Hôm Nay Không Hợp Để Ly Hôn

Chương 35



Chu Thừa Sâm không tìm thấy Lộ Ninh nữa.

Anh nổi cơn thịnh nộ ở nhà cũ, tất cả mọi người đều không dám thở mạnh.

Bộ phận PR của Thịnh Hòa trực tiếp gửi thư luật sư cho Trần Mại, đồng thời mạnh tay xóa sạch toàn bộ từ khóa liên quan trên mạng, còn công khai tên của Lộ Ninh. Cách làm cứng rắn như vậy thực ra không phù hợp, bởi vì mũi nhọn dư luận lại dồn cả về phía Đàm Gia, trên mạng tràn ngập lời chế giễu cô ta bám dính chọc giận sếp lớn.

Khi Đàm Gia chặn Chu Thừa Sâm ở cổng biệt thự, cô ta giật mình. Chu Thừa Sâm trông tiều tụy, râu cũng chưa cạo, cả người toát ra vài phần sa sút và lệ khí, lạnh lùng nhìn cô ta: “Quản cho tốt người của cô.”

“Chị ấy không có ác ý…” Đàm Gia giải thích một cách vô ích: “Anh đáng lẽ nên bàn với em trước. Làm vậy cũng không tốt cho chính anh. Nghề này vốn là tranh độ hot, chị ấy chỉ nghĩ nếu đã lộ rồi thì tiện thể tạo chút chiêu trò, sau đó lại làm sáng tỏ là được, sẽ không ảnh hưởng đến anh.”

Nói xong chính cô ta cũng thấy gượng gạo, thế là vai sụp xuống: “Xin lỗi, lúc em phát hiện thì đã muộn rồi. Nhưng anh nên tin em, em sẽ không làm tổn thương anh.”

Chu Thừa Sâm lúc này chẳng muốn để ý đến ai, cũng không muốn nói thêm với cô ta: “Sau này đừng gặp nhau nữa, thấy tôi thì tránh đường. Nếu cô còn muốn kiếm tiền thì đừng để đội của cô dán lên phía tôi nữa.”

“Có cần phải làm đến mức này không?” Đàm Gia lộ vẻ chua chát: “Trước đây em vẫn luôn nghĩ anh là kiểu người lạnh nhạt trong tình cảm, hóa ra chỉ là đối với em mà thôi.”

“Chuyện đã qua thì không cần nhắc lại nữa, đối với ai cũng tốt.” Chu Thừa Sâm kéo cửa xe, lên xe.

Đàm Gia hít sâu một hơi, đột nhiên cúi người gõ cửa kính xe anh. Cô ta đã không còn tình cảm gì với anh từ lâu, nhưng quả thực vẫn còn chấp niệm, chỉ là sự không cam lòng dưới sự tiếc nuối, cho nên lúc này thật sự khó mà nuốt trôi cơn tức này: “Anh theo đuổi cô ấy không buông cũng đáng thương như vậy thôi. Anh có từng nghĩ chưa, không có anh cô ấy có lẽ sẽ sống rất hạnh phúc. Chu Thừa Sâm, anh vốn không biết cách yêu.”

Cả người Chu Thừa Sâm lạnh lẽo đến đáng sợ: “Cút ngay.”

Đàm Gia vô thức lùi lại nửa bước, sau đó chớp mắt một cái, nước mắt lập tức rơi xuống, nhìn chiếc xe của anh gầm lên rồi phóng đi.

Lớn đến chừng này, đây là lần đầu tiên anh nói nặng lời với cô ta.

Chu Thừa Sâm gọi vô số cuộc, gửi rất rất nhiều tin nhắn. Anh đến Vân Đình, những đồ vật thường dùng trong nhà đều đã được mang đi, đến mức cả căn nhà đều như trở nên ảm đạm trong nháy mắt.

Trên bàn vẫn còn đặt một hộp bánh quy, như thể người vẫn sẽ quay lại.

Anh cũng liên lạc với Lương Tư Mẫn và Đỗ Nhược Phong, cả hai đều nói chưa từng gặp Lộ Ninh, thử liên lạc giúp cũng không gọi được điện thoại của cô.

Những nơi cô thường đến cũng không có.

Vệ sĩ đã để mất dấu, nói lúc bà chủ lái xe rời đi có ghé qua một tiệm 4S, cô lái chiếc xe gửi sửa trước đó đi, để lại chiếc này bảo dưỡng. Mấy vệ sĩ này không biết chuyện xe gửi sửa, hoàn toàn không chú ý chiếc xe bị lái đi, chỉ tưởng bà chủ vẫn còn trong tiệm. Đến khi phản ứng lại thì xe đã rời đi hơn một tiếng đồng hồ.

Đầu óc Chu Thừa Sâm trống rỗng.

