"Tiểu chủ nhân. . ."
Trong ánh mắt Nguyên Phượng, cũng vào giờ khắc này, đột nhiên bộc phát ra vô tận lửa giận.
Nói thật, Nguyên Phượng nổi giận.
Phải biết, Lâm Bàn ở trong sân nhỏ tại Mai Sơn, vốn là vị tồn tại được tập muôn vàn sủng ái vào một thân, nơi nào từng chịu đựng nỗi khổ sở thế này?
Đơn giản chính là chuyện đùa. . .
Nhưng bây giờ, không ngờ lại bị người đè ngồi trên mặt đất đánh tơi bời, còn thê thảm như vậy.
Nói thật, Nguyên Phượng nhìn không nổi ——
Nói trắng ra, chính là đau lòng.
Dù sao, Nguyên Phượng cũng là nhìn Lâm Bàn lớn lên, trong lòng càng xem Lâm Bàn như con đẻ của mình.
Luồng khí tức ba thi Chuẩn Thánh đỉnh phong của Nguyên Phượng, đột nhiên oanh sát mà ra.
Vô số đại năng trên Phương Thốn Sơn, trong khoảnh khắc, đều ngậm chặt miệng mình.
Cừ thật!
Lại là một tôn tồn tại không kém gì sư tôn Bồ Đề lão tổ.
Có chút đáng sợ a!
Thời buổi này, đại năng không đáng giá như vậy sao?
Cứ như đi dạo phố vậy?
Mọi người nhất thời cảm thấy có chút choáng váng.
"Nguyên Phượng. . . Đây là lão tổ của Phượng tộc trong tiên thiên tam tộc thời kỳ Long Hán đại kiếp!"
Có người nhận ra thân phận của Nguyên Phượng, sau đó mở miệng kinh hô một tiếng.
Nguyên Phượng cũng không phải là lần đầu tiên xuất hiện ở trong thế giới Hồng Hoang kể từ sau Long Hán lượng kiếp.
Ban đầu, Nguyên Phượng đấu với Tổ Long, Vũ Dực Tiên, vào lúc Phong Thần lượng kiếp, đã từng xuất hiện qua.
Còn có, lúc La Hầu ngưng tụ lực lượng của chúng tiên Mai Sơn, Nguyên Phượng cũng từng xuất hiện.
Vì vậy, một số tiên gia có tuổi thọ xa xưa trên Phương Thốn Sơn liền nhận ra Nguyên Phượng.
Có người nhận ra thân phận của Nguyên Phượng, trong lòng nhất thời trầm xuống.
Hỗn Độn lão tổ cũng nghe thấy tiếng của Lâm Hiên, càng cảm nhận được khí tức của Nguyên Phượng, sau đó không khỏi quay đầu lại.
Con chim này. . . Thực lực cũng tạm được. . . Không đúng, thế nào lại có một phàm nhân?
Lâm Hiên chưa thành tiên, thuộc về người tu chân ở nhân gian, vì vậy, rơi vào trong mắt Hỗn Độn lão tổ, cũng chẳng qua chỉ là một phàm nhân, một con kiến hôi mà thôi.
"Phụ thân!"
Lâm Bàn nhìn thấy Lâm Hiên, thậm chí tạm thời quên đi đau đớn trên người, không khỏi cười thảm một tiếng, trong nụ cười ấy, nhất thời cũng không nói rõ được rốt cuộc là an ủi nhiều hơn, hay là vui mừng nhiều hơn.
"Bàn nhi yên tâm, cha tới cứu con! Cha sẽ không tha cho lão đầu này!"
Lâm Hiên nhìn thấy con trai mình bị lột thành cái dạng này, suýt chút nữa đã bị nện thành gạch men, trong lòng nổi giận lôi đình, khiến lý trí của hắn hoàn toàn bị thiêu rụi.
Xuyên việt đến thế giới Hồng Hoang nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên hắn. . .
Có một loại xung động muốn đập chết một người.
"Phụ thân? Ngươi là phụ thân của đứa nhỏ này?"
Hỗn Độn lão tổ khựng lại, trong nhất thời có chút chưa kịp phản ứng.
Tình huống gì thế này?
Đứa nhỏ này có ba kiện pháp bảo cấp bậc hỗn độn chí bảo, thực lực cũng cực kỳ cường hãn, thậm chí có thể vượt cấp dễ dàng giết chết Bồ Đề lão tổ.
