Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 67



14/ Bó hoa cưới

Năm thứ ba sau khi tốt nghiệp, Lâm Lập Tĩnh và Đinh Tư Kỳ báo tin vui, họ đã đính hôn vào đầu năm và dự định tổ chức đám cưới vào một ngày lành tháng tốt giữa năm.

Lâm Lập Tĩnh muốn mời Châu Toàn làm phù dâu, nhưng Châu Toàn quá bận, thỉnh thoảng lại không ở Bắc Kinh, liên lạc rất bất tiện. Sau khi bàn bạc, cuối cùng Lập Tĩnh đã mời một bạn học cấp ba và một bạn cùng phòng đại học làm phù dâu.

Nhân lúc rảnh rỗi, Châu Toàn cùng Lâm Lập Tĩnh đến cửa hàng thử váy cưới. Cửa hàng thanh nhã với những bộ váy trắng tinh xếp đầy hai bên, Lâm Lập Tĩnh gần như hoa mắt, ngay cả Châu Toàn cũng không kìm được mà ngắm nhìn vài lần. Tất nhiên, chẳng có người phụ nữ nào lại không thích những bộ váy lộng lẫy như thế này.

Cuối cùng, Lâm Lập Tĩnh chọn được vài kiểu ưng ý, rồi được nhân viên dẫn vào phòng thử đồ.

Châu Toàn ngồi đợi bên ngoài đọc tạp chí, tiện thể trò chuyện với Lâm Lập Tĩnh.

Gần đây, Lâm Lập Tĩnh mệt rã rời, cô không kìm được mà than thở với Châu Toàn: “Châu Toàn, cậu không biết chuẩn bị đám cưới vất vả đến mức nào đâu, dạo này đầu mình to hơn hẳn một vòng đấy, mỗi đêm ngủ mơ toàn thấy những thứ này, thật sự là không chịu nổi.”

Châu Toàn cười nói: “Coi như là nỗi khổ ngọt ngào đi.”

Lâm Lập Tĩnh đáp: “Lúc đầu thì thấy ngọt ngào thật, giờ chỉ thấy là gánh nặng thôi. Nào là đặt chỗ tiệc cưới, chuẩn bị thiệp mời với danh sách khách, những việc lặt vặt này thì chưa kể, quan trọng là bố mẹ mình và bố mẹ anh ấy có thói quen sống hoàn toàn khác nhau, phải chiều theo ý họ. Thêm vào đó, phong tục cưới hỏi hai bên cũng không giống nhau, thành ra giống như tổ chức hai đám cưới vậy, ai mà chịu nổi.”

Châu Toàn an ủi: “Sắp xong rồi mà, đến lúc đó thoải mái đi hưởng tuần trăng mật, thư giãn một chút.”

Lâm Lập Tĩnh méo xệch mặt: “Giờ mỗi ngày mình chỉ mong chờ có mỗi chuyện đó thôi.”

Trong lúc Lâm Lập Tĩnh còn đang than vãn, Châu Toàn nhờ nhân viên mang một cốc sôcôla nóng lên cho Lập Tĩnh uống khi cô ấy ra ngoài, vì đồ ngọt giúp con người ta vui vẻ hơn.

Một lát sau, tấm rèm phòng thử đồ được vén ra, Lâm Lập Tĩnh đứng trên bục tròn, trang điểm tinh xảo, tóc búi gọn gàng. Chiếc váy cưới trễ vai được cắt may vừa vặn, phần chân váy phồng lên lấp lánh.

Mặc dù miệng than mệt, nhưng ánh mắt của cô rõ ràng tràn ngập hạnh phúc.

Châu Toàn chân thành khen ngợi: “Cậu thật sự rất đẹp.”

“Thật không?” Lâm Lập Tĩnh vui vẻ, nhờ Châu Toàn quay một đoạn video ngắn gửi cho Đinh Tư Kỳ. “Sư huynh đi đón bố mẹ rồi, gửi cho anh ấy để anh ấy đứng ngồi không yên chút.”

Châu Toàn cười nói được, rồi tiện miệng hỏi: “Hai người đã đăng ký kết hôn lâu rồi mà sao cậu vẫn gọi anh ấy là sư huynh?”

“Quen rồi, tự nhiên bắt mình đổi cách xưng hô gọi là ông xã mình thấy ngại lắm.” Lâm Lập Tĩnh nói: “Mình cũng có thấy cậu gọi thầy Bạch là chồng đâu, bình thường cậu gọi anh ấy là gì?”

Châu Toàn mặt không đổi sắc: “Bình thường thì… cứ gọi thẳng tên thôi.”

Số lần cô gọi Bạch Hành Việt là ông xã cũng không nhiều, chỉ đếm trên đầu ngón tay, vài lần đó đều là trên giường. Cách xưng hô này cũng giống như cách xưng hô kia, có tác dụng ‘tiếp sức’, khi thốt ra sẽ khiến cả hai thêm hưng phấn.

Lâm Lập Tĩnh nhận ra điều bất thường, cô nháy mắt ra hiệu: “Bình thường? Thế lúc riêng tư thì gọi là gì?”

Châu Toàn cười đáp: “Đã nói là riêng tư thì phải bí mật chứ.”

Sau khi thử liên tiếp vài bộ váy cưới, Lâm Lập Tĩnh mệt mỏi và buồn ngủ, nhưng vẫn cố gắng, đứng đó một cách máy móc, để hai ba nhân viên chỉnh sửa. Khi họ bảo duỗi tay thì duỗi tay, bảo ngẩng đầu thì ngẩng đầu.

Châu Toàn nhìn thấy, quyết định khi nào mình làm đám cưới sẽ tổ chức đơn giản hết mức có thể.

Lâm Lập Tĩnh hỏi: “À phải rồi, cậu và thầy Bạch định khi nào thì đăng ký kết hôn?”

Châu Toàn nói: “Tạm thời vẫn chưa quyết định.”

“Hai người đúng là chẳng ai vội hơn ai.”

Châu Toàn chỉ cười mà không nói gì.

Thật ra, Bạch Hành Việt đã từng bàn bạc với cô từ rất lâu rồi, cũng đã hỏi ý kiến cô. Nhưng lúc đó Châu Toàn đang trong giai đoạn phát triển sự nghiệp, luôn tất bật ở tuyến đầu nên chưa có ý định đưa chuyện này vào kế hoạch. Anh không nói gì thêm, tôn trọng ý kiến của cô.

