Chúng Yêu Vương than thở. Mặc dù không phải bọn hắn rút thưởng, nhưng bọn hắn còn hồi hộp hơn cả Ngưu Ma Vương.
Bàn quay mờ dần rồi biến mất, thần nữ phục vụ khách hàng xuất hiện trong bàn quay, khẽ mỉm cười nói: "Chúc mừng Ngưu công tử rút trúng thẻ Mua Một Tệ áp dụng cho thương phẩm đặc biệt."
Ngưu Ma Vương tò mò hỏi: "Thẻ Mua Một Tệ này có tác dụng gì?"
Các Yêu tộc khác cũng tò mò nhìn thần nữ. Đây là lần đầu tiên bọn hắn nghe thấy Mua Một Tệ nên không biết nó có tác dụng gì. Mặc dù danh sách khán giả may mắn lần này không có tên chúng ta, nhưng biết đâu lần tới sẽ có thì sao? Chẳng phải tám năm một lần ư? Chớp mắt là qua ấy mà.
Thần nữ mỉm cười giải thích: "Khi sử dụng tấm thẻ này, những thương phẩm mà lúc trước thí chủ thấy quá đắt đỏ đều đổi thành mua với giá một tệ. Không cần chín trăm chín mươi tám, không cần chín mươi tám, mọi thứ đều một tệ."
Ngọc Diện Hồ Ly không nhịn được hỏi: "Tất cả đều một tệ sao?"
"Chỉ áp dụng với thương phẩm đặc biệt! Mời Ngưu công tử bắt đầu, nhớ bình luận tốt nhé!"
Video ngắt kết nối, giao diện Tam Giới Thương Thành xuất hiện.
Ngọc Diện Hồ Ly nũng nịu nói: "Đại vương, người ta muốn xem Mua Một Tệ gì đó."
Ngưu Ma Vương ôm eo Ngọc Diện Hồ Ly, bật cười ha hả: "Được, chúng ta cùng xem."
Ngưu Ma Vương ấn mở túi riêng thì thấy một tấm thẻ nằm trong đó. Trên tấm thẻ vẽ đủ loại đồ án hình hoa rất đẹp, ngoài ra còn khắc ba chữ to màu vàng 'Mua Một Tệ'.
Ngưu Ma Vương ấn vào sử dụng. Tình tính tang! Một khúc nhạc tươi vui vang lên, ánh sáng trắng nở rộ, tràn ngập cả màn hình. Một con Thần Long tí hon bơi trong ánh sáng, đuổi theo một viên thần châu. Ầm! Thần châu vỡ vụn, đầu và đuôi của Thần Long quấn lấy nhau, tạo thành khung Thần Long. Thần Châu vỡ vụn hợp thành bốn chữ to ngũ sắc 'Thuê Mướn Pháp Bảo'.
"Chúc mừng Ngưu công tử nhận được Mua Một Tệ trong khu thuê pháp bảo, thời hạn là mười lăm ngày." Giọng nói như máy móc vang lên, kim quang và chữ viết đều biến mất.
Chúng Yêu Vương trong đại điện đều than thở, nhìn Ngưu Ma Vương bằng ánh mắt cảm thông.
"Haiz, cơ hội tốt như vậy mà lại là khu thuê pháp bảo."
"Vận khí của đại vương không được tốt cho lắm. Mua với giá một tệ trong khu thuê pháp bảo chẳng phải tương đương với không thu hoạch được gì sao?"
"Còn không bằng giảm nửa giá toàn sàn!" Ai nấy đều thở dài. Đáng tiếc, thật đáng tiếc!"
Ngưu Ma Vương ấn mở khu thuê pháp bảo. Xung quanh các pháp bảo như là Thanh Bình Kiếm, Hạnh Hoàng Kỳ, Thái Cực Đồ, Giang Sơn Xã Tắc Đồ, Địa Thư... có ánh sáng bao quanh, cực kỳ trân quý. Giá thành vẫn là giá gốc, không mua nổi.
Bên dưới khu thuê pháp bảo có thêm khu một tệ. Ngưu Ma Vương ấn mở khu một tệ, tức thì hiện ra rất nhiều pháp bảo, chỉ nhìn bề ngoài thì thấy ít hơn bên trên rất nhiều.
Trong đó có các pháp bảo như là Độn Long Thung, Trường Hồng Tác, Ngô Câu Song Kiếm, Ngũ Hỏa Thất Cầm Phiến, Toàn Tâm Đinh, Hóa Huyết Thần Đao, Lục Hồn Phiên, Vạn Nhẫn Xa, U Hồn Bạch Cốt Phiên... Tất cả đều là pháp bảo danh chấn thiên hạ trong Phong Thần Chiến, về sau bị Khương Tử Nha hiến tế cho tế đàn Thần Ma, cũng trở thành vật sưu tầm của Bạch Cẩm.
Ngưu Ma Vương dời mắt từ Tam Giới Thương Thành sang chúng yêu bên dưới, nhếch miệng nở nụ cười: "Các ngươi có muốn thử cảm giác dùng pháp bảo ức hiếp Phật Giáo không?"
Dùng pháp bảo ức hiếp Phật Giáo? Tất cả Yêu Vương bên dưới đều phấn chấn tinh thần, cảm thấy rất thú vị!
