Hôm Nay Công Tử Lại Tìm Chết Rồi

Chương 7



Ta vội vàng ngắt lời: "Ở tiệc hỷ của người ta mà nói những lời này, các ngươi không muốn sống nữa à!"

Bọn họ sững người, phản ứng lại cũng vội vàng im miệng.

Nha hoàn mặt trứng ngỗng hừ nhẹ một tiếng: "Năm đó nàng ấy khiến công t.ử mấy nhà náo loạn không yên, chế-t rồi cũng không được bàn tán tùy tiện, đúng là hồng nhan họa thủy mà."

"Ngươi nói gì thế!" Ta không vui: "Cái miệng sao mà ác thế, người ta đắc tội gì ngươi à?"

"Ngươi vội cái gì? Ta có nói ngươi đâu."

Ta tức giận: "Ta là nha hoàn của Tô phủ, ngươi nói là tiểu thư nhà ta!"

Nha hoàn mặt trứng ngỗng cười cười: "Ồ, vẫn gọi là Tô phủ à? Ta cứ tưởng đổi tên thành Phạm phủ từ lâu rồi chứ."

Dáng vẻ này của nàng ta thật sự rất đáng ghét, ta không nhịn được, đưa tay đẩy nàng ta một cái: "Ngươi xin lỗi mau!"

Nàng ta cũng là kẻ nóng tính, tại chỗ đẩy lại.

"Không đấy!"

Bọn ta xô xát với nhau. Mà ta, cũng quên khuấy đi lời dặn dò "đừng gây chuyện" của Phạm Trần An.

Bọn ta càng đ.á.n.h càng dữ. Cuối cùng, nàng ta giật loạn tóc ta, ta xé rách quần áo của nàng ta.

Tiếng khuyên can lo lắng của các nha hoàn bên cạnh đã thu hút những quý nhân đang đi dạo sau bữa ăn. Thế là, chuyện làm lớn lên.

Phạm Trần An từ sau đám đông bước ra.

Hắn đi đến trước mặt ta, chắn tầm nhìn của người khác nhìn về phía ta. Nghiêng đầu nhìn ta, giọng trầm thấp: "Có chuyện gì thế?"

Ta chiếm lý, chẳng chút sợ sệt, chỉ vào nha hoàn kia bắt đầu cáo trạng: "Nàng ta nói xấu sau lưng! Nàng ta nói tiểu thư nhà ta là hồng nhan họa thủy!"

Lời vừa dứt, mọi người lập tức im bặt. Bọn họ biết ta là nha hoàn nhà ai, cũng biết tiểu thư trong miệng ta là ai.

Nha hoàn kia sắc mặt đại biến, c.ắ.n môi không nói lời nào.

"Song Nhi, có chuyện gì thế?"

Có một quý phụ nhân từ đám đông bước ra, đứng cạnh nha hoàn kia.

Ta nhìn rõ mặt nàng a, trố mắt ra. Lâm Tố Tố!?

Lại là nha hoàn của nàng ta?

Vậy nàng ta phỉ báng ta cũng dễ hiểu, dù sao chủ nhân của nàng ta vốn dĩ không hợp với ta.

Nha hoàn tên Song Nhi kia cúi đầu đứng cạnh nàng ta. Còn các nha hoàn có mặt trước đó đã thi nhau kể lại sơ lược sự việc.

Lâm Tố Tố này vốn là người bao che cho người của mình. Ta đoán chuyện này chắc sẽ lại chẳng đi đến đâu. Đang nghĩ ngợi thì nghe một tiếng tát giòn tan.

9

Ngẩn người ngẩng đầu, Song Nhi ôm mặt quỳ trên đất, mắt cũng đỏ hoe.

Lâm Tố Tố trầm giọng giáo huấn: "Ngày thường ta dạy ngươi như thế nào? Sau lưng nói xấu người khác, ngươi có biết sai chưa?"

Giọng Song Nhi run rẩy: "Song Nhi biết sai."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Xin lỗi đi."

