Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 1



2025/03/02, lập xuân.

“Một người cả đời chỉ nên thờ phụng một vị Bồ Tát.”

“Nếu Bồ Tát không che chở cho bạn, chi bằng hãy thay lòng đổi dạ.”



Châu Toàn đến Nhiệt Thành đã hơn hai tháng rưỡi, nhưng vẫn chưa quen với khí hậu nơi đây.

Vừa mới phút trước, mặt đất còn nóng bỏng, phút sau gió lạnh đã lùa qua hành lang, bầu trời như một bảng màu vạn năng vừa được giũ sạch, có dấu hiệu sắp chuyển mưa bất cứ lúc nào.

Thấy nắng đã bớt gắt, Châu Toàn tháo mũ và khẩu trang chống nắng, ngồi xổm xuống đất, tiếp tục dùng xẻng thăm dò đào bới. Chiếc xẻng trên tay đã trải qua nhiều ngày bị hành hạ, cuối cùng cũng hỏng, gãy làm đôi.

Cô không mấy bận tâm, xoay xoay cổ tay mỏi nhừ, mượn Lâm Lập Tĩnh, cô gái cùng nhóm, một chiếc cuốc đất thường dùng ở địa phương.

Đào được vài nhát, trời đổ mưa rào, mặt đất ướt sũng. Gặp phải thời tiết bất chợt thế này, buổi chiều không thể tiến hành công việc khai quật, coi như được nghỉ nửa buổi.

Tại hiện trường khảo cổ, người ta dựng tạm một mái che để tránh mưa, công nhân dùng gạch xếp vài lớp, trát thêm ít xi măng, dựng khung sắt, vừa nướng thịt vừa giết thời gian.

Đội trưởng thò đầu ra từ bên trong, gọi hai cô gái vào ăn trưa cùng. Cả đội chỉ có hai cô gái này, tính tình và ngoại hình đều không tệ, bình thường rất được mọi người chăm sóc, nhưng cũng không tránh khỏi văn hóa rượu chè ở công trường.

Lâm Lập Tĩnh vừa đi vừa than vãn: “Lát nữa lại phải tìm cớ trốn rượu rồi, cứ nói nhức đầu chóng mặt mãi cũng không phải là kế hay.”

Châu Toàn cong môi cười: “Dù không tìm cớ, hôm nay mình cũng không uống được.”

“Sao vậy? Cậu không khỏe à?”

“Không có gì.” Châu Toàn nói: “Bạn trai mình đến đây rồi, chiều nay mình vào thành phố gặp anh ấy.”

Lâm Lập Tĩnh hiểu ra, khẽ chạm vai Châu Toàn, nháy mắt: “Hai người lâu rồi không gặp nhau đúng không?”

Châu Toàn “ừ” một tiếng, đáp: “Từ khi đến đây thì chưa gặp nhau lần nào.”

“Vậy tối nay chẳng phải là tiểu biệt thắng tân hôn à?”

Châu Toàn cười và lảng sang chuyện khác.

Châu Toàn là người không hay cười, phần lớn thời gian cô chỉ nở nụ cười xã giao gượng gạo, đôi mắt cô hơi xếch, vẻ ngoài có chút yêu mị, trông có vẻ lạnh lùng nhưng khi cười thật lòng thì lại rất gần gũi.

Lâm Lập Tĩnh và Châu Toàn là bạn học và bạn cùng phòng, cả hai cùng thi vào Học viện văn vật và bảo tàng của Đại học Bắc Đại. Năm nay là năm thứ hai thạc sĩ, họ được phân đến cùng một nơi thực tập, bắt đầu từ kỳ nghỉ hè.

Châu Toàn không quá nhiệt tình với các mối quan hệ xã giao, ở trường quen sống một mình. Lâm Lập Tĩnh ở cùng cô một năm, do ấn tượng ban đầu nên vẫn chưa thể thực sự tâm sự. Tuy nhiên, chỉ trong vài tháng ở Nhiệt Thành, họ đã hình thành tình bạn đồng cam cộng khổ.

Lối đi hẹp, Châu Toàn đi trước một bước, vén rèm cửa bước vào. Bên trong mái che ẩm ướt, nóng nực, mùi gia vị nướng và mồ hôi hoà lẫn, hơi nồng. 

Mọi người ngồi quanh bếp nướng, cười nói vui vẻ, dưới đất chất đầy áo khoác và các loại dụng cụ thăm dò.