Loại hùng hài tử cường hãn đến nghịch thiên này, lại là con của tên phàm nhân trước mặt này!
Điều này sao có thể?
Dù là con Phượng Hoàng kia, cũng không có tư cách này đi!
Đầu óc Hỗn Độn lão tổ trống rỗng, cảm giác không biết nói gì cho phải.
Lâm Hiên cùng Nguyên Phượng đứng chung một chỗ, giống như là hai loại tồn tại hoàn toàn khác biệt.
Nếu như Nguyên Phượng thuộc về loại nữ thần cao lãnh, đóng cửa cài then, thì Lâm Hiên lại giống như cô em dựa cửa tiệm uốn tóc, cả nước thống nhất giá hai trăm đồng là có thể dễ dàng mang đi.
Mà nữ thần cao lãnh, là người bình thường có thể chơi. . . À không, với tới được sao?
Đem hai người so sánh, căn bản là một trời một vực.
Nhưng Hỗn Độn lão tổ khó mà tưởng tượng nổi, Nguyên Phượng này tựa hồ đối với Lâm Hiên cũng cực kỳ cung kính, mà Lâm Bàn còn gọi Lâm Hiên là phụ thân.
Ngay lúc Hỗn Độn lão tổ đang ngẩn người, Lâm Hiên đã động.
"Vút!"
Trong nháy mắt, lực lượng đại địa dưới chân Lâm Hiên vận chuyển.
Địa Hành thuật phát động!
"Càn Khôn một bước!"
Lâm Hiên hai mắt đỏ ngầu, hét lớn một tiếng.
Cảm nhận được chấn động thần thông mà Lâm Hiên thi triển, không chỉ Hỗn Độn lão tổ, ngay cả những tiên gia trên Phương Thốn Sơn này cũng trợn tròn mắt.
Tình huống gì đây?
Đây không phải là. . . Thổ Hành thuật trong ngũ hành độn thuật sao?
Sau Phong Thần lượng kiếp, thuật pháp của một mạch Cụ Lưu Tôn và Thổ Hành Tôn đã sớm không còn là bí mật gì.
Về cơ bản, mỗi tiên gia đều có một bản, muốn tu luyện cũng rất đơn giản.
Tên phàm nhân này, chẳng lẽ định dùng loại chiêu thức này để đối địch với Hỗn Độn Ma Thần sao?
Chẳng lẽ định dùng phương thức này để sỉ nhục Hỗn Độn lão tổ?
Còn đặt cái tên "Càn Khôn một bước" nghe dọa người như vậy nữa chứ!
Lâm Hiên cũng không biết người khác nghĩ thế nào.
Theo Lâm Hiên thấy, lúc này hắn đã mất đi lý trí.
Hơn nữa, Hỗn Độn lão tổ hạn chế tu vi của Lâm Bàn, dùng nhục thân kích sát thuật để sỉ nhục Lâm Bàn.
Vì vậy, Lâm Hiên cũng căn bản không biết Hỗn Độn lão tổ chính là một trong ba ngàn Hỗn Độn Ma Thần danh tiếng lẫy lừng.
Hắn chỉ thấy con trai mình đang bị một lão già đánh tơi bời!
"Thế giới này không có chuyện ăn vạ người già. . . Nếu người xấu đã già đi, vậy thì ta. . . Quyết không thể để chính nghĩa bị chôn vùi!"
Lâm Hiên vô cùng phẫn nộ thầm nghĩ trong lòng.
"Loại thuật pháp thô bỉ này cũng muốn đối phó ta?"
"Ta còn tưởng là tồn tại vô địch phương nào có thể ban cho hậu bối của mình nhiều hỗn độn chí bảo như vậy, hóa ra. . . Chẳng qua chỉ là gặp may mà thôi!"
"Thôi! Đã là con của ngươi hỗn xược như vậy, nuôi mà không dạy là lỗi của cha, hôm nay tiện thể thu thập luôn cả ngươi. . ."
Hỗn Độn lão tổ cười nói, cái miệng ngoác ra tận mang tai.
Hỗn Độn lão tổ cực hận Lâm Bàn, thậm chí cảm thấy nếu cứ như vậy mà giết Lâm Bàn thì thật có chút đáng tiếc.