Lần thứ hai, thứ ba khi Chu Thừa Sâm quay lại Vân Đình, đều gặp Kỷ Tiêu Nhiên.

Kỷ Tiêu Nhiên cuối cùng cũng không nhịn được, nhíu mày vỗ lên vai Chu Thừa Sâm: “Tôi không biết giữa anh và Lộ Ninh đã xảy ra chuyện gì, nhưng tôi nghĩ anh vẫn nên cho cô ấy một chút không gian, anh không thể ép cô ấy như vậy…”

Giây tiếp theo, nắm đấm của Chu Thừa Sâm trực tiếp đập thẳng vào mặt anh ta.

“Chưa tới lượt cậu ở đây chỉ trỏ.” Chu Thừa Sâm đã nhìn anh ta không thuận mắt từ lâu rồi.

Kỷ Tiêu Nhiên nhìn anh không thuận mắt càng lâu hơn nữa. Anh ta bị một cú đấm đánh ngã xuống đất, cũng lập tức đấm trả lại. Thể hình Chu Thừa Sâm chiếm ưu thế hơn, Kỷ Tiêu Nhiên ba hai cái đã bị khống chế. Lúc này anh ta dựa vào tường bị người bóp cổ, cười lạnh thành tiếng: “Tổng giám đốc Chu không biết chăm sóc thì chi bằng nhường cho tôi. Trước đây khi tôi ở bên cô ấy, tôi chưa từng để cô ấy phải nhíu mày. Anh chẳng qua dựa vào việc cô ấy mềm lòng, hoàn toàn không xứng với cô ấy.”

Hai mắt Chu Thừa Sâm đỏ ngầu, gân xanh trên trán nổi lên. Nhưng dù cơn giận đã đến đỉnh điểm, anh cũng chỉ nói một câu: “Cô ấy là một con người, không phải đồ vật. Cậu xem cô ấy là cái gì?”

Kỷ Tiêu Nhiên tức giận trừng mắt anh.

“Biết cô ấy mềm lòng thì một người ngoài như cậu nên cách xa cô ấy một chút.”



Lộ Ninh không ngờ lần đầu tiên trong đời vào đồn cảnh sát lại là vì chồng mình đánh nhau với người khác. Khi cô bước vào nhìn thấy Chu Thừa Sâm, thật sự rất muốn bổ đầu anh ra xem trong đầu anh rốt cuộc đang chứa cái gì.

Trên mặt Kỷ Tiêu Nhiên và Chu Thừa Sâm đều có vết thương.

Hứa Mặc dẫn luật sư tới bảo lãnh, chuẩn bị đưa người đi.

Lộ Ninh đi cùng đến.

Khi Chu Thừa Sâm nhìn thấy Lộ Ninh, thậm chí còn hoảng hốt trong thoáng chốc.

Anh thậm chí rất sợ cô sẽ đi về phía Kỷ Tiêu Nhiên.

Mãi đến khi Lộ Ninh bước về phía anh, trái tim treo lơ lửng của anh mới hơi buông xuống. Anh giơ tay nắm chặt tay cô, khàn giọng hỏi: “Em đi đâu vậy hả?”

Lộ Ninh không kịp trả lời.

Ký tên, làm thủ tục, bị cảnh sát mắng cho một trận. Cô liên tục cam đoan sau này sẽ không như vậy nữa.

Khi mấy người bước ra khỏi đồn cảnh sát, Hứa Mặc đưa thuốc tới, Chu Thừa Sâm lại đưa cho Kỷ Tiêu Nhiên.

Kỷ Tiêu Nhiên quay đầu đi, giọng lạnh lùng cứng rắn: “Không cần.”

Chu Thừa Sâm vẫn nhét thuốc vào tay anh ta, tiện thể đưa cho anh ta thẻ VIP của bệnh viện tư nhân, cũng nói xin lỗi: “Xin lỗi, nhưng cậu xen vào mối quan hệ giữa tôi và vợ tôi, tôi rất khó giữ bình tĩnh.”

Dù có thêm mười lần nữa anh cũng sẽ đánh cậu ta, nhưng bây giờ anh vẫn phải xin lỗi.

Anh không mong Kỷ Tiêu Nhiên nhận được bất cứ áy náy hay thương hại nào từ Lộ Ninh.

Kỷ Tiêu Nhiên bước nhanh mấy bước kéo giãn khoảng cách, chặn một chiếc taxi bên đường rồi chui vào. Qua lớp kính cửa xe nhìn Lộ Ninh một cái, anh ta không nhịn được nhắm mắt lại, đầu sau đập vào lưng ghế sau.

Quả thật anh ta xen vào chuyện của người khác.



