Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 211



Trước Tây Thiên Môn trên Thiên Đình, một đoàn xe hoành tráng tập hợp, sáu con thiên mã một sừng kéo xa liễn, Hoàng Cân Lực Sĩ giơ cao long kỳ của Thiên Đình, hai tốp thiên binh thiên tướng cưỡi thiên mã bảo vệ hai bên trái phải.

Thân Công Báo giơ cao thánh chỉ đi ra từ trong thiên môn, bước lên xa liễn ở giữa, sau đó cất giọng uy nghiêm hô: "Bệ hạ có lệnh đi sứ Phật Giáo!"

Toàn bộ thiên binh thiên tướng đồng thanh đáp: "Rõ!"

Ầm! Một con đường tường vân xuất hiện trước thiên môn, kéo dài về phía Tây với tốc độ cực nhanh.

Sứ đoàn đi sứ bước lên quang lộ đi về phía Tây.

Trong Điểu Sào, Bạch Cẩm, Thạch Cơ và Cô Lương ngồi trong hoa viên, từng tiểu tinh linh bưng ấm rót trà, bóc vỏ trái cây.

Thạch Cơ thông báo: "Sư huynh, sứ đoàn đã xuất phát."

Bạch Cẩm khẽ mỉm cười nói: "Mở phát sóng trực tiếp đi! Tiểu Kim, đẩy tất cả các kênh."

"Vâng thưa chủ nhân!" Giọng nói dịu dàng vang lên.

Thạch Cơ cảm thán: "Trước kia, muốn loan truyền tin tức khắp tam giới cần dùng đủ mọi cách, tiêu tốn rất nhiều nhân lực, còn cần thời gian rất dài. Bây giờ chỉ cần phát sóng trực tiếp là có thể truyền khắp tam giới, thảo nào sư huynh coi thường thủ đoạn của Phật Giáo."

Sứ đoàn xuất hiện trên bầu trời, trong đó có một thân ảnh xinh đẹp là thần nữ mặc tiên quần, một khối tròn hiện ra trước mặt nàng.

Trên một con đường đất rộng rãi ở Địa Tiên Giới, xe ngựa đi chầm chậm, Tôn Ngộ Không ngồi xếp bằng trên nóc xe nhìn xung quanh. Sao vẫn không có yêu quái, không thấy lá cờ của lão Tôn ta sao?

Trong xe ngựa, Đường Tam Tạng đang xem phát sóng trực tiếp. Hiện nay đa phần phát sóng trực tiếp đều là bán hàng trực tuyến, cả nam lẫn nữ đều có.

"Học phát sóng trực tiếp sẽ kiếm được nhiều tiền, kiếm được nhiều tiền thì tiện lấy kinh." Đường Tam Tạng lẩm bẩm, ánh mắt kiên định. Bát Giới nói rất đúng, muốn kiếm tiền thì phải học phát sóng trực tiếp.

Đột nhiên một giọng nói vang lên: "Ting! Thiên Đình đang phát sóng trực tiếp, sứ đoàn Thiên Đình đi sứ Phật Giáo, lần đầu tiên Thiên Đình đối ngoại rầm rộ, đi sứ ngoại giao. Mời quý vị đón xem!"

Đường Tam Tạng sửng sốt, Thiên Đình đi sứ Phật Giáo, vậy chẳng phải là bần tăng có thể trông thấy Đại Lôi Âm Tự rồi ư? Hắn lập tức kích động ấn mở phát sóng trực tiếp trên quảng cáo, chuyển sang giao diện phát sóng trực tiếp mới.

Ở Đại Đường, Đường Vương Lý Thế Dân đang phê tấu chương thì có một giọng nói bất chợt vang lên: "Ting! Thiên Đình đang phát sóng trực tiếp, sứ đoàn Thiên Đình đi sứ Phật Giáo, lần đầu tiên Thiên Đình đối ngoại rầm rộ, đi sứ ngoại giao. Mời quý vị đón xem!"

Lý Thế Dân dừng tay, nhíu mày lẩm bẩm: "Thiên Đình đi sứ Phật Giáo, lẽ nào tam giới sắp phát sinh chuyện lớn? Cao Đức, mở phát sóng trực tiếp."

Cao Đức đứng trong góc bên cạnh vội vàng chạy ra, cung kính đáp: "Vâng!" Hắn mở Tam Giới Thương Thành, vào giao diện phát sóng trực tiếp rồi cố định trước ngự tiền của Đường Vương.

Trong đại điện của Côn Luân Phái trên Côn Luân Sơn, Khương Tử Nha cũng mở Tam Giới Thương Thành, nhìn màn hình phát sóng trực tiếp bằng ánh mắt kỳ lạ. Ngoại Giao Thần của Thiên Đình là Thân Công Báo thì phải? Lão bằng hữu, đã lâu không gặp.

Tiên thần trên Thiên Đình, phàm nhân ở Địa Tiên Giới, thậm chí quỷ thần dưới Địa Phủ cũng mở Tam Giới Thương Thành, tò mò xem buổi phát sóng trực tiếp này. Thiên Đình đi sứ Phật Giáo vào lúc này là muốn giở trò gì?

Không ít đại năng cũng mở phát sóng trực tiếp, tò mò xem.

Trong video phát sóng trực tiếp, một tiên tử đứng trên đám mây, vừa nhìn vào màn hình vừa mỉm cười nói: "Xin chào các bằng hữu khắp tam giới, ta là Ngọc Sa - người phụ trách khách hàng của ngân hàng Tam Giới trên Thiên Đình. Hôm nay ta phụng mệnh tiến hành phát sóng trực tiếp cho mọi người.

