Lúc quay về Lộ Ninh vẫn còn hơi chưa hoàn hồn.
Ngồi đờ đẫn, trông như một con búp bê.
Hồi đi học cô đã thích ngẩn người, đôi mắt to, ngũ quan lại quá mức tinh xảo, mỗi khi ánh mắt thả rỗng, phảng phất khiến người ta có cảm giác như đang nhìn một con búp bê mô phỏng nào đó trưng trong tủ kính.
Từ Thi Hạ cảm thấy thật sự chẳng trách mình hay muốn véo véo ôm ôm cô, ai mà có thể từ chối được một mô hình người cơ chứ?
Lúc nãy Từ Thi Hạ rửa mặt súc miệng, thấy ngủ không ngon, đầu óc mơ màng, thế là tiện thể tắm luôn. Giờ tinh thần khá hơn nhiều, vừa lau tóc vừa giơ tay huơ huơ trước mặt cô: “Đang ngẩn ngơ cái gì thế! Cậu vừa đi đâu vậy, tớ tìm cậu nãy giờ, còn tưởng cậu bị người ngoài hành tinh bắt đi rồi.”
Mảng miếng lạnh ngắt, Lộ Ninh cười mồi: “Vừa… Chu Thừa Sâm tới. Trợ lý anh ấy nói anh ấy đau dạ dày, tớ xuống đưa thuốc cho anh ấy…”
Lộ Ninh kể sơ qua một chút.
“Hơ, sao anh ta lại tới nữa, có không giữ mất tiếc ghê à?” Từ Thi Hạ cũng chỉ buột miệng nói. Dù sao chính Lộ Ninh cũng nói rồi, hai người chẳng có mâu thuẫn gì lớn, đột nhiên ly hôn với cả hai có lẽ đều cần một giai đoạn chuyển tiếp đi! Giờ giấy ly hôn còn chưa lấy, nói trắng ra thì vẫn còn là vợ chồng.
Ừm, vợ chồng nhà ai nấy ở.
“Đã sắp ly hôn rồi mà cậu còn lo cho anh ta như vậy, tim cậu sao mềm yếu thế? Anh ta là tổng giám đốc to đùng đấy, cần cậu quan tâm chắc?” Từ Thi Hạ lắc lắc má cô, đứa trẻ này đúng là lòng dạ quá mềm yếu.
Chỉ cần Chu Thừa Sâm muốn, không biết bao nhiêu người sẵn sàng theo anh. Anh cũng đâu phải ông chủ nhỏ mới khởi nghiệp gì, chẳng đáng vì công việc mà liều mạng như vậy. Dù có đau dạ dày đến mấy cũng chưa tới lượt Lộ Ninh phải đi hiến tình thương.
Trừ khi gã đàn ông chó đó cố ý làm vậy.
“Đừng nói là anh ta chơi khổ nhục kế với cậu đấy nhé!”
Lộ Ninh do dự lắc đầu: “Nhưng… không cần thiết mà nhỉ!”
“Sao lại không cần, tớ thấy anh ta căn bản là không muốn ly hôn.” Tối qua Từ Thi Hạ đã có cảm giác này rồi, thấy Lộ Ninh chẳng có phản ứng gì nên không nói ra.
Lộ Ninh quá mềm lòng, lúc nào cũng dùng thiện ý lớn nhất để suy đoán người khác, cũng rất trân trọng sự tử tế mà người khác dành cho mình.
Nói ra thì năm đó Kỷ Tiêu Nhiên cũng dùng cách này để theo đuổi cô.
Trên người Lộ Ninh có một loại phẩm chất riêng rất kỳ lạ, cực kỳ dễ khiến người khác nảy sinh thiện cảm. Hồi mới vào đại học, cô từng tham gia một buổi phỏng vấn tân sinh viên rồi được chia sẻ rầm rộ. Khi ấy bạn bè trong lớp còn chưa quen biết nhau hết thì cô đã nổi tiếng khắp trường rồi.
Khi đó rất nhiều anh chị khóa trên và cả sinh viên cùng khóa nghe danh đến xem, thậm chí không ít người trực tiếp bày tỏ hảo cảm.
Người theo đuổi cô, nói hơi khoa trương một chút thì có thể xếp hàng từ cổng Tây sang cổng Đông.