Một vị Yêu Vương đi ra, cười ha hả nói: "Đúng là tạo hóa, cứ tưởng chúng ta không phải là đối thủ của Phật Giáo, còn dự định rút lui. Nào ngờ Tam Giới Thương Thành lại tổ chức hoạt động khánh thành tám năm, Ngưu đại vương còn trở thành người dùng may mắn, rút được cơ hội mua pháp bảo với giá một ệ. Ngay cả lão thiên cũng giúp Yêu tộc chúng ta! Chiến với Phật Giáo!"
"Không sai, chỉ cần pháp bảo đủ mạnh là có thể chiến với Phật Giáo!"
"Ta đánh lũ lừa trọc còn chưa đã nghiền đâu! Bây giờ đi luôn, ta vẫn cảm thấy không cam lòng!"
...
Đám Yêu Vương bên dưới nhao nhao kêu gào, ngay cả Đại La Yêu Thần cũng rục rịch. Bình thường bọn hắn cũng xem không ít pháp bảo trong khu thuê pháp bảo, rất nhiều pháp bảo có uy năng cực kỳ cường đại. Nhưng mà Yêu tộc nghèo, chỉ có thể nhìn mà chảy nước miếng.
Nhưng nếu như bây giờ thật sự có những pháp bảo này trợ giúp, thì còn sợ gì Phật Giáo? Ta dám trực tiếp tấn công lên Linh Sơn nữa kìa!
Một vị Đại La Yêu Thần không kìm được bèn hỏi: "Ngưu đại vương, ngươi thử thuê một pháp bảo trước đã, nhỡ đâu là giả thì sao?"
Ngưu Ma Vương gật đầu, trầm giọng nói: "Được, vậy thì thử xem."
Mọi người nhìn vào màn hình chiếu trên không trung.
Có Yêu Vương trông thấy pháp bảo mình ngưỡng mộ, kìm lòng không đậu thốt lên: "Đại vương thuê Lục Mục Châu đi!"
"Đại vương thuê Vạn Nhẫn Xa đi!"
"Ngưu đại vương, Tu La Huyết Chủy kia trông được đấy!"
"Kim Giao Tiễn cũng rất mạnh!"
...
Khương Tử Nha nhìn pháp bảo không ngừng lướt qua trên màn hình, cõi lòng rầu rĩ. Rất nhiều thứ là pháp bảo mình từng hiến tế! Sau khi Thần Ma Chi Chủ tham lam chết, mình không biết để mà thu lại, bây giờ tất cả đã rơi hết vào tay Câu Trần Đại Đế. Lễ kỷ niệm tròn năm gì chứ, đây là hỗ trợ một cách quang minh chính đại.
Khương Tử Nha cũng không nhịn được hô: "Đại vương, thuê Lục Căn Thanh Tịnh Trúc kia đi, chắc hẳn pháp bảo này rất mạnh." Năm đó ta hao tâm tổn trí cũng không có được nó, nếu không thì ít nhất bần đạo cũng là Thái Ất Kim Tiên rồi.
Ngưu Ma Vương xua tay, chúng yêu ồn ào bên dưới lập tức yên tĩnh, trong mắt vẫn đong đầy niềm hưng phấn mơ hồ. Có rất ít yêu quái giỏi luyện đan luyện khí, hiện giờ có nhiều pháp bảo cường đại bày ngay trước mắt, tất nhiên là đám Yêu Vương quê mùa này hoa hết cả mắt.
Chương 1026: Nam Mô Long Tôn Vương Phật
Ngưu Ma Vương cười sang sảng: "Đừng vội, ta sẽ cho pháp bảo mà các ngươi muốn. Bây giờ ta sẽ chọn cái thứ nhất."
Hắn duỗi ngón tay chạm vào màn hình, Tam Giới Thương Thành bắn ra một đạo lưu quang, hình thành một trận pháp truyền tống ở phía trước. Một cây nấm to cao năm mét từ từ mọc lên trong trận pháp. Cây nấm đẹp tuyệt vời, trên thân nấm quấn hoa văn hoa lệ, đầu nấm nhấp nháy không ngừng.
Một Yêu Vương tò mò hỏi: "Đại vương, đây là cái gì?"
Ngưu Ma Vương vươn tay đón cây nấm to, vừa vuốt ve cây nấm vừa cảm khái: "Đây là Hòa Bình Cô mang đến hòa bình, thật sự là đã lâu không thấy."
Đám Yêu Vương bên dưới ngơ ngác nhìn nhau. Nấm mang đến hòa bình? Chẳng phải hòa bình phải dựa vào vũ lực duy trì sao? Liên quan gì đến nấm?
Khương Tử Nha bất giác lùi về sau mấy bước, ánh mắt đong đầy hoảng sợ, trong đầu nhớ lại hồi Phong Thần Chiến, một tiểu cô nương vác từng cây nấm to, đánh nổ Thập Nhị Kim Tiên của Xiển Giáo gào khóc thảm thiết. Hòa bình mới lạ đó! Nếu Ngưu Ma Vương thuê cái này thì chẳng khác nào dự định diệt sạch đại quân của Phật Giáo!
Ngưu Ma Vương trở tay thu hồi Hòa Bình Cô, cười ha hả nói: "Không sai, đúng là thuê cái này với giá một tệ. Lần này ta phải tiếp đãi Phật Giáo nồng nhiệt mới được!"
Hắn liên tục chạm vào màn hình. Hòa Bình Cô vẫn chưa đủ, ta còn muốn Vân Bạo Cô, Đông Phong Cô, Tam Tiên Cô nữa. Ta muốn làm nấm xào thịt Phật Giáo.
