Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 48



Châu Toàn vặn mở khóa cửa, né sang một bên, đợi Bạch Hành Việt vào nhà.

Trong nhà tối mờ mờ, thoang thoảng mùi nhựa thông từ đồ nội thất cũ. Tiếng mưa rơi tí tách trên khung cửa sổ, nghe lách tách, lách tách. Bên ngoài là thế giới ồn ã, trong này lại tĩnh lặng đến lạ thường, như hai thế giới tách biệt.

Châu Toàn bước qua ngưỡng cửa, đặt chân lên tấm thảm. Lối vào rất hẹp, cô gần như dán chặt vào người Bạch Hành Việt. Vải áo anh cọ vào mặt cô, hơi nhột.

Cô dịch sang một bước nhỏ, tay vòng ra phía sau anh, bật đèn lên.

Căn phòng ngay lập tức sáng bừng, đèn đóm rực rỡ. Châu Toàn chớp mắt, đợi thích nghi với ánh sáng, rồi ngước lên nhìn Bạch Hành Việt.

Anh cũng đang nhìn cô.

Hai người im lặng đối mặt vài giây, ánh mắt chạm nhau trong không khí, như có một dòng chảy ngầm mãnh liệt.

Bạch Hành Việt là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí vô hình này, nói: “Đi thay đồ đi, kẻo cảm lạnh.”

Châu Toàn suýt quên mình đã bị ướt mưa: “Đi ngay đây.”

Hôm nay cô về muộn, không kịp dọn dẹp sofa. Châu Toàn đi đến phòng khách, gạt quần áo và tài liệu lộn xộn sang một bên: “Anh cứ vào đi, không cần thay giày đâu, em không có dép dự phòng.”

Bạch Hành Việt đi qua hai phòng ngủ có hướng nam và bắc: “Phòng nào là phòng em?”

“Phòng phía bắc, sao vậy?”

“Không có gì.”

“Vậy anh đợi em một lát, em vào lau người.”

“Ừm.”

Châu Toàn đặt ấm nước lên đế, nhấn công tắc, lấy chiếc áo thun và khăn tắm vắt trên lưng ghế rồi quay người vào nhà vệ sinh, khép hờ cửa lại.

Ngoài cửa, tiếng nước sôi ù ù, lấn át sự tồn tại của Bạch Hành Việt.

Châu Toàn đứng trước gương, đầu óc mơ hồ. Cô đưa tay luồn vào tóc, vuốt những sợi tóc ẩm ướt một cách vô thức.

Trong gương, đôi mắt cô ngập tràn hơi nước, quần áo dính chặt vào da, cảm giác ẩm ướt khó chịu.

Vài phút sau, Châu Toàn quay lại phòng khách. Bạch Hành Việt đang ngồi trên ghế sofa, lật giở một cuốn sách. Nghe thấy tiếng động, anh ngước mắt lên.

Không ai nói gì, nhưng không hề gượng gạo hay ngại ngùng.

Nước sôi ùng ục, hơi nước nâng nhẹ nắp ấm, bong bóng nổi lăn tăn. Châu Toàn lấy bộ ấm trà, chờ nước nguội bớt, tráng ấm rồi pha trà.

Bạch Hành Việt đặt cuốn sách xuống, nhìn bóng lưng cô rồi quan sát bố cục và đồ đạc trong nhà.

Căn hộ không lớn, chưa đến chín mươi mét vuông, nhưng hai người thuê thì quá đủ.

Nội thất là tông màu gỗ tự nhiên, sàn gỗ phản chiếu ánh sáng, sạch bong không tì vết. Trên kệ ti vi có một lọ nến thơm không khói và một hộp đựng đồ trang sức. Phía ban công phơi cả đồ lót.

Khác với ký túc xá ở trại, nơi đây tràn ngập dấu vết cuộc sống của cô, gọn gàng, ấm cúng, tươm tất, giống một ngôi nhà hơn.

