Hôm Nay Không Hợp Để Ly Hôn

Chương 20



Đúng là cũng chỉ có anh mới nghĩ ra được chuyện này.

Nhưng Lộ Ninh vẫn đồng ý.

“Ò.” Lộ Ninh gật đầu: “Đợi Tiểu Bạch khỏe rồi, đón nó về chỗ em nuôi đi! Anh… anh cũng không thể ở cạnh nó quá lâu được.”

Cô thậm chí cũng không thể hiểu nổi vì sao anh lại muốn nuôi mèo.

Dù biết là vì cô, cũng cảm thấy khó tin.

Nhưng nếu đã là nuôi vì cô, vậy để cô nuôi cũng rất hợp lý, đúng không?

Có lẽ hai người thật sự chưa đủ hiểu nhau.

Anh vậy mà lại sẽ vì cô mà đặc biệt đi làm giải mẫn cảm, hơn nữa còn bắt đầu từ rất sớm, đúng là chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Chu Thừa Sâm lắc đầu: “Không được. Phản ứng dị ứng đã rất nhẹ rồi, anh sẽ kiểm soát thời gian tiếp xúc, nhưng em không thể mang nó đi.”

Lộ Ninh ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt anh nghiêm túc đến mức giống như một cặp vợ chồng sắp ly hôn đang tranh giành quyền nuôi con.

Chu Thừa Sâm vuốt mặt cô: “Em có thể quay về thăm nó bất cứ lúc nào, em cũng có thể quay về bất cứ lúc nào.”

Lộ Ninh hiểu rồi, anh đây là thả một cái mồi trong nhà.

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, anh đã biết dùng đến loại tâm cơ này.

“Tuỳ anh.” Lộ Ninh không tranh cãi với anh.

Vốn dĩ cũng không phải mèo của cô, tranh tới tranh lui rồi cũng lại vòng về chuyện bắt cô quay về ở cùng.

Cô cũng không hẳn là phản đối việc quay về với anh.

Chỉ là luôn cảm thấy giữa hai người tồn tại quá nhiều khoảng cách, nếu thỏa hiệp quá vội vàng, có thể sẽ lại che giấu đi những vấn đề từng bị lấp đi trước đó.

Ví dụ như chuyện của Đàm Gia và chuyện của Kỷ Tiêu Nhiên.

Ngay từ đầu khi ở bên nhau, cũng không phải vì hai bên yêu nhau sâu đậm, mà chỉ là một cuộc kết hợp bất đắc dĩ, gặp gỡ vội vàng rồi quyết định, chẳng thể nói là có nền tảng tình cảm gì.

Không ai có lý do để tính toán chuyện người yêu cũ của đối phương.

Khi ấy, cô và Kỷ Tiêu Nhiên đã qua giai đoạn yêu cuồng nhiệt, nhưng tình cảm rất ổn định. Lúc chia tay cô phải chịu toàn bộ trách nhiệm, tội lỗi vì phụ bạc và vứt bỏ ấy cô đã gánh vác suốt một thời gian rất dài. Cô cảm thấy có lẽ cả đời này mình hẳn cũng sẽ không thể tha thứ cho bản thân, nhưng chuyện đó đã không còn liên quan quá nhiều đến tình yêu nữa.

Cô không thể tuyệt tình với Kỷ Tiêu Nhiên, nhưng cũng không thể làm bạn, càng không nói đến chuyện quay lại.

Nhưng Chu Thừa Sâm e rằng không thể hiểu được loại cảm xúc này.

Anh vốn là người mạnh mẽ, có cá tính riêng, tin vào quy luật cá lớn nuốt cá bé của rừng rậm. Với anh, trên con đường tiến về phía trước, vứt bỏ một vài người hay vài chuyện là lựa chọn hết sức bình thường.

Tình cảm của anh và Đàm Gia thế nào, Lộ Ninh không biết, cũng không muốn biết. Trước đây cô từng suy đoán, nhưng hiển nhiên có lẽ có phần lệch. Cô chỉ biết tình cảm của hai người cũng rất sâu, chia tay chỉ trước đám cưới không lâu. Nếu chỉ là mâu thuẫn cãi vã giữa những người yêu nhau, sau khi mỗi bên bình tĩnh lại chưa chắc đã không có cơ hội quay về bên nhau.

