Lộ Ninh lại có chút dở khóc dở cười, xong việc mới ngồi xuống đọc kỹ.
Anh cứ như đang viết một bản báo cáo phân tích, từng tầng từng lớp đẩy lên còn có cả phần nâng cao, cuối cùng chốt lại rằng không nên vì có những chuyện khó giải thích mà từ bỏ việc bày tỏ.
Nhìn là biết đã được ai đó chỉ điểm.
Anh quá quen với kiểu giao tiếp ngắn gọn, hiệu quả cao. Trước đây, có lẽ chỉ có người khác phải dài dòng báo cáo với anh, còn anh chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu.
Chỉ là tránh được một lỗi, lại mắc phải một lỗi khác.
Nếu là đang trong giai đoạn yêu đương, Lộ Ninh thật sự sẽ cho anh một chuỗi điểm âm.
Hơn nữa hoàn toàn sẽ không đưa anh vào phạm vi cân nhắc làm đối tượng.
Con người này sao yêu đương lại như thế này.
Cũng không biết hồi đó Đàm Gia đã nhẫn nhịn anh kiểu gì.
Đàm Gia…
Lộ Ninh nhớ tới, sắc mặt hơi nhạt đi.
Cô từng xem vài đoạn video, cách họ ở bên nhau rất tự nhiên, ít nhất là tốt hơn nhiều so với khi ở cạnh cô.
Không mang màu sắc chủ quan, chỉ phân tích thuần túy bằng lý trí thì họ thực sự hợp nhau hơn. Chu Thừa Sâm là người rất đáng tin cậy, ít nói, nhưng đã nói ra thì nhất định làm được. Đàm Gia nói là được gửi nuôi ở nhà cô ruột, nhưng thực chất có thể xem như bị bỏ rơi. Từ nhỏ đến lớn chưa từng có điều gì chắc chắn. Cô ta không chỉ một lần nói trong phỏng vấn rằng mình rất ghét những thứ bấp bênh không chắc chắn và lấp lửng sao cũng được. Cho nên kiểu tính cách vững như bàn thạch này của Chu Thừa Sâm, ngược lại sẽ khiến cô ta rất có cảm giác an toàn.
Lộ Ninh cũng vẫn luôn cho rằng, Chu Thừa Sâm rất thích Đàm Gia.
Nếu không thì cũng sẽ không chăm sóc bà Tư đến vậy, thậm chí còn ở lại số 1 đường Bình Nam suốt nhiều năm.
Nhưng bây giờ, Chu Thừa Sâm lại đang chơi trò chơi yêu đương kiểu này với cô.
Cũng không biết có thể chơi được bao lâu.
Cô cảm thấy có lẽ… mình cần phải làm rõ quan hệ giữa Đàm Gia và Chu Thừa Sâm.
Trước kia cô thật sự không để tâm. Nhưng nếu đã muốn thử một lần, Lộ Ninh không mong sau khi mình bỏ ra chân tình rồi mới phát hiện bản thân chỉ là lốp dự phòng.
Lộ Ninh không nhịn được mà chạm nhẹ vào nốt ruồi lệ của mình.
…
Tống Nham đã đi từ sớm, Đại La về nhà đón vợ tan làm, chỉ còn Lâm Úc Thanh ở lại. Anh ta đứng ở đầu cầu thang hút một điếu thuốc, khi bước tới thì dập tắt.
“Bà chủ đang ở đây xem gì thế, lúc thì vui lúc lại buồn.” Lâm Úc Thanh kéo một cái ghế ngồi xuống, bày khay trà ra, bắt đầu đun nước pha trà.
Anh ta là người miền Nam, lập nghiệp và an cư ở Thành phố Diễn, năm nay hơn ba mươi.
Kết hôn sớm, con cái cũng đã học cấp hai rồi.