Chiếc xe chạy thẳng về phía nam, đến căn hộ Tùng Lâm. Một căn hộ duplex rộng ba trăm mét vuông, cũng rất gần công ty của anh. Thật ra trước khi kết hôn, phần lớn thời gian anh đều sống ở đây.

Khóa mật mã, lần trước tới đã nhập thông tin. Lộ Ninh ấn vân tay mở cửa, kéo Chu Thừa Sâm vào trong.

“Em chỉ đổi chỗ ở thôi, anh có cần phải như vậy không? Em đã nói rồi, em sẽ không cố ý không nghe điện thoại của anh, không bao giờ như thế. Em ra khỏi tiệm 4S thì ra ven đường mua cá cho Tiểu Quýt, kết quả điện thoại bị móc mất.”

Có lẽ sắp đến cuối năm, trộm vặt hoành hành.

Lộ Ninh quay người lại, nhìn mặt anh thôi cũng thấy xót, giơ tay khẽ chạm một cái. Chu Thừa Sâm không nhịn được nghiêng đầu né đi.

“Thật sự không đi bệnh viện à?” Lộ Ninh nhíu mày nhìn anh.

Chu Thừa Sâm cúi đầu nhìn cô chăm chú, lắc đầu.

“Không đi thì thôi, vậy em bôi thuốc cho anh nha!” Lộ Ninh chỉ mới đến đây một lần, đi được hai bước lại quay đầu hỏi anh: “Hộp thuốc để đâu?”

“Ngăn kéo thứ hai cạnh tủ TV.” Giọng anh rất khẽ, như sợ làm kinh động điều gì.

Lộ Ninh ôm hộp thuốc tới, lại kéo anh lại: “Anh ngồi xuống đi, em với không tới.”

Chu Thừa Sâm ngoan ngoãn ngồi xuống, dường như vẫn không thể tin cô đang ở bên cạnh. Anh giơ tay lên mấy lần, đều không dám chạm vào cô.

Anh khẽ nói: “Anh tưởng em đi rồi.”

“Em đi đâu chứ?” Lộ Ninh thấy buồn cười: “Anh hoàn toàn không nghe em nói. Em đã nói nhiều lần rồi, em không thích kiểu xử lý lạnh. Dù có rời đi em cũng sẽ nghiêm túc nói lời tạm biệt.”

“Anh không phải không nghe em nói, anh chỉ là không tin chính mình.” Chu Thừa Sâm đau đến mức nhắm mắt lại, giơ tay ôm lấy eo cô: “Trong nhà xảy ra chút chuyện, em lại rời đi không nói một tiếng, anh mới rối loạn.”

“Em nghe nói rồi.” Lộ Ninh cảm thấy hơi nặng nề: “Chu Thừa Sâm, thật ra hôm qua Lương Tư Mẫn nói với em, lòng dạ anh quá sâu, em không chơi lại anh.”

Bàn tay Chu Thừa Sâm đang nắm eo cô không nhịn được siết chặt hơn.

“Anh sẽ không.”

Lộ Ninh tiếp tục bôi thuốc cho anh, giọng bình tĩnh: “Nhưng thật ra cậu ấy còn nhắc nhở em một câu, em quá thích cầu toàn, cái gì cũng muốn, sẽ chẳng có được gì. Tối qua em quay về, Kỷ Tiêu Nhiên mang bánh quy đến cho em, còn gửi video và ảnh của Cục Lông. Em vẫn luôn cảm thấy áy náy với anh ta, cũng thấy mình thẳng thắn vô tư, không cần phải giấu giếm gì với anh. Nhưng sáng nay em nhìn thấy tin tức về Đàm Gia, lại cảm thấy hình như em đã làm sai rồi.”

“Anh đã xử lý rồi…” Chu Thừa Sâm không nhịn được chen vào.

“Em biết, em thấy rồi.” Lộ Ninh giữ đầu anh lại: “Anh đừng cử động lung tung, em không đi đâu.”

Chu Thừa Sâm cố gắng kìm nén sự nóng nảy và bất an của mình.

“Em chuyển ra ngoài là vì không muốn lại chạm mặt Kỷ Tiêu Nhiên nữa. Bất kể em có thản nhiên đến đâu, giữ khoảng cách mới là đúng.” Lộ Ninh xoa thuốc cho tan ra, đợi nó thấm một lát rồi bôi thêm lần nữa, sau đó mới buông anh ra, đứng đối diện anh: “Sống riêng cũng không có lợi cho việc hòa hợp. Dù sao chúng ta muốn bắt đầu lại cũng đã làm vợ chồng ba năm rồi. Cho nên em yêu cầu anh chuyển đến đây sống cùng em, căn nhà ở Tây Sơn để trống. Em cũng không muốn anh làm hàng xóm với Đàm Gia. Anh có đồng ý không?”

Chu Thừa Sâm: “Anh không thể nào không đồng ý.”

