Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 285



Chốc lát sau, mùi thơm của cá nướng tỏa ra.

Ngọc Lâu lão đạo hít hà, cười ha hả nói: "Không tệ không tệ, tay nghề của lão đạo vẫn chưa thụt lùi."

Hắn đưa một con cá nướng trong tay cho Bạch Cẩm: "Cầm lấy nếm thử đi."

"Đa tạ đạo hữu, ta từ chối thì bất kính."

Bạch Cẩm vươn tay nhận cá nướng, trong đầu nảy ra một ý: có lẽ mình là người đầu tiên trong tam giới được Đạo Tổ nướng cá cho ăn nhỉ? Hắn nhận cá nướng, sau đó đứng dậy nói: "Đạo hữu, tâm trạng ta không tốt, ta về nghỉ ngơi trước."

Ngọc Lâu lão đạo tùy ý xua tay: "Đi đi! Đi đi! Lão đạo lại nướng thêm thứ khác ăn một mình."

Bạch Cẩm cầm cá nướng đi về cung điện của mình, ngồi đại lên chiếc ghế cạnh bàn ăn mấy miếng cá nướng. Đừng nói chứ, thịt con cá này chắc thật đấy! Hắn gọi: "Tiểu Kim!"

Trước mặt bỗng xuất hiện một màn sáng màu xanh, trong màn sáng có một nữ thần mặc thần bào bước ra. Toàn thân phát sáng lấp lánh, đôi cánh sau lưng vẫy vẫy, tay cầm một cây quyền trượng, vừa thần thánh vừa lộng lẫy.

Nữ thần kiêu ngạo hếch cằm, chĩa cây quyền trượng trong tay vào Bạch Cẩm, lạnh lùng cất lời: "Phàm nhân, hãy nói ra lời thỉnh cầu của ngươi."

Trên trán Bạch Cẩm xuất hiện một vạch đen, hắn bực bội nói: "Tiểu Kim, ngươi lại làm gì thế?"

"Vui lòng gọi ta là Tiểu Kim nữ thần bệ hạ. Phàm nhân, hãy nói ra nguyện vọng của ngươi!"

"Kết nối video với sư phụ ta."

"Phàm nhân, ngươi đã gọi tên thật của bản nữ thần, bản nữ thần sẽ ban vinh quang cho ngươi."

Nữ thần Tiểu Kim bỗng giơ cây quyền trượng trong tay lên, đồng thời hét to: "Kết nối đi! Tâm nguyện. Lấy vinh quang của Tiểu Kim nữ thần, vượt qua thời gian và không gian, mở ra cánh cửa thế giới khác."

Trong hư không hiện ra một cánh cửa. Cửa từ từ mở ra, tức thì ánh sáng nở rộ.

Bạch Cẩm bất giác chớp mắt. Khi hắn mở mắt ra, trước mặt chỉ còn lại một màn sáng, ảnh chân dung của Thông Thiên giáo chủ đang nhấp nháy, Tiểu Kim nữ thần đã biến mất không còn tung tích.

Bạch Cẩm chớp mắt, lẩm bẩm: "Tiểu Kim ngày càng kỳ lạ, có cần nhờ Đại sư bá kiểm tra toàn thân cho nó không nhỉ?"

Màn hình trước mặt chợt sáng lên, Thông Thiên giáo chủ xuất hiện trong màn hình. Hắn hỏi: "Bạch Cẩm, ngươi liên lạc với ta vào lúc này là có chuyện gì?"

Bạch Cẩm lập tức chắp tay thi lễ hô: "Bái kiến sư phụ!"

"Đứng lên đi! Ngươi đang cầm thứ gì vậy?"

Bạch Cẩm giơ con cá nướng trong tay lên, thành thật trả lời: "Đệ tử tình cờ gặp một vị đạo hữu trong Ma Giới. Lúc nãy vị đạo hữu này nướng cá, cho đệ tử một con." Hắn cắn một miếng cá nướng, sau đó lẩm bẩm: "Hương vị khá ngon."