Đứa nhỏ đó cô từng gặp, rất rụt rè và xinh xắn, gọi cô là chị Lộ Ninh. Gặp Chu Thừa Sâm một lần, mở miệng gọi chú. Sau này biết hai người là vợ chồng cũng không đổi cách xưng hô.
Quả thật, Lộ Ninh trông không giống người cùng thế hệ với anh.
“Không có gì.” Lộ Ninh cất điện thoại, nhích lên phía trước một chút, chờ uống trà.
Lúc này mới nhận ra tâm trạng ban nãy của mình hình như không tệ.
Dù thế nào đi nữa, cô và Chu Thừa Sâm rốt cuộc cũng đã mỗi người tiến lên một bước. Còn việc có thể đi được đến đâu, thì tùy duyên đi!
Trong lúc trò chuyện, Lộ Ninh trả lời anh một câu.
[Đường Xa Xăm]: [+0,5 điểm.]
[Đường Xa Xăm]: [Thời buổi này mà gửi nguyên một màn hình tiểu luận, là bị kéo ra chém đầu đó.]
Chu Thừa Sâm chắc đang bận, không trả lời.
Thật ra thời gian rảnh của anh thật sự không nhiều.
Thế là cô phân tâm nghĩ, có lẽ Chu Thừa Sâm khi còn trẻ vẫn còn đủ tinh lực để chiều chuộng bạn gái, còn Chu Thừa Sâm của hiện tại chỉ muốn một người vợ an tĩnh, hiểu chuyện, không gây thêm phiền phức cho anh.
Thời điểm họ gặp nhau cũng không đúng.
… Lại đang chồng chất thêm lý do không hợp rồi. Lộ Ninh cúi mắt, tự trừ mình một điểm.
Giữa tiết trời lạnh buốt, ngồi quây quanh lò trà có một cảm giác ấm áp rất riêng. Có lúc chưa chắc đã uống được mấy ngụm trà, ngồi đó trò chuyện thôi cũng khá thú vị. Dù phần lớn đều là những đề tài chẳng có giá trị gì, nhưng ai nấy đều vui vẻ không mệt.
Cô trò chuyện được với tất cả mọi người trong tiệm, cũng thích nói mấy câu nhảm nhí xà lơ. Có những người ở cạnh thôi cũng đã thấy rất thoải mái.
Đây cũng là một trong những lý do cô luôn cảm thấy không hợp với Chu Thừa Sâm. Mỗi lần chỉ có hai người ở riêng với nhau, cô đều thấp thỏm bất an và gượng gạo.
Cũng rất hiếm khi ngồi yên như thế này để trò chuyện với Chu Thừa Sâm.
Cô không nhịn được mà nghĩ.
Lâm Úc Thanh không biết moi đâu ra ít hạt khô, rắc lên lò trà bằng gốm. Anh ta vẫn nhớ Lộ Ninh thích ăn: “Tôi ở lại tới bốn rưỡi, tiện thể đi đón con gái tan học.”
Anh ta nhìn Lộ Ninh, có lúc cảm giác như đang nhìn con gái mình vậy, cũng chẳng trách Chu Thừa Sâm lúc nào cũng theo sát cô.
Ra ngoài mở tiệm, ngày nào cũng phải tiếp xúc với người khác, với ngoại hình và tính cách như cô, rất khó khiến người ta yên tâm.
Lộ Ninh theo bản năng liếc nhìn điện thoại, lúc này đã hơn ba giờ. Thảo nào anh ta làm xong vẫn nán lại, giờ về nhà thì lát nữa lại phải lái xe ra, vợ anh ta gần đây công việc khá bận, toàn là anh ta đi đón con.
Cô rất ít khi phải lo lắng chuyện sinh hoạt đời thường, nên với mấy việc này luôn phản ứng rất chậm.
Cuối năm, Chu Thừa Sâm cũng sẽ luôn cực kỳ bận rộn.
