Người trông cửa dẫn đường, Lộ Ninh không phải lần đầu tiên ăn với anh, nhưng lại là lần đầu cô thấy buồn bực đến thế.
Cô không phải người kiểu cách làm giá, ba năm kết hôn, tự thấy mình đã làm tròn bổn phận. Anh giúp nhà cô giải quyết rắc rối, cô cũng tình nguyện cùng anh ứng phó đủ loại trường hợp.
Chỉ là từ lúc anh chủ động đề xuất ly hôn, cô vẫn cho là giữa họ đã thanh toán xong rồi.
Ít nhất là trong lòng anh cũng công nhận như vậy.
Thế mà bây giờ tính là gì đây?
Chẳng lẽ anh đổi ý, cảm thấy mình bị thiệt…
Chu Thừa Sâm và Lộ Ninh nắm tay bước vào, Từ Thi Hạ nhìn đến ngẩn người, quên cả chào hỏi.
Nhân viên phục vụ giúp họ cất áo khoác dày. Chu Thừa Sâm từ công ty đến, cởi chiếc áo măng tô vải dạ, bên trong là bộ vest ba món màu xanh xám tối, cổ V xếch, trông cứ như phải tham dự một buổi dạ tiệc nào đó vậy. Anh kéo ghế cho Lộ Ninh ngồi trước, rồi mới ngồi xuống. Vừa ngồi, anh gật đầu nói với Từ Thi Hạ trước: “Xin lỗi, đặt nhà hàng xong tôi mới biết hai người vốn định đi ăn lẩu.”
Tự nhận mình nói chuyện khá lanh lợi, vậy mà giây phút ấy Từ Thi Hạ lại nghẹn lời. Cảm giác người đàn ông trước mặt mang đến cho cô ấy giống như hồi đi học gặp phải giáo viên chủ nhiệm nghiêm khắc, hay ông giáo sư lai Âu nghiêm túc thận trọng hồi đại học, hoặc vị chủ tịch tập đoàn luôn ở nhà dưỡng bệnh thỉnh thoảng xuất hiện tại cuộc họp có thể dọa chết một đống nhân viên…
Rõ ràng chẳng làm gì cả, tư thái cũng thoải mái, thái độ thậm chí còn có thể nói là ôn hòa, nhưng không hiểu sao có một loại áp lực vô hình.
Dường như cô đã hiểu tại sao Lộ Ninh nói sống cùng anh rất gò bó.
“Không… không sao, ăn đâu cũng được.” Cô ấy nuốt nước bọt, cuối cùng cũng hoàn hồn. Bỗng nhiên như quay về khoảng thời gian mới tốt nghiệp đại học, mỗi lần gặp lãnh đạo lớn thì đều nói năng lắp bắp, EQ tụt thảm. Nói xong mới nhận ra mình còn chưa chào hỏi, cô ấy bèn bổ sung một câu: “Chào anh.”
Lộ Ninh đã giới thiệu trên đường rồi, cũng chẳng buồn giới thiệu lại, thế là lúc này không lên tiếng. Thật ra cô biết, dù Chu Thừa Sâm có biết trước họ muốn đi ăn lẩu, anh vẫn sẽ đặt nhà hàng này.
Con người này nhìn thì chu đáo lễ độ lịch thiệp, nhưng dưới lớp vỏ quý ông đó là sự mạnh mẽ và độc đoán không cho phép phản bác. Dù rất ít khi nói lời phủ định và bác bỏ, nhưng anh vẫn luôn có cách khiến người khác ngoan ngoãn làm theo quỹ đạo anh đã định sẵn.
Ba năm qua, cô thấm thía lắm rồi.
Bữa ăn kéo dài, ánh mắt Từ Thi Hạ không rời hai người họ lấy một giây.
Nhiều năm trước, khi dự lễ cưới, cô ấy chỉ nhìn thấy Chu Thừa Sâm từ xa một lần, ấn tượng duy nhất về anh chính là lạnh. Lạnh róc xương như gió bấc ngày đông, cái rét lạnh xuyên vào tận xương tủy.