Đạo hữu? Thông Thiên giáo chủ hiểu ngay, vị đạo hữu kia chắc chắn là Đạo Tổ. Tiểu tử Bạch Cẩm này lăn lộn giỏi thật, người đang ở Ma Giới nhưng ngay cả cá nướng của sư phụ mình cũng được ăn.

"Bạch Cẩm, hiện tại ngươi đang làm gì? Về phương diện quản lý đại giáo, ngươi có gì không hiểu không? Muốn hỏi gì thì cứ nói ra, vi sư sẽ chỉ điểm cho ngươi đôi điều." Thông Thiên giáo chủ ngẩng đầu ưỡn ngực, ngồi thẳng lưng trên vân sàng.

"Sư phụ, xảy ra chuyện lớn rồi!"

"Ngươi ở Ma Giới thì có thể xảy ra chuyện lớn gì? Nhớ kỹ lời dặn của vi sư, bảo vệ Ma Giáo của vi sư thật tốt, hành động khiêm tốn, chờ đến khi cánh cửa Ma Giới mở ra là được.

Trong khoảng thời gian này, bất kể xảy ra chuyện gì ngươi cũng đừng xía vào. Cho dù Ma Giới hủy diệt cũng chẳng quan trọng."

Thông Thiên giáo chủ khẽ nở nụ cười, dáng vẻ nhẹ nhàng như mây gió. Chuyện lớn của Ma Giới liên quan gì đến ta? Sư tôn đang ở trong Ma Giới thì có thể xảy ra chuyện lớn gì? Lẽ nào sư tôn và Ma Giới đã đánh nhau? Hiện tại Ma Tổ cũng chẳng có gì ghê gớm!

"Chưa đến mức Ma Giới hủy diệt, chẳng qua là Ma Tổ muốn bắt đệ tử bái hắn làm sư phụ."

"Gì cơ?"

Thông Thiên giáo chủ thốt lên đầy kinh ngạc, bỗng nhảy bật dậy, giận dữ quát: "Ma Tổ La Hầu ngươi được lắm, đến đệ tử của bản tọa mà cũng dám giành. Thanh Bình Kiếm của bản tọa đâu!"

Vèo!

Trong màn hình video, một đạo thanh quang lướt qua, Thanh Bình Kiếm lơ lửng trước mặt Thông Thiên giáo chủ, không ngừng rung 'vù vù', kiếm ý sắc bén khuấy động phong vân ở Vũ Dư Thiên.

Bạch Cẩm vội vàng lên tiếng: "Sư phụ bớt giận, hiện giờ người vẫn chưa thể tiến vào Ma Giới."

Động tác của Thông Thiên giáo chủ bỗng khựng lại, hắn ngoảnh đầu nhìn, giọng nói bất thiện: "Cho nên ngươi đồng ý rồi?"

"Làm gì có chuyện đệ tử đồng ý! Cả đời này đệ tử chỉ bái một vị sư phụ, cũng chỉ có một sư phụ." Bạch Cẩm vô cùng thành khẩn.

Thông Thiên giáo chủ gật đầu khen ngợi: "Rất tốt!"

"Nhưng mà có khả năng Ma Tổ sắp giết đệ tử rồi!"

Giết ngươi? Hừ! Thông Thiên giáo chủ lại im lặng lần nữa, lửa giận lập tức bùng lên ngùn ngụt trong lòng. Đây là đệ tử của ta, ta còn chẳng muốn chia sẻ với hai huynh trưởng tốt kia của ta, vậy mà còn có ma dám cưỡng đoạt. Ngươi thật sự cho rằng kiếm của bản tọa không còn sắc bén sao? Tuy nhiên, ánh mắt không tồi.

"Sư phụ, bây giờ đệ tử phải làm thế nào?" Bạch Cẩm nhìn Thông Thiên giáo chủ bằng ánh mắt chờ mong.

Thông Thiên giáo chủ lườm hắn, ngươi vội cái gì? Chẳng phải Đạo Tổ đang ở cạnh ngươi sao? An toàn mà, vả lại bây giờ ta cũng chẳng có cách nào!

"Bạch Cẩm!"

Bạch Cẩm lập tức chắp tay đáp: "Có đệ tử!"