Kỷ Tiêu Nhiên là người nổi bật lên từ bốn đối thủ cạnh tranh nặng ký nhất. Khi đó người theo đuổi cô quá nhiều, thậm chí còn kinh động đến cả giảng viên trong khoa. Lúc lên lớp điểm danh đến tên cô, còn cố ý nhìn thêm một cái, cười nói: “Quả thật rất xinh, nhưng xinh thế này thì nên tránh xa đàn ông một chút.”
Cả lớp cười ồ lên. Kỷ Tiêu Nhiên, một trong những người theo đuổi vừa hay có mặt, bỗng mở miệng: “Đừng chứ thầy, sao thầy lại tự tay tăng độ khó cho người ta thế này, ít nhất cũng nên để đàn ông tiếp nhận thử thách chứ ạ.”
Anh ta vừa nói vậy, chẳng khác nào nói thẳng: Tôi chính là người muốn lại gần cô ấy.
Trong lớp có không ít người, họ xì lên, bảo anh ta biết giữ ý chút đi.
Lộ Ninh bị trêu đến đỏ bừng cả mặt.
Khi đó Kỷ Tiêu Nhiên không học cùng khoa với bọn họ. Vì theo đuổi Lộ Ninh, anh ta cố ý đến dự thính, nhưng không làm phiền cô, chỉ ngồi ở hàng ghế phía sau. Nam thần khoa Luật, sở hữu gương mặt trai đều có thể cùng lúc quen tám bạn gái, vốn đã rất nổi bật trong lớp học, lần này đến cả giảng viên cũng nhớ mặt anh.
Thầy chỉ vào anh, đùa: “Ý thầy nói chính là kiểu người như em đấy.”
Khi ấy Lộ Ninh đang muốn chuyển chuyên ngành, có yêu cầu về GPA, bình thường học hành vô cùng chăm chỉ, cũng rất tích cực tham gia hoạt động và công việc lớp để tích lũy tín chỉ. Mấy giảng viên môn chuyên ngành đều quen biết cô, cũng khá bảo vệ cô, gặp vài nam sinh cư xử thiếu lịch sự còn sẽ mắng vài câu.
Ban đầu Lộ Ninh thực ra không có ý định yêu đương, nhưng Kỷ Tiêu Nhiên tấn công quá mãnh liệt.
Năm thứ hai Lộ Ninh chuyển sang khoa Luật, anh ta còn nói: “Cậu nói xem, chúng ta có phải là duyên trời định không?”
Nhưng anh ta thực ra lại rất biết tiến biết lùi. Cảm thấy Lộ Ninh sắp phiền thì yên lặng mấy ngày, thấy cô tâm trạng tốt lại liều mạng xâm phạm ranh giới, khiến Lộ Ninh hoàn toàn không có cách nào phát cáu.
Cô không ghét anh ta, nên cũng khoan dung với anh ta rất nhiều.
Một lần trời mưa to, Lộ Ninh bị kẹt trong thư viện, Kỷ Tiêu Nhiên vừa sốt vừa nghe tin chạy tới đón cô.
Cô do dự mấy ngày, cuối cùng cũng mềm lòng nói: “Chúng ta… thử xem nhé!”
Khi đó mưa dầm liên tục, khuôn viên trường ẩm ướt, trong không khí lẫn vài phần lạnh ẩm.
Hai người đi trên đại lộ ngô đồng, xung quanh lác đác người qua lại, giọt mưa rơi lộp bộp trên mặt ô. Hai chữ thử xem nhẹ như tiếng nói mê.
Nhưng Kỷ Tiêu Nhiên nghe rất rõ, đột nhiên nắm chặt tay cô: “Tớ nghe bằng cả hai tai rồi, không được đổi ý đâu.”
Lộ Ninh không nhịn được bật cười.
Bốn năm đại học, họ yêu nhau hai năm rưỡi. Lúc mới bắt đầu, chẳng ai nghĩ Kỷ Tiêu Nhiên sẽ là một người bạn trai tốt, ngoại hình quá nổi bật, tính tình lại nhiệt tình khéo dỗ người, nhìn kiểu gì cũng giống một gã trai đểu.
Nhưng anh ta thật sự xứng đáng với danh hiệu bạn trai kiểu mẫu quốc dân. Tốt đến mức ngay cả kiểu người cực kỳ ghét mấy kiểu anh trai kiêu ngạo như Từ Thi Hạ, cuối cùng khi thấy họ chia tay cũng cảm thấy vô cùng đáng tiếc.