Châu Toàn vặn chặt nắp hộp trà, nghe thấy tiếng bước chân nên quay đầu lại: “Tối nay chúng ta ăn gì?”

Bạch Hành Việt nói: “Anh có mua đồ ăn mang về. Chắc nguội rồi, lát nữa hâm nóng lại.”

Nghĩ đến điều gì đó, Châu Toàn hỏi: “Anh đã đợi ở dưới lầu lâu chưa?”

“Cũng tàm tạm.”

Châu Toàn hỏi: “Sao anh biết em sống ở đây?”

Bạch Hành Việt nói: “Hỏi Lâm Lập Tĩnh.”

“Thế cô ấy có nói chuyện của em với anh không?”

“Không.”

Lâm Lập Tĩnh quả thật không nói, nhưng Bạch Hành Việt đã biết được từ một nguồn khác. Chiều hôm đó, Bạch Phàm có gặp anh, sau khi nói chuyện công việc và chuyện nhà, tiện miệng nhắc đến.

Bạch Hành Việt hỏi: “Em muốn anh biết hay không biết?”

Châu Toàn không hề có ý định giấu giếm, cô nói ngắn gọn với anh những gì đã xảy ra hôm nay, rồi tổng kết: “Chuyện khá đột ngột, em không kịp nói với anh, với lại cũng không phải chuyện động trời, không nhất thiết phải nói ra.”

Bạch Hành Việt không tỏ vẻ đồng tình hay phản đối, hỏi ý kiến cô: “Có cần anh giúp gì không?”

“Không cần đâu.” Châu Toàn lắc đầu: “Em một mình cũng xoay xở được.”

Dù bị thẩm vấn cả một buổi chiều, Châu Toàn không đến mức sụp đổ vì chuyện này, nhưng tâm trạng rất tệ. Bây giờ được nói chuyện trực tiếp với Bạch Hành Việt, cô cảm thấy đỡ hơn nhiều.

Đột nhiên, cô cảm thấy may mắn vì hai mươi phút trước mình đã đưa ra một quyết định đúng đắn rằng không chờ đợi nữa, kiên quyết đi xuống lầu.

Những lá trà trong chén từ từ bung nở, nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Châu Toàn lọc qua một lần, cẩn thận gạt bỏ lớp bọt trà.

Bạch Hành Việt rất cầu kỳ trong chuyện này, quen làm theo từng bước. Ở khu trại sống chung nhiều ngày, cô đã thấy quá quen nên học theo từng cử chỉ, hành động đều có bóng dáng của anh.

Bạch Hành Việt nói: “Đói không?”

Châu Toàn nói: “Cũng ổn.”

“Nếu tối nay anh không đến, em có phải định không ăn cơm luôn đúng không?”

“Ừm… không có khẩu vị, cũng lười động đậy.” Châu Toàn đưa chén cho anh: “Thử xem vị thế nào.”

Bạch Hành Việt nhấp một ngụm, nhận xét: “Hơi nhạt. Nước sôi sẽ làm trà chín quá mức.”

“Có sao? Em đâu có dùng nước sôi.”

Châu Toàn lấy lại chén, cố tình hay vô ý, môi chạm vào đúng vị trí anh vừa uống rồi cũng nhấp một ngụm.

Bạch Hành Việt nhìn thấy, không lên tiếng hay vạch trần, anh kiên nhẫn hơn cô rất nhiều.

Thời tiết mùa này lúc tốt lúc xấu, ngày mưa thì oi bức ẩm ướt, nhiệt độ trong phòng dần tăng lên.

Bạch Hành Việt tựa vào mép bàn uống trà, chẳng màng nhạt hay đậm, vẫn ung dung thưởng thức. Châu Toàn xé túi đồ ăn vào bếp hâm nóng lại rồi lấy vài chiếc đĩa đẹp, bày biện gọn gàng lên bàn.