Hôn nhân là chuyện trọng đại, không phải trò đùa, ít nhất, cô phải gả cho anh trong trạng thái tốt nhất.

Lâm Lập Tĩnh nói: “Mình cứ nghĩ hai người sẽ cưới sớm hơn chúng mình cơ, ai ngờ cậu lại ăn kẹo cưới của mình trước.”

Châu Toàn nói: “Ai trước ai sau cũng không khác gì nhau mà.”

“Cũng có lý, đúng là như vậy.” Lâm Lập Tĩnh hơi tiếc nuối nói. “Nhưng mình vẫn luôn mong có thể làm phù dâu cho cậu, đưa cậu lên xe hoa.”

Gần trưa, Bạch Hành Việt đến, sáng sớm trước khi ra khỏi nhà, cả hai đã hẹn sẽ ăn trưa cùng nhau.

Đinh Tư Kỳ bị kẹt xe, nhắn với họ cứ đến nhà hàng, đói thì ăn trước, đừng đợi anh.

Lâm Lập Tĩnh đang thay đồ bên trong, Châu Tuyền quay đầu lại hỏi Bạch Hành Việt: “Anh thấy cửa hàng này thế nào?”

Bạch Hành Việt nhìn lướt qua: “Cũng được.”

“Hay là đến lúc đó chúng ta cũng chọn lễ phục ở đây đi, Lâm Lập Tĩnh đã chọn rồi, có thể yên tâm hơn.”

“Lễ phục đều là đặt may riêng, bố mẹ anh sẽ kêu người chuẩn bị.”

Châu Toàn hiểu ý anh, không nhắc đến nữa.

Cô muốn mọi thứ đơn giản, nhưng thân phận của Trịnh Bá Yên đã ở đó, nhà họ Bạch lại có rất nhiều người, mọi thứ cũng cần phải tươm tất, không thể để cô muốn làm gì thì làm.

Rời khỏi tiệm váy cưới, cả ba đến một nhà hàng gần đó. Ngay sau khi gọi món, Đinh Tư Kỳ cũng vội vã đến nơi. Lâm Lập Tĩnh dùng cốc trà của mình rót cho anh một chén trà nóng, bảo anh uống cho đỡ mệt.

Đã lâu không gặp, Châu Toàn thấy Đinh Tư Kỳ cũng gầy đi một chặp, quả nhiên, chuẩn bị đám cưới là một công việc tỉ mỉ và vất vả.

Sau bữa trưa, Châu Toàn và Bạch Hành Việt chia tay Lâm Lập Tĩnh và Đinh Tư Kỳ, Bạch Hành Việt đưa Châu Tuyền về viện nghiên cứu làm việc.

Châu Toàn luyên thuyên trò chuyện với anh: “Làm sao đây, hình như từ bây giờ em đã có chút sợ hôn nhân rồi.”

Bạch Hành Việt nói: “Đến lúc đó em không cần làm gì cả, sẽ có người chuyên lo liệu, em chỉ cần phối hợp thôi.”

“Ước gì có thể bỏ trốn luôn thì tốt biết mấy.” Châu Toàn không kìm được mà mơ mộng: “Ngày cưới chỉ có hai chúng ta thôi.”

Bạch Hành Việt cong khóe môi, tranh thủ sờ vành tai cô: “Hay là nghĩ đến chuyện thực tế hơn đi.”

Ngày cưới của Lâm Lập Tĩnh, Châu Toàn và Bạch Hành Việt đến từ sớm. Trần Lãng và Hứa Niệm cũng có mặt, những người trong đội hầu như đã đến đầy đủ.

Bạch Hành Việt vừa đến đã bị Trần Lãng và mọi người gọi đi, bảo có việc. Châu Toàn đứng ở sảnh trước một lúc, định vào phòng trang điểm tìm Lâm Lập Tĩnh, thì thấy Vương Huyền đến, cô vội vàng tiến tới chào đón, thân mật gọi một tiếng “sư phụ”.

Vương Huyền được vợ dìu tới, đưa một xấp phong bì dày cộp cho quầy giữ tiền mừng.

Hồi còn thực tập, Lâm Lập Tĩnh thỉnh thoảng mắc lỗi, Vương Huyền mỗi lần đều mắng cô ấy một trận xối xả. Thật ra, khi đó trong đội chỉ có hai nữ, làm sao có thể không thương yêu được.

Sau ca phẫu thuật não, sức khỏe Vương Huyền hai năm nay đã yếu đi nhiều, không thể chịu được cường độ làm việc cao ở tuyến đầu. Giờ ông đã chuyển sang vị trí giảng viên đào tạo ở viện nghiên cứu, phụ trách một bộ phận, mỗi học kỳ cố định về trường dạy một môn tự chọn, tương đối thảnh thơi hơn trước.

Châu Toàn biết, đây không phải là điều ông mong muốn, nhưng đây đã là một cái kết tốt đẹp nhất rồi.

Vương Huyền nhìn Châu Toàn, đánh giá từ trên xuống dưới: “Hôm trước cháu và Hành Việt đến nhà ăn cơm, chú thấy sắc mặt cháu vẫn không được tốt lắm, giờ thì trông khá hơn nhiều rồi.”

Châu Toàn cười nói: “Dù sao cũng là ngày vui của Lập Tĩnh, cháu không thể xuất hiện với khuôn mặt trắng bệch được, đã đánh rất nhiều phấn má đấy ạ.” Nói xong, Châu Toàn nhìn sang vợ Vương Huyền, chào một tiếng: “Sư mẫu.”

Vợ Vương Huyền cười gật đầu.

Những lúc không phải đi khắp nơi, Châu Toàn thường đến nhà thăm Vương Huyền. Thỉnh thoảng tan làm gặp ông ở viện nghiên cứu, cô và Bạch Hành Việt cùng đưa ông về, tiện thể sang ăn tối ké.

Từ sau khi đi làm, Châu Toàn cũng ít nhiều cảm thấy bối rối, đã đi vào không ít ngã rẽ, nhưng lần nào cũng được kéo lại kịp thời để tránh sai lầm. Trong lòng cô, Vương Huyền là người thầy thực thụ của mình.

Sau khi trò chuyện một lúc, dẫn vợ chồng Vương Huyền vào chỗ, Châu Toàn đi tìm Bạch Hành Việt, cả hai cùng vào sảnh trong thăm đôi vợ chồng son.