Dưới kia là sứ đoàn của Thiên Đình do Thân Công thượng thần - Ngoại Giao Thần dẫn đầu. Tả tướng quân là Hộ Quân Tướng Quân Sơn Nghiêu, bên phải là Hộ Quân Tướng Quân Đô Tích."

Màn hình phát sóng trực tiếp chuyển sang sứ đoàn phía dưới. Xa liễn hoa lệ, lực sĩ vác cờ, thần tướng oai phong, giẫm lên vân lộ rực rỡ đi về phía Tây, trùng trùng điệp điệp.

Khu bình luận cũng bàn tán sôi nổi.

Ta không vào địa ngục: Có ai biết Thiên Đình đi sứ Linh Sơn để làm gì không?

Huyết Hải Chi Chủ: Địa Tạng, ngươi cút ra đây cho ta.

Ta không vào địa ngục: Thí chủ, ngươi nhận nhầm người rồi, ta không phải Địa Tạng, ta và Địa Tạng không đội trời chung.

Huyết Hải Chi Chủ: Ha ha! Địa Tạng, đừng để ta tóm được ngươi.

Trong Âm Sơn, Địa Tạng Vương rùng mình, nhăn mặt ngồi trong Địa Tạng Vương Điện. Minh Hà giáo chủ sẽ không vào Địa Phủ, nhưng mình cũng không ra được! Sao hồi đó mình lại mơ mơ màng màng đi độ hóa A Tu La kia chứ? Đây chẳng phải là đâm đầu vào chỗ chết sao? Lẽ nào lượng lớn tiền tài đã che mờ đôi mắt trí tuệ của mình?

Bạch Nguyệt Quang: Theo ta biết thì sứ đoàn mang theo mệnh lệnh của bệ hạ trên Thiên Đình, đi cộng tu đồng hảo với Phật Giáo, Phật Giáo sắp hưng thịnh rồi! O(∩_∩)O

Na Tra Tam thái tử: Cộng tu đồng hảo, ha ha!

Huyền Trang: A Di Đà Phật! Thiên Đình và Phật Giáo liên thủ chắc chắn có thể tạo phúc cho tam giới. Ngã Phật từ bi."

Hà La Yêu Vương: Ha ha, cộng tu đồng hảo? Nói dễ nghe thật đấy! Đại Đế của Thiên Đình vừa mới cướp đoạt Phật bảo cà sa của Phật Giáo, e là bây giờ đang đi nhận lỗi chứ gì?

Quỷ Ma Yêu Vương: Ta cũng nghĩ vậy!

Đại Ngưu Yêu Vương: Ta cũng nghĩ vậy!

Tổng hàng trưởng ngân hàng: Ta khinh! Các ngươi mở mắt ra mà xem khu thuê đồ của ngân hàng Tam Giới có bao nhiêu pháp bảo của Đế Quân, mảnh vải rách kia của Phật Giáo cũng xứng để Đế Quân cướp đoạt?

Huyền Thái: Cũng có thể là người khác cướp rồi tặng cho Đế Quân.

Huyền Trang: Bần tăng cảm thấy có lẽ trong chuyện này có chút hiểu lầm ⊙﹏⊙

Chương 936: A Y Nạp Phạt lĩnh chỉ

Khu bình luận tranh cãi ầm ĩ, không ít đệ tử và tín đồ Phật Giáo cũng nhảy vào nói hươu nói vượn.

Đa phần là tranh cãi về việc Câu Trần Đại Đế cướp đoạt áo cà sa, rốt cuộc có phải là Thiên Đình đi xin lỗi hay không.

Lúc này, trong Đại Lôi Âm Tự trên Linh Sơn, Như Lai Phật Tổ ngồi trên đài sen, chúng Phật Đà Bồ Tát ngồi ngay ngắn bên dưới.

Một lát sau, buổi giảng pháp kết thúc, vô số La Hán Bồ Tát đi về, trong đại điện chỉ còn lại lác đác vài người.

Trường Nhĩ Định Quang Tiên cười ha hả: "A Y Nạp Phạt, khi ngươi đi sứ, chư thần Thiên Đình phản ứng ra sao?"

A Y Nạp Phạt khẽ mỉm cười trả lời: "Khởi bẩm Phật Đà, khi đi sứ Thiên Đình, tiểu tăng không hề giấu giếm, lan truyền nội dung trên pháp thiếp chất vấn khắp Thiên Đình. Chư thần Thiên Đình đều đang bàn tán xôn xao, danh tiếng của Câu Trần Đại Đế mất sạch. Ngọc Hoàng Đại Đế chỉ trả lời qua loa."

Phổ Hiền Bồ Tát cười khẽ: "Phải thế chứ, nhiều người nói thì sẽ thành sự thật. Bây giờ chuyện này đã truyền khắp tam giới, Bạch Cẩm sắp gặp kết cục thảm hại rồi."

Quan Thế Âm Bồ Tát lên tiếng: "Vốn dĩ Cẩm Lan Cà Sa bị Bạch Cẩm cướp mất, chứng minh cho hành vi cường đạo của hắn. Cho dù hắn phản bác cũng vô dụng."

Giọng nói lớn của Như Lai Phật Tổ vang vọng trong Đại Lôi Âm Tự: "Vạn pháp trên thế gian như mộng như ảo, khi lấy giả làm thật thì thật cũng thành giả, các ngươi phải nhìn thấu giả dối bằng ánh mắt tinh tường."

Tất cả Phật Đà, Bồ Tát đều chắp hai tay trước ngực, cung kính niệm: "Nam mô A Di Đà Phật!"

