Hôm Nay Không Hợp Để Ly Hôn

Chương 27



Lộ Ninh hẹn Đỗ Nhược Phong ở quán bar gần VLONG.

Ban ngày quán bar rất yên tĩnh, nhạc du dương, trước quầy chỉ có hai người họ. Ông chủ pha xong rượu cho hai người rồi lui vào sau.

Quán vẫn chưa mở cửa, chỉ là Lộ Ninh quen ông chủ nên được cho vào trước.

Mấy nhân viên phục vụ tụm lại ở góc chơi Ma Sói, toàn là nam thanh nữ tú còn rất trẻ, tiếng cười trong trẻo sảng khoái, tràn đầy sức sống.

Lộ Ninh ngửa đầu uống cạn nửa ly, có chút lười biếng nằm rạp lên quầy bar. Tửu lượng cô kém, mới nửa ly mà cả gương mặt đã ửng hồng, ánh mắt long lanh, một kiểu quyến rũ rất thuần khiết.

Chỉ là đáy mắt lại phủ đầy vẻ mệt mỏi, giống như cả đêm không ngủ.

“Trông cậu như bị tám anh lực điền hút sạch tinh khí vậy.” Đỗ Nhược Phong cũng thích trêu cô, lúc này véo má cô lắc lắc: “Tổng giám đốc Chu là người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong nha.”

Bề ngoài thì khắc chế cấm dục, hóa ra là b**n th** à?

Nhất là dạo gần đây, Đỗ Nhược Phong cũng thấy hơi quá đà.

Cô ấy biết chuyện giữa Lộ Ninh và Chu Thừa Sâm, nhưng loại chuyện này cô ấy cũng rất khó đưa ra lời khuyên. Trong lòng cô ấy thật ra cũng cảm thấy Chu Thừa Sâm không hợp với Lộ Ninh, nhưng ba năm hôn nhân, chưa nói đến tình cảm, riêng những dự án nhà họ Lộ nhận được từ nhà họ Chu đã không thể tính rõ.

Lộ Ninh là kiểu người quá nặng lòng đền ơn đáp nghĩa. Cái ơn và cái tình hoàn toàn quyện chặt vào nhau, không phải cô muốn là có thể rạch ròi tách bạch chúng ra được.

Hơn nữa Chu Thừa Sâm cũng không phải người xấu.

Mà Lộ Ninh lại quá dễ mềm lòng.

Huống chi chuyện tình cảm vốn phức tạp khó phân, người trong cuộc thì mê, ngay cả người ngoài cuộc như cô ấy cũng thấy rối.

Lộ Ninh uống hơi gấp, cồn bốc lên, cô thấy nóng bừng, ôm lấy tay Đỗ Nhược Phong áp lên má mình, lầm bầm: “Tớ phải đi đánh Lương Tư Mẫn.”

Đúng là quá biết cho Chu Thừa Sâm ý tưởng.

“Lại liên quan gì đến cậu ấy?” Đỗ Nhược Phong gãi cằm cô, cúi đầu cười: “Cậu ấy lại làm gì rồi, nói ra để tớ cũng vui với.”

Lộ Ninh tức quá đập vào lòng bàn tay cô ấy.

Đỗ Nhược Phong cười xoa đầu cô: “Chẳng trách Chu Thừa Sâm bắt nạt cậu, đến tớ còn muốn.”

Lộ Ninh rất hay xù lông, nhưng phần lớn chỉ là vì ngượng ngùng, rất khiến người ta khó mà nhịn được không trêu cô.

Nhưng nói xong, thần sắc trên mặt cô ấy lại nhạt đi đôi chút: “Nếu thật sự không chịu nổi thì đừng cố gắng quá. Cả đời còn dài lắm, đừng vì bất kỳ ai mà chấp nhận.”

Một người lão luyện như Chu Thừa Sâm, nếu muốn có được Lộ Ninh thì thực sự quá dễ.

Nhưng anh có giỏi đến đâu, tình cảm cũng không thể tính toán mà ra.

Lộ Ninh chỉ là mềm lòng, nhưng trong lòng thật ra hiểu rất rõ. Chỉ cần cô nghĩ thông, cô sẽ biết mình nên làm gì.

Lộ Ninh hơi thất thần, nghiêm túc gật đầu: “Tớ biết.”

Cho nên cô mới luôn không muốn về Tây Sơn.

Cô cảm thấy cả cô và Chu Thừa Sâm đều cần phải suy nghĩ cho rõ ràng.