Lâm Lập Tĩnh hôm nay còn đẹp hơn cả hôm thử váy cưới, bình thường là một người sôi nổi, hoạt bát. Giờ đây lại dịu dàng, nhẹ nhàng, môi đỏ răng trắng, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc, gần như sắp trào cả ra.

Thấy họ đến, Lâm Lập Tĩnh bảo thợ trang điểm ra ngoài, để ba người ở lại nói chuyện riêng: “Hai người đến rồi à! Nhanh giúp mình xem tóc có bị rối không, trang sức có bị lệch không?”

Châu Toàn cười nói: “Không rối, không lệch, cậu đã rất đẹp rồi.”

Lâm Lập Tĩnh lúc này mới yên tâm.

Bạch Hành Việt đặt hộp quà trên tay lên bàn trang điểm, Lâm Lập Tĩnh nói: “Thầy Bạch, anh và Châu Toàn còn chuẩn bị quà nữa, cảm ơn hai người nhé, có lòng quá.”

Bạch Hành Việt nói: “Cô ấy chọn, cô ấy trả tiền, tôi chỉ có nhiệm vụ xách đến thôi.”

Lâm Lập Tĩnh cười tủm tỉm nhìn Châu Toàn: “Sư huynh mà biết ăn nói được như một nửa của thầy Bạch thì mình đã vui biết mấy rồi.”

Châu Toàn cười rồi lái sang chuyện khác.

Trước khi lễ cưới chính thức bắt đầu, một nhân viên gõ cửa đi vào đưa bó hoa cưới. Kiểu hoa cưới này là do Châu Toàn đã giúp chọn, gồm hoa mẫu đơn màu hồng nhạt và hoa lan tây trắng, thêm một dải ruy băng dài mềm mại, trông rất nhẹ nhàng, bay bổng.

Lâm Lập Tĩnh nói với Châu Toàn: “Lát nữa mình sẽ ném cái này cho cậu, cậu nhất định phải bắt lấy nhé, nó mang ý nghĩa may mắn đấy.”

Châu Tuyền cười: “Dân khảo cổ không được mê tín như vậy.”

“Ôi, có tin thì có, không tin thì không có, nghe một chút cũng có hại gì đâu.”

Ban đầu đã hẹn trước như vậy, nhưng Châu Toàn đã không bắt được bó hoa cưới này.

Để tăng hiệu ứng cho chương trình, Lâm Lập Tĩnh bịt mắt, quay lưng lại ném, kết quả ném trúng một anh chàng cao to vạm vỡ. Anh này độc thân nhiều năm, lại tin sái cổ vào chuyện may rủi, vui vẻ khôn xiết.

Lâm Lập Tĩnh nhìn bó hoa cưới của mình rơi vào tay một người họ hàng xa, tiếc vô cùng.

Sau khi lễ cưới kết thúc, Châu Toàn đi vào nhà vệ sinh, đang rửa tay trước gương thì anh chàng kia cầm bó hoa hùng hổ đi vào.

Châu Toàn khựng lại, nhắc anh ta nhà vệ sinh nam ở bên cạnh. Anh ta say xỉn, nhưng tính tình thật thà, lầm bầm xin lỗi rồi vô ý buông tay, bó hoa không may bị rơi xuống đất.

Châu Toàn còn định nhắc lại một lần nữa, nhưng anh ta đã quay đầu đi mất. Bó hoa cưới đó, sau một hồi loanh quanh, vẫn trở về tay cô.

Buổi chiều trên đường về, Châu Toàn kể cho Bạch Hành Việt nghe về đoạn chuyện này, vừa mân mê cánh hoa mẫu đơn vừa đoán: “Anh nói xem, chuyện này có phải là một điềm báo trong định mệnh không?”

Bạch Hành Việt nhướng mày: “Điềm báo gì? Nhắc nhở chúng ta nên kết hôn rồi à?”

Châu Toàn ngừng tay: “Cũng không phải là không thể.”

“Chỉ cần em muốn, bất cứ lúc nào cũng được.”

Châu Toàn cảm khái: “Lúc mới quen anh, anh còn nói với em là cả đời này không thể kết hôn. Mới đó mà đã qua bao lâu rồi.”

Lúc đó họ mới dính líu đến nhau, cô không có ý định đi đường dài với anh, chỉ nghĩ đến chuyện hưởng lạc nhất thời, nên không để lời đó vào tai. Đến khi thật sự nảy sinh tình cảm, anh đã đi trước một bước và cho cô lời hứa.

Đến bây giờ, Châu Toàn vẫn nhớ rõ câu nói đó của Bạch Hành Việt: “Châu Toàn, nếu là em, anh sẵn sàng thử.”

Chỉ mấy chữ ngắn ngủi,l được anh nói ra bằng giọng điệu bình thường, nhưng khi đó cô đã biết, trọng lượng của nó không hề nhẹ, thậm chí còn nặng hơn cả ngọn Thái Sơn. Một ngọn núi lớn vốn chắn ngang giữa họ, không cần cô phải làm gì, anh đã trực tiếp dời nó đi.

Mấy năm bên nhau, những chuyện tương tự như vậy còn rất nhiều, không thể kể hết, lần nào anh cũng là người gánh vác, lo liệu, không cần cô phải vất vả gì.

Mẹ cô thường nói, nhìn một người đàn ông không phải xem anh ta nói gì, mà là xem anh ta sẵn lòng thật lòng làm gì vì mình. Chính vì điểm này, tình yêu của cô dành cho Bạch Hành Việt đã ăn sâu vào gốc rễ và luôn hướng về anh.

Cô là như vậy, Bạch Hành Việt cũng đâu khác.

Tình yêu là những ngoại lệ vô cùng quan trọng, và cũng là những lần kiên cường không thể lay chuyển để tiến về phía nhau.



15/ Không thể chờ đợi

Thật ra, khi hai người ở bên nhau lâu, tình cảm mặn nồng là một chuyện, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ có mâu thuẫn, va chạm là điều không thể tránh khỏi.

Sau khi tham dự đám cưới của Lâm Lập Tĩnh và Đinh Tư Kỳ, Châu Toàn lại nhanh chóng lao vào công việc bận rộn.

Phòng ban mới có một nữ lãnh đạo, cô ấy không hợp với Châu Toàn, quan điểm sống rõ ràng không tương đồng.