Thông Thiên giáo chủ hắng giọng, nghiêm mặt nói: "Ngươi là đệ tử đắc ý nhất của vi sư. Lần này Ma Tổ là kiếp nạn của ngươi, ngươi phải giữ vững bản tâm."

"Vâng!" Bạch Cẩm lau vành mắt đẫm lệ, nói thật to: "Đệ tử trung thành tận tâm với sư tôn. Chỉ là chết mà thôi, có gì phải sợ?"

Thông Thiên giáo chủ vội vàng lên tiếng: "Không đến mức ấy, không đến mức ấy."

"Sư phụ, người đừng khuyên ta, đệ tử phải thể hiện khí phách của đệ tử Huyền môn, thề phải đấu với Ma Tổ đến cùng." Vẻ mặt Bạch Cẩm vô cùng kiên định.

"Ngươi nói linh tinh gì thế? Phải sống mới có thể có khí phách.

Khi gặp phải chuyện không thể tiến hành, ngươi có thể lá mặt lá trái với hắn. Khi nào cánh cửa Ma Giáo mở ra, vi sư sẽ đích thân đi đón ngươi."

Bạch Cẩm cất giọng bi thương: "Sư phụ, nhưng mà đệ tử luyến tiếc người."

"Trước tiên phải để ngươi chịu ấm ức rồi, sau này vi sư sẽ đòi lại công bằng cho ngươi."

"Vậy thì đệ tử đành phải miễn cưỡng vậy."

Thông Thiên giáo chủ lại an ủi một hồi, Bạch Cẩm mới miễn cưỡng nhận lệnh của sư phụ, chịu ấm ức bái La Hầu Ma Tổ làm sư phụ.

Chương 1259: Sao có thể vô duyên vô cớ tấn công Ma Giới

Bạch Cẩm tắt cuộc gọi video, lập tức yên tâm thoải mái ăn cá. Hiện tại những việc nên làm mình đều làm cả rồi, cũng bày tỏ lòng trung thành rồi, cũng đánh bài tình cảm rồi, chuyện tiếp theo do Thánh Nhân quyết định. Haiz, cho dù ta bái Ma Tổ làm sư phụ cũng là thân bất do kỷ!

"Haiz, mình thật đáng thương!" Bạch Cẩm lắc đầu thở dài, phất tay nghiền nát xương cá, sau đó nằm lên giường, thảnh thơi rung chân. Nếu sau này sư bá và hai vị nương nương hỏi tới, thì sự thật là sư phụ bảo mình bái sư, sư mệnh khó trái!

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, một chuỗi tiếng chuông 'tinh tinh tinh' vang lên.

"Tiểu Kim, mở Tam Giới Thương Thành." Bạch Cẩm lười biếng cất lời.

Từng giao diện trò chuyện phản chiếu giữa không trung. Bạch Cẩm bỗng mở choàng mắt, sao lại có nhiều giao diện trò chuyện như vậy?

"Tiểu Kim, sao lại có nhiều thông báo thế?"

"Lúc nãy chủ nhân đang ngủ nên Tiểu Kim tạm thời ẩn thông báo."

"Thế thì tại sao đột nhiên ngươi lại bật lên?"

"Thái Thượng Thánh Nhân thêm thành viên."

Bạch Cẩm: →_→

Giao diện gần nhất là ảnh chân dung một lão đầu mặt mày hiền lành - Thái Thượng Thánh Nhân: "Bạch Cẩm, nghe nói Ma Tổ muốn thu nhận ngươi làm đồ đệ?"

Ảnh chân dung của người trung niên uy nghiêm - Nguyên Thủy Thiên Tôn: "Bạch Cẩm, đừng bái Ma Tổ làm sư phụ, tai hại vô cùng."

Ảnh chân dung một nữ thần xinh đẹp đứng dưới gốc cây - Nữ Oa nương nương: "Ha ha, Tiểu Bạch, nghe nói Ma Tổ muốn ép buộc ngươi bái sư. Đã xảy ra chuyện gì?"

Một nữ thần mờ ảo ngồi xếp bằng trên vân sàng - Bình Tâm nương nương: "Tiểu Bạch, tất thảy đặt an toàn lên trên hết, nếu Ma Tổ muốn ngươi bái sư thì ngươi cứ tạm bái sư trước đã. Chờ khi nào cánh cửa Ma Giới mở ra, ta sẽ đi đòi lại công bằng cho ngươi."