Giờ khắc này, Đại Lôi Âm Tự chìm đắm trong không khí vui vẻ, ngay cả Như Lai Phật Tổ cũng không ngoại lệ. Cuối cùng cũng có thể tính kế Bạch Cẩm một lần. Chẳng phải ngươi lợi dụng tin đồn tính kế Linh Sơn chúng ta sao? Bây giờ chúng ta cũng khiến ngươi ghê tởm một lần, gậy ông đập lưng ông, bêu rếu ác danh của Bạch Cẩm ngươi.

Bỗng nhiên Như Lai Phật Tổ nhíu mày nhìn phương Đông, sau đó rất nhiều Phật Đà và Bồ Tát cũng nhìn về phương Đông với vẻ mặt khác nhau.

Ở phương Đông, một con đường tạo thành từ tường vân kéo tới, giống như một cây cầu mây vắt ngang chân trời, kéo thẳng đến Linh Sơn.

Thiên mã kéo một chiếc xe ngựa hoa lệ chạy trên tường vân đạo lộ, xung quanh là Hoàng Cân Lực Sĩ vác nghi trượng và thiên binh thiên tướng làm hộ vệ, rầm rộ tiến đến.

Như Lai Phật Tổ cất lời: "Sứ giả Thiên Đình từ phương Đông đến. A Y Nạp Phạt, ngươi dẫn theo ba trăm Phật Đà và ba nghìn La Hán đi nghênh đón, không được thất lễ."

A Y Nạp Phạt cung kính đáp lời: "Tuân chỉ!" sau đó xoay người đi ra ngoài.

Quan Thế Âm Bồ Tát mỉm cười hỏi: "Phật Tổ, vì sao sứ giả Thiên Đình lại đến đây?"

Định Quang Hoan Hỉ Phật cười ha hả: "Còn phải hỏi chắc? Nhất định là để nhận lỗi, bày tỏ lòng hữu hảo."

Bên ngoài Linh Sơn mọc lên từng đóa kim liên, trên mỗi đóa kim liên có một vị Phật Đà đứng đó. Phật luân sau lưng tỏa Phật quang lấp lánh, soi sáng Linh Sơn. Ba nghìn La Hán đứng sau Phật Đà, tự tạo tư thế kỳ quái, nhìn về phía Đông xa xăm.

Phía trước chúng Phật Đà La Hán là A Y Nạp Phạt mỉm cười nhìn phương Đông. Thiên Đình đến nhận lỗi đây mà.

Trên tường vân, sứ đoàn đi sứ của Thiên Đình đang nhanh chóng tới gần Linh Sơn. Thân Công Báo ngồi trong xa liễn, bình tĩnh nhìn về phía trước.

Chẳng mấy chốc sứ đoàn đã đến Linh Sơn, đứng trên tường vân, dừng lại ở đó.

A Y Nạp Phạt chắp hai tay trước ngực thi lễ, khẽ nở nụ cười: "Ta phụng mệnh Phật Tổ nghênh đón thượng sứ của Thiên Đình. Mời thượng sứ vào trong."

Một giọng nói trầm thấp vang lên trong xe ngựa hoa lệ: "Vào trong thì miễn đi!"

Hiện tại đang phát sóng trực tiếp đó! Ý của bệ hạ là làm lớn chuyện này, càng lớn càng tốt. Vậy thì đương nhiên là phải ở bên ngoài thì mới thu hút nhiều sự chú ý.

Đám Phật Đà, La Hán hơi nhíu mày, trong đầu nảy ra một ý nghĩ: Sứ giả Thiên Đình đến không có ý tốt!

A Nan chạy vào Đại Lôi Âm Tự, cung kính thi lễ: "Phật Tổ, Thiên Đình đang phát sóng trực tiếp chuyến đi sứ của sứ đoàn lần này."

Vẻ mặt Như Lai Phật Tổ thoáng thay đổi. Hắn cũng biết phát sóng trực tiếp, thường ngày không có việc gì hắn cũng hay lướt khu phát sóng trực tiếp. Thiên Đình phát sóng trực tiếp chuyến đi sứ của sứ đoàn lần này là có ý gì? Lẽ nào Thiên Đình định nhận lỗi, thông báo với thiên hạ để tẩy trắng danh tiếng cho Bạch Cẩm?

Các Phật Đà, Bồ Tát khác cũng nhận thấy điểm bất thường, nét mặt khó tránh khỏi hơi nặng nề.

Quan Thế Âm Bồ Tát ngẩng đầu nhìn lên trên, nói: "Phật Tổ, hành động của Thiên Đình là sao?"

"Phật thiện thì chúng sinh đều thiện, tất cả vô vi pháp có thể giải mọi tai họa." Giọng nói lớn của Như Lai Phật Tổ vang lên.

Tất cả Phật Đà Bồ Tát trong đại điện đều nhìn ra ngoài. Phật Tổ nói rất rõ ràng, lấy bất biến ứng vạn biến, Phật nhìn chúng sinh bằng thiện tâm, chúng sinh cũng nên báo đáp bằng thiện tâm.

Bên ngoài Linh Sơn, rèm che xe ngựa được vén ra, Thân Công Báo ra khỏi xe ngựa, ngạo nghễ đứng trên càng xe, tay giơ cao thánh chỉ.

Trong Đại Lôi Âm Tự, Lai Phật Tổ, Định Quang Hoan Hỉ Phật, Quan Thế Âm Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát... đều nhìn ra bên ngoài, ánh mắt chất chứa vẻ dò xét.

Thân Công Báo giơ cao thánh chỉ, hô: "Các Phật Đà của Phật Giáo nghe pháp chỉ của Hạo Thiên Kim Khuyết Vô Thượng Chí Tôn Tự Nhiên Diệu Hữu Di La Chí Chân Ngọc Hoàng Thượng Đế!"

Trong Đại Lôi Âm Tự, Quan Thế Âm Bồ Tát nhíu mày: "Pháp chỉ!"