Song Nhi quay lại liền nói với ta: "Xin lỗi, là ta thất lễ mạo phạm tiểu thư của ngươi."

Ta nhìn Lâm Tố Tố đầy ngạc nhiên. Người này, sao lại biết lý lẽ thế?

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Lạ thật.

Trong lúc nói chuyện, một nam t.ử vội vã chạy đến.

"Phu nhân."

Hắn ta bước qua ta, đứng cạnh Lâm Tố Tố, đưa tay đỡ lấy cánh tay nàng ta một cách cực kỳ tự nhiên.

"Nàng đang mang thai, sao lại chạy đến đây làm gì."

Ta nhìn khuôn mặt nam t.ử ấy, có một thoáng ngẩn ngơ. Hóa ra là Tạ Minh Triêu. Vị tiểu Tướng quân từng trèo tường nhà ta ngày xưa.

Hóa ra Lâm Tố Tố đã gả cho hắn ta. Vậy thì những điều không hiểu trước đó vào lúc này đã có đáp án.

Tại sao Lâm Tố Tố luôn đối đầu với ta? Hóa ra nàng ta luôn thầm mến Tạ Minh Triêu...

Ta lại không hề hay biết.

Tại sao một nha hoàn cũng có ác ý lớn với ta như vậy. Là vì nàng ta biết khúc mắc trước đây giữa ta và chủ nhân nàng ta, nên thay chủ nhân của mình cảm thấy uất ức và bất bình thay cho nàng ta đấy!

Vì đã xin lỗi nên chuyện này coi như bỏ qua. Đám đông vây xem tản đi.

Tạ Minh Triêu kéo Lâm Tố Tố rời đi. Trước khi đi, hắn ta nghiêng đầu nhìn Phạm Trần An, ánh mắt hơi ngưng tụ, có vẻ rõ ràng là không thích.

Phạm Trần An như không hay biết, hắn nhìn ta, giọng bình thản: "Đi chỉnh đốn lại dung mạo đi."

"Vâng."

Ta sờ sờ mái tóc rối bời của mình, cùng nha hoàn của Bùi phủ đến viện cạnh đó.

Đến khi thu dọn xong bước ra, biết Phạm Trần An đang đợi ta trước cửa Bùi phủ, thế là vội vàng chạy qua.

Sau ngọ trời đổ mưa, không ít khách khứa đã lên xe ngựa rời đi. Lúc này trước cửa Bùi phủ, chỉ còn hai người đứng sánh vai. Ta vừa định qua, nhìn rõ mặt người kia, lại theo bản năng khựng lại.

Tạ Minh Triêu hình như uống nhiều rượu, hắn ta nhìn màn mưa, cười hừ: "Phạm Trần An à Phạm Trần An, nha hoàn nhà ngươi, có bản lĩnh hơn ngươi."

Tim ta giật thót.

Không khí này trông không ổn chút nào. Xung quanh không có ai khác, Tạ Minh Triêu nói chuyện có chút kiêng dè.

"Năm đó ta xuất chinh Tây Nam, trước khi đi có đến từ biệt nàng ấy, lời nói được một nửa, ngươi dẫn người đến cắt ngang, Phạm Trần An, ngươi tự vấn lòng mình xem, khi đó thật sự là trùng hợp gặp phải kẻ trộm sao?"

Phạm Trần An nhíu mày: "Tạ Tướng quân rốt cuộc muốn nói gì?"

"Ta muốn nói ngươi giả tạo, nhu nhược."

Tạ Minh Triêu trước kia tính tình vốn khá cuồng dã, không ngờ gả cho người ta rồi, lại chẳng thu liễm được bao nhiêu.

"Bao nhiêu năm nay ta đã nhìn thấu rồi, tại sao ta và Bùi T.ử Thận cạnh tranh công bằng, ngươi lại ngầm ngăn cản trăm phương nghìn kế, bởi vì ngươi cũng thích nàng ấy, nhưng ngươi không nói ra nổi, thậm chí còn phải giấu đi."