Mỗi ngày, ngoài công việc, Châu Toàn còn phải đề phòng những chiêu trò của đối phương, có binh đến thì lấy tướng đỡ, có nước đến thì lấy đất chặn.

Làm nghề này, điều sợ nhất là mắc lỗi nên hành sự đều cẩn trọng. Mười lần thì có đến chín lần Châu Toàn chặn được, chỉ duy nhất một lần sơ suất. Nữ lãnh đạo đào hố, đẩy trách nhiệm cho cô, đổ mọi lỗi lầm lên đầu cô. Vì không có bằng chứng, cô đành chấp nhận.

Khoảng thời gian đó, Châu Toàn cảm thấy vô cùng mệt mỏi, đầu óc căng như dây đàn, tâm trạng luôn ở mức thấp.

Bạch Hành Việt lại đúng lúc đi công tác nước ngoài. Anh cùng với Hà Nguy đi London tham dự lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập trường cũ. Hai người lệch múi giờ nên không thể gọi điện hay gọi video. Châu Toàn không muốn mang những cảm xúc tiêu cực đến cho anh, nên cũng không kể những chuyện bực mình này qua wechat.

Năm nay, Bắc Kinh vào hè sớm, nhiệt độ đầu tháng năm đã lên tới 20-30°C, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lại lớn. Châu Toàn ăn không ngon, ngủ không yên, vô tình bị cảm lạnh vào buổi sáng, ho mãi một tuần rồi vẫn chưa khỏi.

Dì giúp việc đã thay đổi thực đơn để bồi bổ cho cô, kết hợp với uống thuốc, nhưng cơn bệnh lần này đến rất dữ dội, có xu hướng nặng hơn.

Công việc lại chồng chất, Châu Toàn không tiện xin nghỉ, vẫn đi làm như thường lệ. Đến khi không thể chịu đựng được nữa, cô đành bỏ cuộc làm thêm giờ, mang máy tính về nhà làm việc, cứ thế cầm cự qua ngày.

Hơn nửa tháng sau, Bạch Hành Việt trở về từ nước ngoài, thấy cô như vậy, anh muốn đưa cô đi bệnh viện.

Trong những việc như thế này, Châu Toàn thường không cãi lại sẽ nghe lời anh, nhưng lần này không hiểu sao, cô thà uống thuốc từ từ dưỡng bệnh còn hơn là đi viện, không nghe bất cứ lời khuyên nào, vô cùng bướng bỉnh.

Một thời gian không gặp, cô thực sự rất nhớ anh, nhưng lại không thể kiểm soát bản thân, biểu hiện ra lại rất nhạt nhẽo, lời nói cũng ít ỏi đến đáng thương.

Cô đã dồn hết năng lượng cho người khác, đấu đá ngầm với đồng nghiệp, dốc tâm sức lấp đầy những lỗ hổng trong sự nghiệp nên không còn chút sức lực nào để làm việc khác nữa. Ngay cả khi đối mặt với Bạch Hành Việt, cô muốn cười, muốn lao vào ôm anh, nhưng đột nhiên lại cảm thấy bất lực.

Sự khó chịu về thể chất, cộng thêm cảm giác mệt mỏi về tinh thần, dồn dập ập đến như thủy triều.

Trong phòng khách, Châu Toàn ngồi khoanh chân trên sofa, đặt chiếc máy tính đang bật màn hình lên đầu gối. Bạch Hành Việt đứng trước mặt cô, cúi nhìn. Không khí lập tức trở nên căng thẳng, không ai chịu nhường ai.

Châu Toàn dịu giọng: “Chỉ là một trận cảm cúm nhỏ thôi, không cần làm quá lên như vậy, vài ngày nữa là khỏi.”

Bạch Hành Việt sờ trán cô, giọng nói rất lạnh lùng: “Em có biết em đang sốt nhẹ không?”

“Em đã uống thuốc hạ sốt rồi, không có vấn đề gì lớn đâu.”

Bạch Hành Việt nói: “Châu Toàn, đừng bướng bỉnh vào lúc này nữa.”

Châu Toàn nhìn thẳng vào mắt anh, có những lời không qua suy nghĩ đã nói ra: “Em không bướng bỉnh. Kể cả không đi tiêm, bệnh cũng vẫn sẽ khỏi thôi. Anh đừng cái gì cũng quản em được không? Em cảm thấy không thoải mái.”

“Em nghiêm túc đấy à?”

“Ừm… giờ anh có thể để em yên một mình không?”

Bạch Hành Việt nhìn cô vài giây, tức đến bật cười, cầm chìa khóa xe rồi bỏ đi thẳng.

Ở sảnh còn có một chiếc vali màu đen. Anh đã bay mười mấy tiếng đồng hồ, trở về chưa kịp nghỉ ngơi lại vô cớ phải chịu một cơn giận vô lý, rồi không vui vẻ gì mà rời đi.

Châu Toàn biết mình sai. Cô chỉ là, đột nhiên không thể kiểm soát được bản thân, biến người thân cận nhất thành nơi trút giận.

Trong không khí vẫn còn vương lại mùi gió bụi trên người anh. Cô đóng máy tính lại một cách lộn xộn, cúi đầu, vùi mặt vào khuỷu tay, má áp vào nắp máy tính lạnh ngắt, đầu óc rối như tơ vò.

Cô nhắm mắt lại, trong lòng thầm nói một câu xin lỗi.

Tối đó, Châu Toàn đi ngủ sớm. Cơ thể lúc nóng lúc lạnh, cộng thêm thuốc uống có thành phần an thần, cơn buồn ngủ cứ ập đến không ngừng. Ý thức lúc tỉnh lúc mê.

Cô không biết Bạch Hành Việt về lúc nào, cơ thể nặng trĩu như không phải của mình, không thể cử động được. Trong cơn mơ màng, cô nghe thấy tiếng anh nói chuyện với ai đó, tỉnh táo được một lúc ngắn rồi lại nhanh chóng hôn mê.

Khi mở mắt ra lần nữa, trời đã hửng sáng. Cổ họng Châu Toàn khô rát, ho khan mấy tiếng không ngừng.

Bạch Hành Việt không có trong phòng ngủ. Đầu giường đặt một cốc nước ấm, bên cạnh giường kê một cái giá sắt, treo chiếc túi truyền dịch đã hết. Mu bàn tay cô dán hai miếng băng gạc, có rỉ ra một chút máu đỏ.