Trong lúc ăn, Bạch Hành Việt tiếp tục câu chuyện dang dở: “Em không cần quá bận tâm chuyện ở trường. Quy tắc là chết, con người là sống.”

“Em hiểu.” Châu Toàn nói: “Em thì không sao cả, kết quả xấu nhất cũng chỉ có thế. Chỉ là em lo làm liên lụy đến viện trưởng Ninh và giáo sư Trần.”

Bố mẹ của Ninh Di Nhiên đối xử với cô rất tốt, năm đó quả thực đã chỉ bảo cho cô về học thuật. Nhưng chỉ bảo là một chuyện, hai người họ đều là những người có khí phách, làm sao có thể tiếp tay cho cô gian lận được.

Còn chuyện chiếm đoạt chỉ tiêu của người khác thì càng không có. Cô có thể đạt được ngày hôm nay, những mối quan hệ xã giao chỉ là một phần để đạt được thành công một cách vững chắc, chủ yếu vẫn là nhờ năng lực của bản thân. Ít nhất thì lương tâm cô trong sạch, mọi thứ cô có đều là những thứ xứng đáng và phải có.

Châu Toàn suy nghĩ một lúc, rồi nói tiếp: “Nhưng em vẫn sợ có những chuyện không chịu được sự soi xét.”

Dù sao, ranh giới giữa chính đáng và không chính đáng quá mơ hồ, rất khó để định nghĩa. Giống như chuyện năm xưa.

Bạch Hành Việt giúp cô sắp xếp lại suy nghĩ: “Nếu đã muốn làm rõ, trên đời này chuyện gì cũng có thể tìm ra điểm không hợp lệ. Mọi việc đều do con người làm ra, quan trọng là em muốn có kết quả như thế nào.”

Châu Toàn là người thông minh, lập tức hiểu ra.

Bạch Hành Việt nói: “Thông suốt rồi chứ?”

Châu Toàn nói: “Cũng gần rồi, vẫn phải suy nghĩ kỹ thêm.”

“Vậy thì ăn cơm cho tử tế đi, đừng làm khổ mình nữa.”

Châu Toàn khẽ cười, có chút mơ màng: “Thật ra, trước đây em cũng từng trải qua chuyện tương tự, hồi còn học đại học.”

Cô vốn có thể được nhận thẳng lên học cao học, nhưng sau đó vì những lời đồn đại và một vài người, cô đã không được nhận.

Trường học cũng là một xã hội thu nhỏ, cá lớn nuốt cá bé. Khi đó cô chưa đủ mạnh mẽ, chỉ có thể chấp nhận thất bại.

Bạch Hành Việt nói: “Chuyện đã qua rồi. Bây giờ em có chỗ dựa, không cần lo lắng kết quả có xấu hay không, muốn làm gì thì cứ làm.”

Châu Toàn dùng đũa khuấy món ăn trong bát, chống cằm nhìn anh: “Anh nói chỗ dựa là ai?”

Bạch Hành Việt liếc nhìn cô: “Không phải trước đây em nói, em có thể tự dựa vào bản thân sao?”

Châu Toàn ám chỉ: “Vậy bây giờ nếu em đổi ý thì sao?”

Bạch Hành Việt vẫn bình thản: “Em muốn nói về phương diện nào?”

Cứ như một cú đấm vào bông gòn, Bạch Hành Việt đối phó khéo léo, hoàn toàn không chấp nhận những lời thăm dò và ám chỉ của cô.

Cô là người thông minh, nhưng anh còn xảo quyệt hơn, đúng là cáo già.

Bạch Hành Việt rót cho cô một chén trà: “Lại mắng anh trong lòng nữa hửm?”

Châu Toàn cười cười: “Em mắng anh vì lý do gì chứ?”

“Chỉ cần em muốn, lý do có cả đống.”

Anh vẫn không mắc bẫy. Châu Toàn dừng lại đúng lúc, tập trung ăn cơm.

