Hôm Nay Không Hợp Để Ly Hôn

Chương 9



Hai người cùng bước vào thang máy.

Hứa Mặc cảnh giác cao độ, đi nhanh hai bước, chen vào cùng chuyến thang máy.

Vì có Kỷ Tiêu Nhiên ở đây, Lộ Ninh không tỏ thái độ khó chịu với anh ta nữa, nhưng vẫn không thèm để ý đến anh ta.

Kỷ Tiêu Nhiên bấm tầng 18, rồi quay đầu nhìn Lộ Ninh. Lộ Ninh hơi sững sờ, dường như đến lúc này mới nhận ra vì sao cô cảm thấy chữ trên nhãn giấy dán trên bánh quen mắt đến vậy, hóa ra là anh ta.

Thế giới này thật sự quá nhỏ.

“Tầng 19.” Lộ Ninh có chút uể oải nói.

Có lẽ cô cảm thấy sự trùng hợp này khiến người ta khổ sở. Trong dự tính của cô, tốt nhất là vĩnh viễn đừng gặp lại nhau nữa, mỗi người biến mất trong đám đông. Thế giới nhiều người như vậy, chìm lẫn vào biển người mênh mông, đừng ai chạm mặt ai. Có lẽ như thế thì đoạn quá khứ kia, cuộc chia tay không mấy thể diện đó mới có thể bị chôn vùi hoàn toàn. Đó mới là cuộc chia ly thể diện nhất.

Nhưng chuyện trên đời, luôn không như mong muốn.

Giống như cuộc ly hôn mà cô cho là sẽ như nước chảy thành sông, giờ đây cũng trở nên phức tạp.

Cô thất thần trong chốc lát, nghĩ đến sự khác thường của Chu Thừa Sâm, rồi cảm thấy lòng rối bời. Anh đột nhiên lại không muốn ly hôn nữa. Thực ra cô thật sự không quá để tâm. Trước khi anh đề nghị có thể để cô tự do, cô thậm chí còn nghĩ sẽ sống như vậy cả đời.

Nhưng anh đã cho cô hy vọng, rồi lại đích thân dập tắt nó. Nếu anh nhất quyết không muốn ly hôn, thì cô cũng chẳng có cách nào với anh.

Nhưng con người sao có thể nuốt lời, thay đổi xoành xoạch như vậy chứ?

Hơn nữa… rốt cuộc anh đang nghĩ gì, cô thật sự không nhìn thấu.

Rõ ràng chia tay thì tốt cho cả hai, rõ ràng không có cô, anh cũng có người mà anh mong muốn hơn.

Tối qua vốn dĩ anh không định đưa cô về Tây Sơn, chỉ là muốn nói chuyện với cô một chút. Nhưng hai người chẳng hiểu sao nói qua nói lại lại biến thành hơn thua, chẳng ai chịu mở miệng nữa, chỉ làm cho đối phương khó chịu.

Thế nhưng hai người lại quá quen thuộc với cơ thể của nhau. Cô biết làm thế nào sẽ khiến anh cụt hứng, nhưng anh cũng biết nếu làm sao thì có thể khơi dậy h*m m**n của cô.

Cuối cùng không nghi ngờ gì nữa, người thua là cô.

Sự ăn khớp gần như khít khao đó, cùng những phản ứng như có điều kiện đã hình thành với anh, khiến cô vừa xấu hổ vừa bất lực.

Sao lại vô dụng đến thế chứ! Lộ Ninh.

Cô âm thầm oán trách chính mình. Cả người khó chịu, tim cũng khó chịu, hận không thể túm Chu Thừa Sâm lại đánh cho một trận, nhưng lại hoàn toàn không muốn gặp anh.

Kỷ Tiêu Nhiên xách túi mèo giúp cô, lúc này liếc nhìn qua ô cửa nhỏ của túi mèo một cái, khen: “Mèo rất đẹp.”

Lộ Ninh hoàn hồn, giọng khàn khàn: “Cảm ơn.”