Châu Toàn cử động cánh tay đau nhức, cầm cốc nước lên, ngửa đầu uống cạn gần nửa cốc. Cô bò dậy vệ sinh cá nhân, bước ra khỏi phòng ngủ. Dì giúp việc đang dọn dẹp phòng, hỏi cô cảm thấy thế nào, còn khó chịu không.

Châu Toàn nói vẫn ổn, nhìn quanh một lượt rồi hỏi: “Bạch Hành Việt không có nhà ạ?”

Dì giúp việc nói: “Đi từ sáng sớm rồi, tối qua đã thức cả đêm trông chừng cô, không hề chợp mắt. Tôi bảo cậu ấy chợp mắt một chút để tôi chăm sóc cô, cậu ấy cũng không chịu, nhất quyết phải tự mình làm.”

Châu Toàn khựng lại, cảm giác tội lỗi dâng trào. Cô cứng đờ gật đầu, nói đã biết.

Dì giúp việc thật lòng thương cô, không kìm được cằn nhằn thêm một câu: “Bác sĩ nói cô bị cảm cúm do virus, không dễ khỏi, mấy ngày tới bác sĩ sẽ đến nhà tiêm cho cô. Tan làm cô về sớm nhé… dù thế nào thì sức khỏe cũng là quan trọng nhất.”

Châu Toàn nói được.

Hai ngày liên tiếp, Bạch Hành Việt đi sớm về khuya, số lần hai người gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Châu Toàn cố gắng dậy sớm hơn anh, sau khi ăn sáng, muốn đi làm cùng anh, nhưng Bạch Hành Việt từ chối, bảo cô lái chiếc xe khác trong ga ra.

Anh đối xử với cô cũng không khác gì bình thường, không thể gọi là lạnh nhạt, chỉ là cô ít nói, anh còn ít nói hơn. Từ sau đêm hôm đó, luôn có một sự khó chịu vô hình chắn ngang giữa họ.

Tiêm thuốc có hiệu quả nhanh hơn uống thuốc, Châu Toàn đã hồi phục, quét sạch vận xui, công việc cũng có bước đột phá. Cô ‘gậy ông đập lưng ông’, nữ lãnh đạo kia tức đến mức không nhẹ, nhưng lại không thể làm gì được cô, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô được nhiều người ủng hộ, từng bước thăng tiến.

Làm nghề này mấy năm, sự nghiệp của Châu Toàn luôn thuận buồm xuôi gió, thất bại đột ngột này khiến cô trở tay không kịp. Trong xương tủy cô có sự kiêu ngạo, nếu không tự mình chiến thắng trận này, thì không thể chấp nhận được.

Giải quyết xong chuyện này, Châu Toàn dồn sức dỗ Bạch Hành Việt, tính toán thời gian, đến tìm anh trước khi anh rời khỏi văn phòng.

Một cô gái trẻ ở quầy lễ tân thấy cô, cười chào, chủ động nói với cô rằng Bạch Hành Việt đang ở chỗ Hà Nguy, hai người đang bàn chuyện công việc. Châu Toàn cười đáp lại, rồi đi thẳng đến văn phòng Bạch Hành Việt, vào trong đợi anh.

Đợi khoảng bốn mươi phút, Bạch Hành Việt đẩy cửa bước vào, liếc nhìn cô một cái, không thể phân biệt được là ang vui hay không vui, vẻ mặt hoàn toàn bình thản.

Anh không hỏi sao cô đột nhiên đến. Châu Toàn chủ động nói: “Nghê Thính giới thiệu cho em một nhà hàng Tây mới mở nói đồ ăn khá ngon, tối nay chúng ta cùng đi thử nhé?”

Trong lòng Bạch Hành Việt vẫn còn giận, không dễ dàng gì mà xuống nước: “Không có khẩu vị. Em đi một mình đi.”

Không ai nỡ đánh trên mặt người đang nở tươi nụ cười, Châu Toàn càng kiên trì hơn: “Làm sao đây, không có anh đi cùng em cũng không có khẩu vị nữa.”

Bạch Hành Việt nhàn nhạt nói: “Một mình em thì có gì không được. Anh không rảnh đến mức cái gì cũng phải quản em.”

Châu Toàn thở dài một hơi, đi về phía anh. Cô đang đi đôi giày cao gót cao mười phân, cố tình vặn mắt cá chân ra ngoài một chút, để giữ thăng bằng, vô tình vịn vào cánh tay anh.

Nhìn thấy mánh khóe vụng về của cô, Bạch Hành Việt cười nhạo, nhưng cũng không đẩy cô ra.

Châu Toàn được đà lấn tới, đưa tay, vòng eo anh, giọng điệu làm nũng: “Anh đừng giận em nữa có được không ạ? Tối hôm đó là lỗi của em, em xin lỗi anh.”

Bạch Hành Việt không nói gì.

Châu Toàn thu lại nụ cười, nói rất nghiêm túc: “Lúc đó em… trong lòng rất phiền muộn, không cố ý trút giận lên anh đâu. Em hứa, đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng.”

Anh luôn nuông chiều cô, huống hồ cô đã nói đến mức này, còn có gì mà không vượt qua được. Bạch Hành Việt liếc cô một cái, buông lời: “Phiền muộn chuyện gì?”

Châu Toàn kể lại ngắn gọn những chuyện gần đây đã xảy ra với anh, rồi nói thêm: “Vốn dĩ em đã muốn nói với anh từ sớm rồi, nhưng mấy ngày đó anh không có ở đây, em nghĩ, thôi thì không làm phiền anh, không thêm bực mình cho anh nữa.”

Bạch Hành Việt giữ cằm cô: “Chỉ có chút chuyện này mà em lại không màng đến sức khỏe của mình.”

Châu Toàn ngước mắt, nhìn vào mắt anh: “Em cứ nghĩ, anh sẽ trách em vô cớ nổi giận với anh.”

“Không giận anh thì giận ai?”

Một câu nói ngắn gọn, trái tim Châu Toàn mềm nhũn.

Sức chịu đựng của cô khá tốt, nhưng không phải lúc nào cũng mạnh mẽ. Cũng có những lúc cô cảm thấy bế tắc. Hình như từ trước đến nay, Bạch Hành Việt luôn là người gánh chịu những cảm xúc vô lý của cô, rồi tìm cách an ủi hoặc thấu hiểu, anh luôn có cách xử lý đúng đắn.

Châu Toàn khẽ nói: “Anh còn giận em không ạ?”