Sau bữa ăn, Bạch Hành Việt không đề cập đến chuyện rời đi. Châu Toàn bỏ chén đĩa vào máy rửa chén, rồi vào tủ lạnh tìm đồ. Tủ lạnh không có nhiều thứ, còn lại vài quả roi. Cô lấy hết ra, rửa sạch, cho vào một cái bát thủy tinh.

Bạch Hành Việt không có phản ứng gì, cũng không có vẻ hoài niệm.

Cả hai đột nhiên trở nên im lặng, không ai nói gì.

Châu Toàn bật tivi lên, tiếng nhạc nền ồn ào. Cô mở máy tính lên, kiểm tra dữ liệu nghiên cứu của dự án. Bạch Hành Việt xem điện thoại, có vẻ đang trả lời tin nhắn của ai đó.

Hai người làm việc của mình, không làm phiền lẫn nhau.

Hoàn thành công việc, Châu Toàn chủ động phá vỡ sự tĩnh lặng: “À đúng rồi, hôm sinh nhật em uống hơi nhiều, em có nói gì không?”

Bạch Hành Việt bình thản nói: “Không có.”

“Thế có làm gì quá đáng không?”

“Ví dụ?”

“Ví dụ như, lợi dụng anh.” Cô mất trí nhớ hoàn toàn, nhưng một vài mảnh ký ức cứ lờ mờ như trong mơ.

“Cũng không.”

Châu Toàn nghĩ Bạch Hành Việt không biết cô say rượu hay quên, nên tin tưởng tuyệt đối vào lời anh.

Một lát sau, Bạch Hành Việt hỏi: “Tâm trạng tốt hơn chưa?”

Châu Toàn ngừng lại một chút, nói: “Tốt hơn nhiều rồi.”

Biết khả năng tự điều chỉnh của cô không hề yếu, Bạch Hành Việt không nói gì thêm.

Một lúc sau nữa, Châu Toàn nhìn chằm chằm vào anh, đột nhiên nói: “Anh có muốn vào phòng em tham quan một chút không?”

Đôi mắt cô rất đẹp, dưới ánh đèn, đồng tử có màu hổ phách. Đuôi mắt cong lên, mang chút nét quyến rũ lạnh nhạt, trong đáy mắt ánh lên cảm xúc rất tinh tế.

Ánh mắt Bạch Hành Việt dừng lại trên khuôn mặt cô, khóe môi khẽ cong lên một chút, bất ngờ đồng ý.

Anh đi theo cô vào phòng ngủ phía bắc, có cảm giác như bước vào một động bàn tơ.

Châu Toàn không bật đèn chính, chỉ bật đèn cây đầu giường, điều chỉnh ánh sáng thành màu vàng ấm áp.

Căn phòng không lớn, vừa đủ kê một chiếc giường 1m8. Ở góc tường là một chiếc tủ quần áo bằng gỗ đàn hương, cạnh giá sách là một cánh cửa trượt thông ra ban công.

Cô nói tham quan, Bạch Hành Việt quả nhiên chỉ tham quan, nói: “Căn nhà không tồi.”

Châu Toàn nói: “Anh nhìn đâu mà đánh giá?”

Bạch Hành Việt nhìn cô: “Phong thủy tốt.”

Châu Toàn không quá kén chọn nơi ở, nhưng khi xem vài căn hộ với môi giới, cô thực sự cảm thấy căn này thoải mái nhất. Cô nói: “Hồi mới tốt nghiệp đại học, lần đầu đi thuê nhà, suýt nữa thì gặp rắc rối.”

Bạch Hành Việt nói: “Ninh Di Nhiên không đi xem nhà cùng em à?”

“Khi đó anh ta khá bận.” Châu Toàn nói thẳng: “Nhưng anh ta vốn định thuê cho em một căn hộ cả năm. Em thấy áy náy nên đã tự thuê chỗ khác.”

Bạch Hành Việt cười hỏi: “Nhớ rõ thế cơ à?”

