Đột nhiên trên đỉnh núi mây vần gió vũ, cực quang sáng chói lưu chuyển, một cánh cửa hư ảo hiện ra trong cực quang.
Trư Bát Giới và Tôn Ngộ Không đều ngẩng đầu nhìn lên. Là hình chiếu Thiên Môn, hắn đến rồi!
Thân Công Báo đi ra từ trong cánh cửa, vừa chắp tay vừa cười sang sảng chào hỏi: "Nguyên Soái, Đại Thánh!" Hắn xuống đám mây, đứng trên đỉnh núi.
Trư Bát Giới cũng vội vàng chắp tay nói: "Làm phiền Thần Quân đi một chuyến."
Thân Công Báo cười ha hả: "Ta còn phải cảm tạ Nguyên Soái cho ta cơ hội báo thù."
Tôn Ngộ Không sốt sắng lên tiếng: "Các ngươi đừng cảm tạ tới cảm tạ lui nữa, tìm tiểu hòa thượng trước đã. Lão đầu Khương Tử Nha kia nhìn không giống người tốt lành gì, nếu thật sự để tiểu hòa thượng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lão Tôn ta biết ăn nói với Câu Trần Đại Đế thế nào."
Thân Công Báo tươi cười nói: "Đại Thánh đừng vội, để ta xem Khương Tử Nha trốn ở đâu."
Thân Công Báo nhẹ nhàng giậm chân xuống đất. Lấy chân hắn làm trung tâm, một tấm Bát Quái Đồ nhanh chóng trải rộng ra bốn phía, phủ khắp vạn dặm thiên địa. Kinh văn trên Bát Quái Đồ không ngừng lưu chuyển.
"Ôi chao!" Tôn Ngộ Không nhìn xung quanh, tò mò hỏi: "Đây là thứ gì?"
Thân Công Báo khẽ mỉm cười trả lời: "Đại Thánh, đây là thủ đoạn của sư môn ta."
Hắn nhìn vạn dặm sơn hà xa xăm: "Nếu coi thiên địa này là một thanh Như Ý, thì bản thân ta chính là Bát Quái Châu ở đầu Như Ý, thiên địa như ý đều tùy tâm ý."
Thân Công Báo nhắm mắt lại, chắp hai tay sau lưng đứng trên đỉnh núi, y bào bay phần phật, bát quái dưới chân xoay tròn.
Từ bầu trời hồng hoang trên Cửu Thiên nhìn xuống, ở Tây Ngưu Hạ Châu loáng thoáng hiện ra một thanh Như Ý hư ảo. Như Ý từ từ chuyển động như kim đồng hồ, ở đầu Như Ý có một viên Bát Quái Châu tỏa sáng lấp lánh.
Trên Linh Sơn, không ít Phật Đà Bồ Tát của Phật Giáo bất giác nhìn về phía Đông. Là Ngọc Thanh Tiên Pháp.
Ở Tây Ngưu Hạ Châu, không ít Yêu Thần cấp bậc Đại La bất giác nhìn về phía Đông Nam. Là Nguyên Thủy đại đạo. Trong lòng thầm nâng cao cảnh giác, lập tức thu liễm khí tức. Lẽ nào đệ tử đời thứ hai của Xiển Giáo đến?
Thân Công Báo bỗng mở choàng mắt, khóe môi nở nụ cười: "Ngọc Thanh Tiên Quang. Khương Tử Nha, ta tìm thấy ngươi rồi, không ngờ ngươi lại trốn dưới lòng đất, còn ngụy tạo một địa tâm."
Trư Bát Giới cười ha hả: "Lão Trư biết ngay là tìm Thần Quân giúp đỡ tuyệt đối không thành vấn đề."
Trong mắt Tôn Ngộ Không lóe lên hung quang. Hắn cất lời: "Chúng ta đi tìm hắn thôi, lão Tôn ta sẽ dạy hắn phải mở tiệm thế nào, cả gan mở hắc điếm phải chịu được một gậy của ta."
"Ồ, có thể nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?" Thân Công Báo tò mò hỏi, đến bây giờ hắn vẫn chưa biết rốt cuộc Khương Tử Nha đắc tội hai người này như thế nào.