Bạch Hành Việt nói: “Em nghĩ sao?”

“Vậy cho em một cơ hội chuộc lỗi, mời anh đi ăn tối, nhé?”

“Không nhé.”

Châu Toàn cười: “Lần này sao khó dỗ thế, trước đây anh rõ ràng rất dễ nói chuyện mà.”

Bạch Hành Việt liếc cô: “Thấy khó thì không dỗ nữa à?”

“Vẫn phải dỗ chứ.” Châu Toàn đổi một cách khác: “Vậy chúng ta không ra ngoài ăn nữa, em sẽ tự tay nấu cho anh ăn.”

Bạch Hành Việt không từ chối nữa.

Buổi tối, hai người không về nhà mà đến biệt thự ngoại ô nghỉ cuối tuần.

Tháng mười năm ngoái, cậu của Bạch Hành Việt đã tặng nó cho anh làm quà sinh nhật. Biệt thự quanh năm không có người ở, hàng tuần có người đến dọn dẹp cố định, nên vẫn khá sạch sẽ.

Ở sân trước có một hồ bơi. Khi đi ngang qua, Châu Toàn ngồi xuống, dùng tay thử nước, không lạnh không nóng, vừa đủ.

Cô quay đầu nói với Bạch Hành Việt: “Sau khi ăn xong, anh dạy em bơi nhé.”

Hồi tiểu học và trung học, Châu Toàn đã giành được không ít giải vô địch và á quân bơi lội. Nhưng trong tình huống đặc biệt này, nói rõ ra không bằng giả vờ ngốc nghếch thì thực tế hơn. Cô không muốn bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào để gần gũi với anh.

Vào nhà, Châu Toàn đi thẳng đến tủ lạnh lục lọi. Trước khi họ đến, đã có người chuẩn bị sẵn những nguyên liệu tươi ngon, được phân loại và sắp xếp gọn gàng, tủ lạnh đầy ắp, cái gì cũng có.

Châu Toàn đã học được một tay nghề nấu ăn khá cừ từ cô giúp việc. Cô nhanh nhẹn làm bốn món mặn và một món canh mà Bạch Hành Việt thích, ít nhiều mang ý nghĩa nịnh nọt.

Thời tiết nóng bức, Bạch Hành Việt quả thật không có khẩu vị, nhưng vẫn nể tình, ăn hết sạch như mọi khi.

Buổi chiều, nhân lúc trời chưa tối hẳn, Châu Toàn lên lầu thay một bộ đồ bơi mỏng manh, xuyên thấu. Họ thỉnh thoảng đến đây nghỉ dưỡng nên trong phòng thay đồ có cả một tủ quần áo của cô. Cô đặc biệt chọn một bộ đồ bơi gợi cảm, màu sắc nhạt nhưng kiểu dáng lại nóng bỏng.

Trước đây Bạch Hành Việt bảo cô mặc cho anh xem, Châu Toàn thấy ngại, lần này cô đã quyết chơi lớn.

Châu Toàn khoác khăn tắm ra ngoài tìm anh, Bạch Hành Việt đã xuống nước, đang bơi qua bơi lại.

Giữa bể bơi rộng lớn, nhìn từ đầu đến cuối, tai nghe tiếng nước dội và tiếng côn trùng kêu trong bụi cỏ. Châu Toàn đứng ở mép bể bơi, cúi đầu nhìn Bạch Hành Việt. Tóc anh nhỏ nước, cơ bụng phản chiếu ánh sáng lờ mờ, rõ từng múi.

Bạch Hành Việt nói: “Xuống đi.”

Châu Toàn giả vờ không biết bơi, ngồi xuống, dùng mu bàn chân chạm vào mặt nước: “Anh bế em xuống đi.”

Bạch Hành Việt nhếch mép, không đợi cô phản ứng, anh nắm lấy mắt cá chân cô, kéo cô thẳng xuống nước.

Lòng bàn chân trơn tuột, Châu Toàn giật mình, nhất thời quên mất mình biết bơi, bám chặt lấy anh, trái tim như muốn nhảy ra ngoài, hơi thở dồn dập.

Bạch Hành Việt gỡ chiếc khăn tắm trên người cô, ném lên chiếc ghế dài bên cạnh, cúi mắt, công khai nhìn cô: “Diễn chưa đủ sao?”

Châu Toàn không hề xấu hổ khi bị vạch trần. Cô áp nửa thân trên vào ngực anh, cọ vài cái, cười nói: “Sao anh biết em biết bơi? Mỗi lần đến đây, dù đã chuẩn bị đồ bơi, em cũng chưa bao giờ xuống nước.”

Bạch Hành Việt nói: “Mẹ em đã nhắc đến không chỉ một lần rằng hồi nhỏ em rất giỏi ca hát nhảy múa, đã tham gia rất nhiều cuộc thi.”

Châu Toàn sực tỉnh, suýt nữa thì quên mất chuyện này.

Không để cô có cơ hội nói tiếp, Bạch Hành Việt giữ lấy eo cô, xoay người cô lại, vén lớp vải mỏng manh kia lên.

Hơi thở của Châu Toàn lập tức trở nên hỗn loạn: “… Không phải là tập bơi sao?”

Bạch Hành Việt dùng tay giúp cô nới lỏng, rồi hỏi: “Lần trước chúng ta làm là khi nào?”

Châu Toàn suy nghĩ vài giây: “Đêm trước khi anh đi công tác.”

“Nửa tháng rồi. Em không nhớ à?”

Châu Toàn quay đầu nhìn anh: “Nhớ gì? Nhớ anh… hay là…?”

Bạch Hành Việt không nói gì, cảm thấy cô đã chuẩn bị gần xong, anh đổi tay, đi thẳng vào chủ đề chính.

Châu Toàn không kìm được hít một hơi. Nửa th*n d*** của cô ở trong nước, từ lưng đối diện với anh đến đối diện chính diện, cảm nhận được một cảm giác khác biệt qua sức cản mềm mại của nước, dần dần nếm trải mùi vị quen thuộc.

Trời dần tối, bên ngoài có rất nhiều côn trùng, không nên ở lại lâu. Bạch Hành Việt bế cô, từng bước trở về phòng, từ phòng khách lên phòng ngủ trên lầu.

Khi đi ngang qua phòng làm việc, anh khựng lại, tiện tay khép cửa lại.