Vì thế mấy năm qua, Lộ Ninh luôn cảm thấy giữa anh và Đàm Gia chỉ thiếu một chút cơ hội.

Lộ Ninh nghĩ mình nên thẳng thắn nói chuyện với anh một lần, nhưng không phải ai cũng có thể bình tĩnh ngồi xuống nói về người cũ. Cô vẫn chưa có cách nào xác định chuyện này có thể nói được hay không.

“Thứ ba em đi triển lãm xe với Lương Tư Mẫn, kết thúc có một buổi tiệc tối, anh… đi cùng em nhé!” Lộ Ninh chủ động mời anh.

“Được.” Anh cầu còn không được.



Vẫn còn sớm, Lộ Ninh không về Vân Đình, mà phải ghé chỗ Từ Thi Hạ trước.

Chu Thừa Sâm có việc gấp, gọi Hứa Mặc tới đưa cô đi. Anh đỗ xe bên lề trong bãi đỗ tạm, lúc chờ Hứa Mặc thì nắm tay cô, hỏi cô lát nữa định đi đâu, buổi tối định đi đâu, ngày mai định làm gì…

Lộ Ninh nghe ra anh thực sự không biết tán gẫu, lại thấy dáng vẻ nghiêm túc tìm đề tài của anh có chút buồn cười. Cô quay mặt đi, ma xui quỷ khiến thế nào lại chủ động hôn anh một cái.

Trong xe máy sưởi còn chưa ấm, hơi lạnh.

Khi cô lại gần rõ ràng có khựng lại một chút, nghĩ tới việc mình hình như rất ít khi chủ động, không nhịn được có chút căng thẳng.

Cô thậm chí còn không biết anh sẽ nghĩ thế nào.

Một nụ hôn khẽ như chuồn chuồn lướt nước, môi vừa chạm môi anh đã bị anh ôm lấy, hai tay nâng mặt cô, cúi đầu hôn sâu.

Anh cụp mi quan sát cô, ánh mắt ẩn dưới xương mày sâu thẳm mà trở nên lạnh lẽo, giống loài rắn, khiến người ta bất giác rùng mình.

Lộ Ninh cũng mở mắt nhìn anh. Lúc hôn nhau mà cả hai đều nhìn đối phương, mỗi người ôm một tâm sự, chẳng ai có thể gọi là đang tận hưởng.

Nhưng cũng không ai đẩy đối phương ra.

Cuối cùng, Chu Thừa Sâm buông cô ra, đầu ngón tay lau nhẹ khóe môi cô: “Đây là lần đầu em chủ động hôn anh.”

“Cũng… không hẳn đâu!” Lộ Ninh phủ nhận: “Vẫn từng có vài lần mà.”

“Ừm, hầu hạ thoải mái mới có thể thỉnh thoảng ban thưởng cho anh.” Anh khẽ cười, giọng nói dịu dàng đến mức có chút không giống anh.

“Anh đừng có nói bậy.” Lộ Ninh đánh anh một cái: “Không có chuyện đó, anh nghĩ nhiều rồi.”

“Ồ…” Anh kéo dài giọng: “Vậy em hôn anh thêm một cái nữa, anh mới tin.”

“Tin hay không tùy anh.” Lộ Ninh nghiêng người đi, không thèm để ý anh, giục anh đi nhanh.

“Bảo Hứa Mặc đưa em tới chỗ Từ Thi Hạ.” Nói xong sợ anh không nhớ: “Chính là người lần trước cùng ăn cơm ấy.”

Chu Thừa Sâm gật đầu: “Quan hệ với cô ấy rất tốt à?”

Lộ Ninh “ừ” một tiếng, nhận ra mình chưa từng chủ động giới thiệu những người bên cạnh cho anh.

Cô luôn mang theo chút tâm lý giận dỗi, cảm thấy anh giám sát mọi thứ của cô quá chặt, có lúc anh còn biết nhiều hơn cả cô, nên chẳng muốn nhiều lời.

“Bạn cùng phòng đại học. Hồi mới vào đại học em không quen cuộc sống ký túc xá, cậu ấy chăm sóc em rất nhiều. Con người cũng rất tốt, sau này chuyển ngành nhưng không đổi phòng, bọn em vẫn luôn ở cùng nhau. Cậu ấy học tài chính, giờ làm ở Thiên Minh Capital, rất giỏi.” Lộ Ninh nói.