Như Lai Phật Tổ bình tĩnh lên tiếng: "A Y Nạp Phạt lĩnh chỉ."

Bên ngoài, sắc mặt A Y Nạp Phạt hơi thay đổi, hắn cung kính thưa: "Xin lắng nghe ý chỉ của bệ hạ."

Chương 937: Bệ hạ ngầu bá cháy

Thân Công Báo cũng không để bụng, ném pháp chỉ trong tay ra. Pháp chỉ của Ngọc Hoàng bay lên, mở rộng giữa không trung. Ầm! Thiên uy cuồn cuộn bao phủ Linh Sơn, uy nghiêm hùng hậu tựa thương thiên nhìn phàm trần.

Pháp chỉ của Ngọc Hoàng bốc lửa vàng, đạo âm văng vẳng khắp vạn dặm thiên địa, thụy quang rực rỡ, không trung vặn vẹo, loáng thoáng hiện ra hư ảnh một vị đế hoàng ngồi trên Cửu Long Hoàng Vị, nhìn xuống thương sinh vạn cổ.

Cho dù cách Tam Giới Thương Thành, chúng sinh tam giới cũng có thể cảm nhận được uy nghiêm cường đại truyền ra từ trong màn hình, như thiên như phụ, khó có thể nhìn thẳng.

Thời khắc này, trong tam giới, mọi sinh linh xem phát sóng trực tiếp có tu vi dưới Kim Tiên đều sợ hãi cúi lạy. Đến cả Bất Hủ Kim Tiên cũng biến sắc, cung kính nhìn đạo pháp chỉ trong phát sóng trực tiếp. Đây là Thiên Đế.

Trong Đại Lôi Âm Tự, sắc mặt Như Lai Phật Tổ cũng bất chợt thay đổi, nhìn pháp chỉ toát ra uy nghi cuồn cuộn kia bằng ánh mắt nặng nề. Đây không phải pháp chỉ của Ngọc Hoàng Đại Đế, mà là pháp chỉ của Hạo Thiên.

Pháp chỉ của Hạo Thiên mở rộng giữa không trung, kim quang lấp lánh tựa như mặt trời lơ lửng giữa thiên không. Một giọng nói hùng hậu vang vọng trong thiên địa: "Ngọc Hoàng chiếu viết: Phật Giáo ở Tây Thổ bề ngoài thì hiền lành chứ thật ra lại vô cùng gian xảo, nói xằng nói bậy bôi nhọ Câu Trần Đại Đế ở Cửu Thiên, tự hủy hiền danh, tự giảm đức hạnh. Nhập môn ghen ghét, mày ngài chẳng chịu nhường ai. Che miệng gièm pha, quyến rũ chủ nhân."

Trong Đại Lôi Âm Tự, vẻ mặt Định Quang Hoan Hỉ Phật tối sầm. Nhập môn ghen ghét, ngươi đang ám chỉ ai thế?

Ánh mắt Quan Thế Âm Bồ Tát ngùn ngụt lửa giận. Quyến rũ chủ nhân, trong cả tòa Đại Lôi Âm Tự, ai xứng với từ 'quyến rũ'? Thật đáng ghét!

"... Phật Giáo thối nát, có Phật giả tâm địa rắn rết, bản tính hung bạo, quen thói gian tà, sát hại người lương thiện. Cả người lẫn thần đều ghét bỏ, thiên địa không dung.

Câu Trần Đại Đế lo lắng hết lòng, cúc cung tận tụy vì thương sinh trong tam giới. Vậy mà nay lại bị vu oan hãm hại, Câu Trần Đại Đế vô cùng buồn bã.

Trẫm nghe nói mà lòng đại nộ, hạ chỉ lệnh cho Phật Giáo bồi thường phí tổn thất danh dự, phí tổn thất tinh thần cho Câu Trần Đại Đế, tổng cộng là trăm vạn Công Đức Kim Tiền. Khâm thử!"

Trong Đại Lôi Âm Tự, đông đảo Phật Đà Bồ Tát đều xôn xao. Gì cơ? Chúng ta còn phải bồi thường tiền ư?

Như Lai Phật Tổ cũng sa sầm sắc mặt. Cưỡng đoạt Cẩm Lan Cà Sa của bản tọa, bây giờ còn đòi bản tọa đền tiền cho ngươi? Cái gì mà lo lắng hết lòng, cái gì mà vô cùng buồn bã, tất cả đều là nói hươu nói vượn. Phí tổn thất danh dự và phí bồi thường tinh thần chắc chắn là Bạch Cẩm bịa ra.

Giọng nói lớn của Như Lai Phật Tổ vang lên trong thiên địa: "Không bằng không chứng, bệ hạ chỉ nói miệng đã định tội cho Phật Giáo, hành vi ngoan cố, thứ cho Phật Giáo khó lĩnh chỉ."

Pháp chỉ uy áp thiên địa bùng lên ngọn lửa vàng, thình lình ập xuống Đại Lôi Âm Tự, chẳng khác gì thiên địa sụp đổ.

Trên Linh Sơn hiện ra từng đạo Phật Đạo Pháp Tắc, tám trăm sợi Đại Đạo Tỏa Liệm chuyển động, đan thành tấm lưới bao phủ Đại Lôi Âm Tự. Đây là tám trăm bàng môn đại đạo chỉ Phật Giáo mới có.

Trong Đại Lôi Âm Tự, toàn bộ chúng Phật đều ngẩng đầu nhìn lên trên. Hạo Thiên Pháp Tắc ẩn chứa thiên địa chi lực dồi dào, giống như mặt trời rơi xuống.