Lão tăng ngồi bên Công Đức Trì - Tiếp Dẫn Phật Tổ: "Tiểu sư điệt, đệ tử Huyền môn ngồi ngay đứng thẳng, thà gãy chứ không cong, đừng để ma Tổ mê hoặc ý chí của ngươi. Chết không đáng sợ, điều đáng sợ là khiến Huyền môn nhục nhã. Nam mô A Di Đà Phật!"

Hòa thượng tuấn mỹ ngồi xếp bằng dưới cây bồ đề - Chuẩn Đề Phật Tổ: "Ha ha, tiểu sư điệt đúng là may mắn, làm cho Ma Tổ thu nhận làm đồ đệ.

Từ xưa đến nay ma và phật ở hai phía đối lập, nếu tiểu sư điệt không muốn bái Ma Tổ làm sư phụ thì đừng ngại bái ta học phật pháp, đương nhiên Ma Tổ sẽ không thu nhận ngươi làm đồ đệ nữa."

Bạch Cẩm nhìn tin nhắn của Tiếp Dẫn Phật Tổ và Chuẩn Đề Phật Tổ, trong lòng cười ha ha. Ta tin các ngươi mới lạ, người nào người nấy đều xấu xa.

Nữ thần ngồi trên Lôi Trì - Vô Đương thánh mẫu: "Sư đệ, sư tỷ đã chứng đạo chí cường, nhưng không theo kịp tốc độ gây họa của ngươi."

Thiên Đế ngồi trên đế ỷ - Hạo Thiên Thượng Đế: "Tiểu sư điệt, là đế giả phải biết co biết duỗi."

Đa Bảo Như Lai Phật ngồi xếp bằng trên kim liên: "Ha ha! Đồ nịnh nọt, cuối cùng cũng chết tại cái miệng."

...

Bạch Cẩm trở mình bật dậy, lẩm bẩm: "Mới qua bao lâu đâu, sao ta cảm thấy cả tam giới đều biết tin ta sắp bái Ma Tổ làm sư phụ? Rốt cuộc sư phụ ta đã làm gì?"

...

Trong Vũ Dư Thiên, Thông Thiên giáo chủ đang chơi mạt chược với Thanh Long Thánh Tôn, Chu Tước Thánh Tôn và Bạch Hổ Thánh Tôn.

"Haiz!" Thông Thiên giáo chủ thở dài thườn thượt.

Chu Tước Thánh Tôn mỉm cười hỏi: "Đạo huynh, sao lại rầu rĩ thế?"

Bạch Hổ Thánh Tôn và Thanh Long Thánh Tôn cũng nhìn Thông Thiên giáo chủ.

Thông Thiên giáo chủ liếc nhìn bọn hắn, bất đắc dĩ nói: "Gần đây bản tọa gặp phải một chuyện phiền lòng."

Bạch Hổ Thánh Tôn vô cùng tò mò: "Chuyện gì vậy?"

"Rất lâu rất lâu về trước, bản tọa chấp chưởng một đại giáo có hàng ngàn hàng vạn đệ tử."

Ba vị Thánh Tôn cũng phối hợp gật đầu. Chẳng phải là Tiệt Giáo sao? Ai chả biết!

"Sau đó đại giáo của bản tọa sụp đổ dưới âm mưu của Thái Thượng và Nguyên Thủy, đệ tử lưu lạc khắp nơi. Có người lên Phong Thần Bảng, làm thần linh Châu Thiên.

Có kẻ đi Phật Giáo, người thì làm Phật Tổ, kẻ thì làm Phật Đà.

Còn có người được Hạo Thiên mời chấp pháp tam giới hoặc là làm Đế Quân tam giới. Có thể nói là Tiệt Giáo của bản tọa đã hoàn toàn trở thành Thiên Đình và Phật Giáo."

Chu Tước Thánh Tôn vừa cười vừa nói: "Đúng là như thế. Đệ tử do đạo huynh bồi dưỡng đều trở thành đại nhân vật có tầm ảnh hưởng của tam giới."