“À đúng rồi… Anh quen Chu Thừa Sâm như thế nào vậy?” Lộ Ninh chợt nhớ ra. Hình như cô chưa từng hỏi qua.
“Quen từ hồi nhỏ. Hồi đó anh ấy từng sống ở miền Nam hai năm, lúc đó bố tôi là quản lý nghề nghiệp cho nhà bà nội anh ấy, thường xuyên qua lại. Tôi hồi đó nghịch, bố đi đâu cũng dẫn theo, thế là cũng hay qua nhà anh ấy.”
Lâm Úc Thanh vừa nói vừa rót trà cho cô. Cô khẩu vị nhạt, chỉ uống bạch trà.
“Bây giờ cũng vậy, chính là người quản công ty cho bà cụ Hạ. Bố tôi đấy.”
Lộ Ninh hiểu ra: “Chú Nghiêm.”
Nhưng mà…
Lâm Úc Thanh nhìn ra nghi hoặc của cô: “Tôi theo họ mẹ, bố mẹ không ly hôn, chỉ là tôi theo họ Lâm của mẹ thôi.”
Lộ Ninh nhớ lại những gì Chu Thừa Sâm vừa nói lúc nãy, gật đầu: “Hồi rất nhỏ à?”
“Khoảng bảy tám tuổi gì đó.” Lâm Úc Thanh cũng không nhớ rõ: “Tổng giám đốc Chu hồi đó còn khá đáng thương, không có ai quan tâm cả.”
Tim Lộ Ninh đột nhiên đập mạnh một nhịp.
Những gì Chu Thừa Sâm vừa nói với cô khi nãy rất ngắn gọn: “Anh được vợ trước của bố nuôi lớn. Bà ấy trầm cảm rồi tự sát. Vừa mới qua đời thì mẹ ruột anh đã muốn bước chân vào nhà họ Chu, nhưng ông cụ không cho. Bà ấy giấu anh đi nửa tháng, muốn ép bố anh, nhưng không thành. Dày vò rất lâu, náo loạn đến gà bay chó sủa. Anh không tin bất kỳ ai trong nhà họ Chu. Anh không muốn em xảy ra chuyện gì.”
Lộ Ninh thực sự không phải người có tâm cơ, rất khó nghĩ người ta xấu đến mức nào. Những người nhà họ Chu kia, thực ra cô chẳng hiểu rõ ai cả.
Tuy anh vẫn luôn che chở cô, nhưng vẫn có cảm giác chưa đủ chu toàn, mà những sơ suất nhỏ lại khiến anh vô cùng tức giận. Vì thế, cho dù cô không muốn, anh vẫn sẽ cho người theo dõi.
Không có chỗ để thương lượng, nên anh cũng không muốn giải thích với cô về chuyện này.
Lộ Ninh không biết nhiều về nhà họ Chu, nhưng nghe loáng thoáng qua không ít chuyện riêng tư khá khó coi, dù đã là chuyện công khai.
Cô chỉ biết quan hệ của Chu Thừa Sâm với bố mẹ vẫn luôn không tốt, nhưng chưa từng nghĩ sẽ là như vậy.
Khi đó, ông cụ còn chưa ly hôn với bà cụ Hạ, nhưng đã sống riêng hai nơi. Ông ở miền Nam, tự kinh doanh. Sau khi biết chuyện, ông cảm thấy vô cùng hoang đường, có lẽ cũng thương xót anh, nên đã đón Chu Thừa Sâm sang đó.
Nhờ vậy anh mới tránh được việc phải trực tiếp đối mặt với đủ loại nhơ nhớp của bố mẹ trong hai năm sau đó.
–
Cuối tuần, Lộ Ninh đã nhận lời ăn cơm cùng bà cụ Hạ. Sáng sớm cô đã bắt đầu chải chuốt, thay một bộ đồ mới.
Vừa nói với bọn Đại La xem hôm nay ai rảnh qua tiệm, có một linh kiện vừa về cần tháo lắp.