Lộ Ninh đột nhiên nhào vào nằm rạp lên người Đỗ Nhược Phong: “Tớ cũng không biết nữa… Tớ cảm thấy… tớ có chút thích anh ấy… nhưng lại cảm thấy…”

Đỗ Nhược Phong véo mũi cô: “Tớ không biết cậu có thật sự thích anh ta không, nhưng tớ biết chắc cậu không ghét anh ta. Thật sự bắt đầu từ bỏ một người là khi liên tục trừ điểm, cậu sẽ thấy anh ta ngày càng nhiều khuyết điểm. Trên người ai cũng có rất nhiều khuyết điểm, nhưng khi thích một người, ngay cả khuyết điểm cũng trở nên đáng yêu. Giống như cậu thích mèo con vậy, cậu sẽ thấy khuyết điểm của nó cũng đáng yêu.”

Lộ Ninh gật đầu: “Tớ không có liên tục trừ điểm anh ấy.”

Cô ngẩng đầu lên: “Nhưng tớ cảm thấy gần đây anh ấy có hơi b**n th**.”

Đỗ Nhược Phong ghé sát lại, đầy vẻ hóng chuyện: “Xin được nghe tường tận.”

Anh trai cô ấy từng không ít lần giao thiệp với Chu Thừa Sâm, nói người này tâm tư cực sâu, hơn nữa tính tình u ám, thủ đoạn tàn nhẫn.

Khi đó Đỗ Nhược Phong từng lo lắng cho Lộ Ninh.

Nhưng sau này phát hiện anh đối xử với Lộ Ninh cũng không tệ, cô ấy cũng không hỏi thêm nữa.

Lộ Ninh có chút ngại nói, nhưng cô nghẹn quá khó chịu, cuối cùng vẫn kể cho Đỗ Nhược Phong nghe.

Khi cô quyết định thử với Chu Thừa Sâm, thật ra hoàn toàn chưa nghĩ kỹ, chỉ là bị anh ép đến không còn đường lùi, cảm thấy hai người nhất định phải có một người cho đối phương một bậc thang bước xuống.

Anh cũng thật sự không quá thích hợp để yêu đương. Có lúc Lộ Ninh còn cảm thấy thật ra anh hoàn toàn không cần bạn đời.

Mạnh mẽ, ngang ngược, không có nhiều thú vui trong cuộc sống, phần lớn tinh lực đều dồn vào công việc.

Ba năm kết hôn, Lộ Ninh chưa từng dám tin rằng anh thích cô nên mới đối xử tốt với cô.

Anh đối với cô quá mức máy móc, cứ như kết hôn là vì hoàn thành một nhiệm vụ nào đó, quà tặng vào các dịp lễ tết cũng chỉ là một thủ tục.

Nhưng anh nói anh yêu cô, không thể không có cô.

Lộ Ninh chỉ cảm thấy mơ hồ và khó tin.

Cô thấy anh có cảm giác áp bức quá mạnh, Lương Tư Mẫn bày cho cô cái chủ ý dở hơi cô ở trên anh ở dưới, Chu Thừa Sâm nghe xong thì cũng thôi đi, còn thật sự muốn thử nghiệm.

Tối qua Lộ Ninh ngủ rồi còn gặp toàn ác mộng, giọng Chu Thừa Sâm như ma bên tai: “Chạm vào anh.”

Đỗ Nhược Phong nghe cô kể xong, cười bò không ngừng trên quầy bar: “Ha ha ha anh ta sao lại như thế.”

Bị điên à!

Lộ Ninh khổ sở: “Thật sự không thể nói lý.”

Cũng không phải cô không dám, chỉ là giống như không trâu bắt chó đi cày, ai mà xuống tay nổi.

“Vậy cậu thỏa mãn anh ta rồi à?” Đỗ Nhược Phong đã cười đến không chịu nổi, cô ấy thật sự rất khó tưởng tượng dáng vẻ Chu Thừa Sâm thế kia mà yêu cầu Lộ Ninh chạm vào anh, muốn làm gì thì làm trên người anh.

Lộ Ninh ôm đầu, úp mặt xuống bàn: “Không. Tớ nói tớ cần còng tay anh ấy lại, anh ấy cũng nói được. Tớ nào còn dám nói gì nữa, tớ cũng bị dọa đến đơ luôn.”

Lúc đó cô cảm thấy hoàn toàn chẳng ra làm sao, sau này mới nghĩ thông vấn đề nằm ở đâu: “Anh ấy là để tớ thử nắm quyền chủ động. Nhưng tớ đè anh ấy xuống, cũng có cảm giác như anh ấy đang ép tớ vậy.”

“Thế là thôi à?” Đỗ Nhược Phong còn thấykhá tiếc.

Lộ Ninh hít sâu: “Không, tớ bắt anh ấy xem phim với tớ.”

