Hồng Hoang Chi Khai Cục Đôn Liễu Côn Bằng Yêu Sư

Chương 766



Ba Tuần rơi vào trong Mai sơn, khí tức uể oải, hiển nhiên đã bị thương nặng.

Giờ phút này, Ba Tuần bị Thích Già Như Lai cùng Vô Thiên dùng Phật ma lực đánh cho trọng thương.

Cho dù Ba Tuần có thần thông Thân hóa tự tại, cũng khó lòng chống đỡ.

Trong Mai sơn, sắc mặt Ba Tuần trắng bệch, hơi thở yếu ớt.

"Không ngờ tới, cả đời săn chim, hôm nay lại bị chim mổ mắt..."

Ba Tuần lắc đầu, không khỏi thở dài một tiếng.

Y cũng không thể ngờ, vì sao Thích Già Như Lai kia đột nhiên lĩnh ngộ vô thượng Phật lý, thậm chí chống đỡ được Nghiệp Hỏa Hồng Liên mà không hề tổn hại chút nào...

"Rống!"

Một bóng mãnh thú chợt lóe lên, cuốn theo một trận cuồng phong.

Ba Tuần sửng sốt, quay đầu lại, phát hiện ra một con điếu tình bạch ngạch mãnh hổ.

Ba Tuần hiện tại bị trọng thương, đã thu liễm toàn bộ khí tức lực lượng, nên nhìn qua chỉ như một người bình thường.

Dĩ nhiên, về tướng mạo thì vẫn tương đối xấu xí.

Bởi lẽ A Tu La nhất tộc, nam tử trời sinh xấu xí, mà nữ tử lại tuấn mỹ.

Con mãnh hổ kia không cảm nhận được khí tức trên người Ba Tuần, cứ ngỡ là phàm nhân.

Lập tức, mắt nó lộ hung quang, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ.

Hiển nhiên, nó coi Ba Tuần là thức ăn.

Ba Tuần sắc mặt bình thản nhìn con mãnh hổ.

Ở thế giới này, thợ săn và con mồi vốn không dễ phân định rõ ràng...

"Rống!"

Mãnh hổ không kìm nén được dục vọng, trong giây lát hóa thành một trận cuồng phong lao về phía Ba Tuần.

Sau một phút.

Ba Tuần liếm môi, sắc mặt dường như đã khôi phục một tia khí sắc.

Mà trên đất, chỉ còn lại một tấm da hổ cùng một đống xương, tinh hoa máu thịt đã biến mất không còn tăm hơi.

"Nơi đây thật kỳ quái, độ đậm đặc của linh khí vậy mà không kém chút nào so với Linh sơn ở Tây phương... Hơn nữa, con hổ này đã là một con hổ yêu..."

"Vừa hay, có thể mượn nơi đây khôi phục tu vi!"

Trong lòng Ba Tuần khẽ động, trên mặt lộ ra một tia mừng rỡ.

A Tu La nhất tộc trời sinh hiếu chiến, tàn nhẫn.

Lần này, Ba Tuần bị thương thực sự quá nặng.

Nếu là ngày trước, chỉ sợ đã sớm thân tử đạo tiêu.

Bất quá, Ba Tuần hiện tại nhờ vào lực lượng của Tiếp Dẫn và Thiên Đạo, cùng với Tha Hóa Tự Tại Thiên, đã sớm dung nhập vào ma đạo trong Tam giới.

Cho nên, rất khó bị tiêu diệt.

Theo một ý nghĩa nào đó, y đã là tồn tại cùng cấp bậc với Minh Hà lão tổ.

Thánh nhân cũng khó mà giết chết bọn họ.

Dĩ nhiên, nếu Hỗn Độn Ma Thần ra tay thì tình huống lại khác...

Nếu như là Lâm Hiên... Có khi chẳng cần ra tay, một cái hắt hơi cũng đủ khiến Ba Tuần hoàn toàn bị xóa sổ khỏi Tam giới.

Mà trạng thái của Ba Tuần bây giờ thực sự quá tệ, nếu cứ thế mà trở về A Tu La nhất tộc, chỉ sợ sẽ bị Thấp Bà, Phạn Thiên đám người khiêu chiến.

A Tu La nhất tộc vốn là chủng tộc tôn sùng sức mạnh.

Ba Tuần thất thế, đồng nghĩa với việc vương vị A Tu La của y khó lòng giữ vững.

Nghĩ tới đây, Ba Tuần nhất thời cảm thấy nhức đầu.

"Phúc vô song chí, họa vô đơn chí mà!"

Trong ánh mắt Ba Tuần tràn đầy vẻ bi thương.

Lần này, vốn muốn hãm hại Thích Già Như Lai, kết quả tổn thất ba đứa con gái, bản thân còn trọng thương sắp chết.

Nơi rơi xuống này, ngược lại coi như là động thiên phúc địa.

"Phải tìm kiếm một phen, loại động thiên phúc địa này, sinh linh máu tươi tự nhiên cũng thịnh vượng..."

"Nếu gặp được vài tên tiên gia, ta nuốt chửng chúng, chỉ sợ có thể khôi phục không ít tu vi..."

Sau khi nuốt chửng con hổ yêu, tinh thần Ba Tuần hơi khá hơn, bắt đầu suy tính.

Nghĩ đến đây, trên mặt Ba Tuần không khỏi lộ ra nụ cười.

Xui xẻo cũng có cái hay của nó.

Cũng phải gặp thời...

Ba Tuần chậm rãi đứng dậy, bắt đầu đi lại trong Mai sơn.