Cô ấy nhớ khi đó trong suốt buổi lễ, dường như cũng không thấy anh cười lấy một lần. Lộ Ninh thì vẫn luôn mỉm cười, vẻ mặt có vẻ thoải mái, nhưng lại không nhìn thấy chút hạnh phúc nào.
Vừa kết thúc nghi thức, Từ Thi Hạ liền rời đi sớm.
Trong lòng khi ấy hẳn là mang theo tức giận, tủi thân thay cho Lộ Ninh, lại thêm trẻ tuổi nông nổi, thấy Chu Thừa Sâm như kiểu nhân lúc người ta cháy nhà mà đi hôi của, còn có cái nét kiêu căng đặc trưng của nhà tư bản, khác gì ăn cướp trắng trợn đâu.
Cô ấy cũng giận Lộ Ninh cứ thế mà từ bỏ Kỷ Tiêu Nhiên. Cô ấy nhớ rất rõ lúc mình bước vào lễ đường, đã bị chấn động đến sững người, mức độ xa hoa lộng lẫy nơi ấy, làm Từ Thi Hạ cảm thấy e là một con ốc vít lộ ra thôi cũng phải được nạm kim cương.
Khi đó nhà họ Chu nói lễ cưới tổ chức hơi gấp, nên làm đơn giản thôi. Từ Thi Hạ ngây thơ tưởng sẽ sơ sài lắm, trước khi tới thậm chí còn ảo tưởng, Kỷ Tiêu Nhiên sẽ như nam chính trong phim thần tượng, đột nhiên xuất hiện trong ánh sáng lấp lánh, mang Lộ Ninh thoát khỏi tòa ngục tù giàu sang này.
Nhưng thực tế là cảnh tượng náo nhiệt chói mắt, hôn lễ linh đình. Ai nấy đều tràn đầy vui mừng, cứ như đây là một cuộc hôn nhân hai bên tâm đầu ý hợp, hạnh phúc mỹ mãn.
Nhưng là bạn thân nhất của Lộ Ninh suốt thời đại học, cô ấy biết tất.
Khi ấy Lộ Ninh đang trải qua biến cố lớn. Việc kinh doanh của nhà họ Lộ sụp đổ chỉ trong một đêm, bố mẹ cô sứt đầu mẻ trán, bà ngoại thì đúng lúc lại bệnh nặng, mỗi ngày đều nằm trong ICU.
Mỗi sáng mở mắt ra là đối mặt với khoản thua lỗ khổng lồ và hóa đơn viện phí nhiều như tuyết rơi.
Năm đó lúc thi đại học, bố cô bắt cô chọn tài chính hoặc quản trị để sau này tiếp quản công ty. Cô rất không tình nguyện, nghĩ rằng vẫn còn có chị gái, bản thân cũng không thích mấy ngành đó. Chỉ là cô cũng chẳng có lựa chọn nào khiến mình đặc biệt yêu thích, cuối cùng vẫn đăng ký.
Học xong kỳ đầu năm nhất, cô liền xin chuyển sang khoa Luật của trường bên cạnh, vì thế mà quen biết Kỷ Tiêu Nhiên. Khi ấy cô cảm thấy mình đã ra một quyết định chính xác vô cùng.
Cuộc đời rực sáng.
Chỉ là cô không ngờ sắp tốt nghiệp thì công ty nhà họ Lộ gặp vấn đề nghiêm trọng. Bố cô dốc toàn lực vẫn không cứu vãn được. Chị gái vì công ty mà chạy ngược chạy xuôi, lo lắng đến mất ngủ, tinh thần cũng suy sụp, phải dựa vào thuốc mới chợp mắt được.
Nhà sắp phá sản đến nơi, tương lai mịt mờ, bà ngoại lại nguy kịch. Trong khoảng thời gian ngắn, mọi bi kịch đều như dồn đến cùng một lúc.