...
Trước Nam Thiên Môn, một màn hình hiện ra trước mặt đám Bạch Cẩm. Trong màn hình hiển thị hậu đài khu thuê pháp bảo, các loại nấm không ngừng biến mất.
Cả đám Bạch Cẩm đều quay đầu nhìn Cô Lương.
Khổng Tuyên không kìm được lên tiếng: "Cô Lương sư tỷ, nấm của ngài không được coi là pháp bảo, mà nên xếp vào thần thông nhỉ?"
Cô Lương ngẩng đầu ưỡn ngực biện luận: "Những cây nấm này do ta cực khổ trồng được. Chúng có thực thể, người khác có thể kích hoạt, sao lại không phải là pháp bảo?
Pháp bảo là thứ được luyện chế ra, nấm là ta trồng được, tương đương với quá trình luyện chế pháp bảo. Ngươi nói xem sao lại không phải là pháp bảo?"
Bạch Cẩm gật đầu nói: "Có lý có chứng, có đạo lý!"
Triệu Công Minh không nhịn được cà khịa: "Cho dù là pháp bảo thì pháp bảo này của ngươi cũng phải đặt ở khu giao dịch pháp bảo chứ? Dù sao cũng là vật phẩm dùng một lần, không thể lấy lại, sao có thể tính là thuê?"
Các tiên thần khác cũng gật đầu. Không sai, nấm của ngươi vừa quăng ra là nổ ngay, sao có thể tính là thuê được?
"Trước tiên, ngươi nói xem nấm của ta có phải là pháp bảo không?"
Triệu Công Minh gật đầu trả lời: "Tạm coi là pháp bảo!"
Cô Lương lắc lư chỏm tóc nhỏ trên đầu, đắc ý nói: "Đã là pháp bảo thì bán hay thuê là do ta quyết định. Ta thích cho thuê đấy!"
Bạch Cẩm gật đầu tán thành: "Ừ, có lý có chứng, không có sơ hở."
Cô Lương cười khanh khách: "Các ngươi thấy rồi đó, sư huynh cũng đồng ý với ta."
Đám Triệu Công Minh, Khổng Tuyên câm nín luôn. Không có sơ hở? Sư huynh à, Phật Giáo sẽ khóc đấy! Ngươi không sợ bọn hắn chó cùng rứt giậu, điên cuồng trả thù sao?
...
Ở Tây phương Linh Sơn, Như Lai Phật Tổ truyền pháp chỉ, đông đảo Phật Đà Bồ Tát của Phật Giáo đều điều binh khiển tướng, trùng trùng điệp điệp rời khỏi Linh Sơn.
Trước Tây Thiên Môn, ầm... cổng Đại Lôi Âm Tự đang đóng bỗng mở ra, từng vị Phật Đà Bồ Tát vừa trang nghiêm vừa thần thánh xuất hiện trong đó.
Như Lai Phật Tổ ngồi ngay ngắn trên đài sen, nhìn về phương Đông, giọng nói thật lớn vọng ra: "Câu Trần Đại Đế, phật binh của Phật môn ta đã xuất phát. Bây giờ ngươi lệnh cho Quỳ Ngưu trở về vẫn chưa muộn."
"Đa tạ ý tốt của Phật Tổ, nhưng Quỳ Ngưu dưới kia đã quen thói ngang tàng, bây giờ không nghe lời ta nữa, ta cũng đành chịu thôi!
Phật Giáo đã dấy binh, xin Phật Tổ hãy bắt bọn hắn về, nghiêm khắc dạy dỗ, để cho bọn hắn biết hồng hoang hiểm ác."
"Thôi được! Vậy thì làm theo ý của Câu Trần Đại Đế."
Tì Lô Phật ngồi trong Đại Lôi Âm Tự, dè dặt hỏi: "Phật Tổ, liệu trong này có bẫy không? Bạch Cẩm không giống thần an phận."
Quan Thế Âm Bồ Tát ở bên cạnh lên tiếng: "Tử Vi Đại Đế truyền tin, thần linh Châu Thiên và thiên binh thiên tướng trên Thiên Đình không có gì khác thường."
"Giỏi phân pháp tướng, giả vờ bất động! Tư duy nhiều để giữ trí tuệ, suy nghĩ nhiều là chướng.
Bạch Cẩm bất động bởi vì hắn không thể động." Giọng nói trang nghiêm của Như Lai Phật Tổ vang vọng trong đại điện.
Tất cả Phật Đà Bồ Tát cùng chắp hai tay trước ngực thi lễ, cung kính hô: "Tạ ơn Tạ ơn Phật Tổ chỉ dạy."
...
Hồng hoang ngày tháng thoi đưa, trên bầu trời Tích Lôi Sơn ở Tây Ngưu Hạ Châu bao phủ mây đen, yêu khí cuồn cuộn bốc lên, quỷ khóc sói gào cả ngày không ngớt.
Đột nhiên, một đạo kim quang xé rách yêu ma chi khí che phủ bầu trời, kim vân xé tan yêu khí dày đặc. Vô số Phật Đà Bồ Tát đứng trên kim vân, phía sau là La Hán xếp hàng như mây, trùng trùng điệp điệp trải khắp bầu trời Tích Lôi Sơn. Uy thế ấy đủ để hoàn toàn trấn áp Tích Lôi Sơn lúc trước, ngay cả Ngưu Ma Vương cũng không thể trốn thoát.