“Cục Lông cũng theo anh tới đây, nếu em muốn…” Anh ta định nói em có thể đến thăm nó, nhưng dừng lại một lát rồi đổi lời: “Anh có thể gửi cho em xem ảnh hiện tại của nó.”

“Nó vẫn ổn chứ?” Giọng Lộ Ninh cũng hơi nghẹn rồi, đột nhiên chỉ mong thang máy đi nhanh hơn một chút.

Cảnh tượng này, cô không thể ở thêm một khắc nào nữa.

Kỷ Tiêu Nhiên dường như nhếch môi, nhưng trong giọng nói không hề có ý cười: “Không được tốt lắm… nhưng cũng chẳng có gì không ổn.”

Giọng anh ta có một thoáng ngập ngừng, mang theo hàm ý sâu xa, không biết là đang nói về con mèo, hay mượn mèo để nói chính mình.

Lộ Ninh cắn môi, hơi cúi đầu xuống.

Kỷ Tiêu Nhiên biết mình vẫn để cảm xúc lộ ra. Ba năm rồi, cứ tưởng thời gian có thể xoa dịu tất cả, nhưng chỉ cần chạm mặt một lần, toàn bộ sự bình tĩnh và lý trí của anh ta đều vỡ vụn tan tành. Anh ta muốn hỏi cô vì sao lại đối xử với anh ta như vậy, vì sao có thể nhẫn tâm đến thế.

Nhưng anh ta cũng biết bây giờ cô đã là vợ của người khác, ngay cả lập trường để chất vấn, anh ta cũng không có.

“Đinh…” thang máy đến nơi. Kỷ Tiêu Nhiên tỉnh táo lại, rồi trong phút chốc cảm thấy như được giải thoát. Bước ra khỏi cánh cửa này, hai người lại trở thành người xa lạ.

Nhưng ngay sau đó là không cam lòng.

Anh ta đặt túi mèo xuống, lạnh nhạt nói lời tạm biệt, nhưng khi đi tới cửa lại đột nhiên quay người, giữ cửa thang máy, ánh mắt chăm chú nhìn cô: “Muốn xem ảnh của Cục Lông không? Nó rất nhớ em. Lúc đầu không thấy em, mỗi ngày nó đều kêu trong nhà, tìm khắp nơi.”

Anh ta biết Lộ Ninh mềm lòng, cũng biết mình không nên quấy rầy cô nữa. Nhưng lúc này, anh ta chỉ hy vọng, hy vọng giản đơn, có thể có một chút liên hệ nào đó với cô, dù chỉ là gửi cho cô một tấm ảnh của Cục Lông.

Anh ta không đợi câu trả lời của cô, trực tiếp lấy điện thoại ra, mở mã QR của mình cho cô.

“Kết bạn đi.”

Lộ Ninh trầm mặc một lúc, cuối cùng vẫn quét mã.



Chu Thừa Sâm họp suốt hai tiếng đồng hồ. Hứa Mặc đặt sẵn cơm văn phòng cho anh. Anh chẳng có khẩu vị, ăn được vài miếng liền bỏ xuống, ngồi trước máy tính xử lý công việc.

Bên tay anh là từng chồng hồ sơ cao như núi, đều đang chờ anh xem qua.

Hứa Mặc ấp úng muốn nói lại thôi suốt mười phút. Chu Thừa Sâm bỗng ngẩng đầu liếc anh ta một cái, lời ít ý nhiều: “Nói.”

Hứa Mặc âm thầm động viên bản thân, làm công tác tư tưởng mấy giây rồi mới mở miệng: “Hôm nay bà chủ gặp người quen, tôi có… tra qua một chút.”

Thật ra cũng chẳng cần tra. Vài năm trước Hứa Mặc đã từng sắp xếp hồ sơ của người này rồi, ngôi sao sáng của khoa Luật, vừa tốt nghiệp đã vào một văn phòng luật danh tiếng, làm luật sư phi tố tụng. Năm nay anh ta dẫn theo cả một đội ngũ gia nhập Phi Ninh, trực tiếp dọn cả studio sang đây.