Bố mẹ rốt cuộc giấu không nổi nữa, đành nói thật với cô. Cô ngồi lặng trong phòng khách, nghe tin căn nhà mình ở từ nhỏ cũng phải đem đi thế chấp.
Tất cả những mơ mộng đẹp đẽ về tương lai của cô bỗng chốc hóa thành bong bóng.
Cô hận bản thân chẳng giúp ích được gì.
Cũng đúng lúc ấy, nhà họ Chu đưa ra nhành ô liu. Họ để mắt đến một khu đất nhà họ Lộ đang nắm giữ và nền tảng gia tộc bên ngoại mẹ cô, nguyện ý giúp nhà cô vượt qua khó khăn, nhưng với điều kiện phải liên hôn.
Lúc đó Chu Thừa Sâm đang sa vào cuộc phân tranh nội bộ của gia tộc. Ông cụ bệnh nặng, một khối di sản khổng lồ chờ phân chia, anh cần một cuộc hôn nhân có thể diện để giành được sự ủng hộ của ông cụ, từ đó chia được phần lớn hơn, tạo chỗ đứng vững chắc trong nhà họ Chu.
Từ nhỏ anh được bà cô nuôi dưỡng, cụ già sức yếu rồi, tâm nguyện duy nhất cũng chỉ là thấy anh ổn định, lập gia đình.
Chị gái chấn động tinh thần, sắc mặt tái nhợt lộ ra chút sức sống: “Để con đi.”
Năm đó Lộ Ninh chuyển ngành trước rồi mới báo sau, chị gái vì muốn bố mẹ bớt giận và cũng vì để cô có cơ hội làm điều mình thích, mới tiếp tục học MBA để chuẩn bị tiếp quản công ty gia đình. Bây giờ khi dốc hết tâm huyết mà vẫn không cứu được, người từng kiêu ngạo và đầy tự tin lúc trước, nay ngay cả hôn nhân cũng có thể đem ra làm quân cờ.
Lộ Ninh đau nhói tâm can.
Nhưng nhà họ Chu đã đưa lời, nói muốn Lộ Ninh.
Không biết đó là ý của nhà họ Chu, hay là của Chu Thừa Sâm.
Bố mẹ và chị gái nhìn cô, kiên quyết phản đối, nói cô đã có bạn trai, tâm tính cũng đơn thuần, không hợp với kiểu gia đình phức tạp như nhà họ Chu.
Đặc biệt là chị gái, phản đối dữ dội nhất.
Nhà họ Chu cũng không ép, thái độ ôn hòa mà lễ độ, nói để họ suy nghĩ. Nếu không đồng ý thì thôi, vậy họ cũng chẳng giúp gì được.
Lộ Ninh nhốt mình trong phòng suy nghĩ cả đêm, ngày hôm sau liền đưa ra quyết định.
Một tuần sau đi đăng ký kết hôn, lễ cưới được tổ chức vội vã vào cuối tháng.
Lúc Từ Thi Hạ biết chuyện thì Kỷ Tiêu Nhiên đã bị đá rồi. Cô ấy nghe bạn Kỷ Tiêu Nhiên nói, Lộ Ninh bay suốt đêm đến Thành phố A, đứng chờ trước nơi anh ta thực tập suốt một đêm. Đôi mắt cô đỏ bừng, cả người tái nhợt, mỏng manh như tờ giấy, nhưng vẫn cố ý sửa soạn gọn gàng. Cô mỉm cười với Kỷ Tiêu Nhiên: “Em nghĩ… ít nhất chia tay cũng nên nói trực tiếp.”
Cô là người rất hiền lành, cảm giác hổ thẹn dường như muốn đè nát cô.
Không ai ép cô, nhưng cô cảm thấy mình đã đứng trên bàn cân của sự lựa chọn. Có lẽ mọi chuyện rồi sẽ qua, nhưng hiện tại không ai vượt qua nổi. Hoặc cô thỏa hiệp, để tất cả dễ chịu hơn một chút, hoặc cứ thế đau khổ mà gánh lấy.