"Đệ tử do đạo huynh giáo dục rất có bản lĩnh!"

"Nhớ lại năm xưa vạn tiên triều bái, thần hà trên Đông Hải trải dài vạn trượng, thật là hoành tráng!"

Ba vị Thánh Tôn cũng vô cùng nể mặt khen một câu. Chung quy thì quá khứ đã qua rồi.

Thông Thiên giáo chủ tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Trong đó ta có một đệ tử ký danh không nên thân tên là Bạch Cẩm, được Hạo Thiên mời đi làm Câu Trần Đại Đế gì đó.

Vốn dĩ ta không muốn thả hắn đi, bởi vì Bạch Cẩm quá ngây thơ lương thiện, ta lo hắn bị người khác tính kế."

Ba vị Thánh Nhân liếc nhìn nhau, Thông Thiên giáo chủ có mục đích gì? Quả thật Bạch Cẩm nổi tiếng là trong sáng, lương tâm của hồng hoang, nhưng ngươi nói hắn là đệ tử ký danh không nên thân thì quá lời rồi đó? Trong Tam giới có ai không biết Bạch Cẩm được Tam Thanh yêu thương nhất.

Thông Thiên giáo chủ cảm thán: "Dạo trước Bạch Cẩm bị người ta tính kế, kết hợp chí cường chi lực của hồng hoang, dốc hết sức sửa đổi thiên điều, làm cho thiên điều vỡ nát trong hư không.

Nhưng cũng vì vậy mà hắn rơi vào trong Ma Giới, rơi vào mối nguy hiểm giữa quần ma rình rập xung quanh. Hễ nghĩ đến đây là ta lại hơi lo lắng."

Ba vị Thánh Tôn hiểu rồi, thì ra là ở chỗ này. Lẽ nào Thông Thiên giáo chủ muốn hợp sức với chúng ta cùng đánh bại Ma Giới? Ma Giới cũng thuộc hồng hoang, chúng ta là thánh thú bảo vệ hồng hoang, sao có thể vô duyên vô cớ đi tấn công Ma Giới?"

Chương 1260: Rầm rộ như vậy sao

Thanh Long Thánh Tôn ngỏ ý tiếc nuối: "Mặc dù ta chưa gặp hài tử Bạch Cẩm này, nhưng đã nghe nói hắn là một hài tử ngoan, hiện đang lưu lạc trong Ma Giới. Thật là đáng tiếc."

Chu Tước Thánh Tôn nhẹ giọng nói: "Ta đã gặp Bạch Cẩm mấy lần. Hắn vô cùng thông minh, khéo léo. Hắn đang ẩn núp trong Ma Giới, cho dù là Ma Tổ cũng khó có thể phát hiện, chắc chắn sẽ không có chuyện gì."

Bạch Hổ Thánh Tôn trầm giọng nói: "Nếu là nơi khác thì bản tọa sẽ lập tức ra tay cứu Bạch Cẩm, nhưng ở trong Ma Giới thì ta hữu tâm vô lực!"

Thanh Long Thánh Tôn và Chu Tước Thánh Tôn cũng gật đầu với vẻ mặt chân thành.

Thông Thiên giáo chủ vừa tiếc nuối vừa không cam lòng: "Không cần cứu hắn, hiện tại Bạch Cẩm đã thay đổi rồi.

Các ngươi không biết hắn đã làm gì trong Ma Giới đâu, thật sự là tức chết ta!"

Thanh Long Thánh Tôn tò mò hỏi: "Trước giờ Câu Trần Đại Đế rất chững chạc, có thể làm gì trong Ma Giới?"

Bạch Hổ Thánh Tôn cũng nói: "Trong Ma Giới có hai vị chí cường, dù Câu Trần Đại Đế muốn làm gì cũng không làm được."

Chu Tước Thánh Tôn gật đầu, cất giọng trong trẻo nói: "Cách tốt nhất là Bạch Cẩm nên ẩn núp."

"Các ngươi nói rất đúng, nhưng Bạch Cẩm lại nhất quyết làm khác. Trong Ma Giới, chẳng những hắn không ẩn núp mà còn phách lối ra tay, càn quét vô địch, trấn áp vô số cường giả Ma Giới, thành lập Ma Giáo. Hắn trở thành giáo chủ Ma Giáo, dưới trướng có ngàn tỷ giáo chúng.