Một chàng trai trẻ ngồi gần cửa nhìn thấy họ bước vào, vội đứng lên, nhiệt tình chào: “Mau vào đây, không bị mưa tạt chứ?”

Châu Toàn lịch sự đáp lại một câu, kéo một chiếc ghế đẩu thấp ngồi cạnh đội trưởng và nói về chuyện xin nghỉ.

Đội trưởng luôn đánh giá cao tài năng của Châu Toàn trong lĩnh vực khảo cổ. Cô gái trông mảnh mai nhưng lại không hề yếu đuối, nhìn thế nào cũng thấy đáng mến, nên ông sẵn sàng tạo điều kiện cho cô.

Châu Toàn không ăn bữa thịt nướng này, cô quay về ký túc xá thay một bộ quần áo sạch sẽ, đi xe của bác tài phụ trách vận chuyển của đội vào thành phố.

Trên đường đi, cô nhận được điện thoại từ bạn trai, Ninh Di Nhiên. Trong điện thoại có tiếng gió, chắc vừa hạ cánh xuống sân bay, anh hỏi cô muốn đi ăn trước hay đến khách sạn trước.

Châu Toàn không nghĩ ngợi, chọn thẳng phương án sau – điều kiện ký túc xá không tốt, nước nóng chỉ có vào buổi tối, hiện tại cô rất cần tắm.

Tắt điện thoại chưa được vài phút, Ninh Di Nhiên gửi tên khách sạn qua wechat. Châu Toàn trả lời “ok”, cất điện thoại, nhắm mắt lại chợp mắt dưỡng thần.

Châu Toàn và Ninh Di Nhiên tình cờ quen nhau vào năm cuối đại học. Hai người ở bên nhau gần hai năm, sau khi qua giai đoạn nồng nhiệt, tình cảm tương đối ổn định.

Ninh Di Nhiên lớn hơn cô sáu tuổi, sau khi tốt nghiệp, anh cùng bạn bè mở một công ty MCN*. Quy mô ngày càng lớn, việc đi công tác và xã giao là chuyện thường, cũng khiến hai người họ liên tục xa cách.

* Công ty MCN (Multi-Channel Network – Mạng lưới đa kênh) là một tổ chức hoặc doanh nghiệp chuyên hỗ trợ và quản lý các nhà sáng tạo nội dung trên các nền tảng mạng xã hội và video như YouTube, TikTok, Shopee, Facebook để giúp họ phát triển kênh, tăng lượng người xem, kiếm tiền, tối ưu hóa doanh thu và bảo vệ quyền lợi. Các MCN cung cấp nhiều dịch vụ như tư vấn nội dung, phân phối, quảng cáo, hỗ trợ sản xuất, đào tạo và kết nối với các nhãn hàng, giúp nhà sáng tạo đạt được hiệu quả tốt hơn.

Lần gặp mặt gần nhất là vào cuối tháng sáu, Ninh Di Nhiên đã đặc biệt mua vé cùng chuyến bay, giữa lúc bận rộn vẫn đưa cô đến Nhiệt Thành.

Chiếc xe đi qua ốc đảo Gobi và khu vực trồng nho, rồi dừng lại gần một khách sạn hạng sang. Khách sạn ở đây được gắn mác năm sao, nhưng so với đất liền thì thực tế chỉ là ba hoặc bốn sao, nhưng bù lại có phong cách độc đáo của vùng đất xa lạ này.

Khi Châu Toàn đến nơi thì Ninh Di Nhiên đã có mặt. Cô đăng ký ở quầy lễ tân xong, đi thang máy lên tìm anh.

Chưa kịp bấm chuông, cửa phòng đã mở ra. Ninh Di Nhiên mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng, mái tóc ngắn còn ướt nhỏ giọt, xõa lòa xòa trước trán, anh cười tươi nhìn cô.

Châu Toàn vừa định nói gì đó thì cánh tay cô bị anh túm lấy. Ninh Di Nhiên một tay ôm cô, tay còn lại đóng sầm cửa, ép cô vào tường, cúi đầu xuống hôn.

Châu Toàn nghiêng đầu, kịp thời ngăn anh lại: “Em đi tắm trước đã, ở công trường cả nửa ngày, người toàn bụi bặm, bẩn lắm.”

Ninh Di Nhiên vừa c*n m*t cổ cô, vừa nói: “Anh có chê đâu.”

Quấn quýt một lúc ở cửa, anh nắm tay cô đi nhanh vào trong.

Châu Toàn cười khúc khích, bảo anh đi chậm lại.