Từ Thi Hạ đúng lúc cũng hẹn cô ra ngoài ăn cơm, lần trước lỡ bữa lẩu, vẫn còn nhớ mãi.
Lộ Ninh chỉ đành tiếc nuối nói: “Xin lỗi nha Hạ Hạ, hôm nay tớ phải đi ăn với bà nội Hạ.”
“Vậy thôi!” Từ Thi Hạ có chút thất vọng: “Cậu sắp ly hôn rồi mà vẫn nhún nhường nhà họ như thế.”
Lộ Ninh qua ngần ấy thời gian đã buông được, cũng nghĩ thông rồi. Nếu đã không tránh được, vậy thì thử hòa hợp một chút vậy! Thế là cô cười cười: “Biết làm sao giờ? Chẳng lẽ cầm loa phóng thanh đi khắp nơi tuyên bố để người nhà họ Chu đừng tới làm phiền tớ nữa, rồi tớ và Chu Thừa Sâm trở mặt luôn. Chị tớ sẽ lập tức xông tới tra hỏi tớ, hỏi có phải Chu Thừa Sâm làm gì có lỗi với tớ không. Bố mẹ tớ có khi lập tức bay từ Thụy Sĩ về…” Cô suy nghĩ một lát: “Nghe cũng không phải là không được.”
Cùng lắm cũng chỉ đến vậy.
Cho dù Chu Thừa Sâm không muốn ly hôn, hẳn cũng không muốn ép buộc, xử lý một mớ rắc rối lớn như thế.
“Nếu cậu làm được như vậy thì lúc đầu đã chẳng cưới Chu Thừa Sâm.”
Có những tính cách là bẩm sinh. Người mềm lòng luôn dễ đồng cảm với người khác hơn, nhất là với những người thân cận.
Cô sẽ không nỡ khiến bố mẹ buồn. Chu Thừa Sâm đối xử với cô cũng không tệ, cô hẳn cũng không muốn kết thúc mọi chuyện quá khó coi.
“Thôi bỏ đi, không nhắc nữa, hôm nay tớ phải về Tây Sơn, cầu cho Chu Thừa Sâm không có ở nhà.”
Cuối tuần anh cũng hiếm khi rảnh.
Từ Thi Hạ: “Theo định luật Murphy, chuyện cậu lo nhất kiểu gì cũng sẽ xảy ra.”
“Cậu là ma quỷ à?”
“Cuối tuần sau nhất định phải để trống cho tớ, mấy ngày đó Chu Chu với Đại Mộng sẽ tới, cậu cũng phải tới. Lâu rồi bọn mình chưa tụ tập cùng nhau.”
Chu Chu và Đại Mộng cũng là bạn cùng phòng trước đây. Sau khi Lộ Ninh kết hôn, cô không còn thích giao du nhiều, quả thật cũng rất ít khi chủ động liên lạc với họ, trong lòng không khỏi có chút áy náy.
Trước kia họ đều khá chăm sóc cô.
“Ừm ừm, chắc chắn.” Lộ Ninh đáp.
Lương Tư Mẫn cũng hẹn cô, nói thứ ba có một triển lãm xe cá nhân, được mời tham dự, hỏi cô có đi không.
Một triển lãm xe độ khá lớn. Với cả garage đầy siêu xe của Lương Tư Mẫn, thậm chí còn định mở hẳn một trạm xăng nội bộ không mở cho bên ngoài, đương nhiên là khách hàng trọng điểm của các hãng xe sang, hoạt động triển lãm xe nào cũng sẽ mời cô ấy.
Lộ Ninh đã nhẵn mặt ở chỗ cô ấy.
“Đương nhiên là đi rồi, vậy thứ ba cậu tới đón tớ nhé, cho tớ đi nhờ xe của cậu.”
“Chậc, sai khiến tớ quen tay ghê.” Lương Tư Mẫn trêu.