Một giọng nói lớn vang lên: "Ngưu Ma Vương, ra đây trả lời!" Giọng nói hùng hậu vang vọng khắp thiên địa.
Ngưu Ma Vương suất lĩnh đông đảo Yêu Vương ra khỏi Ma Vân Động. Trong dãy núi, vô số yêu binh yêu tướng nhảy lên núi rừng, giơ cao cờ xí, ầm ầm vang động.
Ngưu Ma Vương đứng trước Ma Vân Động hét to: "Kẻ nào tới?"
Một vị Phật Đà bước ra. Hắn cởi trần, trên cơ thể cuồn cuộn cơ bắp có một hình xăm Thần Long màu đỏ như lửa giương nanh múa vuốt. Hắn chắp hai tay trước ngực, hô lớn: "Bần tăng là Nam Mô Long Tôn Vương Phật!"
Ngưu Ma Vương cười khẩy: "Lại là ngươi, trước đây bị ta đánh chạy trối chết, bây giờ còn dám xuất hiện trước mặt bản vương?"
Long Tôn Vương Phật không hề yếu thế, nói với dáng vẻ trang nghiêm: "Ngưu Ma Vương, lúc trước Phật Giáo ta từ bi không muốn giết chóc nhiều nên mới thối lui, đừng coi chúng ta nhường nhịn là dung túng ngươi."
Chương 1027: Thu dọn chiến trường
Một vị Phật Đà đi ra, quát lớn: "Yêu Vương dưới kia nghe đây, nếu bây giờ các ngươi bó tay chịu trói, bỏ tà theo chính, thì ta có thể tha thứ cho lỗi lầm của các ngươi."
Ngưu Ma Vương cười ha hả: "Các ngươi có bản lĩnh thì đánh đi, không có bản lĩnh thì cút về Phật Giáo. Hô hào lòng dạ từ bi gì chứ, chỉ thêm nực cười mà thôi."
"Ha ha!" Tất cả Yêu Vương bên dưới đều cười to.
"Cút!"
"Cút!"
"Cút!"
...
Yêu binh yêu tướng khắp núi cũng nhao nhao gầm gào không ngừng, âm thanh chấn động thiên địa.
Phật Đà sa sầm sắc mặt, quát: "Các ngươi không biết tốt xấu thì hôm nay Phật môn ta sẽ thay tam giới trừ khử thứ tai họa các ngươi, thanh lọc hoàn vũ, tạo phúc cho chúng sinh. Chúng La Hán Kim Cương theo ta phục ma!"
Kim vân sà xuống. Trên kim vân là vô số La Hán Kim Cương, khí cơ tương liên, nhìn hằm hằm đám yêu ma quỷ quái bên dưới.
Mười mấy vị Phật Đà Bồ Tát cấp bậc Đại La ngạo nghễ đứng trên đám mây. Đại La chi uy ngưng tụ thời không, thiên địa xung quanh đều bị phong tỏa, không thể trốn thoát.
Long Tôn Vương Phật thét to: "Ngưu Ma Vương lên thiên không chiến một trận!"
Ngưu Ma Vương nhếch miệng cười, đám Yêu Vương phía sau cũng nhếch môi nở nụ cười xấu xa.
Ngưu Ma Vương giơ tay, cất cao giọng hô: "Chúng ta hướng tới hòa bình!"
Đông đảo Yêu Vương phía sau đều cười ha ha quái dị: "Chúng ta hướng tới hòa bình."
Trên vai chúng Yêu Vương đồng thời xuất hiện một cây nấm to. Cây nấm trên vai Ngưu Ma Vương to nhất.
Tất cả Yêu Vương đồng thanh hô to: "Hòa bình!"
Toàn bộ nấm đồng loạt bay về phía kim vân của Phật Giáo, giống như từng ngôi sao băng lướt qua bầu trời, nhiệt tình chào hỏi đám Đại La Kim Tiên của Phật Giáo.
Không ít đệ tử Phật Giáo là đệ tử Tiệt Giáo ngày trước. Vừa trông thấy cây nấm khổng lồ bay tới, mặt ai nấy đều biến sắc. Đây... đây là Hòa Bình Cô của Cô Lương. Trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi tột độ.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
...
Từng đám mây hình nấm mọc lên trong thiên địa. Mây hình nấm lấp kín thiên địa, sáng át mặt trời. Thiên địa thất thanh, kim vân tan tành trong tiếng nổ, vô số La Hán Bồ Tát im hơi lặng tiếng rơi khỏi đám mây. Mùi nấm xào xộc thẳng lên Cửu Tiêu.
Ngưu Ma Vương đứng trước Ma Vân Động cũng cảm nhận được trời rung đất chuyển, sóng nhiệt ùn ùn ập đến trước mặt. Hắn vung Tiên Kiếm trong tay lên, đồng thời hô: "Các huynh đệ, giết theo ta!"
"Giết!"
"Giết con lừa trọc, lấy thịt Đường Tăng."
...
Trong tiếng hô giết vang trời, yêu binh yêu tướng đông nghìn nghịt xông lên trời.
Chúng Yêu Vương cũng hăng hái xông lên, tay cầm pháp bảo. Nào là Nhị Long Kiếm, Loan Phi Kiếm, Dao Trì Bạch Quang Kiếm. Nào là Vạn Quỷ Phiên, Lạc Phách Phiên, Cửu Tiêu Dẫn Lôi Phiên. Nào là Càn Khôn Cung, Chấn Thiên Tiễn, Lục Giác Mai Hoa Tiêu.