Xem một hồi vẫn là làm rồi.



Hôm nay tâm trạng Tổng giám đốc Chu không tệ, Hứa Mặc cảm nhận được.

Nhưng ngay sau đó lại vì một vị khách không mời mà trở nên tồi tệ.

Chung Tư Tề dẫn theo Trần Mại cùng tới, hẹn ở quán cà phê dưới lầu.

“Tôi đến để bán một ân tình. Đây là Trần Mại, người đại diện của Tiểu Ý.” Vừa ngồi xuống, Chung Tư Tề đã giới thiệu.

Trần Mại vội vàng đứng dậy, nghiêm túc khom người chào, không dám đưa tay ra bắt, chỉ chỉnh lại vạt áo: “Tổng giám đốc Chu.”

Ánh mắt Chu Thừa Sâm ẩn sau tròng kính trở nên lạnh nhạt hơn vài phần.

Chung Tư Tề thấy sắc mặt anh không tốt, cười hòa giải: “Thật sự không có ý gì khác, nghe nói hôm qua hai bên ồn ào có chút không vui, tôi dẫn cô ấy tới giải thích với cậu một chút, tránh hiểu lầm. Dù sao Tiểu Ý và cậu cũng lớn lên cùng nhau, vẫn luôn xem cậu như anh trai.”

Chu Thừa Sâm vẫn không nói gì.

Tâm trạng của kiểu người như anh luôn khó mà đoán. Ngay cả người lanh lợi như Trần Mại, miệng lưỡi trơn tru, lúc này cũng không dám nói nhiều, chỉ chờ thời cơ có thể chen vào.

Chuyện Đỗ Nhược Phong làm tối qua, trợ lý của Đàm Gia đều đã thuật lại. Trần Mại không nhịn được mắng một câu: “Cái thứ gì vậy chứ.”

Bạn thân của Lộ Ninh khó tránh cũng nóng vội quá rồi. Chuyện còn chưa đâu vào đâu, đã vội vàng tới tận nơi thị uy, là sợ Đàm Gia cướp người đến mức nào chứ.

Nhưng cũng đúng, như Chung Tư Tề nói, dù sao hai người cũng có tình cảm lớn lên cùng nhau, không có tình yêu thì vẫn còn tình thân, khó mà cắt đứt sạch sẽ.

Thế là Trần Mại lấy hết can đảm nói: “Tôi đã sớm nghe Tiểu Ý nhắc đến Tổng giám đốc Chu, nói lúc nhỏ anh rất chăm sóc cô ấy. Tối qua lần đầu tôi gặp anh, vốn định cảm ơn đàng hoàng, không ngờ lại xảy ra… chút ngoài ý muốn. Sau đó tôi nghĩ có thể anh sẽ còn quay lại buổi tiệc, nên hỏi thăm vài người quen, không ngờ lại bị cô Đỗ bắt gặp. Cô ấy có lẽ hiểu lầm là Tiểu Ý muốn tìm anh, còn cố ý đi tìm Tiểu Ý…”

Chị ta nói đến đây thì dừng một chút: “Dù sao cô ấy là bạn của bà Chu, lo lắng cũng là điều dễ hiểu… Haiz, cũng không phải chuyện lớn, chỉ là Tiểu Ý hiếu thắng, lại không giỏi giải thích. Tôi sợ cô Đỗ và bà Chu hiểu lầm, cũng sợ làm tổn thương tình cảm của mọi người. Tất cả chuyện hôm qua đều tại tôi, tôi đến để nhận lỗi với anh.”

Chu Thừa Sâm trầm ngâm chốc lát, ngước mắt nói: “Không có chuyện hiểu lầm hay không hiểu lầm gì cả. Chuyện giữa tôi và Đàm Gia đã nói rõ với nhau từ rất nhiều năm trước. Còn tình cảm thời niên thiếu, cũng không đến lượt người ngoài tới cảm ơn. Sau này không cần đến tìm tôi nữa. Tôi không hiểu giới giải trí, cũng không giúp được gì cho cô và cô ấy.”

Anh đứng dậy, thong thả cài lại cúc áo vest, liếc Chung Tư Tề một cái: “Sau này hẹn tôi đừng dẫn người ngoài theo, tôi không thích.”

Dù lời nói có thể xem là khá thẳng thừng, nhưng anh vẫn gật đầu với Trần Mại: “Vợ tôi không quan tâm lắm mấy chuyện này.  Cô có hiểu lầm gì, vẫn là nên nói rõ trước mặt cô Đỗ đi. Cô tìm nhầm người rồi.”