“Xin cậu đó~ Mẫn cưng.” Lộ Ninh làm nũng.
Lương Tư Mẫn hít vào một hơi: “Nói lại lần nữa đi, tớ ghi âm cho Quý Dương học theo. Ai nghe mà không mê cho được, đúng là hời cho Chu Thừa Sâm thật.”
Lộ Ninh: “…”
Nhưng cô chưa từng làm nũng với Chu Thừa Sâm.
Chỉ nghĩ thôi đã thấy cả người khó chịu.
–
Lộ Ninh xách quà đã chuẩn bị bước vào cửa, liền thấy Chu Thừa Sâm đang ngồi trong phòng khách.
Hôm nay anh mặc một bộ đồ mặc nhà màu sáng, nhưng vẫn không che giấu được khí chất lạnh lẽo toát ra từ người, chỉ là trông dịu đi nhiều, không còn nghiêm túc băng giá như thường ngày.
Cô cảm thấy Từ Thi Hạ đúng là miệng quạ.
Trước đây mười cái cuối tuần thì anh có thể ở nhà được một lần cũng là nhiều lắm rồi.
“Anh… không tới công ty à?” Nơi này cô vốn quen thuộc vô cùng, lúc này cô lại có chút gò bó mà thay giày, cởi áo khoác.
Lúc rời đi cô đã dặn người làm dọn dẹp đồ đạc của mình, nhưng hiển nhiên mọi thứ vẫn được giữ nguyên.
Chu Thừa Sâm đã đợi cô ở đây nửa tiếng, trung bình cứ ba phút là nhìn đồng hồ một lần, lần đầu tiên trong đời nếm trải cảm giác bồn chồn khi chờ một người.
“Sau đó chờ em trừ điểm anh à?”
Anh đứng dậy tới nhận lấy mấy túi lớn nhỏ trong tay cô đặt sang một bên, tiện thể cúi xuống hôn nhẹ má cô, tự nhiên đến mức như thể bạn gái đang trong thời kỳ yêu đương nồng nhiệt tới thăm nhà.
Thế là Lộ Ninh cũng rất tự nhiên tiếp nhận nụ hôn ấy.
Môi anh hơi lạnh. Nụ hôn nhạt như vậy thôi, nhưng Lộ Ninh lại bỗng thấy có chút ngượng ngùng. Cô không mấy thoải mái, nói một câu: “Lỡ làm chậm công việc thì đừng đổ tại em, em đâu có bảo anh làm vậy. Em hẹn với bà nội Hạ chứ đâu phải hẹn với anh. Anh có ở nhà hay không em cũng không trừ điểm anh, cũng sẽ chẳng cộng điểm.”
Nói xong cô cũng chẳng muốn nhìn anh, sợ anh lại lộ ra biểu cảm khiến cô bối rối, chỉ hỏi một câu: “Khi nào bà nội tới?”
“Tài xế đi đón rồi, máy bay trễ giờ, chắc tầm trưa mới đến.”
Anh nhẹ nhàng nắm cổ tay cô: “Rất không muốn gặp anh à?”
Cảm giác áp bức quen thuộc lại lan tới. Mỗi lần đứng đối diện anh như thế này, cô đều thấy rất gò bó và bất an. Dù biết anh không ăn thịt người, cơ thể vẫn sẽ vô thức căng cứng, muốn nhanh chóng rời xa anh, nhưng lại không thể trốn.
Mà anh dường như có một sở thích kỳ quái nào đó, rất thích giữ chặt cô, không nắm tay thì là khống chế eo cô, như thể cô là một con búp bê hình người gì đó đặt trong tay có thể chơi đùa bất cứ lúc nào.
Lộ Ninh lúc này ngẩng đầu nhìn anh: “Không phải. Chỉ là em thấy anh chắn mất ánh sáng của em.”
Cô có chút bực dọc.
Chu Thừa Sâm thấy khó hiểu, theo bản năng lùi lại nửa bước: “Ừm?”
