Hôn Lễ Hoang Đường

Chương 7



"Em biết tất cả mọi chuyện, còn nhịn xuống không nói, chính là vì hôm nay làm nhục anh như này? Lâm Trản, em đúng là có bản lĩnh."

 

Tôi cười nhạt: "Thương Chước, anh quá tự cho là đúng."

 

"Anh đoán xem, tại sao tôi muốn đổi khâu lời thề đến cuối cùng?"

 

Thương Chước nhíu mày lại, ánh mắt híp lại lộ ra sự sắc bén.

 

"Bởi vì tôi muốn hoàn chỉnh đi qua hôn lễ này, tôi muốn thấy pháo hoa tối nay."

 

"Tôi dừng công việc, chuẩn bị lễ cưới tròn một năm."

 

"Bản thảo thiết kế sửa đi sửa lại, bôn ba các nơi liên hệ đại thần hoa nghệ, đại thần giấy nghệ. Tìm vật liệu, tìm công ty đạo cụ, bảo đảm xác suất hậu kỳ thành công cao, tôi muốn xác đến mỗi một chi tiết nhỏ.”

 

"Áo cưới thử trên trăm cái, giày cưới cũng đổi vô số đôi, trang điểm cũng thử mấy chục lần."

 

"Thương Chước, không có một người đàn ông nào đáng giá để tôi trả giá nhiều tâm huyết như vậy để làm một hôn lễ với anh ta."

 

"Có lẽ đây sẽ là hôn lễ duy nhất trong đời tôi."

 

"Hoàn chỉnh đi qua hôn lễ hao phí tâm huyết này, quan trọng hơn nhục nhã anh nhiều."

 

"Anh không phát hiện, quay chụp hôn lễ hôm nay, ống kính đều không điều chỉnh tiêu điểm quay anh sao?"

 

"Hôn lễ này, tôi tự bỏ ra là được."

 

Gương mặt Thương Chước nén giận, môi mỏng nhấp thành một đường thẳng.

 

Một đôi mắt đen nhánh nhìn tôi chằm chặp.

 

"Ý của em là, em muốn kết thúc với anh?"

 

Tôi hít sâu một hơi.

 

"Tôi nghĩ, câu không đồng ý kia của tôi đã biểu đạt rất rõ ràng."

 

Thương Chước trầm mặc trong chốc lát, run giọng nói: "Lâm Trản, em nghĩ cho rõ ràng. Em rời khỏi anh thì sẽ không tìm được người có điều kiện tốt hơn anh đâu."

 

Tôi cười.

 

"Tại sao phải tìm? Tôi có công việc, có tiền tiết kiệm, có đầu óc, có bản lĩnh, một mình tôi cũng có thể sống rất giàu có vui vẻ."

 

"Anh không cần hôn nhân thành toàn sự nghiệp của anh, tương tự, tôi cũng không cần hôn nhân thành toàn bất kỳ thứ gì của tôi."

 

Vẻ mặt Thương Chước lạnh lùng, đường cằm căng thẳng.

 

Ánh đèn tái nhợt chiếu trên vai anh ta, giống che kín một tầng sương.

 

"Lâm Trản, em đừng hối hận."

 

"Tôi không hối hận."

 

Ta quay người, thẳng lưng dọc theo đường nhỏ cát đá, kiêu ngạo rời đi.

 

Chỉ là nước mắt vẫn chảy xuống theo cằm ở ven đường.

 



 

Tôi ở khách sạn ba ngày.

 

Rút sim điện thoại ra, xóa tất cả phần mềm xã giao.

 

Qua ba ngày cá ướp muối.

 

Lúc đi từ khách sạn ra, tôi cảm thấy mắt cũng không tập trung

 

Tôi gọi xe, đi tới chỗ Thương Chước.

 

Thảm đỏ phủ lên trên bãi cỏ bị xé rách nát, chữ hỉ trên cửa sắt cũng bị giật xuống vò thành một cục ném lên mặt đất.

 

Trong biệt thự không có một ai, các nơi đều có vết tích từng bị phá hủy.

 

Ghế sofa nghiêng lệch, bình hoa vỡ ở một chỗ.

 

Xem ra Thương Chước từng nổi giận ở đây.

 

Tôi rón rén lên lầu, bắt đầu thu dọn đồ đạc của tôi.

 

Phần lớn đồ đạc của tôi đều là Thương Chước mua, sau khi để lại đồ, thứ tôi có thể mang đi rất ít.

 

Một túi hành lý là có thể đựng hết.

 

Lúc cầm theo túi hành lý xuống tầng, tôi đối mặt với Thương Chước ngửa mặt nằm ở trên đại sảnh sàn nhà.

 

Đầu tóc anh ta rối tung, quần áo lộn xộn.

 

Đầu ngón tay cầm điếu thuốc, hít một hơi, sau đó ấn dập tắt trên sàn nhà.

 

Gương mặt kiêu ngạo kia ẩn trong làn khói trắng mờ mịt, có cảm giác đẹp đẽ hoang đường mất tinh thần.

 

Hơi thở tôi nghẹn lại, tăng tốc bước chân xuống lầu.

 

"Đừng đi."

 

Lúc đi ngang qua Thương Chước, anh ta khàn giọng lên tiếng.

 

Bước chân tôi không ngừng lại.

 

"Anh kêu em đừng đi!"

 

Anh ta gầm thét.

 

Đứng lên, hai ba bước đã đuổi theo tôi.

 

Một cước đá văng túi hành lý của tôi, túm bờ vai của tôi quay về phía anh ta.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com