Nếu có thể giết chết cả Lâm Bàn lẫn phụ thân hắn cùng một lúc.
Như vậy mới thật là mỹ hảo.
Đây là sự kích thích lớn nhất đối với Lâm Bàn.
Hỗn Độn lão tổ nghĩ đến đây, trong lòng mừng rỡ như điên, trong mắt lão, Lâm Hiên ra tay với lão giống như một kẻ đầy nhiệt tình đang hô to "Soái ca vào đây chơi đi" . . .
"Hừ!"
Hỗn Độn lão tổ hừ lạnh một tiếng, hỗn độn khí xung quanh liền bắt đầu biến ảo vô tận, trấn áp về bốn phía.
Định trực tiếp chấn nát Lâm Hiên.
Nguyên thần câu diệt.
"Không đúng!"
"Đây là lực lượng gì? Hóa phàm?"
Giây tiếp theo, sắc mặt Hỗn Độn lão tổ đột nhiên đại biến.
Bởi vì lão có thể cảm nhận được, hỗn độn lực mà mình khổ tu hơn mười nguyên hội, lại vào giờ khắc này hoàn toàn hóa thành vô hình.
Toàn bộ hỗn độn pháp tắc trong thiên địa Hồng Hoang dường như đều không nghe theo hiệu lệnh của lão nữa.
Dường như. . .
Dường như đang sợ hãi?
"Sợ hãi?"
Sợ hãi cái rắm ấy!
Lâm Hiên này chẳng lẽ có bệnh dịch gì không thể diễn tả sao?
Trong chớp nhoáng này, Hỗn Độn lão tổ nghĩ không thông, lão chỉ cảm thấy bản thân dường như đã trở thành một phàm nhân. . .
Lại còn là một lão già lớn tuổi.
Giây tiếp theo!
Một đạo kiếm quang lấp lánh lướt qua.
Kiếm quang của Thanh Bình kiếm sắc bén, lóe lên rồi biến mất.
Ngự Kiếm thuật cũng là pháp thuật rất thấp kém, không lên được mặt bàn.
Thanh Bình kiếm kia, trong mắt toàn bộ tiên gia tại đây, chậm chạp tựa như rùa bò, lướt đi trong hư không, chậm đến mức khiến người ta phẫn nộ.
Thế nhưng, chính là Thanh Bình kiếm chậm chạp như vậy, Hỗn Độn lão tổ trợn to mắt, lại không cách nào tránh né.
Bởi vì lão phát hiện, bản thân lúc này dường như đã mất đi toàn bộ lực lượng.
Hóa phàm, đây là lực lượng hóa phàm.
Dù là Hỗn Độn Ma Thần cấp bậc như Hỗn Độn lão tổ, giờ phút này cũng đã trở thành một phàm nhân. . .
"Vút!"
Kiếm quang chói lòa.
Sau đó hiện ra một vệt đỏ tươi.
Cánh tay của Hỗn Độn lão tổ trực tiếp rơi rụng trên mặt đất.
Dòng máu màu vàng óng bắt đầu không ngừng tuôn ra.
Lâm Hiên hơi sững sờ, hắn cũng không ngờ tới, bản thân xuyên việt Hồng Hoang đến nay chưa từng tranh đấu với ai.
Vừa ra tay, hiệu quả lại tốt như vậy!
"Mẹ kiếp! Nhìn bề ngoài thì có vẻ dọa người, tiên phong đạo cốt, thực chất lại là một lão già hư hỏng!"
"Nếu là ở kiếp trước, ta chỉ có thể báo cảnh sát! Nhưng bây giờ. . . Ngại quá, luật pháp đã không thể ước thúc ta nữa rồi!"
Sát ý trong lòng Lâm Hiên bộc phát.
Ẩn nhẫn nhiều năm như vậy, tiên nhân trong Tam Giới này có lẽ hắn đánh không lại.
Nhưng đối phó với một lão già thế này, bản thân còn không làm được sao?
Dù sao mình cũng là một người tu chân sắp độ kiếp phi thăng.
"Thừa cơ hắn bệnh, đòi mạng hắn! Dám đụng đến con trai ta. . . Quyết không thể tha cho hắn!"
Lâm Hiên một tay bấm kiếm quyết, tay kia vung nắm đấm to như bao cát lên. . .