"Nào nào, chúng ta vừa đi vừa nói, để lão Trư ta kể cho ngươi. Vị sư huynh kia của ngươi nham hiểm thật đấy!"
…
Trên đám mây, Thân Công Báo vừa vuốt ria mép vừa híp mắt nói: "Từ sau Phong Thần Chiến, ta không gặp lại Khương Tử Nha. Không ngờ hắn lại mở hắc điếm, đúng là đồ đệ tốt mà sư phụ yêu thương! Khà khà!"
Bên dưới ba nghìn mét có một khu đất trống, mặt đất hỗn độn như thể bị lưỡi cày lật tung, vách núi xung quanh cũng gồ ghề lồi lõm.
Khương Tử Nha ngồi trên một tảng đá dính đầy bùn đất, trước mặt có một cái đầu trọc, thân thể bị chôn dưới lòng đất, chỉ lộ mỗi cái đầu ra ngoài.
Bộp!
Khương Tử Nha vươn tay đánh lên cái đầu trọc lốc của Đường Tam Tạng, lạnh lùng cười ha ha: "Hạ thủ vô tình với ta, bảo ta tự giải quyết ổn thỏa.
Chẳng phải ngươi giỏi lắm sao? Ngươi có bản lĩnh thì triển đi!"
Đường Tam Tạng cố gắng ngẩng đầu, cố nặn ra nụ cười: "Thí chủ, tục ngữ có câu 'oan gia nên giải không nên kết'. Bần tăng cảm thấy chúng ta nên bình tĩnh lại, nói chuyện đàng hoàng. Ta tin rằng chúng ta nhất định có thể biến thù thành bạn, trở thành hảo hữu chí giao."
"Bốp!"
Khương Tử Nha lại đập một phát, cười khẩy: "Biến thù thành bạn, nhưng vừa nãy ngươi muốn giết ta cơ mà."
"A Di Đà Phật! Thí chủ, chắc chắn là ngài nghe nhầm rồi. Bần tăng là cao tăng đại đức, quét nhà còn e ngại con kiến chết, thắp đèn còn sợ cháy thiêu thân, sao có thể nói ra chữ giết người?"
"Bốp!"
"Ý ngươi là ta mắt mờ tai điếc?"
"A Di Đà Phật! Thí chủ, ngươi đừng quá đáng, bần tăng không phải người dễ chọc đâu."
"Bốp!"
"Đại đồ đệ của bần tăng là Tề Thiên Đại Thánh đó!"
"Bốp!"
"Nhị đồ đệ của bần tăng là Thiên Bồng Nguyên Soái đó!"
"Bốp!"
"Tam đồ đệ của bần tăng là Quyển Liêm Đại Tướng đó!"
"Bốp!"
Đường Tam Tạng ngẩng đầu nhìn Khương Tử Nha, nước mắt rưng rưng, khóc rưng rức: "Hu hu, ngươi bắt nạt người quá đáng! Có bản lĩnh thì ngươi thả bần tăng ra, bần tăng đại chiến ba trăm hiệp với ngươi!"
"Chờ đến khi bần đạo làm cho ngươi phản bản quy nguyên, biến thành Kim Thiền Tử, ngươi hẵng đại chiến ba trăm hiệp với bần đạo!
Bây giờ ngươi vẫn còn yếu lắm! Dù đưa cho ngươi một phần sức mạnh của Vương Linh Quan, ngươi cũng không thể phát huy. Nếu Vương Linh Quan biết thần lực của hắn được đưa cho tên vô dụng nhà ngươi, phỏng chừng hắn tức đến xỉu luôn!"
"Bần tăng... bần tăng... Hu hu! Bần tăng sai rồi, đừng đánh ta nữa được không?"
Mặt Khương Tử Nha chợt biến sắc, trong lòng trào dâng nỗi sợ hãi mơ hồ. Hắn bỗng ngẩng phắt đầu nhìn lên bầu trời, trong đôi mắt bình tĩnh ẩn giấu nét hoảng sợ. Sao lại thế được? Sao bọn hắn có thể tìm được nơi này?
Đường Tam Tạng cũng phát hiện ra sắc mặt Khương Tử Nha thay đổi, trong lòng lập tức kích động. Là Ngộ Không, nhất định là đám Ngộ Không tìm tới.