Trên bầu trời Đại Lôi Âm Tự vang lên từng tiếng đạo minh vô thanh, tám trăm đại đạo của Phật Giáo bị Đế Hoàng đạo của Hạo Thiên chặt đứt liên tiếp. Mây đen cuồn cuộn trên bầu trời Linh Sơn, đại đạo nổ vang, tràn đầy cảm giác bi thương khó tả.

Trong Đại Lôi Âm Tự, vô số Phật Đà Bồ Tát đều kinh hãi, ngẩng đầu nhìn bầu trời. Một tấm pháp chỉ mở rộng rơi xuống, trên đó tỏa ra thần quang rực rỡ.

Trong Đại Lôi Âm Tự lặng ngắt như tờ, ai nấy đều chấn động. Một người áp đảo một giáo, đây là uy năng của Hạo Thiên Thượng Đế sao?

Định Quang Hoan Hỉ Phật thốt lên đầy khó tin: "Hắn cưỡng ép chúng ta tiếp pháp chỉ!"

Tiếng hét của Định Quang Hoan Hỉ Phật khiến chúng Bồ Tát Phật Đà bừng tỉnh, nhìn pháp chỉ lấp lánh trên không trung trong địa điện. Tất cả mọi người đều cảm thấy cay đắng. Mạnh quá, có cảm giác bất lực như đối mặt với Thánh Nhân.

Pháp chỉ lấp lánh từ từ rơi xuống Như Lai Phật Tổ, bay lơ lửng trước mặt hắn.

Quan Thế Âm Bồ Tát không nhịn được hỏi: "Phật Tổ, rốt cuộc hiện tại Hạo Thiên Thượng Đế tu hành đến cấp độ nào?"

Như Lai Phật Tổ vươn tay nhận pháp chỉ, giọng nói lớn vang lên trong đại điện: "Tam Thi viên mãn, có thể nói là chí cường dưới Thánh Nhân."

Một đạo thánh chỉ của Hạo Thiên đã có thể áp chế tám trăm bàng đạo của Phật Giáo. Đại đạo giao phong, Thiên Đế chi uy cực kỳ bá đạo, những Chuẩn Thánh trong châu thiên quan sát từ xa đều run sợ. Đây còn là Chuẩn Thánh sao?

Ngay cả Thánh Nhân nơi Hỗn Độn cũng sôi nổi liếc nhìn. Nếu có Hồng Mông Tử Khí thì người có khả năng chứng đạo nhất chính là Hạo Thiên sư đệ. Ngay cả Côn Bằng, Trấn Nguyên Tử và Minh Hà giáo chủ cũng kém hắn nửa phần.

Đến Đại La Kim Tiên cũng không thể nhìn thấy đại đạo giao phong chứ đừng nói chi đến phàm nhân. Trong mắt chúng sinh hồng hoang xem phát sóng trực tiếp, pháp chỉ lấp lánh thần quang rơi xuống Đại Lôi Âm Tự, sau đó một tiếng nổ vang lên, thiên địa vặn vẹo, pháp chỉ biến mất không còn tăm hơi.

Từng bình luận hiện ra trên phát sóng trực tiếp.

Na Tra Tam thái tử: Bệ hạ oai phong!

Ngao Bính: Bệ hạ ngầu bá cháy!

Tứ Phế Tinh Quân: Phật Giáo bôi nhọ Đại Đế của Thiên Đình ta là bắt nạt Thiên Đình ta không người hả?

Đại Kim Cương: Nói hươu nói vượn! Rõ ràng là Thiên Đình các ngươi cướp đoạt Cẩm Lan Cà Sa, bây giờ còn dám bôi nhọ Phật Giáo. Các ngươi thật sự cho rằng trên đời này không có công lý sao?

Trương Cửu Tiêu: Ha ha! Ta biết chắc là không phải Thiên Đình làm mà. Phật Giáo chuẩn bị đón nhận lửa giận từ Thiên Đình đi!

Lý Hiệu: Phí tổn thất danh dự và phí tổn thất tinh thần rất hợp lý, có thể thêm vào pháp điển.

Đường Vương Lý Thế Dân: Giao cho Pháp gia các ngươi đó.

Tuệ Sư: A Di Đà Phật! Tiên thần vô đạo là nỗi bi ai của thiên địa.



Chương 938: Các ngươi có tội

Khu bình luận lại diễn ra một cuộc chiến cãi cọ.

Trên đường Tây Du, nhóm Đường Tam Tạng đã dừng xe ngựa, ngồi dưới một gốc cây đại thụ ven đường xem phát sóng trực tiếp.

Tôn Ngộ Không vò đầu gãi tai, có phần kinh ngạc. Ngọc Hoàng Đại Đế này thật sự là tên Ngọc Hoàng Đại Đế mà lão Tôn ta biết ư? Sao lão Tôn trông thấy pháp chỉ của hắn lại kinh hồn bạt vía, cảm thấy thần bí khó lường?

Tôn Ngộ Không quay sang nhìn Trư Bát Giới rồi hỏi: "Đồ ngốc, trước kia ngươi làm Thiên Bồng Nguyên Soái trên Thiên Đình. Lão Tôn ta hỏi ngươi, thực lực của Ngọc Hoàng Đại Đế thế nào?"

"Rất mạnh, khẳng định là lão Trư ta không đánh lại."

"So với Câu Trần Đại Đế thì sao?"

"Tất nhiên là không bằng."

Hầu ca hỏi Ngọc Hoàng Đại Đế chứ không phải Hạo Thiên Thượng Đế. Tất nhiên là Hạo Thiên Thượng Đế hơn xa Câu Trần Đại Đế, nhưng thực lực của Ngọc Hoàng Đại Đế cũng chỉ như vậy, tuy mạnh hơn lão Trư ta, song tối đa cũng chỉ là Đại La cảnh. Trư Bát Giới tỏ vẻ hiểu biết.