Bảo quang chồng chéo, vô tình thắt cổ Phật Giáo may mắn sống sót.
Đệ tử Phật Giáo may mắn sống sót còn chưa phản ứng kịp đã bị các loại pháp bảo đánh cho trở tay không kịp, người nào người nấy la hét trong hoảng sợ, cuống quýt chạy trốn.
Một cây thanh trúc xuất hiện, đứng sừng sững giữa thiên địa. Trúc biếc xanh tươi vô cùng bát nhã, hoa vàng rực rỡ rất đẹp.
Thanh trúc đung đưa, thiền vận dẫn phật ý. Tất cả những Đại La của Phật Giáo chưa đoạn thất tình, lục căn không tịnh đều phụt máu tươi, phật pháp trong cơ thể gần như ngưng kết. Bọn hắn sợ hãi nhìn cây thúy trúc đứng sừng sững giữa thiên địa kia, cuống quýt chạy về phía sau.
Long Tôn Vương Phật hoảng sợ hét to: "Lùi lại! Lùi lại! Tất cả mau lùi lại!"
Toàn bộ Phật Đà Bồ Tát đều sợ hãi chạy về phương Tây.
Ngưu Ma Vương xuất hiện trước Lục Căn Thanh Tịnh Trúc, cười sằng sặc: "Muốn rút lui ư, muộn rồi!"
Hắn vươn tay tóm lấy Lục Căn Thanh Tịnh Trúc, hai tay dùng lực, hô: "Lên!"
Lục Căn Thanh Tịnh Trúc đung đưa xào xạc, từ từ mọc lên. Thiên địa xung quanh nổi lên từng đợt sóng dao động, giống như rung chuyển thiên địa.
Ngưu Ma Vương vác Lục Căn Thanh Tịnh Trúc phang về phía Tây. Một đạo thần quang xanh biếc quét qua, những nơi nó đi qua đều rơi vào kết cục pháp tắc hỗn loạn, thời không vỡ nát.
Long Tôn Vương Phật hoảng sợ hét to: "Mời phật bảo!" Hắn vung tay lên, một đạo lưu quang bắn ra, hóa thành một tòa bảo tháp tọa lạc giữa thiên địa. Tháp cao ba mươi ba tầng, đỉnh thiên lập địa.
Rầm! Lục Căn Thanh Tịnh Trúc giáng lên bảo tháp, phát ra âm thanh rung trời chuyển đất. Một đạo thanh quang lan ra bốn phía, bất kể là yêu ma hay là La Hán của Phật Giáo đều kêu gào thảm thiết, bị đánh bay ra ngoài. Xung quanh trống trải.
Ngưu Ma Vương nâng Lục Căn Thanh Tịnh Trúc, cảnh giác nhìn tòa bảo tháp đứng sừng sững ở phương Tây kia. Không ngờ lại bị nó chặn lại.
Một vị Yêu Vương bay đến bên cạnh Ngưu Ma Vương, vội vàng hỏi: "Đại vương, giờ phải làm sao?"
Ngưu Ma Vương trầm giọng ra lệnh: "Thu dọn chiến trường!"
Yêu Vương cung kính trả lời: "Vâng!" sau đó xoay người bay vèo xuống.
Ở đằng xa, Ngọc La Sát đứng trên một đỉnh núi không bị ảnh hưởng, lẳng lặng nhìn chiến trường, ánh mắt hơi do dự. Sao con trâu này lại chọc vào Phật Giáo? Hắn có chống đỡ được không?
Ở một nơi khác, trong Ba Tiêu Động trên Thúy Vân Sơn, một chấm đen không thể thấy bằng mắt thường nhanh chóng chui vào chỗ tối, băng qua bóng tối trong chính điện và bóng cây ở hoa viên.
Cuối cùng nó dừng lại trước một ngọn núi giả, bóng đen dưới núi giả rục rịch, cái bóng trên mặt đất trông như một bãi mực nhô lên cao. Hơn hai mươi thân ảnh như nước mực xuất hiện, hắc quang lưu động trên bề mặt.
Hai mươi mấy thân ảnh ngưng thực, khôi phục màu sắc, tựa như người trong tranh bước ra hiện thực. Dẫn đầu là một con ma báo đen xì.
Mặc báo cất giọng trầm khàn: "Đường Tam Tạng đang ở trong tòa mật thất này. Vì công chúa điện hạ, chúng ta nhất định phải tìm được Đường Tam Tạng và đưa hắn về."
Chương 1028: Chỉ hi vọng công chúa đừng quên ta
Vừa nhắc tới công chúa điện hạ, hai mươi mấy vị Yêu Vương ở phía sau đều đỏ mặt, mũi phả ra khí nóng cuồn cuộn. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu: chỉ cần bắt được Đường Tam Tạng, công chúa điện hạ sẽ thuộc về mình, mình sẽ đưa nàng cao chạy xa bay.
Một tên Dã Trư Yêu Vương đứng đằng sau sốt sắng hỏi: "Lão Hắc, mật thất kia ở đâu?"
Hắc Báo Yêu Vương đến gần ngọn núi, vươn tay ấn lên ngọn núi. Một cánh cửa im hơi lặng tiếng xuất hiện trên sườn núi. Trên cánh cửa màu đen loang lổ vết máu đỏ thẫm, tràn đầy khí tức không lành. Trên cánh cửa bên trái và bên phải khắc một thanh thần kiếm. Hai thanh thần kiếm giao nhau, thoạt nhìn giống như hai thanh thần kiếm đang phong ấn cánh cửa.