Không kịp vào phòng ngủ, cả hai cùng ngã xuống chiếc sofa êm ái.

Cô mặc một chiếc áo có dây rút, tháo ra hơi phức tạp, Ninh Di Nhiên cúi người, đang loay hoay với hai sợi dây này thì điện thoại đặt trên bàn trà vang tiếng chuông.

Châu Toàn đẩy ngực anh, giục anh nghe điện thoại trước. Ninh Di Nhiên đành vươn tay lấy điện thoại, mở khóa ra, thấy là một cuộc gọi nhóm từ một trong những người bạn thân của mình. 

Nhóm bạn này đều là con một, họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, thân thiết như anh em ruột, bình thường chủ yếu trò chuyện trên nhóm chat, không có gì phải kiêng nể.

Giao diện cuộc gọi chỉ có hai người, những người khác không có mặt.

Ninh Di Nhiên bật loa ngoài, đặt điện thoại sang một bên, tiếp tục việc đang làm, vài giây sau mới nói: “Đến chưa?”

Đầu dây bên kia lười biếng đáp một tiếng, giọng thanh thoát: “Đến thì đến rồi, nhưng xe bị chết máy giữa đường.”

Ninh Di Nhiên hỏi: “Thế bây giờ cậu đang ở đâu?”

“Đường đông Ốc Đảo.”

Đang nói chuyện thì cái khóa ở cuối sợi dây vô tình mắc vào tóc của Châu Toàn. Cơn đau đến bất chợt, cô không kìm được rên khẽ một tiếng, rồi nhanh chóng mím môi, im lặng.

Nhưng đối phương vẫn nghe thấy, dường như dừng lại một chút, tò mò hỏi: “Đang bận à?”

Ninh Di Nhiên cẩn thận gỡ lọn tóc dài ra, không phủ nhận: “Hay thế này, cậu gọi xe cứu hộ trước đi, đợi lát nữa tôi qua đón cậu.”

Tưởng cuộc gọi đã kết thúc, Ninh Di Nhiên xoa đỉnh đầu cô, dịu giọng quan tâm: “Còn đau không?”

Châu Toàn nói: “Vẫn ổn, anh phải ra ngoài à?”

“Ừ, đi đón một người bạn, cậu ta đột nhiên quyết định đến đây chơi vài ngày.” Ninh Di Nhiên đề nghị: “Tối nay ăn cơm cùng nhau nhé?”

Ninh Di Nhiên có nhiều bạn bè, nhưng những người thân thiết chỉ có vài người. Châu Toàn không hỏi cụ thể là ai, chỉ nói: “Hai người cứ ăn đi, em không đi đâu, em mệt chỉ muốn ngủ thôi.”

“Vậy em nghỉ ngơi cho khỏe, anh sẽ mua đồ ăn mang về cho em.”

Nói chuyện thêm vài câu, Ninh Di Nhiên sắp xếp xong cho Châu Toàn rồi đi thay quần áo.

Châu Toàn điều hòa lại hơi thở, vịn vào lưng ghế sofa ngồi dậy, vô tình chạm phải điện thoại của Ninh Di Nhiên bằng tay trái. Cô cúi xuống nhìn, phát hiện cuộc gọi thoại vẫn đang kết nối và camera không hiểu sao đã được bật lên.

Một bóng người xuất hiện trên màn hình, Châu Toàn có vẻ hơi đờ người, nhất thời cảm thấy gượng gạo. Cô không chắc bên kia có nhìn thấy cảnh này không nên giả vờ bình tĩnh ngắt cuộc gọi video, tim đập thình thịch, vẫn còn bàng hoàng.



Mưa ngày càng lớn, trên đường dành cho xe cơ giới thỉnh thoảng có xe chạy qua, làm nước văng lên từ những vũng lầy, đủ loại tạp âm lấp đầy tai.

Bạch Hành Việt ngồi trong chiếc xe hỏng đang bật đèn khẩn cấp, anh ném chiếc điện thoại đã tắt màn hình xuống ghế phụ, hết sức buồn chán nghịch chiếc bật lửa bằng kim loại.

Chưa đầy bốn mươi phút, Ninh Di Nhiên đã đến sớm hơn cả xe cứu hộ.

Để tiện gặp Châu Toàn, Ninh Di Nhiên đã vận chuyển chiếc xe khác của mình từ Bắc Kinh đến sân bay ở đây. Anh phải trả một khoản phí gửi xe hàng tháng, nhưng vì công việc quá bận rộn, cuộc gặp với cô phải hoãn lại đến tận hôm nay.