Tôn Ngộ Không lập tức yên tâm, quả nhiên Câu Trần Đại Đế là người lợi hại nhất tam giới, Phật Giáo và Thiên Đình chỉ là tép riu.

Đường Tam Tạng ở bên cạnh thở dài bi thương, giọng nói tràn đầy bất an: "A Di Đà Phật! Ngộ Không à, nếu tiên phật đại chiến do bần tăng gây ra thì phải làm thế nào mới ổn?"

Tôn Ngộ Không cười khặc khặc quái dị: "Chúng ta không cần đi lấy kinh nữa, Thiên Đình trực tiếp san bằng Phật Giáo rồi."

Đường Tam Tạng lập tức nghiêm mặt nói: "Ngộ Không nói sai rồi! Nếu tiên phật đại chiến, e là Thiên Đình sẽ sụp đổ, tiên thần đổ máu, quả thực không phải phúc của chúng sinh!"

Tôn Ngộ Không liếc nhìn đối phương, nở nụ cười quái dị: "Tiểu hòa thượng, ngươi nói sai rồi. Đánh tan Phật Giáo, giết hết Phật tử là chuyện may mắn của chúng sinh!"

Đường Tam Tạng lắc đầu: "Ngộ Không, ngươi không biết Phật pháp của Phật Tổ cao thâm nhường nào."

"Tiểu hòa thượng, ngươi không biết Câu Trần Đại Đế thần uy như ngục."

"Phật Tổ là trị thế chi tôn, Phật pháp vô biên."

"Khặc khặc! Câu Trần Đại Đế thống ngự vạn linh, thần thông quảng đại, là đệ nhất tiên trong tam giới."

"Phật Tổ lợi hại!"

"Câu Trần Đại Đế lợi hại!"

"Phật Tổ lợi hại!"

"Câu Trần Đại Đế lợi hại!"

"Hầu tử, e là ngươi không biết niệm châu chi pháp."

"Lão lừa trọc, e là ngươi không biết thế nào là Kim Cô đại đạo."

Hai người trợn mắt trừng nhau, điện quang hỏa thạch nổ đôm đốp trên không trung.

Trư Bát Giới ở bên cạnh rụt cổ lại, ngoài mặt thì tỏ ra sợ hãi, nhưng trong mắt lại ẩn giấu vẻ hưng phấn mơ hồ. Đánh nhau đi, đánh nhau đi!

Hai người cùng quay đầu nhìn Trư Bát Giới.

Đường Tam Tạng khẽ mỉm cười hỏi: "Đồ nhi ngoan, ngươi nói xem trong tam giới, có phải Phật Tổ có Phật pháp vô biên không?"

"Khặc khặc! Sư đệ, ngươi nói xem có phải Câu Trần thần thông quảng đại không?"

Trư Bát Giới ngây người, sao lại lan sang lão Trư ta rồi hả? Hắn vội vàng trả lời: "Sư phụ, sư huynh, lão Trư ta cảm thấy Như Lai Phật Tổ và Câu Trần Đại Đế đều là thần phật vĩ đại nhất trong tam giới. Muốn chỉ ra ai lợi hại, thứ cho đệ tử kiến thức nông cạn, thật sự là không nhìn ra. Trong lòng đệ tử, cả hai đều là cường giả vô địch trong tam giới.

Sư phụ, sư huynh, xem phát sóng trực tiếp đi! Cứ xem phát sóng trực tiếp trước đã. Trong phát sóng trực tiếp sẽ công bố trong hai người, ai là người lợi hại hơn."

"Hừ!" Đường Tam Tạng và Tôn Ngộ Không nhìn nhau, sau đó cùng nhìn vào màn hình phát sóng trực tiếp.

Bạch Long Mã ở bên cạnh phì mũi coi thường. Hừ, cái đồ nịnh nọt bất tài.

...

Bên ngoài Linh Sơn, A Y Nạp Phạt nhíu mày, nghiêm nghị quát: "Thần Quân, ngài nhầm rồi phải không? Rõ ràng là Phật Giáo ta bị cướp đoạt phật bảo, tại sao lại bắt Phật Giáo ta bồi thường tiền? Lẽ nào ngươi cho rằng Phật Giáo ta dễ bắt nạt?"

Thân Công Báo cười ha hả: "Ngươi nói sai rồi. Cẩm Lan Cà Sa là đồ bán cho ngân hàng Tam Giới, giao dịch công bằng sao có thể dùng hai chữ 'cướp đoạt'?"

A Y Nạp Phạt cười gằn: "Là do ngân hàng Tam Giới lừa bịp trước."

"Là Đường Tam Tạng vay tiền trước."

"Câu Trần Đại Đế giả dối, lừa gạt người lương thiện. Thiên Đình muốn bao che cho Câu Trần Đại Đế sao?"

"Phật Giáo nói xằng nói bậy, bịa đặt sai sự thật, tố cáo điêu ngoa, gây tổn hại tới danh dự của Câu Trần Đại Đế. Chẳng lẽ không nên trừng phạt?"

"Ban đầu là Thiên Đình ngươi bịa đặt về Quan Thế Âm Bồ Tát trước."

"Chứng cớ đâu? Không có chứng cứ mà lại nói hươu nói vượn, ta lại trừng trị ngươi tội phỉ báng."

"Ngươi!" A Y Nạp Phạt tức đến độ mặt mo đỏ bừng. Thần linh Thiên Đình thật vô liêm sỉ! Đây là sự thật tiên thần Thiên Đình và Phật Đà Phật Giáo đã ngầm thừa nhận, còn đòi chứng cứ gì nữa?"