Sau một hồi ân ái, Châu Toàn cuối cùng cũng dỗ được anh. Tắm xong, cô nằm trên giường một cách sảng khoái.

Trong phòng ngủ không bật đèn. Ngoài cửa sổ, một vầng trăng treo trên ngọn cây, sáng vằng vặc, in bóng lốm đốm.

Châu Toàn đang ngẩn ngơ, tâm trí lang thang, không biết đang nghĩ gì, Bạch Hành Việt gọi cô một tiếng: “Châu Toàn.”

“Hửm?”

Giây tiếp theo, ngón áp út của bàn tay trái cô có thêm một chiếc nhẫn.

Châu Toàn bất động, theo bản năng giơ tay lên, nhìn vào ánh trăng. Chiếc nhẫn trơn có gắn một viên kim cương xanh lam với mặt cắt marquise, phản chiếu một tia sáng lấp lánh trong tầm mắt.

Trong một ngày tưởng chừng như bình thường, Bạch Hành Việt dùng giọng nói bình tĩnh, trang trọng và chân thành nói: “Chúng mình kết hôn em nhé. Là anh không thể chờ đợi được nữa.”

Anh hiểu cô, biết rằng cô không thích những buổi cầu hôn hoành tráng, chỉ muốn một khung cảnh chỉ có hai người, càng tự nhiên, càng vừa vặn.

Châu Toàn mất vài giây để bình tĩnh lại, lật người, nằm sấp trên người anh, mượn ánh sáng mờ ảo để nhìn thẳng vào mắt anh. Cô v**t v* chiếc nhẫn trên tay: “Cái này, anh chuẩn bị từ khi nào vậy?”

Bạch Hành Việt nói: “Hai năm trước.”

Trước đây, có một lần, anh đã hỏi cô đại khái muốn kết hôn khi nào. Ngay lúc đó, anh đã chuẩn bị sẵn chiếc nhẫn này.

Chỉ cần cô muốn, bất cứ lúc nào cũng đều được.



16/ Sự lãng mạn của anh

Thân phận thay đổi một cách đột ngột, Châu Toàn không thể không phấn khích, cô cứ trằn trọc mãi đến rất khuya mới ngủ được. Bạch Hành Việt ở bên cô đến nửa đêm, vì nếp sinh hoạt của anh khá đều đặn, không chịu nổi việc cô thức khuya như vậy nên anh đã vòng tay ôm chặt cô vào lòng, ra lệnh cho cô nhắm mắt đi ngủ.

Sáng sớm, Châu Toàn còn đang ngủ say, mơ màng cảm thấy thứ gì đó vừa nóng vừa cứng rắn đang áp sát vào thắt lưng. Đầu óc cô vẫn mơ hồ, phải mất vài giây mới nhận ra đó là gì.

Lợi dụng sự trơn tru của đêm qua, anh đã tiến thẳng vào. Châu Toàn khẽ rên, bị động phối hợp với anh, muốn ngủ mà không thể ngủ được.

Xong việc, cô mệt rã rời, ngủ đến gần trưa. Bạch Hành Việt đã dậy, xuống lầu làm bữa ăn cho cô.

Châu Toàn nằm nán lại trên giường một lát, nhận được thông báo trong nhóm rằng có một biểu mẫu cần điền gấp. Cô xỏ dép, đi đến phòng làm việc ở đối diện.

Cánh cửa được mở ra, nhìn thấy cảnh tượng bên trong, cô sững sờ.

Cả một căn phòng rộng lớn, rải đầy cánh hoa lan hồ điệp và hoa bách hợp Siberia, điểm xuyết thêm hoa kiếm lan, hai tông màu xanh đậm, xanh nhạt cùng chút xanh rêu, tạo nên một vẻ đẹp thị giác không hề tầm thường.

Trên bàn làm việc, một chiếc hộp nhung được bao quanh bởi những cánh hoa. Bên trong là một chiếc đồng hồ đeo tay nữ được đặt làm riêng.

Khi ở London tham dự lễ kỷ niệm, Bạch Hành Việt tình cờ nhắc đến chuyện khi đó anh vẫn chưa tốt nghiệp tiến sĩ, không lâu sau khi cùng Hà Nguy thành lập phòng làm việc, anh đã nhận được dự án cá nhân đầu tiên của mình. Dự án đó có ý nghĩa vô cùng quan trọng với anh, sau khi hoàn thành, một khoản tiền không nhỏ đã được chuyển vào thẻ của anh.

Đã nhiều năm trôi qua, anh chưa hề đụng đến số tiền đó. Lần này đến đây, anh đã rút cả gốc lẫn lãi ra.

Hôm đó, cô tình cờ nhắn tin hỏi anh đang làm gì. Bạch Hành Việt trả lời: “Anh đang chọn quà cho em.”

Lúc đó cô vẫn chưa biết, đó là món quà cầu hôn dành cho cô. Châu Toàn chỉ cần nhìn một cái là hiểu ngay. Bạch Hành Việt đã cầu hôn cô với hai sự chuẩn bị chu đáo.

Lãng mạn như anh, anh biết cô thực sự cần gì và cũng biết với tư cách là một người phụ nữ, cô mong muốn điều gì. Anh không nói rõ mà chờ cô tự mình khám phá, sự bất ngờ đó đã vượt quá mọi lời nói.

Bạch Hành Việt vừa lúc đi lên lầu, thấy Châu Toàn đang đứng ở hành lang, anh bước tới, liếc nhìn theo ánh mắt của cô.

Châu Toàn đột ngột nói: “Bạch Hành Việt, giờ chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé.”

“Giờ sao?”

“Phải, ngay bây giờ.”

Bạch Hành Việt bật cười: “Không tìm một ngày lành tháng tốt trước sao?”

Châu Toàn lắc đầu: “Em không tin vào mấy chuyện đó. Chỉ cần là với anh, đăng ký vào ngày nào cũng là ngày lành tháng tốt.”

Cô hiếm khi đưa ra những quyết định ngẫu hứng như vậy. Bạch Hành Việt nhắc nhở: “Không thông báo cho người nhà em một tiếng sao?”

“Dù sao thì mẹ và Châu Nạp đều biết sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ kết hôn mà.” Châu Toàn nói: “Bây giờ đăng ký không cần hộ khẩu nữa. Em chỉ không biết, nếu chúng ta đến đột xuất thì có phải xếp hàng không, có thể hẹn trước được không.”