Châu Toàn cũng cười, vẻ mặt có chút ngây thơ: “Em chỉ là trí nhớ tốt thôi.”

“Thế ư.”

Phòng ngủ không có nhiều chỗ trống để đứng. Châu Toàn ngồi xuống mép giường để nhường chỗ cho anh.

Ở cuối giường có vứt một chiếc áo hai dây, thiếu vải. Cả cô và Bạch Hành Việt đều nhìn thấy cùng lúc nhưng đều làm như không ai thấy gì. Cả hai đã có quá nhiều lần tiếp xúc thân mật trong quá khứ nên những hình ảnh này không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng cũng đủ để gợi lại những ký ức đó.

Châu Toàn khẽ thở ra một hơi, ngẩng đầu lên: “Hôm nay cảm ơn anh.”

Bạch Hành Việt cụp mắt xuống: “Cảm ơn anh chuyện gì?”

“Cảm ơn anh đã đến thăm em.”

“Không hoàn toàn là đến thăm em.”

Châu Toàn hiểu ra đại ý, nhận thức được điều gì đó: “Nếu tối nay em không xuống, anh sẽ không nói cho em biết là anh đã từng đến.”

Bạch Hành Việt ngầm thừa nhận.

Chỉ cần cô không có ý định đi tìm anh, cô sẽ không gặp được anh.

Châu Toàn hỏi: “Anh định đợi em ở dưới lầu bao lâu?”

Bạch Hành Việt nói thật: “Sẽ không quá lâu. Đợi đến khi nào đồ ăn nguội hẳn thì anh sẽ đi.”

Biểu cảm của Châu Toàn không thể nói là nhẹ nhõm hay căng thẳng.

Sau khi ăn xong, vì ở lại với cô quá lâu nên cơn nghiện thuốc lá của Bạch Hành Việt nổi lên. Anh đi đến kéo cửa ban công hé ra một khe nhỏ.

Gió ùa vào, Châu Toàn tỉnh táo hẳn. Ngược lại, cô lại cảm thấy nóng hơn.

Khi anh đi ngang qua, Châu Toàn giơ tay lên, nắm lấy chiếc khuy kim loại trên ống tay áo anh. Đầu ngón tay vô tình chạm vào cổ tay anh.

Bạch Hành Việt dừng lại, đứng trước mặt cô.

Châu Toàn hỏi: “Muốn hút thuốc không?”

Bạch Hành Việt im lặng không nói.

“Em châm giúp anh.” Châu Toàn nhìn anh, cười nói: “Cho em thử một lần.”

Bạch Hành Việt không nói đồng ý hay không.

Châu Toàn cứ nghĩ là anh đã đồng ý. Cô thò tay vào túi áo khoác của anh, lấy ra một bao thuốc và chiếc bật lửa.

Cô rút một điếu cho vào miệng, cúi đầu châm lửa. Ánh lửa hắt lên mặt, khiến màu mắt cô nhạt đi vài phần, trong mắt lấp lánh có hình bóng của anh.

Châu Toàn từng thử thuốc lá của Nghê Thính, loại có hương trái cây, không quá mạnh. Cô rít một hơi vụng về, không quen, sặc nên ho một tiếng, tai đỏ bừng.

Bạch Hành Việt im lặng quan sát, từ đầu đến cuối không nói một lời.

Châu Toàn quỳ trên giường, thẳng lưng, xoay đầu lọc thuốc đã bị thấm ướt đưa đến miệng anh.

Bạch Hành Việt vô cớ cười một tiếng, xuyên qua làn khói trắng nhìn cô, rồi đưa tay nhận lấy. Đốm sáng lập loè kẹp giữa các ngón tay anh, tàn thuốc rơi lả tả trên sàn nhà.

Thời điểm thật đúng lúc, Châu Toàn khẽ đáp lại câu hỏi anh đã hỏi cô ở dưới lầu: “Em không cố tình cho anh leo cây đâu. Sau khi hủy hẹn, em vẫn cảm thấy nếu tối nay không gặp được anh, em sẽ hối hận.”