Chu Thừa Sâm trầm ngâm gật đầu: “Thế còn em, hồi đi học em giỏi không?”

Lộ Ninh không ngờ anh lại hỏi cái này, hơi ngượng ngùng hắng giọng, rồi mới sắp xếp lời lẽ: “Cũng ổn, không phải rất giỏi, nhưng cũng không kém, kiểu người bình thường lẫn vào đám đông.”

Chu Thừa Sâm nghiêng đầu nhìn cô một cái, cảm thấy có lẽ nhận thức của cô về bản thân có chút vấn đề.

“Em không bình thường.” Sắc mặt anh bình thản, nhưng khóe môi hơi cong lên: “Em là người anh chọn ngay từ cái nhìn đầu tiên.”

Ngay sau đó lại nghĩ việc được anh chọn trúng có lẽ chỉ là may mắn của anh, mà là bất hạnh của cô, nụ cười ấy lại nhạt đi.

Anh chuyển sang hỏi: “Gần trường có chỗ nào chơi vui không?”

Lộ Ninh nghe ra sự gượng gạo chuyển đề tài của anh. Thực ra cô đã sớm nghĩ thông suốt rồi, mâu thuẫn cốt lõi của chuyện này không nằm ở anh. Nếu không có sự giúp đỡ của anh, những năm đó nhà họ Lộ sẽ phải đối mặt với điều gì Lộ Ninh cũng không dám nghĩ tới. Vấn đề giữa cô và Kỷ Tiêu Nhiên cũng không phải tại anh, cho dù không có anh, cô và Kỷ Tiêu Nhiên cũng rất khó đi tiếp.

Cô không phải người chịu khổ giỏi, cũng dễ mềm lòng và áy náy. Bố mẹ Kỷ Tiêu Nhiên đặt kỳ vọng rất cao vào con trai, e rằng không thể chấp nhận một cô bạn gái có gia đình mang nợ. Dù Kỷ Tiêu Nhiên có thể vượt qua được, cô chưa chắc đã có đủ tự tin.

Lựa chọn là do chính cô đưa ra, cô không trách bất kỳ ai.

“Trước khi tốt nghiệp đại học, em đã nghĩ rất nhiều về việc sau này mình sẽ làm gì. Thầy hướng dẫn của chúng em khuyên em đi thi làm thẩm phán.” Lộ Ninh không né tránh chuyện bị anh chọn trúng: “Kỷ Tiêu Nhiên đã sớm nhận được offer của một viện luật danh tiếng, anh ấy muốn ở lại Thành phố A, nhưng em thì không muốn xa gia đình, không muốn ở lại, chúng em đều vẫn chưa nghĩ rõ tương lai sẽ thế nào.”

“Bạn học lần lượt tìm được việc làm, nhưng khoảng thời gian đó em lại không nghĩ thông. Kỳ lạ là bố mẹ cũng không cho em lời khuyên nữa, họ trở nên rất bận, mỗi lần liên lạc dường như đều rất tiều tụy, lúc nào cũng cười rất gượng gạo.”

“Đến khi em biết trong nhà xảy ra chuyện thì là lúc họ không giấu nổi nữa. Thực ra khi đó vốn không có thời gian để phản ứng, mỗi ngày đều là tin nhắn đòi nợ của ngân hàng, rồi bà ngoại lại đổ bệnh…” Lộ Ninh không muốn kể lại nỗi đau đớn sốt ruột ấy.

Cô mỉm cười: “Nếu lúc đó có người bảo em chết đi là có thể cứu vãn tất cả, có lẽ em cũng sẽ đồng ý.”

Giờ nhìn lại, dường như cũng chưa đến mức đường cùng, nhưng khi con người rơi vào thất bại lớn, rất khó để đối diện bằng lý trí.

Khi ấy cô thực sự không nhìn thấy ngày mai, cũng chẳng thấy hy vọng.

