai rùa không ra, rõ ràng là không nắm rõ thực hư phía ta, lại bị núi xác cháy đen ở quan ải làm cho khiếp sợ, lựa chọn dựa vào sự hiểm trở để phòng thủ. Mà ta vừa vặn cần thời gian, đợi viện binh từ phía sau.

17

Sau khi dùng chiêu tương tự ba ngày, rõ ràng đối phương nhận ra có gì đó không ổn.

Đại quân Thát Đát rời thành, phát động một đợt xung phong mãnh liệt. Trận này đá-nh ròng rã một ngày trời, Thần Cơ doanh một lần nữa phát huy uy lực, đối phương để lại hơn năm ngàn xác chế-t sau đó, rốt cuộc lại rút lui về trong thành. Nhưng bộ binh của Tần gia quân cũng tổn thất gần hai ngàn người, đạn d.ư.ợ.c của Thần Cơ doanh cũng đã đá-nh hết hơn ba phần.

Khi nghe phó tướng báo cáo số lượng thương vong thống kê được, trong lòng ta vô cùng sốt ruột, nhưng trên mặt vẫn duy trì sự bình tĩnh.

"Đối phương đã thông qua trận này nắm rõ thực hư của chúng ta, đợt xung phong tiếp theo e rằng sẽ sớm đến thôi. Số bộ binh còn lại của chúng ta đã không đủ để bảo vệ Thần Cơ doanh chu toàn, trận sau, cung binh yểm trợ, bổn tướng sẽ đích thân dẫn kỵ binh phản công."

Lần này rốt cuộc Thống lĩnh Thần Cơ doanh cũng không nhịn được, mở miệng khuyên nhủ:

"Tần Tướng quân, liệu chuyện này có quá nguy hiểm không? Bây giờ thân phận người quý trọng... hay là chúng ta vừa đá-nh vừa rút?"

Ta xoay người lên ngựa, nhận lấy ngọn trường thương từ tay thân binh đưa tới, treo chắc thanh trảm mã đao, đội chắc mũ giáp, cụp mắt cười nói:

"Sao hả, bổn tướng quyền cao chức trọng rồi thì không thể xông trận giế-t địch được nữa sao? Ra khỏi hẻm núi này, phía sau chính là kinh thành, chúng ta còn có thể rút đi đâu được nữa?"

Nói xong thúc vào bụng ngựa, điều khiển ngựa đi tới vị trí tiên phong của đội hình kỵ binh.

Sau một hồi động viên trước trận chiến đầy hào hùng, sĩ khí phương trận kỵ binh dâng cao. Ta dẫn kỵ binh bí mật ẩn nấp ở sườn núi gần cửa thung lũng trước, tĩnh đợi quân địch kéo tới.

Đợt xung phong thứ hai của Thát Đát kéo tới đúng như dự kiến. Đợi đội ngũ của chúng vào thung lũng được một nửa, mưa tên rơi xuống, ta đích thân dẫn hai ngàn kỵ binh lao xuống sườn núi, cắt đội ngũ Thát Đát ra thành hai đoạn.

Hơn vạn người bị kẹt trong thung lũng ngay lập tức hoảng loạn, bị mưa tên của cung binh phía ta tranh thủ thu hoạch.