Đường Tam Tạng ngẩng đầu hô to: "Ngộ Không, Bát Giới, Ngộ Tịnh, vi sư ở đây! Mau đến cứu vi sư!"
Chương 964: Sao bọn hắn lại tìm được nơi này
Khương Tử Nha vươn tay ấn mạnh đầu Đường Tam Tạng xuống, cái đầu trọc lốc lập tức vùi xuống lòng đất.
Khương Tử Nha ngẩng đầu nhìn lên trời, lẩm bẩm: "Thương thiên tiếp dẫn, tu di đại độn!" Hai người lập tức hóa thành một đạo lưu quang biến mất, động ngầm dưới lòng đất trống rỗng.
Ầm! Một lát sau, không trung phía trên động lẳng lặng nổ tung, đất đá ầm ầm rơi xuống, ba thân ảnh từ trên trời đáp xuống.
Trư Bát Giới cầm Cửu Xỉ Đinh Ba, còn chưa đáp xuống đất đã hô to: "Sư phụ, lão Trư ta tới cứu ngươi."
Tôn Ngộ Không cầm Kim Cô Bổng, lơ lửng giữa không trung. Hỏa Nhãn Kim Tinh quan sát bốn phía, sẵn sàng hành động.
Thân Công Báo cũng bay xuống, hít mũi rồi mỉm cười lên tiếng: "Không sai, Khương Tử Nha trốn ở đây, mỗi một tấc không gian nơi này đều nhiễm mùi thối của hắn."
Tôn Ngộ Không nhìn quanh một vòng rồi nói: "Lại để hắn chạy thoát rồi!"
Trư Bát Giới khuyên nhủ: "Sư huynh đừng vội, Ngoại Giao Thần Quân có thể tìm được hắn một lần thì có thể tìm được hắn lần hai."
Tôn Ngộ Không cũng gật đầu. Không ngờ có thể tìm được nơi ẩn thân của Khương Tử Nha nhanh như vậy, quả nhiên lão đầu này có cách.
Thân Công Báo chăm chú nhìn về phía trung tâm, sau đó đi đến, ngón tay kết ấn chỉ về phía động ngầm, đồng thời hô: "Hiện!"
Bên ngoài động ngầm xuất hiện từng đạo lưu quang, hai ba tấm phù văn hư ảo rách rưới hiện ra, lóe lên rồi biến mất không còn tăm hơi.
Thân Công Báo khẽ mỉm cười, tự tin nói: "Đại Thánh yên tâm, hắn không trốn thoát được đâu. Chỉ là Tiểu Tu Di Na Ni chi pháp mà thôi, bần đạo tự có cách truy tung."
Trư Bát Giới nhìn xung quanh, tầm mắt đảo qua vách tường, một pháp trận bổ toàn trong thức hải. Cuối cùng, hắn nhìn vị trí trung tâm của địa huyệt. Lẽ ra ở đây phải có một chiếc đỉnh, Thiên Cương Thần Thông Càn Toàn Tạo Hóa tinh xảo, lẽ nào Khương Tử Nha định làm cho Đường Tam Tạng phản bản quy nguyên?
…
Ở một nơi khác, trong khe nước sâu rộng lớn tọa lạc trong dãy núi, tựa như một tấm kính rơi trong núi rừng, từng con diều hâu lượn lờ trên khe sâu.
Khác với vẻ yên tĩnh bên ngoài, lòng đất dưới khe sâu cuồn cuộn sóng ngầm. Trong mạch nước ngầm dưới lòng đất có một tòa cung điện. Bên ngoài cung điện sóng lớn dữ dội, nhưng bên trong vẫn yên tĩnh bình lặng, ngay cả giọt nước cũng chẳng có chứ đừng nói chi đến sóng ngầm.
Cung điện yên tĩnh bỗng hiện ra một đạo lưu quang. Lưu quang rơi xuống đất, hai bóng người xuất hiện. Khương Tử Nha đứng trong cung điện vuốt râu, Đường Tam Tạng ngồi bệt dưới đất.
Đường Tam Tạng giãy giụa đứng dậy, mơ màng hỏi: "Lão trượng, đây là đâu?"