“Sự xuất hiện của anh đối với em mà nói chưa bao giờ là điều xấu, em cũng chưa từng coi anh là người xấu. Ba năm nay em cũng luôn rất biết ơn anh. Bất kể ban đầu anh có mục đích gì, nhưng những thứ em cần anh đều cho em, thậm chí còn nhiều hơn cả những gì em tưởng.”

Chu Thừa Sâm nâng cằm cô, chăm chú nhìn mặt cô. Gương mặt ấy xinh đẹp tinh tế, dịu dàng yên tĩnh, không hề mang tính công kích: “Đừng nói như vậy, sẽ khiến anh cảm thấy mình hơi đáng thương. Em không hề có nhu cầu tình cảm với anh, cho nên chỉ có sự cảm kích. Những chuyện đó đều xóa bỏ hết đi được không? Ba năm rồi, anh và em đều đã nhận được lợi ích mình muốn. Bây giờ chúng ta chỉ nói đến tình cảm thôi.”

Lộ Ninh khẽ hít một hơi, gượng cười: “Vậy anh phải thảm lắm đấy, em rất phiền, yêu cầu thì nhiều vô cùng luôn, cũng rất khó nói chuyện.”

Mỗi lần thấy cô như vậy, Chu Thừa Sâm đều không nhịn được mà sẽ cười. Anh “ừ” một tiếng: “Cứ việc làm đi.”

Anh chỉ sợ cô không có yêu cầu gì.



Chu Thừa Sâm đến công ty, Hứa Mặc đưa cô đi.

Lúc xuống xe, Lộ Ninh hỏi một câu: “Bà Tư thế nào rồi?”

Hứa Mặc đáp: “Không sao, cô Đàm đang ở bên cạnh bà ấy.”

Dĩ nhiên Lộ Ninh không có tình cảm gì với bà, chỉ là sợ nếu thật sự xảy ra chuyện mà Chu Thừa Sâm không đến, trong lòng anh sẽ áy náy.

Anh vốn không phải người bạc tình bạc nghĩa.

Nếu không cũng sẽ không luôn chăm sóc bà Tư.

Thấy bà chủ lộ vẻ do dự, Hứa Mặc tưởng cô vẫn đang bận tâm đến mối quan hệ giữa ông chủ và bà Tư, liền lên tiếng giải vây thay ông chủ: “Tổng giám đốc đã bảo tôi chuyển lời cho bà Tư, chuyện nhà cưới chỉ là hiểu lầm, bà chủ không cần lo lắng. Hơn nữa…” Hứa Mặc không nhịn được nói thêm một câu: “Thực ra nếu cô có điều gì không hài lòng có thể nói thẳng với Tổng giám đốc Chu. Chuyện của cô, anh ấy luôn rất để tâm.”

Nếu không thì sao một hiểu lầm rõ ràng như vậy lại có thể bị chôn vùi lâu đến thế.

Lộ Ninh có một khoảnh khắc hơi hoảng hốt, không nhịn được mà hỏi một câu: “Lúc anh ấy yêu đương với Đàm Gia, cũng như vậy sao?”

Biểu cảm của Hứa Mặc có chút lúng túng.

Lộ Ninh nói xong mới thấy không thích hợp: “Xin lỗi, tôi không có ý dò hỏi đời tư của sếp anh, chỉ là tôi cảm thấy anh ấy không giỏi yêu đương cho lắm.”

Hứa Mặc cúi đầu: “Đúng thế, sếp và cô Đàm khi đó cũng là gặp thì ít mà xa thì nhiều.”

Hứa Mặc không dám nói thêm. Thật ra lúc ấy, mối quan hệ yêu đương của hai người vô cùng hời hợt. Nhưng Tổng giám đốc Chu vốn là người có tinh thần trách nhiệm rất mạnh, khi đó nếu cô Đàm chịu gật đầu, e rằng hai người đã sớm kết hôn rồi.

Nhưng chuyện số phận… thực sự rất khó nói.

Chỉ là Hứa Mặc vẫn luôn cho rằng sếp là người đặc biệt lạnh nhạt về tình cảm, đối với bạn đời cũng đa phần là trách nhiệm. Nhưng những biểu hiện gần đây thật sự khiến anh ta phải kinh ngạc.

“Cô không ở nhà, Tổng giám đốc Chu đều ngủ không ngon. Gần đây mất ngủ triền miên, chỉ có thể dựa vào thuốc mới chợp mắt được một lúc.” Hứa Mặc lại lắm lời.

