Hồng Đậu Ký

Chương 4



 

Hôm sau ta tỉnh dậy đã quá trưa.

 

Tỳ Bà mang cơm tới, ngồi bên giường lo lắng:

 

“Hồng Đậu, ngươi không sao chứ? Lúc Thế t.ử đi nói ngươi mệt, dặn chúng ta đừng làm ồn, kết quả ngươi ngủ đến tận giờ này.”

 

Ta ngồi dậy, khoác áo ngoài, mắt đờ đẫn:

 

“Mệt thật… kiếm tiền đúng là không dễ.”

 

May mà quân kỷ Bắc Mông nghiêm ngặt, phần lớn thời gian hắn không ở Phất Thủy Uyển.

 

Nếu không… bốn mươi tám lượng mỗi năm này, ta có mạng kiếm, chưa chắc có mạng tiêu.

 

06

 

Xuân qua hạ tới, cây dương trong chủ viện từ chồi non sang lá vàng, cành khô lại nở bông trắng. Hai lượt thay đổi, vậy mà từ ngày ta dọn vào Phất Thủy Uyển đã tròn hai năm.

 

Quyển 《Phất Thủy Thực Đơn》 của ta cũng đã viết thành ba cuốn dày.

Danh sách hải sản, thịt gia súc, gia cầm, món chay tạp đều viết xong, hiện tại đang ghi mục điểm tâm.

 

Vì các đầu bếp được tuyển vào không ai giỏi làm bánh, quản gia còn đặc biệt điều một người từ vương phủ tới.

 

Đầu bếp người Hán họ Đinh, vốn là chủ bếp Vọng Xuân Lâu ở Nam Đô, sau được tuyển vào hoàng cung Nam Đô, làm việc tại Ty Ngự Thiện – cục điểm tâm.

 

Ba năm trước, trong yến tiệc cung đình dịp tỉnh thân, hắn thể hiện xuất sắc, nên được Hoàng thượng ban thưởng cho Trưởng công chúa.

 

Đinh ngự trù cao gầy, da trắng, nói năng ôn hòa. Nhìn hắn không giống đầu bếp, mà trông như thư sinh.

 

Hắn lại rất giỏi làm các loại bánh tinh xảo như tô cua xốp, cuốn gà sợi, bánh hải đường.

 

Vừa đến Phất Thủy Uyển đã được mọi người yêu thích, còn chiếm được không ít trái tim của các tiểu nha hoàn.

 

Tỳ Bà ngày nào cũng muốn đến bếp xem hắn làm bánh, nhưng lại ngại, nên nhất định kéo ta đi cùng.

 

Ta cố ý véo má nàng:

 

“Bánh của Đinh ngự trù ngon thật… nhưng dễ béo lắm.”

 

Tỳ Bà đỏ mặt, cũng thò tay véo eo ta:

 

“Ngươi ăn cũng không ít đâu, cũng béo rồi.”

 

Hai chúng ta cười đùa một hồi rồi cùng đến tiểu trù phòng.

 

Đinh ngự trù đã mặc sẵn áo bếp, đứng chờ.

 

Biết ta muốn học, hắn không hề giấu nghề, còn thoải mái dạy ta.

 

Hôm nay học làm bánh sen (hà hoa tô).

 

Hắn đích thân làm mẫu: chuẩn bị nhân bánh, bột nước, bột dầu, rồi bọc nhân, cán lớp.

 

Những bước đầu ta vừa nhìn vừa làm, không có vấn đề.

 

Đến bước gói bánh và khép mép, ta lại mãi không làm được, hỏng mấy cục bột liền.

 

Đinh ngự trù rất kiên nhẫn, tiến lại gần, đưa khối bột trong tay ra trước mắt ta, giải thích tỉ mỉ, còn đích thân chỉnh tay giúp ta.

 

Ta nghe chăm chú, học đến quên cả xung quanh.

 

Đột nhiên có người trầm giọng hỏi:

 

“Các ngươi đang làm gì?”

 

Ta không ngẩng đầu:

 

“Đang học làm bánh sen.”

 

Nhưng sắc mặt Đinh ngự trù đột nhiên biến đổi, vội lùi một bước, chắp tay hành lễ:

 

“Thế t.ử.”

 

Ta lúc ấy mới hoàn hồn.

 

Ngẩng lên liền thấy Thế t.ử mặt mày không vui.

 

Hắn đi đ.á.n.h bọn Bắc Man ở bộ tộc Khước Á, một đi liền vài tháng. Mấy ngày trước ta mới nhận được tin thắng trận do chim ưng mang về, nhưng trong thư hắn không nói khi nào sẽ tới.

 

Lúc này hắn mặc chiến giáp, mặt mày phong trần, râu ria lởm chởm.

 

Ta suýt không nhận ra.