Hắc Báo Yêu Vương lùi về sau mấy bước, thấp giọng nói: "Cánh cửa này tràn đầy máu tanh và khí tức không lành. Có lẽ Thiết Phiến Tiên đặt nhà giam ở đây, nhất định là Đường Tam Tạng đang bị giam ở bên trong."
"Vậy thì để ta đưa hắn ra ngoài." Dã Trư Yêu Vương lập tức lao thẳng về phía ngọn núi vì sợ các Yêu Vương khác đoạt trước. Hắn cầm hai thanh cương xoa lạnh lẽo đâm rầm rầm vào cánh cửa.
Hắc Báo Yêu Vương lẳng lặng quan sát, chân đã dung nhập vào bóng tối. Cánh cửa này khiến hắn lờ mờ cảm thấy vô cùng bất an, cho nên lần trước hắn mới không tự tiện động vào. Để cho Dã Trư Yêu Vương thăm dò cũng tốt.
Hai thanh cương đâm vào cánh cửa, phát ra tiếng 'rầm' chấn động. Hai đạo kiếm khí vô hình từ bên trong phóng ra. Phụt! Dã Trư Yêu Vương lập tức chia thành hai nửa, yêu huyết văng lên cửa.
Thân xác của Dã Trư Yêu Vương cũng hiện nguyên hình, hai mảnh thân thể Dã Trư to lớn từ trên không trung rơi xuống, đập bộp xuống chân núi, không hề có sức kháng cự, đạo cơ bất hủ cũng bị tiêu diệt.
Các Yêu Vương còn lại kinh hãi, rối rít lùi về sau. Tu vi của Dã Trư Yêu Vương và bọn hắn xấp xỉ nhau, vậy mà thoáng cái đối phương đã mất mạng, không đỡ nổi một chiêu.
Một con Lang Vương kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng, trầm giọng nói: "Hắc Báo, ngươi từng tới đây, bây giờ phải làm thế nào? Nếu ngay cả cửa chúng ta cũng không vào được, thì nói gì đến chuyện đưa Đường Tam Tạng đi."
Hắc Báo Yêu Vương cũng kinh hồn bạt vía. Nếu kiếm khí kia nhằm vào mình thì e là ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có. Hắn nghĩ đến gương mặt yêu kiều của Ngọc Diện Hồ Ly, dũng khí lại trào dâng trong lòng. Hắn thấp giọng nói: "Công chúa ban cho ta một món pháp bảo có thể phá trận pháp. Nhưng muốn khởi động pháp bảo này thì một mình ta không đủ sức, cần chư vị giúp ta một tay."
Các Yêu Vương còn lại đều nhìn Hắc Báo bằng ánh mắt ghen tị. Không ngờ công chúa lại ban pháp bảo cho hắn, dựa vào đâu mà hắn lại được công chúa ban pháp bảo? Tuyệt đối không thể giữ lại con báo này.
Trong mắt Lang Vương lóe lên lục quang, hắn nói khẽ: "Có pháp bảo thì mau lấy ra!"
Hắc Báo Yêu Vương chìa tay, trên lòng bàn tay xuất hiện một vòng tròn. Trên vòng tròn khắc rất nhiều mỹ nữ với các dáng vẻ khác nhau, điểm giống nhau duy nhất là dáng vẻ nào cũng vô cùng quyến rũ, chỉ liếc mắt một cái cũng châm lên ngọn lửa ham muốn trong lòng.
Ánh mắt mấy Yêu Vương đều sáng ngời, nhìn vòng tròn kia với bộ dạng tham lam và nồng nhiệt, toàn thân nóng hừng hực. Trong đầu bọn hắn hiện lên một thân ảnh xinh đẹp mặc voan mỏng, nhảy múa quanh người mình, khiến chúng yêu trầm mê trong đó, khó có thể thoát ra. Thân ảnh xinh đẹp kia chính là Ngọc Diện Công Chúa, thật sự là quá đẹp!
Hắc Báo Yêu Vương không ngừng đưa yêu lực vào trong vòng tròn. Vòng tròn bay lơ lửng giữa không trung, tỏa ra kim quang mỏng manh. Hắn vội vàng hô: "Chư vị đạo hữu cùng ra tay đi!"
Các Yêu Vương khác trầm mê trong ảo cảnh, cong môi nở nụ cười si mê, còn chảy nước miếng nữa.
Nhìn dáng vẻ hồn bay phách lạc của bọn hắn, Hắc Báo bỗng nổi giận, sao lại không biết bọn hắn đang nghĩ gì. Trước đây, lúc mình có được chiếc vòng này cũng suy nghĩ vẩn vơ. Nhưng ta nghĩ thì được, chứ đám cầm thú các ngươi đâu xứng với công chúa.
Hắc Báo lập tức giận dữ quát: "Tất cả đến đây cho ta, nếu làm chậm trễ đại sự của công chúa thì ta giết các ngươi." Một đạo nguyên thần công kích chúng Yêu Vương.
Chúng Yêu Vương lập tức bừng tỉnh, vội vàng đứng quanh vòng tròn và chỉ tay vào nó. Từng luồng yêu lực dồi dào từ trong lòng bàn tay liên tục rót vào vòng tròn.