"Đay là thần điện bế quan của bản tọa, trong tam giới không có ai biết. Mặc dù hai đồ đệ kia của ngươi gặp may, trùng hợp phát hiện ra Địa Tâm Điện nơi ta ẩn nấp. Nhưng nơi này là Thủy Tinh Cung, bọn hắn không thể phát hiện ra."
Khương Tử Nha vừa dứt lời, bỗng nhìn ra bên ngoài. Trận pháp báo động mà bần đạo bố trí trong hàn đàm đã bị người ta chạm vào, không ngờ đám Tôn Ngộ Không đã đuổi tới. Sao lại nhanh như vậy? Hắn vội vàng túm lấy Đường Tam Tạng, thân ảnh hai người chợt lóe lên rồi biến mất.
Trong một ngọn núi lửa đang hoạt động, nham thạch chảy lững lờ, nhiệt độc địa hỏa biến nơi này thành cấm địa của sinh linh.
Không ai biết dưới lớp nham thạch này cất giấu một tòa cung điện, tấm bảng trên cung điện viết bốn chữ to 'Côn Luân Cấm Địa'.
Một đạo lưu quang hiện lên, Khương Tử Nha và Đường Tam Tạng xuất hiện trong đại điện.
Đường Tam Tạng lại đặt mông ngồi bệt xuống đất lần nữa.
"Lão trượng, tốc độ của ngươi quá nhanh, bần tăng hơi choáng váng."
"Ta chưa từng thấy nhân vật chính của lượng kiếp nào vô dụng như ngươi."
Khương Tử Nha vuốt râu, đắc ý khoe: "Năm xưa, lúc bản tọa là nhân vật chính trong lượng kiếp, từng hô mưa gọi gió, pháp lực vô biên, lật núi khuấy biển, thần thông vô lượng. Tiên thần khắp tam giới nghe thấy tên ta đều biến sắc."
"Tuy bản lĩnh của bần tăng hơi yếu, nhưng dưới tọa có ba đệ tử: Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không đại náo Thiên Cung năm xưa, Thiên Bồng Nguyên Soái Trư Bát Giới dám đùa giỡn Quan Thế Âm Bồ Tát, Quyển Liêm Đại Tướng giận dữ ném vỡ chén lưu ly trước mặt Ngọc Đế!"
"Hồi ấy dưới trướng bản tọa có thiên quân vạn mã, tu sĩ nhiều như mây, còn có Tam Đại Chiến Thần. Một là Nhị Lang Thần Dương Tiễn, hai là Tam thái tử Na Tra, ba là Lôi Chấn Tử.
Phân nửa Tư Pháp Thiên Thần trên Thiên Đình đều từng nghe lệnh bản tọa." Khương Tử Nha vuốt râu, vẻ mặt đắc ý.
"Ta... ta... Quan Thế Âm Bồ Tát từng hứa hẹn với bần tăng, gọi trời trời đáp, gọi đất đất thưa, Sơn Thần Thổ Địa chờ sai phái."
"Năm xưa tiên thần dưới trướng bản tọa nhiều như mưa, Thập Nhị Kim Tiên của Xiển Giáo cứ gọi là đến. Hồi ấy, ngay cả Nhiên Đăng Cổ Phật hiện tại cũng phải nghe theo hiệu lệnh của ta. Nam Cực Trường Sinh Đại Đế, Đông Phương Thanh Hoa Đại Đế đều từng nhận quân lệnh của ta, xông pha khói lửa vì bản tọa."
Đường Tam Tạng trợn tròn mắt. Hắn lợi hại quá chừng, mình nên nói cái gì đây? Hắn chỉ có thể đáp lời một cách khô khốc: "Ngươi giỏi như vậy, sao còn phải trốn?"
"Khụ khụ, tất nhiên là bởi vì bản tọa yêu hòa bình!"
Đường Tam Tạng cạn lời, ta tin ngươi mới lạ! Yêu hòa bình mà lại muốn hầm bần tăng?
Sắc mặt Khương Tử Nha chợt thay đổi, hắn thốt lên đầy kinh ngạc: "Sao bọn hắn lại tìm được nơi này?"
Hắn vội vàng túm lấy Đường Tam Tạng, từng tấm phù văn lóe sáng trong đại điện, giống như tinh thần lơ lửng trên nóc đại điện.