Dĩ nhiên, nơi y đi qua, cỏ không mọc nổi.

Phàm là sinh linh có chút sinh cơ, đều bị Ba Tuần nuốt sạch.

Nghiễm nhiên hóa thân thành một đại ma đi lại trong thế gian.

Không lâu sau, Ba Tuần nhìn thấy trên đỉnh núi tựa hồ có một ngôi nhà tọa lạc.

Khói bếp lượn lờ, di thế độc lập.

Trong mơ hồ, Ba Tuần cảm nhận được linh khí càng lúc càng nồng đậm.

Phát hiện điều này, Ba Tuần càng thêm hưng phấn.

Ba Tuần chậm rãi đến gần.

Dù sao trong lòng y, nơi này linh khí nồng đậm như thế, đơn giản chính là động thiên phúc địa hiếm thấy trong Tam giới.

Vì vậy, rất có khả năng ẩn giấu đại năng cường giả nào đó.

Trạng thái của Ba Tuần hiện tại không tốt, vẫn nên cẩn thận thì hơn.

Theo Ba Tuần đến gần, đột nhiên phát hiện cửa gỗ tiểu viện mở ra, một thanh niên đi ra.

Thanh niên này vóc người thẳng tắp, ngũ quan tuấn lãng, trên trán mang theo một chút khí chất lạnh nhạt.

Cả người trông như một vị trích tiên bước ra từ trong tranh.

"Không đúng!"

"Người này... lại là một tu sĩ nhân tộc Phân Thần kỳ? Ngay cả cảnh giới Nhân Tiên cũng chưa đạt tới..."

"Bảo địa thế này, vì sao kẻ này lại yếu ớt như vậy?"

Ba Tuần nhìn thấy thanh niên tuấn mỹ này, không khỏi nhíu mày, trong lòng đầy khó hiểu.

Cái sân di thế độc lập này, dĩ nhiên chính là Mai sơn tiểu viện.

Mà thanh niên từ trong sân đi ra, chính là Lâm Hiên.

Lâm Hiên bước ra sân, vươn vai, hoạt động gân cốt.

"Người trẻ tuổi vẫn là phải chú ý bảo dưỡng... Khoảng thời gian này cứ thấy mình hư hư..."

"Thừa dịp sáng sớm, không bằng hoạt động gân cốt một chút..."

"Kế hoạch một ngày nằm ở buổi sáng, không rèn luyện buổi sáng là không được..."

Lâm Hiên đi ra khỏi Mai sơn tiểu viện, vừa hít thở không khí trong lành, vừa tự lẩm bẩm.

Mấy năm qua, Lâm Hiên từ một gã độc thân, nhảy vọt trở thành người đàn ông sở hữu bốn, à không, bây giờ là năm người vợ.

Thời gian dài bỏ sức, cũng khiến Lâm Hiên đôi khi cảm thấy mệt mỏi.

Vì vậy, hôm nay Lâm Hiên dậy thật sớm, chuẩn bị thêm một hạng mục rèn luyện buổi sáng vào kế hoạch thường ngày.

Ba Tuần thấy Lâm Hiên nhỏ yếu, còn có vẻ không quá thông minh, trong lòng càng nảy sinh tham lam.

"Tu sĩ nhân tộc Phân Thần kỳ... ngược lại mạnh hơn sinh linh tầm thường một chút... Mặc kệ, cứ nuốt đã rồi tính..."

Ba Tuần hít sâu một hơi, tà niệm chiếm cứ đại não.

Y không hề nghĩ tới.

Đứng trước mặt mình chính là ——

Người đàn ông đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn Hồng Hoang.

Ba Tuần không biết nhiều như vậy, vừa nghĩ tới đây, nghiệp hỏa lực bắt đầu bao bọc lấy thân thể, hóa thành một đạo khói hồng lao về phía Lâm Hiên.

Lâm Hiên đang hoạt động gân cốt, cũng chẳng có chiêu thức gì.

Chỉ là theo cảm giác, tiện tay vung quyền cước.

Rất nhanh, Lâm Hiên cảm giác một luồng gió nhẹ thổi tới, dường như còn có tiếng vo ve.

"Sáng sớm mà đã có muỗi? Con muỗi này cũng quá liều mạng đi?"

Lâm Hiên khẽ cau mày.

Tiện tay vung một bàn tay theo hướng gió thổi tới.

Ba Tuần thấy Lâm Hiên tựa hồ định ra tay với mình...

Tốc độ này, chậm đến mức...

"Quả nhiên là bị thương, ngay cả một phàm nhân cũng phát hiện ra sự tồn tại của ta. Chỉ là người phàm mà cũng dám ra tay với bản vương? Xem ta..."

Ba Tuần trong lòng cười lạnh liên tục, lời còn chưa dứt.

Thấy bàn tay của Lâm Hiên chậm rãi đưa tới...

Đột nhiên!

Sắc mặt Ba Tuần đại biến!

Y cảm nhận được thời không xung quanh đột nhiên bị đông cứng lại.

Một luồng sức mạnh khủng bố truyền tới.

Cho dù là thánh nhân cường giả, cũng tuyệt đối không thể nào có loại khí tức kinh khủng này.

"Không ổn!"

Ba Tuần dưới ý chí cường đại này, trực tiếp hiện ra hình người.

"Oanh!"

"A!"

Ba Tuần trực tiếp bị một bàn tay đập bay ra ngoài...

Trong hư không, còn rơi xuống hai chiếc răng cửa...