"A Di Đà Phật!" Một vị Phật Đà đi ra, cất giọng uy nghiêm nói: "Ngoại Giao Thần, thế nhân đều biết Câu Trần Đại Đế cưỡng đoạt áo cà sa, các ngươi rút lui đi! Phật Giáo không phải là nơi các ngươi có thể càn rỡ."

Thân Công Báo bỗng quát bằng giọng điệu vừa nghiêm túc vừa mỉa mai: "Lời tiểu nhân bịa đặt mà các ngươi cũng tin là thật à?"

Phật Đà bước một bước, rầm... thiên địa rung chuyển, uy áp cuồn cuộn tuôn ra, khiến không gian xung quanh chấn động.

Sứ thần Thiên Đình lập tức cảm thấy trời đất quay cuồng, tinh di đấu chuyển, thiên địa xung quanh trở nên hư ảo. Từng đạo Phật quang đâm thủng thương khung. Một vị cự phật cao vạn trượng giống như chúa tể của thiên địa, đứng sừng sững giữa thiên địa, sau lưng là quần tinh lấp lánh.

Cự phật chí cao vô thượng trợn mắt nhìn sứ thần Thiên Đình. Chúng tiên thần Thiên Đình tức khắc cảm thấy mình chẳng khác gì tội nhân tội ác tày trời, không thể tha thứ. Ai nấy đều sợ hãi.

"Các ngươi có tội!" Thiên âm hùng hậu văng vẳng trong thiên địa.

Chương 939: Nghiêm phạt thần khinh phật

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Đông đảo thiên binh thiên tướng khó lòng khống chế tâm thần dao động, cúi đầu sám hối.

Rất nhiều thiên binh thiên tướng không chống đỡ được uy áp cường đại trên đỉnh đầu, lũ lượt cúi đầu, liên tiếp quỳ xuống 'bộp bộp bộp', vẻ mặt hoảng hốt.

Thân Công Báo biến sắc, lập tức vận chuyển Ngọc Thanh Tiên Pháp để chống đỡ uy áp nguyên thần từ bốn phương tám hướng truyền tới. Hắn ngẩng đầu nhìn Phật Đà Pháp Tướng khổng lồ, gằn từng câu từng chữ: "Đại La!"

Kim phật cao lớn thản nhiên cụp mắt nhìn chằm chằm vào đám người Thân Công Báo, như thể đang nhìn con sâu cái kiến.

Đột nhiên, trong Phật Quốc Thế Giới hiện lên một đạo đao quang. Đao quang lạnh lẽo như tuyết lướt qua thiên địa, sát khí mãnh liệt tràn ra. Ầm! Ầm! Ầm! Vô số quần tinh rơi xuống, vô số kim liên vỡ nát, thế giới như đến ngày tận thế.

Kim phật cao lớn bỗng trợn to mắt, sau đó rơi xuống dưới, trong Phật nhãn còn lộ rõ vẻ kinh ngạc và phẫn nộ. Cả thiên địa chìm trong bóng tối.

Trên tường vân ở Linh Sơn, đám tiên thần Thiên Đình như là Thân Công Báo bỗng tỉnh táo lại. Rất nhiều thiên binh thiên tướng và Hoàng Cân Lực Sĩ đang quỳ dưới đất cuống quít đứng dậy, sắc mặt người nào người nấy đều khó coi.

Vị Phật Đà phía đối diện lảo đảo lùi lại ba bước, sắc mặt thảm hại, khóe môi rỉ ra một vệt máu màu vàng nhạt.

Cách đó mấy chục vạn dặm, mấy thân ảnh đứng trong hư không, áo choàng sau lưng bay phấp phới, chiến ý ngập trời bóp méo không gian xung quanh, không nhìn rõ thứ gì.

Vị Phật Đà lùi lại kia ổn định thân hình, nhìn mấy thân ảnh ngoài mấy chục vạn dặm kia, lòng thầm cảm thán: đây là Chiến Thần thế hệ trẻ của Thiên Đình sao? Quả nhiên mạnh khủng khiếp! Sau đó hắn lại nghĩ đến đệ tử đời thứ ba của Phật Giáo. Ồ, chẳng có một ai có thể ra mặt, không thể so sánh!

Trong kênh phát sóng trực tiếp, từng bình luận không ngừng lóe lên.

Ôn Thần: Đáng ghét! Không ngờ Phật Giáo lại đánh lén, thật vô liêm sỉ!

Hàng Long La Hán: Nói bậy! Rõ ràng là thần linh Thiên Đình đánh lén, nhân lúc ngã Phật chưa sẵn sàng đã chém Phật Đà bị thương.

Đường Vương Lý Thế Dân: Vừa rồi xảy ra chuyện gì thế? Sao ta không thấy rõ?

Huyền Ngọc Tử: Ha ha! Vừa rồi thần linh Thiên Đình đánh Phật Đà tè ra quần chỉ bằng một chiêu.

Đại Quang Minh Phật: Nói vớ vẩn! Rõ ràng là không phân cao thấp.

Vô Pháp Vô Thiên: Bản tọa có thể chứng minh Phật Đà Phật Giáo tè ra quần.

Lưu Ly Kim Cương Phật: @Vô Pháp Vô Thiên, ngươi là kẻ nào? Xưng tên đi!

Vô Pháp Vô Thiên: Bản tọa sẽ đích thân đến Linh Sơn tìm các ngươi.

Tề Thiên Đại Thánh: Ha ha, đó là Tư Pháp Thiên Thần của Thiên Đình. Hiện tại lão Tôn ta không có thời gian, nếu không ta cũng đi.

Tăng Trưởng Thiên Vương: Đại Thánh uy phong!