Nhưng liệu cô còn gánh nổi không?
Cho dù gánh được, cô còn có thể vui vẻ đi tìm hạnh phúc của mình sao?
Thực ra Lộ Ninh biết, từ khoảnh khắc nhà họ Chu đưa ra cành ô-liu ấy, mọi thứ đã không thể quay lại nữa.
Dù người nhà vì cô mà chọn từ chối sự giúp đỡ của nhà họ Chu, thì trong quãng đời còn lại, mỗi khoảnh khắc bị cuộc sống đè nặng, cô đều sẽ sống trong cảm giác áy náy với gia đình, dù chẳng ai sai cả.
Cô biết, chọn Chu Thừa Sâm là lựa chọn tốt nhất.
Kỷ Tiêu Nhiên đương nhiên không thể chấp nhận, nhưng khi nhìn thấy Lộ Ninh đứng đó, anh ta đã đầu hàng. Cô trông khổ sở như vậy, như sắp bị nghiền nát.
Lộ Ninh cũng không cho anh ta bất kỳ cơ hội hòa hoãn nào.
Cô trở về liền gặp Chu Thừa Sâm, rồi một tuần sau đăng ký, cuối tháng thì cưới.
Ba năm rồi, đây là lần thứ hai Từ Thi Hạ nhìn thấy Chu Thừa Sâm, hình ảnh Chu Thừa Sâm ngoài hiện thực hoàn toàn khác với những gì cô ấy tưởng tượng.
Bữa ăn kết thúc, lúc đứng dậy, Lộ Ninh dường như sợ anh lại nắm tay mình, liền nhanh chóng đứng sát cạnh Từ Thi Hạ, kéo dài khoảng cách với anh.
Chu Thừa Sâm không đổi sắc mặt, biểu cảm bình tĩnh, chỉ lịch sự mở miệng nói muốn tiễn hai người họ về.
Chưa đợi Lộ Ninh từ chối hay đồng ý, anh đã nâng cổ tay nhìn đồng hồ, lại bổ sung một câu: “Thuận đường.”
Chặn hết lời cô định nói.
Quãng đường rất ngắn, Lộ Ninh không nói thêm câu nào. Vừa xuống xe, cô càng vội vã nói tạm biệt rồi quay đầu kéo ngay Từ Thi Hạ rời đi, thái độ vạch ranh giới rõ ràng.
Thế nhưng Chu Thừa Sâm lại giống như giả vờ không hiểu ý cô. Cửa kính xe hạ xuống đến đáy, anh nghiêng đầu gọi cô: “Ninh Ninh.”
Lộ Ninh nhắm mắt lại, cả gương mặt đều nhăn nhúm, lúc quay đầu lại như thể chỉ cần mở miệng là sẽ thốt ra: Rốt cuộc anh có thể buông tha cho em được không?
Nhưng giọng cô vẫn là ôn hòa, nói: “Có chuyện gì vậy?”
Cô chẳng phải người vong ân phụ nghĩa. Bàn tay mà Chu Thừa Sâm đưa trợ giúp đó đã giải quyết phần lớn khó khăn của nhà họ Lộ, thậm chí có thể nói là xoay chuyển cục diện. Mà khi nhà họ Lộ đang ở tình trạng cấp bách đến mức dù cô có bỗng dưng trúng số một trăm triệu tệ e là cũng không thể giải quyết được. Thêu hoa trên gấm thì dễ, giúp người gặp nạn mới khó, mà cái giá của cuộc hôn nhân này vốn đã không hề cân xứng.
Cô không có tư cách kêu oan.
Chu Thừa Sâm nhìn rất rõ sự thay đổi trên nét mặt cô, kiểu dáng vẻ không tình nguyện nhưng lại buộc phải ứng phó.
