Hồng Hoang Chi Khai Cục Đôn Liễu Côn Bằng Yêu Sư

Chương 761



Khổng Tuyên tuy có tu vi Hỗn Nguyên Thánh Nhân, nhưng đối mặt với tầng thứ tranh đấu này, cũng chỉ có thể bất lực nhìn ngó.

Bởi vì thủ đoạn của Ba Tuần nghịch thiên, chính là trực tiếp xâm nhập vào trong thức hải của Thích Già Như Lai.

Hiện giờ, thức hải của Thích Già Như Lai đã đóng chặt, cho dù là Hỗn Nguyên Thánh Nhân cũng không có thủ đoạn để tiến vào bên trong.

Vì vậy, dù trong lòng Khổng Tuyên vô cùng lo âu, nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn.

"Tranh đấu lần này quá mức hung hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chiêu, e rằng thế gian này sẽ không còn Thích Già Như Lai nữa."

"Người tỉnh lại, sẽ là đại ma duy nhất muôn đời trong thế gian!"

Khổng Tuyên thân là Hỗn Nguyên Thánh Nhân, tự nhiên cũng có vài phần nhãn lực, biết được tình huống hiện tại có thể nói là vạn phần khẩn cấp.

Bởi vì hiện tại trong thức hải của Thích Già Như Lai, đang tồn tại ba đại thần niệm của Thích Già Như Lai, Vô Thiên Phật Tổ và Ma Vương Ba Tuần.

Nếu thật sự đợi đến khi Nghiệp Hỏa Hồng Liên của Ba Tuần thiêu rụi tất cả, thì khi Thích Già Như Lai tỉnh lại, y sẽ trở thành một đại ma dung hợp tà niệm của Vô Thiên và Ba Tuần.

Mà bản ngã ý thức của Thích Già Như Lai cũng sẽ không còn tồn tại nữa.

"Kế sách hiện nay, chỉ có thể nhờ cậy Lâm Hiên tiền bối!"

Trong mắt Khổng Tuyên lóe lên tia sáng.

"Hiền đệ! Chuyện này, chỉ có thể ủy thác cho ngươi!"

Khổng Tuyên quát khẽ một tiếng.

Đông Thổ Linh Sơn nhất thời bị một cỗ thần niệm khổng lồ bao phủ.

Trong Tàng Kinh Các của Đông Thổ Linh Sơn, một hộ pháp đầu chim thân người đột nhiên mở mắt.

Người này chính là Vân Vạn Dặm - Kim Sí Đại Bằng Điêu.

Sau khi nhận được thần niệm truyền âm của Khổng Tuyên, Kim Sí Đại Bằng Điêu biết được chuyện này không tầm thường.

"Huynh trưởng xin yên tâm! Vân Vạn Dặm nhất định không phụ sự kỳ vọng của mọi người!"

Dứt lời, quanh thân Kim Sí Đại Bằng Điêu đột nhiên nở rộ vầng sáng vàng rực, gần như bao phủ toàn bộ Tàng Kinh Các.

Từ sau khi rời khỏi Mai Sơn tiểu viện của Lâm Hiên, Kim Sí Đại Bằng Điêu như biến thành một người khác.

Nguyên bản Kim Sí Đại Bằng Điêu vô cùng cuồng ngạo, có thể nói là phiên bản Long Ngạo Thiên của Hồng Hoang.

Nhưng hiện tại, sau khi nhìn thấy cường giả tuyệt thế như Lâm Hiên, ngạo khí trong lòng y đã sớm thu liễm sạch sẽ.

Dù sao đối với Kim Sí Đại Bằng Điêu mà nói, sự hùng mạnh của Lâm Hiên căn bản là tồn tại mà người bình thường khó có thể tưởng tượng nổi.

Đã từng chứng kiến cường giả kinh khủng như vậy, thử hỏi Kim Sí Đại Bằng Điêu còn có gì để kiêu ngạo?

Nghĩ tới đây, Kim Sí Đại Bằng Điêu trong phút chốc trở thành một người vô cùng kín tiếng.

Trở lại Đông Thổ Linh Sơn, y chỉ làm một hộ pháp trong Tàng Kinh Các, không còn một chút khí chất kiêu ngạo nào.