…
Lộ Ninh đột nhiên co người nằm trên ghế sofa, có hơi đau đớn cuộn chặt thân thể lại: “Anh ấy đã đồng ý với tớ rồi mà…”
Cô thì thầm rất khẽ.
Không muốn ly hôn, vậy tại sao lại chủ động nói có thể trả lại tự do cho cô.
Rõ ràng là chính anh nói vậy mà.
Thật ra cô cũng không quá bận tâm, thậm chí đã chuẩn bị tinh thần sẽ sống như thế này cả đời. Nhưng anh nhắc tới, cô sẽ cảm thấy rất biết ơn, bởi cuộc hôn nhân này cũng không phải thứ cô mong muốn.
Hơn nữa, Chu Thừa Sâm hẳn cũng không cho rằng đây là một cuộc hôn nhân tốt đẹp gì.
Chia tay, với ai cũng đều tốt.
Cho nên cô thật sự không hiểu rốt cuộc Chu Thừa Sâm muốn làm gì.
Trong đầu rối tung cả lên. Nụ hôn vừa rồi… Cả người Chu Thừa Sâm bao phủ xuống, Lộ Ninh thậm chí còn có thể cảm nhận được một chút tức giận từ trong tình trạng của anh, nhưng cô thật sự không thấy mình đã chọc giận anh ở chỗ nào.
Dù có giận, sao lại hôn cô?
Kết hôn ba năm, số lần họ hôn nhau ngoài ở trên giường đếm trên đầu ngón tay.
Cô l**m khóe môi, rát rát, hơi đau, khóe miệng trầy mất chút da. Nhưng cô cũng đã cắn anh một cái. Anh vẫn kiên trì hôn xong mới dùng đầu ngón tay ấn nhẹ cằm cô, trầm giọng nói: “Anh xin lỗi.”
Sau đó liền rời đi.
Lộ Ninh đứng nguyên tại chỗ hít sâu mấy lần liền mà vẫn chưa kịp phản ứng, rốt cuộc anh muốn làm gì?
Hay là bên cạnh không có ai, anh cảm thấy cô đơn?
Nhưng anh cũng không phải người buông thả d*c v*ng.
Nghĩ như vậy, Lộ Ninh lại vô cớ nhớ tới đêm trước khi anh đề nghị ly hôn. Khi đó có lẽ tâm trạng anh không tốt, dựa ở đó nhắm mắt nghỉ ngơi. Cô tưởng anh đã ngủ, thấy anh vẫn mặc vest trên người trông quá gò bó, nên đi qua định giúp anh cởi ra. Kết quả tay vừa đưa tới đã bị anh giữ lấy eo kéo cô vào lòng, tách hai chân cô ra để cô ngồi lên người anh.
Anh hỏi cô: “Em định làm gì?”
Giọng điệu lạnh nhạt, như thể chỉ đơn thuần hỏi ý đồ của hành động vừa rồi.
Kiểu người từ nhỏ đã bị bố mẹ quản giáo nghiêm khắc như anh, cực kỳ giữ quy tắc, tâm phòng bị rất nặng. Lộ Ninh chỉ cho rằng mình đã xâm phạm vào khoảng cách an toàn của anh, thế là giải thích một câu: “Em c** đ* cho anh, em sợ anh ngủ như vậy sẽ khó chịu.”
Anh thấp giọng “ừ” một tiếng, cũng không biết là chấp nhận hay không.
“Em không biết anh đang tỉnh.” Cô lại nói.
“Ừ.”
“Nếu anh không thích, lần sau em sẽ không chạm vào anh.”
“Không sao.”
Vậy anh phản ứng lớn thế làm gì, Lộ Ninh oán thầm, thầm nghĩ thế thì em có thể xuống chưa?
Anh thật sự cao lớn cũng rắn chắc, kiểu người tự kỷ luật đến mức b**n th**. Anh không mê tập gym, nhưng cũng không ngăn nổi việc ngày nào cũng luyện tập đều đặn. Mỗi lần bị anh ôm, Lộ Ninh đều cảm thấy mình như bị một ngọn núi đè xuống.
Hơn nữa cô sợ anh khó chịu, là vì sơ mi bó lấy cơ bắp, đúng là có cảm giác bị trói chặt.