Vòng tròn được vô số yêu lực gia trì, càng ngày càng sáng, trên bề mặt dần có Phạn văn lưu chuyển.
Chốc lát sau, Thố Yêu Vương có tu vi thấp nhất không kìm được lên tiếng: "Không ổn rồi, yêu lực của ta không còn nhiều, đợi ta nghỉ một lát rồi lại rót tiếp." Dứt lời hắn định thu tay lại.
Nét mặt Thố Yêu Vương chợt cứng đờ, hắn không thể rút tay về, yêu lực vẫn đang không ngừng trôi đi.
Thố Yêu Vương thốt lên đầy kinh hãi: "Hắc Báo, chuyện gì thế này? Vì sao ta không thể rút tay về?"
Các Yêu Vương khác cũng biến sắc, rối rít thử rút tay về, thế nhưng cơ thể cứ như không phải của mình, không thể rụt tay lại. Yêu lực trong cơ thể mất khống chế, cứ tuôn ra ngoài. Vòng tròn này vẫn đang chủ động hấp thu yêu lực của bọn hắn.
Sắc mặt Hắc Báo Yêu Vương cũng lập tức thay đổi, sao lại thế? Lúc trước công chúa không nói với mình như vậy!
Các Yêu Vương khác đều hoảng sợ nhìn Hắc Báo Yêu Vương, ánh mắt đong đầy sợ hãi.
Lúc này Hắc Báo Yêu Vương đã bình tĩnh lại, trong lòng xuất hiện thân ảnh Ngọc Diện Công Chúa nhìn mình với dáng vẻ như thẹn như giận, ánh mắt quyến rũ.
Hắc Báo Yêu Vương nhếch miệng cười khẽ, bình tĩnh cất lời: "Mạng của chúng ta vốn là của công chúa, được chết vì công chúa là niềm vinh hạnh của chúng ta.
Sau này không có chúng ta bên cạnh nàng, mong rằng nàng có thể tự chăm sóc mình thật tốt, đừng để bị ai bắt nạt. Lấy mạng của ta đổi lấy sự bất tử bất diệt cho công chúa là một việc rất hời, chỉ hi vọng công chúa đừng quên ta."
Chương 1029: Pháp bảo đến từ đâu
Các Yêu Vương khác cũng từ trong nỗi kinh sợ bình tĩnh lại. Đúng vậy! Nếu có thể dùng mạng của mình đổi lấy sự bất tử bất diệt cho công chúa thì ta cam tâm tình nguyện, xem như đây là lễ vật ta tặng công chúa, hy vọng nàng sẽ thích.
Chư vị Yêu Vương yên lặng, trong đầu xuất hiện từng dáng hình thướt tha, từng nụ cười xinh đẹp của Ngọc Diện Hồ Ly. Lần đầu tiên nàng nói chuyện với mình, lần đầu tiên nàng tâm sự với mình trên đỉnh núi. Mình bị thương, nàng tự tay băng bó cho mình. Nàng giấu Ngưu Ma Vương tặng bảo vật thu thập được cho mình để mình nâng cao tu vi.
Mỗi Yêu Vương đều tin chắc rằng nàng thích mình. Bây giờ ra nông nỗi này, chắc chắn Ngọc Diện cũng rất đau lòng. Sau này mình không bảo vệ nàng được nữa, chỉ mong nàng bình an.
Chúng Yêu Vương lần lượt vẫn lạc. Trước khi vẫn lạc, ý nghĩ cuối cùng trong đầu mỗi người đều giống nhau: Nàng là một hồ tiên tốt, hi vọng nàng có thể rời bỏ Ngưu Ma Vương, tìm được hạnh phúc thuộc về mình.
Một vòng tròn sáng lấp lánh xoay chầm chậm trước cửa, dưới vòng tròn có hai mươi mấy thi thể động vật, tất cả đều gầy trơ xương, tinh túy cạn kiệt, giống như chết đói vậy.
Vòng tròn bay về phía cửa, ấn 'bộp' lên đó. Từng đạo phù văn nhấp nháy trên cửa, không ngừng lưu chuyển. Trên cửa vang lên tiếng 'rắc rắc rắc'.
Thiết Phiến Công Chúa chợt biến sắc. Không gian xung quanh bỗng vặn vẹo, sau đó hút nàng vào trong.
Trên bầu trời, Ngưu Ma Vương đang thỏa lòng đắc chí bất giác nhìn nơi Thiết Phiến Công Chúa biến mất. Không gian dao động, ai vừa mới nhìn trộm bên cạnh? Cảm giác này rất quen thuộc, là nàng ư? Không đúng, nàng chỉ là Thái Ất Kim Tiên, căn bản không có khả năng thao túng không gian.
Một khắc sau, Thiết Phiến Công Chúa xuất hiện trong Ba Tiêu Động, bước nhanh đến trước ngọn đồi phía sau, vừa liếc mắt đã thấy vòng tròn ấn trên cánh cửa. Là phật bảo của Phật Giáo.
Một thanh Tiên Kiếm tinh xảo như huyết ngọc hiện lên trong tay Thiết Phiến Công Chúa. Nàng hô: "Giết!" sau đó chém một nhát. Kiếm ý giết chóc phóng ra, giết thần, diệt tiên, giết quỷ, giết chúng sinh.
Ầm! Vòng tròn bị chém thành hai nửa, mất hết ánh sáng, rơi leng keng xuống mặt đất. Cửa khôi phục nguyên trạng, trận pháp ẩn đi.