Chương 965: Đỡ một gậy của lão Tôn ta
Khương Tử Nha ném Đường Tam Tạng vào trong phù văn, nháy mắt đã biến mất không còn tăm hơi.
Chốc lát sau, đại điện yên tĩnh lại vang lên tiếng ầm ầm, mái vòm vỡ tan tành.
Ba thân ảnh bay qua mái vòm vỡ nát, rơi vào trong đại điện.
"Thật đáng ghét, lại để hắn chạy thoát rồi." Tôn Ngộ Không cầm Kim Cô Bổng, quan sát xung quanh.
Thân Công Báo hít mũi, cười ha hả nói: "Đại Thánh yên tâm, hắn không chạy thoát được đâu."
"Ngươi mau điều tra xem hắn chạy đến đâu!" Tôn Ngộ Không luôn miệng thúc giục.
"Không cần tra, chúng ta chắc chắn sẽ gặp nhau trong U Minh. Ta đã cảm ứng được sự tồn tại của hắn." Thân Công Báo phóng lên cao.
...
"Lão trượng, ngài đừng chạy nữa. Sư đồ bần tăng có ràng buộc tình cảm sâu sắc, ngươi không trốn thoát được đâu."
"Câm miệng!"
Sắc mặt Khương Tử Nha thay đổi mấy lần, hắn lẩm bẩm: "Thân Công Báo, nhất định là ngươi đúng không? Uổng công mấy ngày trước ta còn khen thưởng trong kênh phát sóng trực tiếp của ngươi, vậy mà hôm nay ngươi lại đến hại ta!" Hắn vươn tay bắt Đường Tam Tạng, thân ảnh biến mất trong nháy mắt.
"Lão trượng, bần đạo chóng mặt quá!"
"Câm miệng!"
"Lão trượng, ngươi hết chỗ trốn rồi, hay là ngươi kéo bần tăng chạy đến Linh Sơn đi! Khi nào lấy được chân kinh, bần tăng nhất định sẽ cầu xin giúp ngươi, cũng thưởng cho ngươi kim thân chính quả."
"Ngươi im ngay cho ta!"
"Lão trượng, có phải ngươi lạc đường không? Ngươi còn có thể đưa bần tăng về không?"
"Câm miệng!"
...
Trong một khu rừng, Đường Tam Tạng nằm bò lên một tảng đá nôn thốc nôn tháo. Khương Tử Nha ngồi xếp bằng trên một tảng đá to, nhắm mắt dưỡng thần.
Sắc mặt Đường Tam Tạng tái nhợt, giọng nói yếu ớt: "Lão đầu, sao ngươi không chạy nữa? Có bản lĩnh thì chạy tiếp đi!"
Keng! Một thanh Tiên Kiếm màu tím cắm ngay trước mặt Đường Tam Tạng.
Đường Tam Tạng sợ đến nỗi ngồi phịch xuống đất, vội vàng cười trừ. Nhân lúc Khương Tử Nha không chú ý, hắn lén lút duỗi một ngón tay đè lên chuôi kiếm, ấn Tiên Kiếm xuống. Tiên Kiếm vô cùng sắc bén dễ dàng cắm xuống đất, chỉ chừa lại chuôi kiếm lộ ra ngoài.
Bấy giờ mới thở phào, nở nụ cười làm lành: "Lão trượng, ngài đói chưa? Có cần bần tăng cho ngươi ít cơm canh không?"
"Khặc khặc, ma đầu trốn nơi nào?" Tiếng hét lớn vang vọng khắp bầu trời.
Một đạo kim quang xuất hiện trên thiên không, một trụ trời màu vàng từ trên cao giáng xuống, ầm ầm rơi thẳng xuống chỗ Khương Tử Nha.
Khương Tử Nha bỗng ngẩng phắt đầu, ánh mắt không giấu được vẻ khiếp sợ. Sao bọn hắn lại đến nhanh như vậy? Mà mình lại không hề có cảm ứng?"
Tiên Kiếm đang cắm dưới đất chợt phóng vút ra, bay thẳng lên, biến thành một thanh cự kiếm dài vạn trượng giữa không trung, đứng sừng sững trong thiên địa. Trên thân kiếm viết bốn chữ lớn 'Hạo Thiên Kiếm Ngụy'.
Ầm!