Chỉ vẹn vẹn mấy năm mà hắn đã thành lập thế lực mạnh nhất Ma Giới dưới Ma Tổ, ta dạy hắn như vậy sao?

Ta dạy hắn kín tiếng, phải khiêm tốn, phải làm bạn với cô đơn, phải sẵn lòng dâng hiến.

Nhưng sau khi tới Ma Giới, hắn lại trở thành giáo chủ ở Ma Giới, đúng là tức chết ta!"

Ba vị Thánh Tôn nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc. Bạch Cẩm thành lập ma Giáo, trở thành giáo chủ Ma Giáo? Làm lớn như vậy sao?

Chu Tước Thánh Tôn cười khúc khích: "Đạo huynh, đây là chuyện tốt mà! Ta còn muốn chúc mừng đạo huynh có người kế nghiệp đó!"

Bạch Hổ Thánh Tôn cũng không kìm được lên tiếng: "Chu Tước muội tử nói không sai, trong thế hệ trẻ chỉ có một mình Bạch Cẩm đơn độc thành lập đại giáo!

Đa Bảo cũng kém hơn nhiều. Chúc mừng đạo huynh có đồ đệ xuất sắc!"

"Hừ!" Thông Thiên giáo chủ lạnh lùng hừ mũi: "Thành lập đại giáo? Hắn biết thành lập đại giáo là gì không? Hắn thật sự cho rằng thành lập đại giáo là chơi đồ hàng chắc? Hắn thật sự cho rằng làm chí tôn của một giáo rất dễ dàng sao?"

Thanh Long Thánh Tôn nặng nề nói: "Đạo huynh, trong Ma Giới lấy Ma Tổ làm đầu, Câu Trần Đại Đế thành lập Ma Giáo sẽ chọc giận Ma Tổ. Ngươi vẫn nên khuyên hắn lập tức từ bỏ Ma Giáo, giấu mình thì hơn.

Bạch Cẩm là biểu tượng cho ánh sáng thuần khiết của tam giới chúng ta, cũng là niềm kiêu ngạo của chúng ta, tuyệt đối không thể vẫn lạc trong Ma Giới. Chỉ tiếc là chúng ta bị Thiên Đạo cản trở, cho dù muốn cứu hắn cũng lực bất tòng tâm."

"Đúng vậy! Lực bất tòng tâm, thật sự là lực bất tòng tâm."

"Chỉ tiếc thay Bạch Cẩm."

Bạch Hổ Thánh Tôn và Chu Tước Thánh Tôn cũng nhao nhao phụ họa, vừa lắc đầu vừa thở dài không ngừng, thương cảm cho Bạch Cẩm.

"Haiz, chuyện các ngươi có thể nghĩ đến, đương nhiên ta cũng có thể nghĩ đến."

Ta đã nhắc nhở Bạch Cẩm từ trước, bảo hắn lập tức giải tán Ma Giáo kẻo rước họa vào thân.

Các ngươi đoán xem Bạch Cẩm nói thế nào? Hắn nói vị trí giáo chủ Ma Giáo là do Ma Tổ khâm định, không thể giải tán."

Thông Thiên giáo chủ bỗng đập bàn, phẫn nộ quát: "Các ngươi nói xem có đệ tử nào như hắn không? Một khi khí vận phản phệ, ta cũng bị liên lụy. Đây chẳng phải là hãm hại sư phụ sao? Đúng là tức chết ta."

Ba vị Thánh Tôn nhìn nhau, chỉ cần không yêu cầu chúng ta hỗ trợ xâm nhập Ma Giới là được, những chuyện khác đều dễ nói.

Chu Tước Thánh Tôn lập tức khuyên nhủ: "Đạo huynh, nếu là Ma Tổ khâm định thì Bạch Cẩm cũng bất đắc dĩ mà!"

