Đợi khi mở mắt lần nữa, ta nhìn thấy "Hỷ Nhi" nằm trên mặt đất. Đợi nàng ấy tỉnh lại lần nữa, hẳn là đã quên đi những chuyện xảy ra trong thời gian này rồi.
Ta đứng bên cạnh Diêm Vương.
Diêm Vương cười: "Cẩm Sắt à, chuyến này của ngươi đúng là đáng giá, tìm lại hồn phách toàn vẹn rồi."
Ta nhìn nhìn cơ thể mình, ngẩng đầu nhìn Diêm Vương.
"Cho nên, ta có thể đi đầu t.h.a.i chuyển thế rồi?"
"Được chứ."
Ta lắc đầu: "Cho nên, có thể đầu t.h.a.i chuyển thế, là do tự ta tìm đủ hồn phách, đây là thứ ta xứng đáng có được."
"Mà việc ta giúp ngài xóa bỏ chí chế-t của Phạm Trần An, đây là việc ta giúp ngài, phải tính riêng."
"Ta muốn đưa ra thêm một yêu cầu."
Khóe mắt Diêm Vương giật giật: "Yêu cầu gì?"
"Ta tạm thời không đầu thai." Ta nói: "Ta muốn đợi một người."
15
Vì không có bằng chứng, Phạm Trần An vẫn được thả ra khỏi Đại lý tự.
Hắn trở về Tô phủ, tất cả mọi người đều trút được gánh nặng. Phạm Trần An nhìn về phía một nha hoàn ở góc xa nhất.
"Thứ ta bảo ngươi tìm, tìm được chưa?"
Nha hoàn không hiểu ra sao: "Hả?"
Có người thay nàng ấy giải thích: "Hỷ Nhi mấy ngày trước thức đêm bị ngã, ngã vào đầu, chuyện của một tháng này đều không nhớ nữa rồi."
Phạm Trần An sững sờ, thu lại thần sắc.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
...
Phán quan thu hồi Thông Giới Kính: "Xem xong rồi chứ, hắn thực sự không sao nữa rồi."
Ta gật đầu: "Xem xong rồi."
Dứt lời, tiếp tục đi theo Mạnh Bà học nấu canh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mạnh Bà khen ta có thiên phú, canh nấu không mặn không nhạt rất ngon. Bà ấy luôn bảo ta nếm thử. Ta không dám nếm. Hiện tại hồn phách ta toàn vẹn rồi, ta sợ vừa nếm liền quên mất Phạm Trần An.
Những ngày ở Địa phủ trôi qua rất nhanh. Trước đó ta đã đốt cho mình đủ tiền giấy, cho nên cuộc sống cũng rất sung túc. Cứ như vậy lãng phí kiếp quỷ ở Địa phủ. Lúc rảnh rỗi giúp Mạnh Bà nấu canh, giúp Ngưu Đầu Mã Diện chiên quỷ ác trong chảo dầu, còn thấy chán thì đi mượn Thông Giới Kính của Phán quan để xem Phạm Trần An.
Hắn như lời Diêm Vương nói, quan vận hanh thông, tiền đồ vô lượng. Ta nhìn hắn từng bước từng bước đi về phía trước. Dường như mọi thứ đều trở nên khá tốt. Chỉ là vẫn mãi không cưới vợ, lẻ loi một mình.
Năm thứ bảy sau khi ta chế-t, ta thực sự thấy chán rồi, thế là bẻ ngón tay đếm xem Phạm Trần An còn mấy năm nữa mới xuống đây. Còn chưa đếm xong, đã thấy Phán quan vội vàng chạy qua bên cạnh ta.
Ta ngăn ông ấy lại: "Sao vậy?"
"Lại tìm chế-t rồi!"
Phán quan lời còn chưa nói hết, đã gạt tay ta ra: "Ta phải mau tìm Diêm Vương."
Rất nhanh, bóng dáng ông ấy biến mất không thấy đâu.
"Không phải, ngài nói rõ xem nào!" Ta gọi ông ấy: "Rốt cuộc là ai lại tìm chế-t?!"
"Có lẽ là ta?"
Phía sau truyền đến một giọng nói cực kỳ quen thuộc. Ta như bị sét đ.á.n.h cứng đờ tại chỗ. Rất lâu sau, mới quay đầu nhìn hắn.
Phạm Trần An y như dáng vẻ lần đầu tiên ta gặp hắn năm nào. Mặc áo vải thô, mặt như quan ngọc.
"Sao chàng lại xuống đây?"
Ta nhìn hắn, rất lâu không hoàn hồn: "Vẫn chưa đến thời gian mà."
Phạm Trần An có chút bất lực thở dài: "Thực sự là, nhớ nàng quá."
Nay đã xuống Địa phủ rồi, hắn ngược lại không hàm súc, không che đậy nữa.
Mặt già ta đỏ ửng, lao vào ôm chầm lấy hắn. Ôm rất lâu, ta đột nhiên nhớ tới điều gì đó, kéo tay hắn đi về một bên.
"Ta giới thiệu với chàng một vị quỷ." Ta nói: "Là người tỷ muội tốt ta quen ở Địa phủ, bà ấy tên Mạnh Bà."
"Quan hệ của ta với bà ấy tốt lắm đấy, chàng cũng làm thân với bà ấy chút đi."
"Đến lúc chúng ta đi đầu thai, để bà ấy pha thêm chút nước vào."
Quay đầu nhìn Phạm Trần An.
Hắn đang cười với ta: "Được."
Hết