Thiết Phiến Công Chúa thu hồi Tiên Kiếm, quan sát thi thể xung quanh rồi lẩm bẩm: "Toàn là Yêu tộc, là ai muốn mở cánh cửa này?" Nàng ngẩng đầu nhìn cánh cửa trước mặt, do dự giây lát rồi phất tay ẩn nó đi. Đừng mở cánh cửa này ra thì hơn.
...
Ở một nơi khác, trước Tây Thiên Môn, Bạch Cẩm hít hà nói: "Thơm quá! Ta đói rồi."
Vân Tiêu khẽ mỉm cười tiếp lời: "Sư huynh, gần đây ta học nấu nướng với Thực Thần, cũng biết xào nấm đó!"
Hai chỏm tóc nhỏ của Cô Lương lập tức dựng thẳng, nàng nhìn Vân Tiêu với vẻ cảnh giác.
Vân Tiêu liếc Cô Lương, bật cười nói: "Ta không nói ngươi."
Chỏm tóc nhỏ trên đầu Cô Lương lập tức rũ xuống, nàng lẩm bẩm: "Nấm đáng yêu như thế, sao phải ăn chúng? Nấm thật đáng thương!"
Kim Bằng cười ha hả: "Nấm đáng thương? Ta cảm thấy đám Yêu tộc kia càng đáng thương hơn."
Triệu Công Minh cảm khái: "Lần này Yêu tộc ở Tích Lôi Sơn khỏi cần nấu nướng, tất cả La Hán Kim Cương chết dưới mây hình nấm đều chín rồi."
Khổng Tuyên ở bên cạnh mỉm cười tiếp lời: "Nếu bọn hắn còn xác."
Triệu Công Minh cười sang sảng: "Cũng đúng! Nấm của sư tỷ nổ thì khó mà còn xác."
Cô Lương không kìm được cũng nói một câu: "Nổ là một nghệ thuật, các ngươi không hiểu đâu."
Thạch Cơ không nhịn được, tò mò hỏi: "Sư muội, mấy năm nay ngươi tích trữ bao nhiêu cây nấm?"
Cô Lương ngây người, ngẩng đầu lên, cố gắng nhớ lại, cuối cùng lắc đầu nói: "Ta không biết! Nói chung là rất rất nhiều, ta lười kiểm kê. Có điều Hòa Bình Cô khá ít, chỉ có mấy nghìn cây! Trồng Hòa Bình Cô quá phiền phức."
Lần này, ngay cả đám Khổng Tuyên, Triệu Công Minh cũng biến sắc. Nhiều không đếm xuể? Mấy nghìn cây Hòa Bình Cô?
Mỗi một cây Hòa Bình Cô tương đương với thần thông cấp bậc Đại La đỉnh phong. Mấy nghìn thần thông cùng tung ra thì cảnh giới Đại La có ai chống đỡ được?
Còn chưa kể đến các loại nấm khác. Vân Bạo Cô được sư tôn ban thưởng, Đông Phong Cô do chính nàng nuôi trồng, cả Tam Tiên Cô nữa. Bất kỳ loại nấm nào cũng là thần thông cảnh giới Đại La! Có thể nói là bảo khố thần thông di động.
Bạch Cẩm cảm thán: "Cô Lương sư muội mới là người vô địch chân chính trong những người cùng cảnh giới! Chiến đấu cùng cảnh giới, người khác mệt sống mệt chết mới tung ra một loại thần thông, còn nàng thì tiện tay vung một phát mấy là có mấy chục mấy trăm thần thông."
Thạch Cơ cũng lắc đầu: "Ta đỡ được mười Hòa Bình Cô đã là cực hạn rồi! Đấu với sư muội, ta cam tâm tình nguyện chịu thua."
Cô Lương gãi đầu, ngượng ngùng cười khúc khích: "Thật ra ta không lợi hại như vậy đâu!"
Khổng Tuyên cũng không kìm được lên tiếng: "Nếu sư tỷ đột phá đến Chuẩn Thánh cảnh thì một người có thể so với đại quân Chuẩn Thánh. Khủng khiếp ngoài sức tưởng tượng, tuyệt đối là tai họa của Chuẩn Thánh chốn hồng hoang, vô địch trong cùng cảnh giới."
Đám Vân Tiêu cũng gật đầu, ánh mắt nhìn Cô Lương hơi kỳ lạ. Ai mà ngờ được nấm tiên nhỏ suốt ngày ăn ăn uống uống lại là tuyệt thế thiên kiêu vô địch trong những người cùng cảnh giới ở hồng hoang?
Có thể nói một khi nàng ác lên thì một mình nàng có thể tiêu diệt chín mươi chín phần trăm sinh linh chốn hồng hoang trong thời gian ngắn. Phải nói là một người diệt thế, còn đáng sợ hơn Chuẩn Thánh.
"Câu Trần Đế Quân!"
Một giọng nói uy nghiêm vang vọng trong thiên địa.
Cánh cửa Đại Lôi Âm Tự đằng xa ầm ầm mở ra, đông đảo Phật Đà Bồ Tát bên trong, bao gồm cả Như Lai Phật Tổ đều giận dữ nhìn Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm ngẩng đầu, khẽ nở nụ cười hỏi: "Như Lai Phật Tổ có gì chỉ giáo?"
"Pháp bảo của chúng yêu ở Tích Lôi Sơn dưới Hạ Giới đến từ đâu?" Giọng nói của Như Lai Phật Tổ truyền xa.