Phi Ninh là công ty của chị gái Lộ Ninh, Lộ Phi.

Nếu nói tất cả những chuyện này chỉ là trùng hợp, thì khó tránh cũng trùng hợp quá.

Nhưng đủ loại dấu hiệu lại cho thấy, hai bên hẳn là đều không biết trước. Đặc biệt là Lộ Phi, chuyện Lộ Ninh yêu đương thời đại học cô không nói rõ với gia đình, nhà họ cũng chỉ biết có một người như vậy, nhưng cụ thể là người thế nào thì cũng không rõ.

“Kỷ Tiêu Nhiên đã đến Thành phố Diễn, hiện đang ở ngay dưới lầu nhà bà chủ.” Hứa Mặc vẫn nói ra, rồi không nhịn được quan sát sắc mặt ông chủ.

Gương mặt đó xưa nay không có nhiều biểu cảm, nhưng dù vậy cũng có thể nhìn ra rất rõ cả người anh đã lạnh hẳn đi trong nháy mắt.

“Chắc là ngoài ý muốn thôi, bà chủ hẳn là không biết, người kia cũng không phải cố ý. Nhà là anh ta thuê từ tháng trước.” Hứa Mặc vội vàng bổ sung thêm một câu.

Khi đó bà chủ vẫn còn ở Tây Sơn, là đột nhiên dọn ra ngoài.

Chu Thừa Sâm kéo nhẹ cổ áo: “Hôm nay cảm xúc của cô ấy thế nào?”

Trong lòng Hứa Mặc gào thét: tệ, rất tệ, cực kỳ tệ. Trước đây cô chưa từng như vậy, giờ còn giận cá chém thớt lên anh ta. Cũng không biết tối qua sếp đã làm chuyện thiếu đạo đức gì nữa.

“Không được tốt lắm, cũng không muốn để ý đến tôi. Sau khi tôi đưa cô ấy về, cô ấy sắp xếp cho mèo ổn thỏa rồi lại ra ngoài. Hôm nay có hẹn với người khác, chắc là khách hàng.”

Chu Thừa Sâm không nói thêm gì nữa, chỉ nói một câu: “Ra ngoài đi.”

Hứa Mặc đi ra.

Chu Thừa Sâm tháo kính, day ấn đường, rồi gửi tin nhắn cho Lộ Ninh.

“Dọn về ở đi, anh qua đón em.”



“Không!”

Lần đầu tiên Lộ Ninh từ chối anh một cách thẳng thừng như vậy. Thậm chí nếu anh đang ở trước mặt, cô còn muốn đá anh một phát.

Mấy người hẹn nhau ở một quán lẩu tên là “Ngô Đồng Lý”. Nhà hàng nằm khá hẻo lánh, phải vòng qua mấy khúc mới vào được. Phòng riêng trên lầu hai được trang trí theo phong cách Tân Trung Hoa. Lộ Ninh là bạn với chủ quán, hôm qua đã ngỏ trước, mở cửa của sân sau. Trong điện thoại, Lộ Ninh bảo bạn của Đại La lái xe vào trong, xem xe trước rồi lại vừa ăn vừa nói chuyện.

Một chiếc Lamborghini trắng chạy vào, là chiếc Aventador, ngoại hình nguyên bản từ hãng, không hề chỉnh sửa, hẳn là lần đầu đem đi độ.

Xe cũng chưa chạy mấy lần, trông rất mới.

Lần trước không mang xe tới, trợ lý chỉ quay video, mô tả đại khái, nhưng Lộ Ninh vẫn quen tận mắt xem xe tại chỗ.

Đại La và Lâm Úc Thanh đều có mặt, đi theo sau Lộ Ninh. Hai người đều là đàn ông to lớn cao mét tám, trông chẳng khác gì hai vệ sĩ.