Kính cửa xe phủ một lớp bụi dày, có người nghịch ngợm để lại một dòng chữ: “Nếu không lái thì cho tôi mượn lái nhé.”

Khi lấy xe ở sân bay, anh không kịp lau chùi, giờ bị mưa tạt, dòng chữ đã phai nhoè.

Bạch Hành Việt liếc nhìn chiếc xe bẩn thỉu, khịt mũi: “Chạy nạn từ đâu tới thế?”

Ninh Di Nhiên không đáp lại câu đùa này, tự nói: “Cũng chỉ có cậu thôi, vừa về nước chưa đầy một tuần đã lái xe thẳng từ Bắc Kinh tới đây, thức trắng bao nhiêu tiếng đồng hồ, làm xe chết máy luôn.”

Bạch Hành Việt đáp: “Tôi đâu có vội gặp bạn gái, cũng không gấp gáp gì, đương nhiên là đi thong thả rồi.”

Với tình bạn hơn hai mươi năm, dù đã năm năm không gặp, hai người vẫn không hề cảm thấy xa cách. Sau một hồi trêu chọc nhau, chờ chiếc xe của Bạch Hành Việt được kéo đi, Ninh Di Nhiên khởi động xe quay về.

Sau một lúc loay hoay, cơn mưa cũng tạnh hẳn.

Ninh Di Nhiên tổng cộng đã đến thành phố này hai lần, nhưng vẫn còn lạ lẫm. May mắn là anh luôn giỏi khoản ăn chơi, không khó khăn gì tìm được một nhà hàng tư gia cao cấp gần đó để chiêu đãi bạn.

Vì lo cho Châu Toàn ở một mình trong phòng, bữa ăn này không kéo dài quá lâu, kết thúc chóng vánh.

Về đến khách sạn, Ninh Di Nhiên thuê thêm một phòng suite khác ở ngay cạnh. Trước khi vào thang máy, anh nhận được một cuộc gọi công việc nên đưa hai chiếc chìa khóa phòng và hộp đồ ăn cho Bạch Hành Việt, rồi hẹn lên lầu vài phút sau.

Bạch Hành Việt cười nửa miệng: “Hai phòng, cậu định cho tôi bốc thăm may rủi à?”

Ninh Di Nhiên nhìn thoáng qua, đại khái chỉ vào chiếc thẻ trên cùng, vẫy tay rồi quay lưng đi.

Bạch Hành Việt quẹt thẻ vào cửa, tùy tiện kéo cổ áo, quẹt bật lửa và dựa vào cửa sổ châm một điếu thuốc. Rít một hơi, xuyên qua làn khói lượn lờ, anh nhìn thấy đôi bốt cao quá gối trên thảm, không khỏi nheo mắt lại.

Vừa định rời đi, cửa phòng ngủ chính đột nhiên mở ra, tiếng bước chân từ xa tiến lại gần.

Châu Toàn đã ngủ một giấc, sau khi tắm xong, cô quấn áo choàng tắm bước ra. Mái tóc ướt xõa ra, đôi vai gầy, toàn thân trắng hồng mang vẻ mềm mại của một cô gái được nuôi dưỡng ở vùng sông nước Giang Nam.

Cô định lấy một chai nước trong tủ lạnh, nhưng không ngờ lại có người lạ ở ngoài. Cô đột nhiên đứng khựng lại.

Người đàn ông đứng ngược sáng cách đó không xa, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần âu đen đơn giản. Một tay anh chống lên bệ cửa sổ, ngón tay kẹp điếu thuốc, ánh mắt không lệch đi đâu, cứ thế nhìn thẳng vào cô. Anh một tiếng đầy ẩn ý và nhìn cô một cách công khai.

Ánh mắt chạm nhau, không ai chủ động mở lời.

Người kia dường như còn không có ý định giới thiệu bản thân, anh chỉ bình thản nhả ra một vòng khói mỏng. Mí mắt Châu Toàn giật giật, trong lòng không khỏi bối rối, nhưng vẫn không né tránh ánh mắt.

Ngoài sự bối rối, cô vô thức bị phân tâm, định hình ấn tượng đầu tiên về anh. Khác với khí chất ấm áp và cởi mở của Ninh Di Nhiên, người đàn ông này mang lại cảm giác của một ngày mưa tạnh nửa chừng, dịu dàng nhưng có chút trầm lắng.

Cũng giống như những giọt sương chảy dọc theo đường vân kính, để lại một vệt nước dài, nhìn mãi không thấy đáy.