Chỉ là cô còn chưa kịp nói thêm gì, anh đã nói: “Vậy thì giúp anh cởi đi.”
Anh cũng đã tỉnh rồi em còn cởi làm gì, anh không có tay à?
Nhưng Lộ Ninh cũng chỉ thầm mắng, rất hiếm khi cãi lại anh trực diện. Có lẽ giữa họ tồn tại một kiểu cảm giác giống như đang xử lý công việc. Với cô mà nói, chuyện này đúng là công việc.
Thế là cô giúp anh tháo cà vạt.
Anh ngửa đầu dựa ở đó, khẽ khép mắt, yết hầu lên xuống, lồng ngực hơi phập phồng. Sau khi uống rượu, cổ anh hơi ửng đỏ.
“Áo sơ mi cũng cởi ra nhé?” Lộ Ninh thấy nhìn thôi cũng đã khó chịu, nên hỏi một câu.
“Ừ.” Anh đáp mơ hồ.
Lộ Ninh nghĩ có lẽ anh thật sự mệt rồi, thế là động tác trên tay cũng nhanh hơn.
“Thắt lưng.”
Cởi xong hàng cúc, anh vẫn nhắm mắt, lại thấp giọng nói thêm một câu.
Lộ Ninh đã hơi mất kiên nhẫn, người này coi mình là hoàng đế chắc?
Nhưng lười so đo với kẻ say rượu, cô vẫn làm theo. Lần này thậm chí còn giơ tay tháo luôn kính của anh, gỡ dây đồng hồ ở cổ tay xuống. Thấy anh hoàn toàn không phản ứng, cô vươn tay vỗ nhẹ lên mặt anh: “Lên giường ngủ đi.”
Thế nhưng ngay giây sau lại bị anh siết chặt vào trong lòng, nụ hôn ướt nóng rơi xuống, hơi thở gấp gáp lại nặng nề.
Lộ Ninh cuối cùng cũng kịp phản ứng, có lẽ ngay từ đầu anh đã tính như vậy, nên mới cố ý để cô c** q**n áo.
Cũng chẳng biết là thú vui quái quỷ gì.
…
Lộ Ninh hoàn hồn lại, bỗng nhiên lại không còn chắc chắn như vậy nữa.
Con người anh nhìn thì lạnh lùng ít h*m m**n, thực ra một khi lên giường thì thật sự chẳng còn là người nữa.
Lộ Ninh có chút đau đớn co người lại, thật sự không có ai để trút bầu tâm sự, cô đành ngẩng đầu nói với Từ Thi Hạ: “Anh ấy đột nhiên hôn tớ, tớ không hiểu anh ấy muốn làm gì.”
Động tác lau tóc của Từ Thi Hạ khựng lại, có chút nghi ngờ lỗ tai mình: “Hả? Vừa nãy á?”
Lộ Ninh kể cho cô ấy nghe từ đầu đến cuối, bao gồm cả quá trình hai người từ kết hôn cho đến chuẩn bị ly hôn.
“Hồi đó lúc liên hôn, thật ra tuổi chị tớ cũng xấp xỉ anh ấy, nhưng anh ấy chỉ đích danh chọn tớ. Tớ đi tìm anh ấy hỏi lý do, anh ấy nói không có lý do gì cả, chỉ là hợp mắt. Ra khỏi nhà hàng thì gặp ngay bạn gái cũ của anh ấy, Đàm Gia, nữ minh tinh đó…”
Khi ấy cô ta vừa mới nổi, ra ngoài là cả đám paparazzi bám theo, nên việc đi lại riêng tư đã phải rất cẩn thận. Vì vậy ngày hôm đó xuất hiện trước nhà hàng có lượng người qua lại không hề thấp, e rằng cũng chẳng phải chỉ là tình cờ đi ngang qua. Là cô ta cố tình xuất hiện.
Đó là lần đầu tiên Lộ Ninh gặp cô ta.
Đàm Gia là kiểu con gái xương tướng đẹp, đứng cạnh anh thật sự rất xứng đôi. Hôm đó cô ta và Chu Thừa Sâm chỉ cần đứng đối diện nhau thôi, cũng đã khiến Lộ Ninh cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi.
Nhưng nhà họ Chu lại không quá coi trọng dung mạo, điều họ để ý nhất là con dâu không được xuất thân từ giới giải trí.