Lộ Ninh mím môi, đáng xấu hổ là lại mềm lòng.

Nhưng cô không nói gì, xuống xe.



Lộ Ninh đi ăn xế cùng Từ Thi Hạ, tạm thời gạt Chu Thừa Sâm ra sau đầu, không nghĩ đến anh nữa.

“Gần đây ở Thành phố Diễn có quen chưa?” Trong quán lẩu, Lộ Ninh ngồi sát bên Từ Thi Hạ.

Buổi trưa Lộ Ninh đã ăn rồi, lúc này thực sự không nuốt nổi, thỉnh thoảng mới gắp một chút.

“Đừng nhắc nữa. Tớ tìm được một người ở ghép, con người thì ổn, nhưng gia đình lại toàn rác rưởi. Hôm qua bọn họ chặn tớ ngay cầu thang, nhất quyết bắt tớ giao người ra.”

Lộ Ninh đoán: “Chắc cậu lại nổi cơn chính nghĩa, xen vào chuyện không nên xen rồi.”

Từ Thi Hạ cười cười, biểu cảm cậu hiểu tớ mà.

“Tớ báo cảnh sát, dọa bọn họ một phen.”

“Trước đây tớ bị đàn anh khóa trên quấy rối, cũng là cậu giúp tớ.” Lộ Ninh vẫn nhớ rất rõ.

Từ Thi Hạ chẳng để trong lòng: “Do cậu quá mềm lòng, chỉ cần đối phương đổi chút cách thức giả làm người tốt rồi bám lấy cậu không buông, là cậu sẽ không nỡ từ chối một cách cứng rắn. Thật ra rất đơn giản, cậu cảm thấy không thoải mái là cậu có thể từ chối bất kỳ ai, bất kỳ việc gì. Cho dù cả thế giới đều là người tốt, thì cậu vẫn là người quan trọng nhất. Cậu là siêu cấp cục cưng của cục cưng.”

Từ Thi Hạ nói xong thì ghé qua hôn lên mặt cô.

Chụt một tiếng, vô cùng vang.

Thực ra chẳng chạm vào, Lộ Ninh bị chọc cho cười khúc khích: “Cậu hôn dầu mỡ dính hết lên mặt tớ rồi.”

“Không có, chỉ có tình yêu của tớ thôi.”

Lộ Ninh và Từ Thi Hạ uống chút rượu, hơi say, đi đứng cũng hơi không vững.

Lúc về gọi tài xế chở thay, Từ Thi Hạ không yên tâm, kiên quyết đòi đưa cô về trước.

Hai kẻ say rượu ngồi ở hàng ghế sau xe lải nhải nói chuyện không dứt.

Lộ Ninh nói: “Chu Thừa Sâm anh ấy vô cùng đáng ghét, anh ấy…” Đáng ghét ở chỗ nào, cô không nói rõ được.

Từ Thi Hạ cảm thấy trên đời này chẳng có người đàn ông nào xứng với cô, thế là dứt khoát nói: “Vậy thì đá anh ta đi, cậu quay lại với Kỷ Tiêu Nhiên.”

Cô ấy say rượu, lỡ miệng nói ra tiếng lòng. Thực ra hôm đó cô ấy đã âm thầm liên lạc với Kỷ Tiêu Nhiên, hỏi thăm tình hình gần đây, phát hiện anh ta thật sự vẫn còn độc thân, còn nuôi con mèo mà hai người từng cùng nuôi, bỏ công việc ở Thành phố A để đến Thành phố Diễn, rõ ràng là vẫn chưa buông bỏ.

Cô ấy thực sự cảm thấy Kỷ Tiêu Nhiên thích hợp với Lộ Ninh hơn Chu Thừa Sâm.

Lộ Ninh lắc đầu như trống bỏi: “Tớ không thể nuốt lời. Tớ đã đồng ý với anh ấy là sẽ thử rồi.”

Đầu óc Từ Thi Hạ bị cồn rượu làm tê liệt, có chút chập mạch, chưa kịp phản ứng. Cô ấy có lẽ vẫn dừng lại ở thời đại học, khi đó Kỷ Tiêu Nhiên theo đuổi Lộ Ninh hơn một năm mà cô vẫn không chịu gật đầu, Từ Thi Hạ còn cảm thấy hai người này không có cơ hội.