Hứa Mặc vẫn đứng bên cạnh, lúc này cũng theo anh rời đi.

Chung Tư Tề trầm tư ngồi lại tại chỗ, không đứng dậy, cũng không định giải thích. Anh ta quá hiểu con người Chu Thừa Sâm.

Những năm trước Chu Thừa Sâm sống như đi trên băng mỏng, hình thành tính cách cực kỳ thận trọng và chu toàn, chuyện gì trong lòng cũng phải nắm rõ. Anh ta chỉ chăm chú nghe Trần Mại thay Đàm Gia kể khổ, cho rằng bạn thân của Lộ Ninh vì quan tâm quá mà mất chừng mực, nên nghĩ đến chuyện bán một ân tình.

Chu Thừa Sâm tuy không còn khả năng gì với Tiểu Ý nữa, nhưng nói cho cùng cũng có tình cảm lớn lên cùng nhau, dù anh hẳn là sẽ thiên vị vợ mình hơn, cũng sẽ bù đắp cho Đàm Gia chút ít.

Nhưng anh ta đã bỏ qua một điều, con người ai cũng đứng về phía người của mình. Lời Trần Mại nói thật giả bao nhiêu anh ta hoàn toàn chưa từng tìm hiểu kĩ, nhưng Chu Thừa Sâm chỉ một câu đã vạch trần tâm tư của Trần Mại.

Bất kể giữa Chu Thừa Sâm và Đàm Gia có tình nghĩa gì, cũng không đến lượt Trần Mại xen vào. Kiểu vin vào quan hệ để bám víu kết giao này, hẳn là thứ mà Chu Thừa Sâm ghét nhất.

Những lời lẽ đường hoàng của Trần Mại hoàn toàn không thể lay động được Chu Thừa Sâm. Anh chỉ càng hiểu rõ hơn rằng, người bên cạnh Đàm Gia vẫn đang cố gắng trói anh và Đàm Gia lại với nhau.

Mà màn thị uy của Đỗ Nhược Phong, e là thị uy đúng chỗ rồi.

Lần đầu tiên Trần Mại vấp phải cái đinh lớn như vậy, có chút bối rối nhìn về phía Chung Tư Tề: “Cậu Chung?”

Chung Tư Tề cau mày thật chặt, đến bản thân anh ta cũng có cảm giác như bị người ta đùa giỡn: “Cô chơi trò tâm cơ với loại người như anh ta, đúng là quá ngu ngốc. Nếu cô đủ thông minh, cô nên để Đàm Gia tránh xa anh ta ra.”

Đàm Gia hoàn toàn không chơi lại anh.

Vài năm trước miễn cưỡng coi như chia tay trong hòa nhã, dừng lại ở đó còn có thể giữ lại chút thể diện cho nhau. Nhưng với kiểu người bạc tình như anh, nếu lại đấu đá lần nữa, e là sẽ chẳng còn nể mặt gì nữa.

Hứa Mặc theo Tổng giám đốc Chu ra ngoài, ngẩng lên nhìn Tổng giám đốc Chu một cái, không hiểu lắm vì sao tâm trạng sếp hôm nay lại tệ như vậy.

Nhưng theo những gì anh ta quan sát gần đây với ông chủ, kiểu người không dễ để lộ cảm xúc như sếp mà lại có biến hóa rõ ràng thế này, đa phần đều là vì bà chủ.

Vì vậy anh ta vội liên lạc với vệ sĩ, hỏi thử bà chủ đang làm gì, tình hình hôm nay thế nào.

Vệ sĩ đáp, đang uống rượu với cô Đỗ, giờ đã say rồi.

Hứa Mặc liền báo lại một câu: “Hôm nay bà chủ đi gặp cô Đỗ, hiện giờ đã uống say.”

Bước chân Chu Thừa Sâm khựng lại, tâm trạng trở nên có chút bồn chồn.

Anh nâng tay xem đồng hồ, còn một tiếng nữa mới đến cuộc họp buổi chiều, liền nói: “Đi lấy xe.”



Lộ Ninh tối qua ngủ không ngon, giờ uống nhiều nên càng đau đầu dữ dội. Cô tiễn Đỗ Nhược Phong rời đi, vừa quay người lại đã nhìn thấy Chu Thừa Sâm.

Anh đứng trước xe, hơi cúi mắt nhìn cô, cả người lạnh lẽo còn hơn cả tượng đá cẩm thạch.

Lộ Ninh bước tới. Uống say rồi, gan cũng lớn hơn. Cô túm lấy cà vạt của anh, nhíu mày nói: “Dạo này anh rảnh ghê nhỉ, sao cứ như âm hồn không tan í.”