 

Ta mở miệng:

 

“Sao Thế t.ử lại tới?”

 

Hắn hừ lạnh:

 

“Đến không đúng lúc, làm phiền các ngươi dạy dỗ nhau rồi.”

 

Hắn liếc Đinh ngự trù, giọng mỉa mai chua chát.

 

À… lại ghen rồi.

 

Trong lòng ta buồn cười, ngoài miệng dỗ dành:

 

“Thế t.ử đi đường vất vả, chắc đói lắm rồi. Ngài vào d.ụ.c phòng tắm rửa, ta làm chút gì cho ngài ăn.”

 

Hắn vẫn đứng đó, không rời mắt khỏi Đinh ngự trù.

 

Đinh ngự trù dưới ánh nhìn ấy mặt tái nhợt, gần như đứng không vững.

 

Ta vội bước lên che tầm nhìn của hắn, dùng khuỷu tay khẽ huých:

 

“Ngài muốn ăn gì? Mì rong biển trộn có được không?”

 

Lúc này hắn mới chuyển mắt sang ta, nhìn một lượt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Quả thật đói rồi.”

 

“Vậy ngài đi trước đi, ta cũng tranh thủ kéo mì.”

 

Hắn liếc Đinh ngự trù sau bàn bột, rồi nâng cằm ta lên:

 

“Không vội. Ăn thứ khác trước.”

 

Nói xong, hắn cúi xuống hôn.

 

Ta giơ hai tay đầy bột và dầu, né tránh:

 

“Ấy, bẩn!”

 

Hắn hôn hụt, bắt đầu khó chịu, lập tức vác ta lên vai, sải bước về phía d.ụ.c phòng:

 

“Rửa là sạch.”

 

Ta tức giận đ.ấ.m hắn:

 

“Trên đường còn bao nhiêu người, thả ta xuống!”

 

Hắn thản nhiên:

 

“Ai mà không biết quan hệ của chúng ta, giữ ý làm gì.”

 

Ta nghiến răng.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Hừ.

 

Quan hệ gì chứ.

 

Chẳng qua là kim chủ và ngoại thất.

 

Một mối quan hệ không lên được mặt bàn, vậy mà hắn lại nói ra như chuyện đáng tự hào lắm vậy.

 

07

 

Nước trong thùng tắm đã nguội rồi, hắn mới chịu dừng.

 

Bế ta ra ngoài.

 

Ta khoác áo, tự tay rửa mặt, cạo râu, thay y phục, buộc tóc cho hắn, khiến hắn từ một võ phu phong trần trở lại dáng vẻ công t.ử phong lưu.

 

Hắn đứng dậy khỏi bàn trang, quay sang ta.

 

Đột nhiên đỡ eo ta lên, nhấc bổng rồi cân thử.

 

Ta giật mình.

 

Chân vừa chạm đất đã nghiến răng:

 

“Ngài lại làm gì vậy?”

 

Hắn chép miệng:

 

“Ta ra trận mấy tháng… nàng lại béo thêm năm cân?”

 

Ta chột dạ.

 

Bánh tô cua của Đinh ngự trù ngon thật… nhưng quá béo. 

 

Hắn nheo mắt, ghé sát:

 

“Có phải lúc ta không ở đây, mỗi bữa nàng ăn thêm ba bát cơm không?”

 

Ta nuốt nước bọt:

 

“Đương nhiên không. Ta biết Thế t.ử thích ta đầy đặn. Dù nhớ ngài đến ăn ngủ không yên, ta vẫn ép mình ăn đủ ba bữa. Nếu không lúc ngài trở về thấy ta gầy đi, lỡ không thích thì sao?”

 

Hắn nhướng mày:

 

“Nhớ ta đến ăn ngủ không yên?”

 

“Ừm.”

 

Hắn cười khẩy:

 

“Tên trong bếp kia là ai?”

 

“Đinh Ngọc Sơn. Trưởng công chúa rất thích bánh sen hắn làm.”

 

Ta cố ý nhấn mạnh.

 

“Nàng học làm bánh sen… để viết vào thực đơn?”

 

“Ừm. Còn nữa, sau này nếu có cơ hội, cũng có thể dùng nó lấy lòng Trưởng công chúa.”

 

Sắc mặt hắn dịu xuống.

 

Hắn vuốt tóc ta, một lúc sau nói:

 

“Ta sẽ cho người dạy hắn chút quy củ. Dạy học thì dạy học, động tay động chân làm gì.”

 

Ta thở phào, vội gật đầu:

 

“Phải phải, sau này chúng ta sẽ giữ khoảng cách.”

 

Hắn thò tay vào n.g.ự.c áo, lấy ra một thứ ném cho ta.

 

Một túi gấm.

 

Ta nhìn hắn, không hiểu.

 

Hắn hất cằm:

 

“Mở ra xem, thích không?”