Ting! Một thần ấn màu đỏ hiện ra trong khu bình luận. Tăng Trưởng Thiên Vương thưởng một chiếc thần ấn tam phẩm để chúc mừng Tư Pháp Thiên Thần.

Đặng Thiên Quân thưởng một chiếc thần ấn tứ phẩm để chúc mừng Tư Pháp Thiên Thần.

Chưởng môn Côn Luân thưởng một chiếc thần ấn nhị phẩm để chúc mừng Tư Pháp Thiên Thần.

...

Một loạt phần thưởng hiện ra bên dưới.

Dưới cây đại thụ trên đường Tây Du.

Tôn Ngộ Không hưng phấn cười ha ha, kích động reo lên: "Tiểu hòa thượng, ngươi thấy rồi chứ? Đây là thực lực của Tư Pháp Thiên Thần ta, Phật Giáo không đỡ nổi một đòn, nhát đao kia của Dương Tiễn quá tuyệt vời."

Đường Tam Tạng ngồi trên tảng đá bên cạnh, chắp hai tay trước ngực nói: "A Di Đà Phật! Phật Đà thương xót chúng sinh, không khơi mào tranh chấp, đúng là lòng dạ từ bi."

"Khặc khặc, tiểu hòa thượng, không đánh lại tức là không đánh lại, còn nói lòng dạ từ bi gì chứ. Lão Tôn ta xem thường kẻ đạo đức giả." Hắn vươn tay cướp Tam Giới Thương Thành trước mặt.

Đường Tam Tạng la lên: "Ngộ Không, ngươi định làm gì?"

"Ting! Huyền Trang thưởng một chiếc thần ấn nhất phẩm."

Đường Tam Tạng sững sờ, tức thì da đầu tê rần. Phật Tổ, thật sự không phải ta làm!

...

Trên Linh Sơn, Thân Công Báo hoàn toàn nổi giận, bao nhiêu năm qua không có ai dám áp chế ta bằng sức mạnh.

Hắn giận dữ mắng: "Lũ vô lại các ngươi rất giỏi giở trò đê tiện."

Phật Đà giơ tay lau vệt máu màu vàng nhạt nơi khóe miệng, sau đó chắp hai tay trước ngực, bình tĩnh lê tiếng: "Sa môn hành đạo, không để ý hình thức. Tuy thân hành đạo, nhưng tâm không hành đạo. Nếu tâm hành đạo, cần gì hành đạo. Thương thay phương Đông, căn nguyên là ái dục. Không nhổ tận gốc rễ thì đừng dẫn họa về Tây."

"Sa môn hành đạo, thương thay phương Đông. Thật to gan!

Lũ heo chó chuột trùng các ngươi đâu cùng đẳng cấp với chúng ta."

Lũ heo chó chuột trùng? Trong lòng Phật Đà bùng lên lửa giận, hắn quát: "Phương Đông cướp đoạt phật bảo, là kẻ nào vô đạo?"

"Chỉ là một chiếc áo cà sa nhỏ nhoi, ngươi tưởng Đại Đế phương Đông ta thèm muốn chắc? Thị phi đúng sai thế nào, cả ta và ngươi đều biết rõ! Ác nhân cáo trạng, chư thần nhục nhã. Nhìn xem hành vi của ngươi có hơn heo lợn không?"

Mặt mũi Phật Đà giật điên cuồng, hắn tức giận hét lên: "Ngươi chán sống rồi!" Bỗng nhiên hắn bước ra một bước.

A Y Nạp Phạt phía sau vội vàng kéo Phật Đà lại, đanh mặt lắc đầu.

Phật Đà há miệng thở dốc, giận dữ nhìn Thân Công Báo.

...

Dưới gốc cây ven đường, nhóm Đường Tam Tạng xem phát sóng trực tiếp, đưa mắt nhìn nhau.

Khóe miệng Đường Tam Tạng giần giật, không kìm được bèn hỏi: "Ngộ Không, Bát Giới, đây là vị thần linh nào vậy? Không khỏi hơi..."

Trư Bát Giới cố nhịn cười, lúng búng nói: "Sư phụ, người xem bình luận đi."

Đường Tam Tạng nhìn khu bình luận bên cạnh.

Hạo Thiên Thần Quân: Ngoại Giao Thần mắng hay lắm, mắng chết tên khốn đó đi!

Thượng Thanh Quan Chủ: Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn, Thần Quân thật oai phong, xin nhận chút tâm ý của ta.

Một chiếc thần ấn hiện ra trên màn hình, trên thần ấn có hai chữ 'tam phẩm' bay bay.

Phó Nguyên Soái thuộc Thiên Hà thủy quân: Bôi nhọ Đại Đế của Thiên Đình ta, đáng chết!

Đường Vương: Không ngờ thần tiên cũng mắng người, đúng là mở rộng tầm mắt.

Hỗn Thế Ma Vương: Mở rộng tầm mắt.

Úy Trì Đại Tướng: Mở rộng tầm mắt!

Trưởng Tôn thừa tướng: Mở rộng tầm mắt!

Dũng sĩ đồ long: Mở rộng tầm mắt!

Phía sau là một loạt lời nịnh nọt.

Giới Hiền pháp sư: A Di Đà Phật! Cướp đoạt cà sa phật bảo, cưỡng ép Linh Sơn Tịnh Thổ, đây là tu dưỡng của chư thần Thiên Đình phương Đông sao? Các ngươi vô pháp vô thiên như vậy, không sợ bị trời phạt sao?

Pháp Trần hòa thượng: Xin Phật Tổ giáng phật nộ, nghiêm phạt thần khinh phật.

**: Xin Phật Tổ giáng phật nộ, nghiêm phạt thần khinh phật.

Pháp Ngôn: Xin Phật Tổ giáng phật nộ, nghiêm phạt thần khinh phật.