Bạn của Đại La họ Tống, tên một chữ là Nham. Tống Nham không cao lắm, chưa tới mét bảy lăm, dáng người gầy gò thư sinh, đeo một cặp kính cận không gọng. Vừa gặp đã cúi người bắt tay Lộ Ninh: “Bà chủ Lộ.” Anh ta không khỏi cảm khái điều kiện thân thể thế này mà không ra mắt thì đúng là tiếc. Nhỏ nhắn tinh xảo, đầu nhỏ khung xương nhỏ, da trắng, còn xương thịt cân đối, đường cong rất đẹp, chắc chắn rất ăn hình. Nhưng lập tức lại tự cười mình tầm thường. Người ta bản thân đã là chủ, chuyên làm tiệm độ siêu xe, gia cảnh hẳn là rất khá, chắc cũng chẳng hứng thú gì với giới giải trí.

Lộ Ninh thấy anh ta hơi quen, còn chưa kịp phản ứng thì có một người bước xuống khỏi xe. Đôi chân dài sải xuống, thân người nghiêng ra, rồi đóng cửa xe, liền mạch gọn gàng.

Đại La không nhịn được “wow” một tiếng.

Lâm Úc Thanh lại không khỏi đặt hờ tay lên vai bà chủ, như sợ cô có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

“Ngôi sao lớn đó!” Đại La kéo tay Tống Nham: “Cậu cũng không nói là cậu làm trợ lý cho minh tinh nha!”

Trợ lý của Đàm Gia có một gương mặt rất đại chúng. Trong ống kính quay Đàm Gia thường hay lọt vào hình, nhưng ngoài đời nhìn thấy thì vẫn rất khó nhận ra.

Nếu nhận ra sớm hơn một chút, có lẽ Lộ Ninh đã không nhận đơn làm ăn này.

Đàm Gia vừa nói xong câu “Chỗ này đúng là khó tìm thật” liền sững người lại. Người trước mắt không tính là quá quen, nhưng gương mặt ấy thì tuyệt đối không xa lạ. Cô ta chỉ gặp qua vài lần, nhưng trong ký ức đã tua đi tua lại vô số lần.

Bởi vì từ đầu tới cuối cô ta đều không thể hiểu, vì sao Chu Thừa Sâm lại chọn một người như thế này.

Cô ta hoàn toàn không có bất kỳ thành kiến nào với Lộ Ninh, chỉ là kiểu tính cách và ngoại hình của cô gái này, đáng lý không nằm trong phạm vi thẩm mỹ của Chu Thừa Sâm mới đúng.

Cô ta không đi dự đám cưới, nhưng bạn bè đi dự đã gửi cho cô ta video và ảnh. Cô ta nhìn thế nào cũng thấy người đứng cạnh Chu Thừa Sâm không mấy xứng đôi với anh. Nghĩ đi nghĩ lại, nghiền ngẫm mãi, đến cuối cùng cũng bắt đầu hoài nghi có phải mình quá không buông bỏ được, nên mới sinh ra hận ý méo mó và thành kiến hay không.

Vì thế mấy năm nay cô ta thậm chí còn không dám quay về Thành phố Diễn.

Chỉ là không ngờ lại chạm mặt nhanh như vậy.

Thành phố này đúng là nhỏ thật.

Nhưng ba năm sau, giờ phút này khi lại đối diện trực tiếp, phản ứng đầu tiên của cô ta vẫn là: Thật sự chẳng giống vợ của Chu Thừa Sâm chút nào cả!

“Lộ Ninh.” Đàm Gia bước lên trước, đưa tay ra: “Không ngờ lại là cô, trùng hợp thật.”

Cô ta cố gắng tỏ ra đúng mực và phóng khoáng, như thể đã sớm quên hết chuyện cũ, không hề có khúc mắc gì.

Lộ Ninh giơ tay nắm lấy tay cô ta: “Trùng hợp thật.”

“Xem xe trước đi!” Tống Nham đột ngột lên tiếng, phá vỡ bầu không khí kỳ quái giữa hai người.