Đột nhiên có một ngày, Lộ Ninh nói: “Tớ đồng ý thử với anh ấy.”

Từ “thử” này quá đỗi ôn hòa, chừa quá nhiều đường lui, cứ như đang nói: không được thì thôi.

Vì vậy khi đó Từ Thi Hạ đã khuyên cô: “Cậu phải nghĩ cho kỹ, rốt cuộc là cậu thật sự thích anh ta, hay là bị anh ta theo đuổi đến mức hết cách rồi.” Cô ấy quá hiểu sự mềm lòng và lương thiện của Lộ Ninh.

Lộ Ninh trả lời rất nghiêm túc: “Có lẽ là cả hai.”

Vì thế lúc đó cô ấy nói: “Đừng miễn cưỡng bản thân.”

Chỉ là không ngờ, hai người họ lại bên nhau lâu hơn cả những cặp yêu đương kiểu lửa cháy rừng rực, mãi đến khi tốt nghiệp, tình cảm cũng rất ổn định.

Từ Thi Hạ ôm cô: “Thật à?”

Xe đến, tài xế lái thay đỗ xe của Từ Thi Hạ ven đường, Từ Thi Hạ xuống xe cùng cô.

Đuổi theo cô hỏi: “Thật sao?”

Chỉ là không ngờ vừa ngẩng đầu lên lại gặp Kỷ Tiêu Nhiên. Anh ta đang đi tới đi lui dưới sảnh tòa nhà, một mình kéo theo rất nhiều đồ, còn ôm cả mèo, có chút trầy trật. 

Khung giờ này không có ai qua lại, cũng chẳng có ai giúp anh ta.

Lộ Ninh tỉnh táo hơn một chút, do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn kéo Từ Thi Hạ lại giúp anh ta nhấc một thùng đồ: “Để tôi giúp cho.”

Kỷ Tiêu Nhiên ngẩng đầu nhìn cô một cái: “Cảm ơn…”

Giọng anh ta khàn khàn, như thể trong chớp mắt đã mất đi khả năng nói, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, nhận lấy thùng đồ, rồi nhét con mèo sang cho cô. Nhưng mới nhét được nửa chừng đột nhiên lại rút về, có chút lúng túng: “Xin lỗi, quên mất là cô không thể bế mèo.”

Cô từng nói chồng cô bị dị ứng lông mèo.

Lộ Ninh bế lấy Cục Lông: “Không sao, anh ấy không…” Cô định nói Chu Thừa Sâm không ở đây, nhưng lại cảm thấy nói vậy không thích hợp, nên đổi lời: “Về tắm rửa là được rồi.”

Cục Lông cuối cùng cũng như ý nguyện ôm cô, móng vuốt bám chặt lên vai cô, cái đầu cọ vào mặt cô. Lộ Ninh cảm thấy có chút khó chịu, đành phải v**t v* lưng nó từng chút.

Không còn bị con mèo vướng tay, Kỷ Tiêu Nhiên nhẹ nhõm hơn xếp mấy thùng đồ lại rồi ôm vào ngực, nghiêng đầu nói một câu: “Làm phiền cô rồi.”

Từ Thi Hạ đứng bên cạnh không nói gì, ánh mắt qua lại giữa hai người, lặng lẽ theo họ lên lầu. Anh ta dừng ở tầng 18. Lộ Ninh giữ cửa thang máy, chờ anh ta mang thùng đồ ra ngoài, rồi lại chờ anh ta bế lại con mèo, sau đó mới rời đi.

Khi cửa thang máy khép lại, Cục Lông vẫn còn giãy giụa kêu. Lộ Ninh dựa vào vai Từ Thi Hạ, buồn đến rơi nước mắt.

“Tớ thật sự có lỗi với nó.”