Lộ Ninh gật đầu: “Nhưng trước tiên vẫn ngủ riêng phòng. Không có ý gì khác, chỉ là em thấy Tiểu Quýt ngủ cùng anh thì xác suất anh bị dị ứng quá cao. Anh và Tiểu Bạch cứ thích nghi một thời gian trước.”

Cô đã không còn nhấn mạnh cái gọi là cảm giác khoảng cách để hòa hợp nữa. Cô đi cất hộp thuốc, chỉ quay đầu lại nói một câu: “Tối qua anh về mà không báo bình an cho em, chuyện nhỏ vậy anh cũng làm không tốt.”

Chu Thừa Sâm hé miệng, muốn nói tối qua tình huống quá hỗn loạn, hơn nữa có một khoảnh khắc anh thật sự cảm thấy cả thế giới đều cho rằng anh và cô không hợp, chỉ có mình anh đang cưỡng cầu vô ích.

Anh không dám liên lạc với cô.

Không có cách nào đối mặt với loại cảm giác chán nản mãnh liệt đó.

“Anh xin lỗi, sẽ không có lần sau.” Anh cam đoan.

Lộ Ninh cất xong hộp thuốc, nhìn anh một cái: “Được, những gì em muốn nói đều nói xong rồi. Em định trước khi bố mẹ em về nước sẽ đi tìm họ, giải quyết chuyện này. Đợi họ về rồi thì khó giải thích rõ lắm. Còn anh, có gì muốn nói với em không?”

Anh im lặng một lát: “Ninh Ninh, anh không phải người vô năng. Chỉ cần em tin anh, anh có năng lực giải quyết tất cả phiền phức, hơn nữa sẽ không để bất cứ ai duỗi tay đến chỗ em. Anh chỉ sợ em vì thấy anh vướng quá nhiều rắc rối mà phán tử hình cho chút tình cảm này.”

Lộ Ninh đi tới, nhìn anh chằm chằm một lúc rồi đột nhiên cúi người ôm anh một cái, khẽ nói: “Anh cũng mệt lắm rồi nhỉ.”

Lúc nào cũng tự mình gánh vác. Người nhà họ Chu thật sự đối xử với anh không tốt. Ai cũng muốn bám lên người anh hút lấy một chút máu, nhưng lại không muốn thật lòng đối đãi với anh.

Quả thật, kết hôn ba năm, Chu Thừa Sâm vẫn luôn đứng phía trước che chắn, cho nên cơ hội cô tiếp xúc với nhà họ Chu thực ra rất ít.

Nhưng còn anh thì sao.

Chu Thừa Sâm vùi mặt vào bên cổ cô, cảm nhận được sự mềm mại và hương thơm trên người cô, giống như trút bỏ hết mọi gánh nặng, mệt mỏi khàn giọng nói: “Cũng ổn, nhưng em hỏi như vậy, anh đột nhiên cảm thấy mình trở nên yếu đuối rồi.”

Lộ Ninh: “Anh cũng có thể yếu đuối mà, chúng ta là người một nhà.”

Người một nhà…

“Vợ.” Chu Thừa Sâm lẩm bẩm một tiếng.

Lộ Ninh khẽ “ừm” một tiếng, coi như trả lời.

“Hôm nay anh đã tìm em rất lâu.” Anh nói.

Lộ Ninh bị anh ôm chặt quá, giọng cũng biến dạng: “Đó là tại anh quá ngốc.”

“Ừm.” Chu Thừa Sâm dùng mặt cọ vào cổ cô: “Anh ngốc quá.”

Qua hồi lâu, hai người mới buông nhau ra. Lộ Ninh kéo vạt áo anh, nhỏ giọng hỏi: “Hai người sao lại đánh nhau vậy?”

“Không muốn nói. Anh nói xấu cậu ta thì chắc em cũng không tin đâu, anh không chắc em sẽ nghiêng về phía anh.” Giọng Chu Thừa Sâm mang theo chút tủi thân.

Lộ Ninh chỉ là không hiểu, tính cách của hai người họ đều không phải kiểu sẽ động tay động chân, đặc biệt là Chu Thừa Sâm, sao lại có thể bốc đồng như vậy.

“Vậy thôi, em cũng không muốn nghe.”

“Vợ.”

“Ừm.”

“Vợ à…”

Lộ Ninh vỗ anh một cái: “Đừng gọi nữa.”



Zit cac cac cac: Thật ra ban đầu lúc làm tui còn hơi cấn về việc nữ chính cứ hay tiêu chuẩn kép, vô lý này kia, nhưng tới chương này thì hiểu ý của tác giả khi bảo nữ chính sẽ không bị khác đi khỏi thiết lập ban đầu mà chỉ yêu bản thân hơn, trở nên tốt hơn, trưởng thành hơn.