Anh ta hoàn toàn chưa từng liên hệ “bà chủ Lộ” này với Lộ Ninh, nhưng cái tên Lộ Ninh thì anh ta đã nghe không chỉ một lần. Anh ta làm trợ lý cho Đàm Gia chưa lâu, nhưng lời khuyên duy nhất mà trợ lý tiền nhiệm để lại chính là đừng nhắc tới Chu Thừa Sâm, cũng đừng nhắc tới vợ của anh. Đó là mối tình đầu của sếp, là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau. Thời điểm nhà họ Chung khó khăn nhất đều là Chu Thừa Sâm che chở cho cô ta. Trưởng thành thì ở bên nhau tuy chỉ nửa năm, nhưng tình cảm rất sâu đậm, nhà tân hôn cũng đã đi xem rồi, chỉ tiếc bị bà Chu chen ngang một chân.

Lâm Úc Thanh và Đại La liếc nhìn nhau, rồi ai nấy khẽ lắc đầu, vẫn là đừng xen vào thì hơn.

Đợi mấy người xem xe xong vào phòng riêng, nồi lẩu được bưng lên, hơi nóng bốc lên nghi ngút, bầu không khí cuối cùng cũng dịu đi nhiều.

Đàm Gia ngồi bên tay phải của Lộ Ninh. Món ăn đã gọi sẵn từ trước, cô ta liếc qua thực đơn rồi chỉ mang tính tượng trưng gọi thêm một phần hoàng hầu, không gọi thêm món nào khác.

Cô ta khép thực đơn lại, nghiêng đầu nói với Lộ Ninh một câu: “Mấy năm rồi tôi không gặp Chu Thừa Sâm, nên đến cả chuyện cô mở tiệm cũng không biết. Thật ngại quá, sớm biết vậy tôi đã đích thân tới thăm cô sớm hơn rồi.”

Lộ Ninh vừa xem xe xong, lúc này đang cẩn thận lau tay. Khi hơi cúi đầu xuống, phần cổ nghiêng lộ ra, một mảng đỏ sẫm kéo dài từ làn da hở vào trong cổ áo. Cô đã cố tình buông tóc xuống, nhưng vẫn không che hết. Ánh mắt Đàm Gia hơi lệch đi, nụ cười trên mặt cũng nhạt dần.

Cô ta đã đánh giá quá cao bản thân mình rồi.

Nhiều năm như vậy, cô ta vẫn rất để tâm.

Câu nói này là để phủi sạch quan hệ với Chu Thừa Sâm, Lộ Ninh nghe ra được. Nhưng thật ra cô cũng không để ý. Chu Thừa Sâm qua lại với ai, đi gặp ai, cô chưa bao giờ hỏi đến.

“Chỉ là tùy tiện tìm chút việc làm thôi.” Giọng Lộ Ninh nhàn nhạt, dịu dàng lịch sự, không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.

Nhưng không hiểu vì sao, cô có cảm giác tâm trạng mình hơi tệ.

Có lẽ là vì tin nhắn của Chu Thừa Sâm.

Bữa ăn trôi qua trong trạng thái lơ đãng. Phương án không sửa lớn, toàn xe thay body kit, đổi màu, nội thất thiết kế lại. Bạn thân Lương Tư Mẫn có một chiếc Lamborghini, cô từng mượn chơi mấy lần, cũng không tính là xa lạ. Dòng Aventador mùa hè dễ bị nóng, nên sẽ lắp thêm két nước làm mát dành cho đường đua.

Ngoại hình tổng thể cần sửa nhiều, Đàm Gia còn hơi muốn làm lại khung xe, nhưng vẫn chưa chốt, có lẽ sau này còn phải bàn thêm.

Lộ Ninh tiễn họ rời đi. Đại La đi tiễn Tống Nham, Lâm Úc Thanh lái xe đưa cô về nhà, nửa đường hỏi một câu: “Bà chủ, chị không sao chứ?”

Lộ Ninh lắc đầu: “Không sao.”

Nhưng cô vẫn cúi đầu không nói một lời.

Điện thoại reo không biết là lần thứ mấy, Lộ Ninh vẫn cúp máy.

Cô không muốn để ý tới Chu Thừa Sâm, mỗi người đều bình tĩnh lại một chút đi!