Khi đó Đàm Gia không thể nào từ bỏ sự nghiệp, mà Chu Thừa Sâm thì nhất định phải kết hôn. Ông cụ bệnh nặng, tình thế cấp bách, nên hoàn toàn không cho hai người bất kỳ khoảng đệm nào.
Đàm Gia nói cho cô ta hai năm, đợi sự nghiệp ổn định sẽ thử chuyển sang hậu trường, đến lúc đó mới tính chuyện kết hôn.
Chu Thừa Sâm nói cứ kết hôn trước, trong thời gian nhanh nhất anh sẽ giành được càng nhiều quyền phát ngôn càng nhanh càng tốt, sau này nhà họ Chu nhất định là do anh làm chủ, đến lúc đó cô ta muốn làm gì thì làm.
Đàm Gia không dám cược. Một khi đã kết hôn, nhà họ Chu có cả vạn cách khiến cô ta không thể tiếp tục lăn lộn trong giới giải trí nữa. Cho dù Chu Thừa Sâm có ủng hộ thì cũng có ích gì, ngay cả bản thân anh trong nhà họ Chu cũng còn như đang bước đi trên băng mỏng.
Đàm Gia nói: “Vậy thì chúng ta chia tay đi!”
Chu Thừa Sâm chỉ gật đầu: “Anh tôn trọng lựa chọn của em.”
Đàm Gia cứ ngỡ hai người chỉ là đang giận dỗi nhau. Nhưng cô ta lại nhận được tin tức tiếp theo.
Chu Thừa Sâm đã thay mình sắp xếp xong đối tượng liên hôn.
Lộ Ninh nhớ rất rõ ngày hôm đó trời mưa lất phất. Đàm Gia che một chiếc ô trong suốt, lúc từ ven đường bước tới, đẹp đến mức giống như bước ra từ một tấm poster.
Trên màn ảnh cô ta đã là đại mỹ nhân, nhưng thực ra cô ta còn không ăn ảnh, nhìn ngoài đời còn phải đẹp hơn ba phần, đẹp đến mức khiến người ta vô thức nín thở.
Bàn tay nắm cán ô của cô ta siết đến trắng bệch, trên mặt tuy cười, nhưng đáy mắt lạnh lẽo.
“Đây là vị hôn thê của anh sao?” Đàm Gia đánh giá Lộ Ninh.
Cô ta đứng thẳng người, cao ngạo toát ra từ trong xương cốt, nhưng không khỏi khiến người ta có một cảm giác cô ta mong manh đến mức như sắp vỡ vụn.
Giọng Chu Thừa Sâm vẫn bình ổn: “Hiện tại vẫn chưa phải, tôi còn đang chờ câu trả lời của cô ấy.”
Đàm Gia bật cười lạnh: “Các anh lấy khủng hoảng của công ty người ta ra làm điều kiện, chẳng lẽ còn cho người ta quyền lựa chọn sao?” Thật ra cô ta đang trách anh, miệng nói tôn trọng lựa chọn của cô ta, trên thực tế lại chẳng hề cho cô ta cơ hội để chọn, cũng không hề có chỗ để thương lượng.
Anh quá ích kỷ, cũng quá tuyệt tình.
Sắc mặt Chu Thừa Sâm không hề thay đổi: “Đôi bên cùng có lợi mà thôi.”
“Được, vậy em cũng không giả tạo chúc hai người hạnh phúc nữa. Hy vọng chúng ta sẽ không gặp lại.” Cô ta đưa tay ra, làm tư thế bắt tay.
Chu Thừa Sâm nhìn cô ta một lát, rồi giơ tay chạm hờ vào đầu ngón tay cô ta, gật đầu: “Không gặp lại.”
Lộ Ninh đứng bên cạnh, lặng lẽ lùi ra vài bước.
Sau khi Đàm Gia rời đi, Chu Thừa Sâm quay đầu nhìn cô. Lúc này cô mới tiến lên hai bước, và dường như cuối cùng cũng hiểu vì sao anh lại chọn mình.
“Em và cô ấy đều có một nốt ruồi lệ ở khóe mắt.” Lộ Ninh nói ra: “Anh cố tình chọc tức cô ấy sao?”
Chu Thừa Sâm nhíu mày trầm mặc, không trả lời.