“Chỉ cần chúng ta đến thì sẽ không cần phải xếp hàng.” Bạch Hành Việt nói: “Nhưng em đã thực sự nghĩ kỹ chưa?”

“Nghĩ kỹ lắm rồi, không thể kỹ hơn hơn được nữa.”

Thấy cô nghiêm túc, Bạch Hành Việt không khuyên nữa, quyết định chiều theo ý cô.

Sau khi ăn vội vài thứ lót dạ, Châu Toàn trang điểm, chọn một bộ đồ lên hình đẹp rồi ra khỏi nhà.

Từ ngoại ô đến cục dân chính mất gần hai tiếng lái xe, cô hoàn toàn tỉnh táo trong suốt hành trình, ngắm nhìn khung cảnh thay đổi nhanh chóng, đếm từng công trình kiến trúc nổi bật trên đường.

Quá trình đăng ký, đóng dấu, nhận giấy chứng nhận diễn ra rất nhanh, suôn sẻ đến bất ngờ.

Bước ra từ cục dân chính, Châu Toàn đứng trên bậc thang, tay cầm hai quyển sổ đăng ký kết hôn màu đỏ chót, vẫn còn chút không tin: “Chắc trên đời này chỉ có hai chúng ta là được cầu hôn ngày hôm trước, ngày hôm sau đã đi đăng ký kết hôn thôi ha.”

Đợi cô chụp ảnh với bầu trời xong, Bạch Hành Việt vòng tay qua vai cô: “Đi nào.”

Châu Toàn hỏi: “Đi đâu ạ?”

“Đi kỷ niệm ngày cưới.”

Châu Toàn cười phá lên: “Vâng.”

Vào trong xe, Châu Toàn soạn tin nhắn, gửi cho Lâm Tú Dung và Châu Nạp, cùng vài người bạn và thầy cô thân thiết.

Thông báo liên tục hiện lên, danh sách tin nhắn một hàng dài chấm đỏ. Cô chưa kịp mở mà đăng một bài trạng thái lên mạng xã hội. Lượt thích tăng theo giây, khu vực bình luận tràn ngập lời chúc phúc.

Những lời chúc gần giống nhau, nhưng Châu Toàn vẫn vui vẻ đọc từ đầu đến cuối.

Họ đột ngột đăng ký kết hôn, niềm vui là một chuyện, nhưng việc này hơi khó xử với người lớn hai bên.

Lâm Tú Dung thì không sao, bà chỉ trách móc vài câu, giả vờ giận dỗi vì họ tiền trảm hậu tấu, không báo trước một tiếng. Châu Toàn nhanh chóng dỗ mẹ, thế là bà cũng bỏ qua.

Tối hôm đó, Châu Toàn cùng Bạch Hành Việt đến biệt thự cũ, trực tiếp kể chuyện này với Bạch Mẫn. Bạch Mẫn là người có tính cách mạnh mẽ, kiểm soát. Ban đầu, bà đã tìm thầy xem được ngày lành tháng tốt vào năm nào, tháng nào. Giờ mọi việc lại xảy ra không theo sự chỉ đạo của bà nên đương nhiên bà không vui, nhưng cũng không nói lời nặng nề nào.

Trước khi họ ra về, Bạch Mẫn nói, chuyện chuẩn bị đám cưới không được tùy tiện như vậy, tất cả phải tuân theo quy trình.

Lâm Lập Tĩnh đi hưởng tuần trăng mật về, chưa kịp nghỉ ngơi, đã vội vã đến tìm Châu Toàn. Cô muốn tự mình ra tay, truyền lại mười tám phép thuật để chuẩn bị đám cưới, không muốn Châu Toàn đi vào những ‘hố’ mà cô đã từng mắc phải.

Châu Toàn hiểu ý tốt của cô ấy, cô đón nhận tấm lòng đó, rồi nói rằng chuyện đám cưới cô sẽ nghe theo sự sắp xếp của người lớn, hình như cô cũng không cần phải tự tay làm gì cả.

Lâm Lập Tĩnh vô cùng ngưỡng mộ, cảm thán rằng con nhà quyền quý thật tốt, mọi việc đều có người chuyên lo liệu, không phải bận tâm gì cả.

Tháng sáu, trước khi những ngày oi bức của mùa hè đến, Châu Toàn chính thức kết hôn với Bạch Hành Việt, trở thành người vợ hợp pháp của anh.

Danh nghĩa đã thay đổi, nhưng thực tế, hai người vẫn sống cuộc sống bình thường, tận hưởng từng ngày bên nhau một cách êm đềm, lâu dài.

Hơn nửa tháng sau, Lâm Tú Dung đóng cửa quán, tạm nghỉ kinh doanh đến Bắc Kinh để cùng thông gia bàn bạc chuyện trăm năm của con cái.

Trước đó, hai bên gia đình đã gặp mặt chính thức một lần, trò chuyện rất vui vẻ. Lần này, Lâm Tú Dung không ở cùng Châu Toàn mà trực tiếp ở lại biệt thự cũ, ngày ngày bầu bạn cùng Bạch Mẫn.

Châu Nạp vừa đúng lúc được nghỉ hè, mang theo một chiếc vali, nghỉ chân trong căn phòng Bạch Hành Việt từng ở hồi nhỏ.

Sau giờ làm, Bạch Hành Việt và Châu Toàn cùng nhau đến. Vừa chưa vào đến sân đã nghe thấy tiếng cười sảng khoái của Lâm Tú Dung từ bên trong, đang nói gì đó với Bạch Mẫn, nghe không rõ.

Châu Toàn không kìm được cười: “Nói thật, trong mơ em cũng không thể ngờ mẹ em và mẹ anh lại có thể hòa thuận với nhau như vậy.”

Tuổi tác đã cao, Bạch Mẫn dù có độc đoán, mạnh mẽ đến đâu trong quá khứ, giờ cũng trở nên hiền hòa. Cả cuộc đời chiến đấu, cuối cùng bà cũng chỉ mong con cháu đầy đàn, gia đình sum vầy.

Bạch Hành Việt nói: “Nơi này đã lâu rồi không còn nhộn nhịp như vậy.”

Châu Toàn nói: “Vậy sau này chúng ta thường xuyên đón mẹ và Châu Nạp đến đây tụ họp nhé.”

Bạch Hành Việt nắm tay cô, nói: “Đi thôi, chúng ta về nhà.”

Châu Toàn nói: “Vâng.”