Thực ra trong ba năm nay, dáng vẻ như vậy có thể thấy bất cứ lúc nào.
Cô có phải một người vợ đạt chuẩn hay không thì anh không biết, nhưng cô tuyệt đối là một diễn viên xuất sắc.
Anh chẳng quan tâm dáng vẻ đó của cô là thật hay giả. Trong cuộc hôn nhân này, anh nhận được thứ anh muốn, cô cũng có thứ cô cần. Trừ điều đó ra, về mặt tình cảm, anh cũng không nợ cô điều gì. Ngày đó anh nói: “Nếu em thật sự không thể nào thích ứng được, anh có thể trả lại tự do cho em.”
Bây giờ mà nhìn lại, câu nói ấy chẳng qua chỉ là một lời nói lẫy mang tính thử thăm dò.
Anh không cho là những gì mình đã làm trong ba năm cưới lại chẳng đáng gì.
Nhưng từ hôm đó đến bây giờ, mọi phản ứng của cô lại khiến anh thật sự nhìn thấy năm chữ một xu cũng chẳng đáng trên người cô.
Dáng vẻ cô nôn nóng muốn thoát khỏi anh, thật sự vô cùng nhức mắt.
Thoáng chốc, anh thu ánh mắt về, đường nét gương mặt lạnh đi rõ rệt, rút hết lại sự ôn hòa dư thừa, tránh trao đi mà chẳng nhận lại được chút xem trọng nào.
Thật đúng là nực cười.
“Ngày mai anh sẽ bảo tài xế đưa một chiếc xe từ gara sang cho em. Hoặc nếu em thích chiếc nào, cứ nói với lão Mạnh một tiếng.” Anh nói xong, cửa kính xe chầm chậm kéo lên.
Quả thật, chiếc Porsche kia bị đâm hỏng, cô đúng là cần một chiếc xe để đi lại, chỉ là chính cô cũng đã quên mất điều đó.
Anh luôn làm việc chu đáo như vậy.
Lộ Ninh vì những hành vi giận dỗi của mình suốt dọc đường mà cảm thấy hơi áy náy.
Dù thực ra cô hoàn toàn có thể tự mua một chiếc xe, nhưng cảm giác được anh chăm sóc khiến cô nhớ đến quãng thời gian mới kết hôn. Khi đó, mọi người đều trong tình trạng cực kỳ căng thẳng trong nhà, mỗi sáng mở mắt ra là đủ mọi tin xấu ập đến.
Dù có tin tốt thì cũng nhanh chóng biến thành tin xấu. Dây thần kinh trong đầu lúc nào cũng căng như dây đàn.
Cho đến khi Chu Thừa Sâm tiếp quản mọi chuyện, câu anh nói nhiều nhất có lẽ chính là: “Để anh giải quyết.”
Từ lúc ấy trở đi, mọi thứ mới dần dần khá lên.
Cảm giác như sống sót sau một trận tai nạn, cùng với sự biết ơn chân thành dành cho anh, cô luôn ghi khắc trong lòng.
Dù bây giờ phải chia tay, cô cũng hy vọng hai người có thể chia tay trong tốt đẹp.
Cô không nên đối xử với anh như thế.
“Được… cảm ơn anh.” Cửa kính xe đã hoàn toàn kéo lên, nhưng cô vẫn nói thêm một câu: “Anh đi đường cẩn thận.”
Trong xe, Chu Thừa Sâm nhắm mắt tựa vào ghế, không hề thấy vui vẻ. Trong đầu anh cứ tua đi tua lại khoảnh khắc khi cô quay người đi, mặt mày thay đổi từ chán ghét đến ra vẻ dịu dàng.
Rồi anh đột nhiên ngửa đầu nhắm mắt, yết hầu lăn lên lăn xuống mấy lần, một tay giật mạnh chiếc cà vạt xuống.
–
Chu Thừa Sâm: Mình vậy mà lại chẳng đáng một xu. (Sắp trầm cảm rồi.)