Chỉ là chưa yên ổn được đến năm phút, Lâm Úc Thanh còn chưa đưa Lộ Ninh về tới nhà thì chị gái cô đã gọi điện tới.

“Qua đây dẫn chồng em về đi, cậu ta đến công ty chị làm ôn thần kìa, cả một tầng lầu đang bàn tán về cậu ta đấy, chẳng ai làm việc nổi nữa.” Lộ Phi đang bận, nói rất nhanh.

Phi Ninh trực thuộc tập đoàn Thịnh Hòa của Chu Thừa Sâm. Tuy vận hành độc lập, nhưng Thịnh Hòa nắm cổ phần, nói cho cùng cũng xem như ông chủ lớn xuống thị sát.

Nhưng Lộ Phi biết rõ, cậu em rể này của mình chẳng hề có hứng thú gì với Phi Ninh. Những năm qua sở dĩ vẫn để mắt tới cũng chỉ là vì nể mặt Lộ Ninh.

Lần này sang đây cũng không nói rõ là để làm gì.

Vấn đề chắc chắn vẫn nằm ở Lộ Ninh. Vì thế chị ấy mới gọi điện cho Lộ Ninh.

Chuyện Lộ Ninh muốn ly hôn với Chu Thừa Sâm, cô không nói cho bất kỳ ai. Bố mẹ hiện giờ không ở trong nước, chị gái cũng không quản cô nhiều. Cô không muốn nói ra để làm mọi chuyện rối tung lên, càng không muốn ai cũng hỏi cô vì sao.

Đặc biệt không muốn để chị gái biết.

Năm đó đồng ý kết hôn, cô đã mang tâm thế thoải mái mà làm đám cưới. Cô nói Chu Thừa Sâm khá tốt, ngoại hình và gia thế đều nổi bật, nhân phẩm nhìn cũng ổn, không phải kiểu người sẽ lăng nhăng ở bên ngoài.

Những năm kết hôn, về nhà cô chưa từng nói bất kỳ điều gì không tốt về Chu Thừa Sâm, chính là không muốn bất kỳ ai cảm thấy áy náy.

Chu Thừa Sâm rõ ràng biết cô để tâm nhất điều gì.

Anh rõ ràng là cố ý.

Đầu dây bên kia, Lộ Ninh sắp muốn nghiến nát răng hàm sau. Cô nắm chặt tay, cuối cùng lại chỉ đấm một cái vào đùi mình, vừa bảo Lâm Úc Thanh tấp xe vào lề cho cô xuống, vừa gọi điện cho Chu Thừa Sâm. Điện thoại kết nối, chưa đợi anh lên tiếng, cô đã không nhịn được nói: “Chu Thừa Sâm, sao anh lại như vậy chứ!”

Giọng Chu Thừa Sâm điềm tĩnh ổn định, mang theo một chút âm u và ý đe dọa: “Ninh Ninh, nếu em không muốn nói chuyện với anh, anh không ngại dùng cách khác để nói chuyện với em.”

Lộ Ninh cắn môi.

Phía trên xương quai xanh vẫn nhói đau, vết thương sau lưng cũng âm ỉ đau. Tối qua lúc anh hôn cô, cô đã nói một câu: “Đừng để em ghét anh.”

Hai người vốn đang yên ổn, ly hôn cũng có thể rất thể diện.

Nhưng anh lại nói: “Nếu em kiên quyết muốn ly hôn, vậy anh không ngại để em ghét anh, hoặc hận anh.”

Giọng Chu Thừa Sâm lại vang lên, mang theo chút thản nhiên chắc chắn rằng cô sẽ quay về: “Anh bảo Hứa Mặc đi đón em, tối nay ăn cơm cùng chị em.”

Rồi tiện thể đưa cô về nhà.



Chu Thừa Sâm, anh làm kiểu này là không theo đuổi lại được vợ đâu!!

(Chu Thừa Sâm không phải để uy h**p Ninh Ninh đâu, anh chỉ là đi xem tình địch thôi…)