Ánh sáng gì cơ…
Anh lại không hiểu rồi.
Lộ Ninh thấy phản ứng của anh, không hiểu sao lại bật cười, thu lại chút oán trách ấy, kiên nhẫn giải thích: “Ý em là anh cao quá, đứng cạnh anh em thấy áp lực dữ lắm. Em sẽ cảm thấy… rất gò bó.”
Cô cười, trong lòng Chu Thừa Sâm mới hơi thả lỏng một chút. Anh kéo cô qua sofa, anh ngồi xuống, rồi kéo cô ngồi lên người mình, tách hai chân cô để cô ngồi cưỡi lên người anh, tay giữ eo cô, khống chế cô, để cô có thể ở vị trí cao hơn nhìn xuống anh.
Nhưng thực ra dù như vậy, cô cũng chỉ vừa vặn ngang bằng với tầm mắt anh mà thôi.
“Vậy thế này?” Chu Thừa Sâm khẽ cau mày: “Chiều cao thì anh cũng không có cách nào, anh cũng không thể chặt bớt một khúc chân được.” Cô thật sự rất biết làm khó anh. Thật ra suy đi nghĩ lại chính là đang nhắc anh rằng anh không phải kiểu người cô thích.
Hình như là chẳng thích được chỗ nào cả.
Nói xong, như sợ cô lại diễn giải thêm, anh chủ động chặn trước một câu: “Không được đem chiều cao ra làm tiêu chí đánh giá, mấy cái đó đều không quan trọng.”
Lộ Ninh chẳng hề thấy chiều cao là vấn đề, cô chỉ đang thành thật nói ra cảm giác của mình mà thôi.
Cô cúi đầu không nói gì, vì cảm thấy tư thế này rất kỳ quái, nhưng biểu cảm của anh lại quá đỗi bình thản, khiến cô cũng nghi ngờ có phải chỉ mình cô thấy không tự nhiên hay không.
Tuy những chuyện thân mật hơn cũng đã từng làm, nhưng cảm giác đó hoàn toàn không giống.
Lộ Ninh có chút muốn từ chối, nhưng cô nhất thời cũng không nghĩ ra lý do cụ thể.
Quá thân mật? Hay là quá kỳ cục?
Hay là, chỉ là cảm thấy mối quan hệ hiện tại của họ không thích hợp để như vậy…
Từ người yêu tiến tới vợ chồng mới là trình tự bình thường, còn hai người đã quen làm vợ chồng rồi, quay lại làm người yêu là chuyện rất dễ khiến người ta rối loạn.
Chu Thừa Sâm thấy biểu cảm cô kỳ lạ mà lại không nói gì, bàn tay giữ eo cô hơi siết chặt, sắc mặt dần lạnh đi, ánh mắt khóa chặt lấy cô, có chút bất an hỏi một câu: “Anh lại nói sai gì rồi à?”
Đôi khi anh cũng cảm thấy, có phải là mình có khoảng cách thế hệ với cô rồi không.
Lộ Ninh ngước mắt nhìn anh, bỗng dưng lại thấy hơi buồn cười.
Cô lắc đầu: “Chỉ là em thấy ngồi thế này không thoải mái lắm.”
Thế là Chu Thừa Sâm không đỡ cô nữa, ôm trọn cô vào lòng. Hai người áp ngực vào nhau, Lộ Ninh hoàn toàn ngồi xổm, anh gần như dùng tư thế bế trẻ con để ôm cô, cằm tựa lên vai lưng cô, nhỏ giọng hỏi: “Không thoải mái về mặt cơ thể, hay là không thoải mái về mặt tâm lý? Ôm thế này có dễ chịu không?”
Lộ Ninh: “…”
Không hiểu sao lại cảm thấy bị đào hố. Nhưng với chỉ số EQ khi yêu đương của anh, học được cách trêu người nhanh như sao?