Cục Lông là mèo của Kỷ Tiêu Nhiên, đã nuôi từ trước khi hai người ở bên nhau. Ở bên nhau thì Lộ Ninh chăm sóc nó nhiều hơn nên cũng rất thân với cô. Lúc chia tay, cô từng gián tiếp nghe nói Cục Lông không ăn không uống, nhưng khi đó cô đã kết hôn với Chu Thừa Sâm, cũng đã biết anh dị ứng lông mèo, cô vừa không có mặt mũi đi hỏi Kỷ Tiêu Nhiên xin mèo, cũng không có cách nào nuôi nó bên cạnh mình. Cảm giác bất lực đó, vào khoảnh khắc nhìn thấy Cục Lông, dường như lại bị khơi dậy.

Cô thực sự rất day dứt.

Từ Thi Hạ tưởng cô đang nói Kỷ Tiêu Nhiên, thở dài, vỗ vỗ lưng cô.

Lúc này Lộ Ninh mới ngẩng đầu lên: “Sao cậu lại lên đây?”

Từ Thi Hạ “a” một tiếng, lặp lại: “Sao tớ lại lên đây…”

Thế là Lộ Ninh lại tiễn Từ Thi Hạ xuống dưới. Hai người đứng trên bậc thềm trước cửa khu căn hộ, lưu luyến chia tay.

Từ Thi Hạ vẫn chưa hiểu ra, lại hỏi cô một lần nữa: “Thật sự muốn thử lại à? Vẫn còn rung động sao?”

Lộ Ninh nhớ tới gương mặt của Chu Thừa Sâm. Anh luôn rất ít biểu cảm, nhưng ngoại hình thực ra rất hợp gu thẩm mỹ của cô, nếu không thì hai người cũng sẽ không khớp đến vậy.

Dù sao thì đời sống t*nh d*c hòa hợp, cũng rất khó nói là hoàn toàn không có chút tình cảm nào. 

Nhưng không thể nói rõ là có rung động hay không. Cô là người quá mềm lòng, chỉ cần không chạm đến vấn đề nguyên tắc, cô luôn sẵn sàng cho người khác thêm cơ hội. Cho nên trong chuyện tình cảm, cô cũng sẽ rất để ý là mình thật sự muốn thử lại, hay chỉ là một sự thỏa hiệp bất đắc dĩ nào đó.

Có lẽ vì hôm nay cảm xúc dao động quá lớn, sau khi tức giận xong, cô cũng không nhịn được mà tự xét lại bản thân, rốt cuộc cô có cảm giác gì với Chu Thừa Sâm.

Anh hỏi cô nếu gạt bỏ tất cả tiền đề, chỉ có anh và Kỷ Tiêu Nhiên đứng trước mặt cô, liệu cô có thể chọn anh hay không.

Thật ra trong lòng cô đã có đáp án.

Nếu gạt bỏ tất cả tiền đề, cô vẫn sẽ chọn Kỷ Tiêu Nhiên.

Nhưng mọi chuyện đã xảy ra rồi. Trải qua nhiều chuyện như vậy, vướng mắc bao nhiêu cảm xúc phức tạp, nếu lúc này bảo cô chọn, thì người cô chọn sẽ là Chu Thừa Sâm.

Vì thế Lộ Ninh ôm lấy Từ Thi Hạ, mỉm cười, rất nghiêm túc nói với cô ấy: “Ừ, tớ muốn thử lại.”

Cách đó không xa, Chu Thừa Sâm đã chứng kiến toàn bộ chậm rãi kéo kính xe lên, ngả người ra sau ghế. Yết hầu trượt lên xuống, gần như ép từ trong lồng ngực ra một câu: “Đi thôi!”

Hứa Mặc không dám nói câu nào, ra hiệu cho tài xế. Trong khóe mắt liếc thấy bà chủ, chỉ thấy hoảng sợ.

Tổng giám đốc Chu đi ngang qua, nhìn thấy bà chủ xuống xe, vốn định xuống nói vài câu, nhưng không ngờ ngay sau đó lại thấy bà chủ giúp Kỷ Tiêu Nhiên khiên đồ, cuối cùng bế cả con mèo.

May mà không lâu sau bà chủ lại cùng bạn xuống dưới, nếu không thì anh ta cũng không chắc tổng giám đốc sẽ làm ra chuyện gì.

Hứa Mặc liếc qua gương chiếu hậu nhìn ông chủ, anh nhắm mắt, cả khuôn mặt đều như phủ một tầng băng giá, gân xanh nơi thái dương nổi lên, áp suất thấp đến mức khiến người ta sợ hãi.