Trụ trời khổng lồ và cự kiếm va vào nhau, mũi kiếm chĩa vào đầu gậy. Thần quang bắn ra, dư uy kiếm khí khủng khiếp phóng ra tứ phía, sông núi xung quanh ầm ầm nổ tung không dứt.
Bùm!
Trường kiếm khổng lồ rơi xuống, chuôi kiếm đâm sâu vào lòng đất, khói bụi bốc lên mù mịt, che khuất bầu trời.
Tôn Ngộ Không cầm Kim Cô Bổng đứng trên đám mây, cười khặc khặc quái dị.
Trong thiên địa thình lình xuất hiện một làn gió mát, bụi mù cuốn phăng tất cả, để lộ cảnh tượng bên dưới.
Khương Tử Nha đứng trong núi rừng tan hoang, tay cầm Tiên Kiếm, kim quang lưu chuyển xung quanh. Một lá trường phiên màu vàng bay phần phật, từng đóa kim hoa rơi lả tả. Chư pháp không thể xâm nhập, vạn kiếp khó có thể che phủ. Trên cán trường phiên vàng đậm viết bốn chữ to 'Hạnh Hoàng Kỳ Ngụy'.
Đường Tam Tạng ngã ngồi trên mặt đất bên cạnh, đầu ong ong. Hắn lắc đầu, hai mắt trắng dã, suýt thì bị chấn đến choáng váng.
"Sư huynh, sư huynh, chờ chúng ta với!"
Trư Bát Giới và Thân Công Báo cưỡi tường vân từ đằng xa cấp tốc bay tới, như một đạo bạch quang lướt qua bầu trời.
Khương Tử Nha ngẩng đầu thì nhìn thấy Thân Công Báo, lập tức giận dữ hét lên: "Thân Công Báo, quả nhiên là ngươi! Uổng công mấy ngày trước ta còn thưởng thần ấn cho ngươi!"
Thân Công Báo cười ha hả nói: "Sư huynh, mở hắc điếm chặn đường đánh cướp, ngươi không sợ sư phụ giáng thần lôi đánh chết ngươi sao?
Chúng ta là sư huynh đệ tương thân tương ái, ta tất nhiên không thể trơ mắt nhìn ngươi lầm đường lạc lối. Ngươi không cảm tạ thì thôi, lại còn oán giận ta! Đúng là vô lý!"
"Hừ hừ!" Khương Tử Nha cười gằn: "Vậy thì ta còn phải cảm tạ ngươi đúng không?"
"Cảm tạ thì không cần, ai bảo chúng ta là sư huynh đệ chứ!" Thân Công Báo đứng trên đám mây, nhìn Khương Tử Nha với nụ cười như có như không.
Trong lòng Khương Tử Nha bùng lên lửa giận, là huynh đệ mà ngươi lại đến đánh ta? Trường kiếm trong tay chĩa vào Thân Công Báo từ xa, hắn hét to: "Thân Công Báo, đã đến lúc chấm dứt ân oán ở lượng kiếp trước rồi. Nào nào, chúng ta đại chiến một trận, hôm nay không phải ngươi chết thì chính là ta sống."
Thân Công Báo cười ha hả: "Đại Thánh, ngươi nghe thấy không? Hắn còn uy hiếp thần linh Thiên Đình, như vậy tội càng nặng thêm một bậc. Xin Tư Pháp Thiên Thần hãy tróc nã hắn về quy án, trừng phạt theo Thiên quy."
"Khặc khặc, đỡ một gậy của lão Tôn ta!"
Tôn Ngộ Không hú một tiếng quái dị, sau đó bay thẳng xuống, giơ cao Kim Cô Bổng như vẫn thạch rơi xuống.
Ầm!
Mặt đất sụp đổ, một làn sóng dao động quét qua, đại thụ trong phạm vi vạn dặm xung quanh đều bị hất bay, mặt đất ầm ầm chấn động.
Cùng lúc đó, Trư Bát Giới xuất hiện bên cạnh Đường Tam Tạng, túm lấy chân đối phương. Hai người lập tức chui xuống đất.
Hai bóng người lấp lóe trong núi rừng, tiếng ầm ầm vang lên liên tục, dãy núi rung chuyển.
Grao! Trong dãy núi vọng ra từng tiếng rồng gầm.