Bạch Hổ Thánh Tôn cũng tiếp lời ngay: "Đạo huynh bình tĩnh đừng nôn nóng. Chấp chưởng một giáo không hề đơn giản, tuy Câu Trần Đại Đế là giáo chủ ở Ma Giới nhưng danh không xứng với thực, có khả năng không bị khí vận phản phệ."

Thanh Long Thánh Tôn cũng an ủi: "Đạo huynh, ngài đừng giận. Chúng sinh Ma Giới đều là kẻ kiêu ngạo, coi sinh tử như trò đùa. Cho dù Bạch Cẩm có lực phi phàm, muốn làm cho Ma tộc thần phục cũng không phải chuyện dễ.

Dù sao Bạch Cẩm cũng là Đế Quân của tam giới, Ma tộc vô cùng căm hận tiên thần chốn tam giới. Mặc dù không biết Bạch Cẩm dùng thủ đoạn gì mà được Ma Tổ tán thành, nhưng muốn ngồi vững trên ngôi vị giáo chủ Ma Giáo thì khó lắm!"

Thanh Long Thánh Tôn? khẽ lắc đầu, sau đó mỉm cười nói: "Thanh Long Thánh Tôn nói không sai. Ta cảm thấy Bạch Cẩm còn chưa chỉnh lý Ma Giới xong, cánh cửa Ma Giới đã mở ra."

Thông Thiên giáo chủ cảm thán: "Nếu đúng là như vậy thì còn đỡ. Ta vừa nhận được tin Bạch Cẩm đã nhận được sự ủng hộ của ngàn vạn Ma tộc và hơn vạn cường giả Đại La."

Ba vị Thánh Tôn hơi kinh ngạc. Hơn vạn Đại La, Phật Giáo cũng chỉ có chừng ấy là cùng! Bạch Cẩm vừa mới gia nhập Ma Giới mà đã rầm rộ như vậy sao?

Chương 1261: Bằng lòng đi dạo cùng ta không

Thông Thiên giáo chủ len lén liếc nhìn bọn hắn, đáy mắt ẩn giấu vẻ đắc ý. Đồ đệ của ta lợi hại như vậy, dọa chết các ngươi chưa? Tuy nhiên, bề ngoài hắn lại tỏ ra buồn bực: "Không chỉ thế.

Lúc Ma Giới mới được thành lập, Đạo Tổ từng ra tay hủy diệt Tinh Vực của Ma Giới, Thái Cổ Tinh Thần cũng bị đánh nát, mảnh vỡ Tinh Vực hội tụ lại bị phong ấn trong Ma Giới, hình thành Huyễn Hải tuyệt địa.

Vô số cường giả của Ma Giới muốn tái tạo Tinh Vực, nhưng đều bất lực trước Huyễn Hải mênh mông, bao gồm cả Ma Tổ Thánh Nhân cũng bó tay hết cách.

Nhưng sau khi Bạch Cẩm đến Ma Giới, hắn không thích Ma Giới tối tăm nên đã hạ lệnh cho cường giả trong Ma Giáo dựng võ dài trong hư không, tổ chức Ma Đạo đại hội đệ nhất thiên hạ, cho cường giả giao chiến để tập hợp khí vận thiên địa ở Ma Giới, dùng thiên địa chi lực nâng Thái Cổ Tinh Thần, trọng tố tinh không của Ma Giới.

Cả Ma Giới đều sôi trào, danh vọng của Bạch Cẩm trong Ma Giới lập tức không ai bì nổi. Chúng sinh Ma Giới có thể không biết Ma Tổ La Hầu, nhưng tuyệt đối không thể không biết giáo chủ Ma Giáo Bạch Cẩm.

Haiz, đúng là nghiệp chướng!"

Ơ... Ba vị Thánh Tôn đưa mắt nhìn nhau, năm lần bảy lượt vả mặt chúng ta rất sảng khoái sao? Vừa mới nói chúng sinh Ma Giới sẽ không thần phục Bạch Cẩm, thế mà lập tức nhảy sang vô số Ma tộc tôn kính nghe theo, hơn vạn Đại La chờ lệnh.

Vừa mới nói Bạch Cẩm có thể làm được chuyện gì to tát ở Ma Giới, thế mà lập tức kể lể Bạch Cẩm tái tạo Tinh Vực. Ngươi coi Tinh Vực là cái gì? Đất nặn hả? Sao lại cảm thấy những lời Thông Thiên nói hơi sai sai!