Anh đáp rất thành thật: “Một tiếng nữa có cuộc họp, qua đây ở với em một lát.”

“Anh là đồ lừa đảo, em không muốn để ý anh.” Tối qua anh nói xem phim xuyên đêm với cô, ngày mai nghỉ, nói một ngày không đi làm cũng chẳng sao.

Nhưng sáng sớm anh đã đến công ty rồi.

Lộ Ninh không hiểu sao hơi có tật lạ giường. Anh vừa đi, cô cũng không ngủ được nữa, dứt khoát đến cửa hàng trông tiến độ, tiện thể gặp Đỗ Nhược Phong.

“Tối qua không có thức trắng.” Anh nắm lấy tay cô, nhét vào túi áo khoác để sưởi ấm.

Tối qua Lộ Ninh bị anh quấn lấy đến hết cách, đành phải cầu xin: “Đừng mà, tối nay em không muốn. Anh hứa sẽ thức trắng xem phim với em rồi, không được nuốt lời.”

Chu Thừa Sâm lúc đó mới buông tha cô. Bên Tùng Lâm vừa hay có một phòng chiếu phim nhỏ, tắt đèn đi, hai người co ro trên sofa. Là kiểu máy chiếu cũ, dùng đĩa.

Trong ngăn kéo xếp đầy mấy chồng đĩa. Lộ Ninh ngồi xổm lục lọi rất lâu, mới tìm được một bộ mà cô đọc hiểu bìa.

Là phim nước ngoài.

Nhưng Lộ Ninh đâu biết đó là phim mang chút sắc thái gợi tình. Mở đầu đã là cảnh trên giường kéo dài hơn một phút rưỡi. Lộ Ninh thấy ngượng, hơi cúi đầu, tựa trán lên vai anh.

Khó khăn lắm mới qua đoạn đó, kết quả chưa được năm phút lại đến cảnh hôn dài ba phút.

Anh không nói gì, yên lặng xem. Chỉ có mình Lộ Ninh thấy xấu hổ khôn tả, muốn tìm cớ tắt đi mà lại không mở nổi lời.

Một lúc sau, cô kéo tay anh, muốn anh đổi phim khác. Nhưng vừa đưa tay ra đã bị anh nắm ngược lại, mười ngón đan chặt. Anh đặt tay cô lên đùi mình, nghiêng đầu hôn cô.

Có lẽ vì bầu không khí của bộ phim quá hợp cảnh, Lộ Ninh ngẩng đầu đáp lại. Hai người hôn còn lâu hơn cả trong phim. Hôn đến mức Lộ Ninh thiếu oxy, đầu óc mơ màng, khi tỉnh táo lại thì đã ngồi trên người anh.

“Em thử đi.” Anh xoa eo cô, khẽ dụ dỗ: “Tự mình làm sẽ thấy thoải mái hơn.”

Lộ Ninh không kháng cự nữa, nhưng cô rất mệt, được một lúc cô đã không chịu nổi.

Thế nên lần này kết thúc cũng sớm hơn mọi lần.

Chu Thừa Sâm vẫn chưa xong, nhưng lại không nỡ làm cô thêm mệt. Anh mượn một nụ hôn dài và ép cô gọi tên mình hết lần này đến lần khác mới đi đến cuối cùng.

Thật ra hai người ngủ khá sớm.

Chỉ là Lộ Ninh có lẽ bị anh dọa, hoặc có chút lạ giường, cả đêm ngủ không yên.

Giờ nhìn anh, cô cũng vẫn rất cạn lời.

Cúi đầu, mũi chân đá đá vào giày anh. Đá được hai lần thì bị anh bế bổng cả người lên, xoay người nhét vào trong xe.

Lộ Ninh cũng đã tỉnh rượu được một chút: “Anh làm gì thế?”

“Đi làm với anh.”

“Em không muốn.” Lộ Ninh giãy giụa.

Chu Thừa Sâm dùng một tay nắm gọn hai tay cô, nửa đè cô xuống ghế sau, cúi đầu nhìn cô: “Văn phòng có phòng nghỉ, em qua đó ngủ.”

Lộ Ninh khóc không ra nước mắt: “Chu Thừa Sâm, anh bị điên đúng không.”

Ai lại đặc biệt chạy tới văn phòng để ngủ chứ? Về nhà cô ngủ không tốt hơn sao?

Chu Thừa Sâm giơ tay vuốt mặt cô, vẻ mặt bình thản, nhưng không hiểu sao lại đè nén một chút điên cuồng: “Ừm.”

Có lẽ anh mắc phải loại bệnh muốn giữ người ở bên cạnh mình mọi lúc mọi nơi.