Lộ Ninh dừng lại một chút, tự mình lắc đầu: “Không có gì, em cũng không để tâm. Em và bạn trai cũng vừa chia tay, em cũng vẫn còn rất yêu anh ấy.” Cô cố tìm một điểm đồng cảm với anh.
“Em hận anh?” Anh đột nhiên hỏi.
Nếu Chu Thừa Sâm chọn chị gái, có lẽ đã bớt đi một đôi buồn lòng.
Nhưng anh lại không làm vậy.
Lộ Ninh cũng sẽ không cầu xin anh nương tay, bởi Chu Thừa Sâm nói không phải cô thì cũng sẽ không phải chị cô. Bây giờ là nhà họ Lộ cần anh, chứ không phải một cuộc lựa chọn đôi bên. Với mức độ bạc tình của anh đối với bạn gái cũ mà anh từng yêu, cô không nghĩ mình có thể thương lượng với anh.
Huống chi Lộ Phi hiện tại vẫn là người theo chủ nghĩa không kết hôn. Nếu có một ngày chị ấy thật sự muốn kết hôn, Lộ Ninh hy vọng đó là vì chị ấy cảm thấy hạnh phúc.
Cô cảm thấy ai cũng rất quan trọng, chỉ cô không quan trọng.
“Không hận. Là lựa chọn của chính em.”
“Hợp tác vui vẻ.”
Ba năm rồi, cô tự nhận mình đã làm rất tốt.
Anh chịu buông tay, cô rất biết ơn, nhưng không thể cứ trêu đùa cô như vậy được chứ?
Lộ Ninh hít sâu một hơi, nói với Từ Thi Hạ: “Bây giờ nhà họ Chu đúng là do anh ấy làm chủ rồi. Tớ có xem phỏng vấn, Đàm Gia cũng vừa giành được giải ảnh hậu lần thứ hai, cô ta nói dự định lui về sau, hoặc nghỉ ngơi để lắng lại một thời gian. Giữa họ không còn trở ngại nào nữa. Trước giờ anh ấy đối xử với tớ không tệ, nhưng cũng chẳng thể gọi là thích. Cứ giày vò lẫn nhau cũng không có ý nghĩa, chia tay là tốt cho cả hai. Hơn nữa, chính anh ấy đã nói, nếu tớ cảm thấy không thích ứng được thì anh ấy có thể để tớ tự do, không phải tớ cầu xin anh ấy. Tớ thật sự không biết rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu.”
Từ Thi Hạ đột nhiên nói: “Nhưng… không phải chiếc gương vỡ nào cũng có thể lành lại. Sao cậu biết Chu Thừa Sâm sẽ chọn quay lại với người yêu cũ, chứ không phải là bồi dưỡng tình cảm với cậu chứ?”
Cô ấy thật sự cảm thấy Chu Thừa Sâm có gì đó không đúng lắm.
Lộ Ninh mím môi: “Hai bọn tớ ngoài chuyện lên giường ra, số lần gặp nhau trong một tháng thật sự đếm trên đầu ngón tay. Có khi cả tháng chỉ gặp một lần, bồi dưỡng được tình cảm gì chứ?”
“Anh ta không về nhà thì đi đâu?” Từ Thi Hạ giật mình, chẳng lẽ là ngoại tình trong hôn nhân? Dù là liên hôn không có tình cảm, nhưng như vậy cũng quá ghê tởm, quá uất ức cho Lộ Ninh rồi.
Lộ Ninh lắc đầu: “Cái đó thì không đến mức. Anh ấy bị ám ảnh sạch sẽ về mặt tình cảm. Điều đầu tiên trong ba quy ước sau khi kết hôn chính là hai bên không được ra ngoài tìm người khác.”
“Vậy anh ta không về nhà, là tự ở một mình?” Sao nghe kỳ cục thế.
“Chắc là vậy! Có lúc anh ấy còn gọi video cho tớ, cũng không nói gì, chỉ để tớ nhìn anh ấy gõ máy tính. Tớ thường nghe nghe rồi ngủ quên mất, tỉnh dậy anh ấy vẫn còn đang làm việc. Tớ cảm thấy anh ấy có thể có chút quái gở.”
–
Chu Thừa Sâm: Vì muốn ngày nào cũng lên giường, nên không thể ngày nào cũng về nhà (×)