Hơn nữa, Lâm Hiên từng ban cho y một vò rượu, sau khi dung hợp với Kim Sí Đại Bằng Điêu đã biến thành pháp bảo Âm Dương Nhất Khí Bình.

Thực lực của Kim Sí Đại Bằng Điêu cũng nhảy vọt, bước vào cảnh giới Đại La Kim Tiên, trở thành hạng người có thực lực nghịch thiên.

Khổng Tuyên sở dĩ ủy thác cho Kim Sí Đại Bằng Điêu cũng là có lý do.

Dù sao thực lực hiện tại của Kim Sí Đại Bằng Điêu đã đạt tới cấp bậc Đại La Kim Tiên, hơn nữa bản thân y lại am hiểu tốc độ.

Nếu tu vi quá cao, ví dụ như cấp bậc Thánh Nhân, từ Đông Thổ Linh Sơn rời đi e rằng sẽ khiến Hồng Quân Đạo Tổ nghi ngờ.

Vì vậy, Kim Sí Đại Bằng Điêu ngược lại là nhân tuyển tốt nhất để đi báo tin cho Mai Sơn tiểu viện.

Kim quang trên người Kim Sí Đại Bằng Điêu nổi lên bốn phía, đột nhiên bộc phát uy thế, che lấp tứ hải bát hoang, chín tầng trời mười tầng đất.

Kim quang chợt lóe lên, trong nháy mắt đã biến mất khỏi Đông Thổ Linh Sơn, hướng về phía Mai Sơn tiểu viện mà đi...

Tốc độ cực nhanh, thanh vân không ngừng tuôn trào dưới chân Kim Sí Đại Bằng Điêu, lao đi xa tít tắp.

-------------------------------------

Trong Mai Sơn tiểu viện.

Lâm Hiên đang quan sát Phật kinh.

Năm vị lão bà của y đang bận rộn việc nhà.

Lâm Hiên thấy cảnh này, nhất thời cảm thấy cuộc sống đã đạt tới đỉnh cao, trên mặt mang theo nụ cười vô tận.

"Tùng tùng tùng!"

Một trận tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.

"Kakarot!"

Lâm Hiên gọi một tiếng.

Viên Hồng vội vàng ném Thanh Bình Kiếm trong tay, buông xuống nghiệp lớn bổ củi của mình, sau đó ba bước làm hai bước đi tới cửa Mai Sơn tiểu viện.

"Kẹt kẹt!"

Cửa gỗ mở ra.

Viên Hồng nhìn một cái, thấy là người quen cũ, liền vội vàng tránh thân thể để người này đi vào.

Lâm Hiên nhìn ra, chính là thấy được kẻ ý khí phong phát trước kia - Vân Vạn Dặm.

"Vân Vạn Dặm... sao ngươi lại tới đây..."

Lâm Hiên thấy Kim Sí Đại Bằng Điêu, không khỏi cảm thấy đầu óc mơ hồ.

Kim Sí Đại Bằng Điêu vừa vào Mai Sơn tiểu viện, cũng không quên lễ phép.

"Phụ thân mạnh khỏe!"

Đây là truyền âm cho Nguyên Phượng để bày tỏ sự tôn kính.

Nguyên Phượng khẽ gật đầu coi như đáp lễ, rất nhanh liền cúi đầu tiếp tục công việc bắt trùng của mình.

Kim Sí Đại Bằng Điêu cũng lòng biết rõ, phụ thân mình hiện tại muốn được Lâm Hiên chỉ điểm để bước vào cảnh giới Hỗn Nguyên Thánh Nhân, nên tuyệt đối không thể để Lâm Hiên tiền bối sinh nghi.

Sau đó, Kim Sí Đại Bằng Điêu lần lượt thăm hỏi chúng tiên trong Mai Sơn tiểu viện.

Có thể nói, trừ Viên Hồng ra thì những người còn lại đều là trưởng bối của Kim Sí Đại Bằng Điêu.

Điều này không nghi ngờ gì khiến Kim Sí Đại Bằng Điêu cảm thấy lúng túng, thế nhưng không còn cách nào khác, trong Mai Sơn tiểu viện này toàn là đại lão.

