Hôn Lễ Hoang Đường

Chương 5



Tôi đoán tối hôm qua cô ta ở chỗ Thương Chước, đã thăm dò biết được tôi kiểm tra Thương Chước rồi.

 

Nhưng cô ta không dám có hành động quá lớn.

 

Cho nên cô ta chỉ biết là tôi đã kiểm tra Thương Chước, không biết tôi kiểm tra ra những gì.

 

Thế là hôm nay cả ngày đều đang bẫy tôi.

 

Tôi cười ra tiếng, đè nén nỗi đau nhói trong trái tim, ác liệt mở miệng:

 

"Tôi đã thấy được tất cả, hai người tằng tịu với nhau, phản bội.”

 

"Tiểu Chanh Tử thân ái của tôi, bạn thân tốt của tôi. Cậu thật sự rất tốt với tôi!"

 

Trình Tử siết chặt mép váy, quay sang, lại bị tôi cưỡng ép kéo ra.

 

Cô ta nháy mắt với Thương Chước trước mặt.

 

Nhưng Thương Chước không nhìn thấy.

 

Ngoài cửa sổ có trưởng bối chào hỏi anh ta, anh ta mở cửa xe đi xuống.

 

Trình Tử muốn cùng xuống xe, tôi túm cổ tay cô ta.

 

"Chạy cái gì?"

 

Tôi lạnh giọng nói: "Chẳng lẽ không phải mọi chuyện đang phát triển theo dự tính của cậu sao?”

 

"Trước khi kết hôn, tôi phát hiện ra hai người đồng thời phản bội, sau đó tôi chia tay, cậu lên chính thất.”

 

"Cậu tự để lộ còn không sợ, tôi tận mắt nhìn thấy lại có gì sợ đây? Kết quả không phải cũng như thế sao?"

 

Trình Tử không tiếp tục giãy dụa, quay sang, cắn môi nhìn tôi.

 

Tôi bình ổn tâm trạng, bình tĩnh nói:

 

"Cậu đã biết tôi kiểm tra Thương Chước rồi, hôm nay còn dám tới diễn tập, không phải chỉ là muốn thăm dò xem tôi có thái độ gì sao?”

 

"Hiện giờ tôi sẽ nói cho cậu biết tôi có thái độ gì!”

 

"Tôi sẽ không làm theo kế hoạch của cậu, tôi sẽ kết hôn, đi đăng ký với Thương Chước."

 

Tôi nhìn vẻ mặt Trình Tử kinh ngạc, cười châm chọc.

 

"Cậu không tin lãng tử quay đầu, tương tự, tôi cũng không tin.”

 

"Con em nhà giàu, ai mà không phải có một người trong nhà, một đống bên ngoài chứ?”

 

"Cậu cảm thấy, tôi không có chút tư tưởng giác ngộ đó mà gả cho Thương Chước sao?”

 

"Ngược lại là cậu, cậu động lòng với Thương Chước rồi nhỉ?”

 

"Thế nhưng, anh ta thật sự có cậu ở trong lòng sao? Cho dù là dùng thân phận người thứ ba, chứ không phải một thứ đồ chơi?”

 

"Cậu sẽ không ngốc đến mức tin tưởng mấy lời dỗ ngon dỗ ngọt của anh ta chứ?”

 

"Cậu có tin hiện giờ tôi lập tức nói ra chuyện tối ngày hôm qua, Thương Chước sẽ lập tức ném cậu ra bên ngoài, sau đó quỳ gối bên chân của tôi cầu xin tôi tha thứ hay không? Bởi vì cảm thấy có lỗi với tôi, anh ta sẽ càng quý trọng tôi thêm mấy năm.”

 

"Vậy thì cậu đoán xem, anh ta sẽ đối xử với cậu như thế nào?"

 

Hốc mắt Trình Tử ngập lệ nóng.

 

Trái tim tôi siết chặt, hít sâu một hơi.

 

Vẫn không nhịn được nức nở nói: "Cậu vì người như anh ta mà bỏ qua hơn hai mươi năm tình cảm của chúng ta, phản bội tôi sao?"

 

Trình Tử gục xuống ôm đầu, dùng tay bịt lỗ tai.

 

Tôi quay sang, cũng không kiềm chế nước mắt.

 

Đau.

 

Thật sự quá đau.

 

Thứ cắm rễ ở trái tim, dây dưa khó gỡ suốt mấy chục năm bị mạnh mẽ rút ra.

 

Kéo ra mang theo cả m.á.u thịt, đau đến mức tôi sắp ngạt thở.

 

"Sao em lại khóc?"

 

Thương Chước ngồi vào ghế lái phụ, phát hiện điểm không hợp lý.

 

Lúc quay sang, anh ta bỗng nhiên nhíu mày.

 

"Trình Tử, cô nói cái gì với Lâm Trản đấy? Sao lại khiến cô ấy khóc?"

 

Anh ta xuống xe, chen vào chỗ ngồi phía sau, trầm giọng nói:

 

"Trình Tử, cô đi qua xe của đoàn phù dâu ngồi đi."

 

Sắc mặt Trình Tử tái đi, mím môi, nhìn Thương Chước khó có thể tin.

 

"Nghe không hiểu lời tôi sao?"

 

Thương Chước nghiêm nghị hạ lệnh đuổi khách.

 

Trình Tử lau nước mắt, đóng sập cửa rời đi.

 

Thương Chước ôm tôi vào trong lòng, giọng điệu mềm mại hỏi:

 

"Bé cưng, em nói cho anh biết, vừa rồi rốt cuộc hai người hàn huyên cái gì?"

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com