Bạch Hành Việt nói: “Đã gặp rồi, còn hối hận không?”

“Hối hận.” Châu Toàn dừng lại một chút, bổ sung: “Nhưng là ở một khía cạnh khác.”

Bạch Hành Việt hiểu rõ trong lòng, không truy hỏi. Anh v**t v* má cô, đưa điếu thuốc lên miệng rồi bất ngờ nói: “Cũng đã trễ, anh phải về rồi.”

Anh nói quá đột ngột, Châu Toàn mất một lúc mới trấn tĩnh lại, buột miệng hỏi: “Vậy lần tới chúng ta gặp nhau khi nào?”

“Em hẹn đi, theo thời gian của em.”

“Được.”

Bạch Hành Việt nói: “Nhớ ăn uống đúng giờ.”

Châu Toàn nói được, xuống giường đóng cửa ban công lại. Cô nhìn thời tiết: “Bên ngoài vẫn đang mưa, không ngớt chút nào.”

Bạch Hành Việt cười: “Mưa thì sao?”

“Đường sẽ khó đi.” Vài giây sau, Châu Toàn đề nghị: “Hay là, tối nay anh đừng về nữa.”

“Lấy danh nghĩa gì mà ở lại?”

Châu Toàn quay đầu nhìn anh, những lời nói nghẹn lại ở cổ họng không lên cũng không xuống. Cô đang định nói ra thì điện thoại trên tủ đầu giường reo lên, tiếng chuông gấp gáp, như đang thúc giục.

Bạch Hành Việt đứng gần hơn, nhìn thấy số hiển thị trên màn hình trước cô.

Đã gần mười giờ tối, Châu Toàn không ngờ Ninh Di Nhiên lại gọi vào lúc này. Hai người đã rất lâu không liên lạc.

Châu Toàn không muốn nghe, nhưng lại thấy áy náy, nên vẫn nghe máy ngay trước mặt Bạch Hành Việt.

Cô hỏi Ninh Di Nhiên có chuyện gì.

Trong ống nghe cũng có tiếng mưa. Ninh Di Nhiên nói: “Hôm nay tan ca muộn, anh vừa đến thăm bố mẹ, nghe họ kể chuyện của em.”

Châu Toàn định vặn nhỏ âm lượng, ngón tay chạm vào nút bấm nhưng rồi lại dừng lại: “Ừ.”

“Toàn Toàn, em không sao chứ?”

“Tôi ổn.”

Ninh Di Nhiên không tin: “Anh tới tìm em. Mười phút nữa sẽ tới khu nhà em.”

Châu Toàn giật mình: “Anh đừng tới.”

Cô từ chối quá dứt khoát. Ninh Di Nhiên im lặng vài giây: “Không tiện sao?”

“Muộn quá rồi, hai chúng ta không cần thiết phải gặp nhau.”

“Vậy thì gặp ai mới là cần thiết?”

Bạch Hành Việt không cố tình nghe cuộc nói chuyện của họ. Anh phủi tàn thuốc, vẻ mặt không hề thay đổi, không thể phân biệt được vui buồn.

Hai bên đều chìm vào im lặng, mỗi người một tâm tư.

Châu Toàn thực ra không dễ chịu chút nào. Cô cào cào vào vỏ điện thoại, không trả lời câu hỏi đó, giọng nói bối rối nhưng nghiêm túc: “Ninh Di Nhiên, chúng ta xóa thông tin liên lạc của nhau đi.”

“Toàn Toàn, em nói thế là có ý gì?”

“Là theo nghĩa đen đấy. Tôi đã không còn yêu anh từ lâu rồi, cũng không muốn vì lợi ích mà giả vờ làm bạn với anh.”

Cô nhìn Bạch Hành Việt, từng chữ một, dứt khoát nói: “Tôi đã yêu người khác rồi.”