Đồng thời, điều khiến Kim Sí Đại Bằng Điêu cảm thấy kinh ngạc chính là, y cũng không ngờ rằng Nữ Oa Thánh Nhân - một tôn Thánh Nhân tuyệt cường danh chấn Tam Giới - cũng ở đây.

Bất quá, Kim Sí Đại Bằng Điêu cũng biết thủ đoạn của Lâm Hiên khó lường, Nữ Oa Thánh Nhân ở Mai Sơn tiểu viện vốn cũng không tính là chuyện gì kỳ lạ, dù sao Lâm Hiên tiền bối tự có sắp xếp của mình.

"Lâm Hiên sư thúc, đã lâu không gặp..."

Kim Sí Đại Bằng Điêu mở miệng nói với Lâm Hiên.

"Sao thế... lại gấp gáp như vậy..."

Lâm Hiên thấy dáng vẻ thở hồng hộc của Kim Sí Đại Bằng Điêu, không khỏi nhíu mày hỏi lại.

Kim Sí Đại Bằng Điêu hít sâu một hơi, y biết nhiệm vụ của mình rất khẩn cấp, không thể trễ nải.

Bởi vì mỗi một khắc đồng hồ Kim Sí Đại Bằng Điêu nán lại nơi này, cũng có nghĩa là Thích Già Như Lai sẽ thêm một phần nguy hiểm.

Lập tức, Kim Sí Đại Bằng Điêu mở miệng nói với Lâm Hiên:

"Lâm Hiên sư thúc, đệ tử gần đây gặp phải một chuyện thực tại không nghĩ ra, thậm chí còn nhiễu loạn việc tu hành của bản thân, cho nên không quản vạn dặm tới tìm Lâm Hiên sư thúc, chỉ là muốn tìm Lâm Hiên sư thúc giải hoặc."

Giải hoặc?

Lâm Hiên cười.

"Ta bất quá chỉ là một phàm nhân, tu vi hiện tại cũng chỉ là Phân Thần kỳ, trong phái của các ngươi e rằng ngay cả đại lão Độ Kiếp kỳ cũng có đầy. Ngươi tìm ta giải nghi ngờ gì chứ?"

Lâm Hiên nhíu mày, đầy mặt khó hiểu hỏi Kim Sí Đại Bằng Điêu.

Nói thật, Lâm Hiên cảm thấy ngơ ngác.

Kim Sí Đại Bằng Điêu trong lòng 'lộp cộp' một tiếng.

Giờ phút này, năm vị mỹ nhân Mai Sơn cũng vây lại.

Kim Sí Đại Bằng Điêu ngay từ lúc vào cửa đã đem lợi hại quan hệ mà Thích Già Như Lai đang gặp phải nói rõ ràng với năm vị mỹ nhân.

Vì vậy, năm vị mỹ nhân Mai Sơn nghe Lâm Hiên hỏi thăm, trong lúc nhất thời cũng không khỏi rầu rĩ, không biết làm sao để nói dối cho tròn...

Cũng may, Kim Sí Đại Bằng Điêu trên đường tới đã nghĩ xong cái cớ, mở miệng cười nói với Lâm Hiên:

"Lâm Hiên sư thúc hiểu lầm rồi, đệ tử tự nhiên biết rõ Lâm Hiên sư thúc tu đạo thời gian chưa lâu, tu vi không quá mạnh. Vấn đề này của đệ tử chính là liên quan tới việc tranh luận Phật lý..."

"Thanh Bình Môn chúng ta hàng năm đều có khảo hạch, trong đó chia làm đấu văn và đấu võ. Đấu võ thì đệ tử tự nhiên không thành vấn đề, nhưng đề mục đấu văn năm nay đệ tử thật sự trăm mối không hiểu, nên mới tới lãnh giáo Lâm Hiên sư thúc..."

"Rắc rắc!"

Lâm Hiên nghe lời Kim Sí Đại Bằng Điêu, tiềm thức dùng sức quá mạnh, trực tiếp bóp nát ly trà trong tay.

Á đù!

Đấu văn đấu võ gì thế này...