Thông Thiên giáo chủ kìm lòng không đậu, tiếp tục tức tối nói: "Các ngươi không biết đâu! Ma Tổ thấy đệ tử do ta dạy dỗ rất có bản lĩnh, cho nên lén thọc gậy bánh xe, muốn Bạch Cẩm bái hắn làm sư phụ. Ám chỉ không thành thì nói thẳng luôn, mềm không được thì cứng luôn. Dám cướp đồ đệ của ta, chưa từng thấy Ma Tổ nào vô liêm sỉ như vậy.

Đương nhiên là dưới sự dạy dỗ của bản tọa, Bạch Cẩm biết thế nào là lễ nghĩa liêm sỉ, thế nào là tôn sư trọng đạo. Bạch Cẩm không chịu, Ma Tổ bèn cưỡng ép. Ha ha, trong Ma Giới hết người chắc? Ngay cả đệ tử ký danh của bản tọa mà hắn cũng muốn cướp đoạt. Đúng là mất mặt."

Ha hả! Xem như ba vị Thánh Tôn đã nhìn ra. Căm tức cái gì, than thở cái gì, đều là giả hết. Đệ tử mình bồi dưỡng bị Thánh Nhân khác vô liêm sỉ đào góc tường, Thông Thiên giáo chủ đang khoe khoang đây mà. Ta đã bảo sao tự dưng hắn lại tìm chúng ta đánh bài.

Chu Tước Thánh Tôn khẽ mỉm cười nói: "Nữ tế Khổng Tuyên của ta cũng là đệ tử ký danh của giáo chủ, thường hay ca ngợi trước mặt ta là giáo chủ truyền dạy đệ tử không giấu giếm điều gì, còn nói vô cùng kính nể giáo chủ."

Thông Thiên giáo chủ cười ha hả: "Khổng Tuyên à, ta nhớ hắn. Tiên Thiên Khổng Tước chi thân, căn cơ không kém. Hồi ấy ta vốn định thu nhận hắn làm đệ tử thân truyền, nhưng thấy hắn và Bạch Cẩm chơi thân nên tùy hắn đi."

"Haiz!"

Thông Thiên giáo chủ gật gù đắc ý, rồi lại thở dài: "Vừa nhắc tới Khổng Tuyên, ta lại nghĩ tới Bạch Cẩm. Nghĩ tới Bạch Cẩm, ta liền nghĩ tới hành vi liều lĩnh của hắn ở Ma Giới, tức đến nỗi nguyên thần nhảy loạn!

Hắn mới học được chút xíu bản lĩnh từ ta, vậy mà lại tự cho rằng mình giỏi rồi, vô pháp vô thiên, làm mưa làm gió trong Ma Giới.

Chúng sinh Ma Giới cũng bất tài, lại để hắn thành công."

Ba vị Thánh Tôn đều cười ha ha gật đầu. Ta tin ngươi mới lạ, không biết trong lòng ngươi đắc ý nhường nào đâu!

Bạch Hổ Thánh Tôn đẩy mạt chược trước mặt, tươi cười nói: "Ù rồi! Đạo huynh, trả tiền đi!"

"Lại thua rồi!

Khi nào Bạch Cẩm về, ta lại đòi hắn ít tiền. Nghe nói hắn tái tạo Tinh Vực ở Ma Giới, lại nhận được vô lượng công đức. Hiện giờ hắn có nhiều Công Đức Kim Tiền hơn ta."

Thông Thiên giáo chủ lại lắc đầu thở dài, tiện tay vung một nắm Công Đức Kim Tiền ra, rơi xuống trước mặt Bạch Hổ Thánh Tôn, dáng vẻ hoàn toàn không thèm để ý.

Nụ cười trên gương mặt Bạch Hổ Thánh Tôn chợt cứng đờ, từ từ tắt ngấm. Niềm vui thắng tiền lập tức tan biến.

Thật sự là Thanh Long Thánh Tôn không chịu nổi hành vi khoe khoang của Thông Thiên giáo chủ, lập tức nở nụ cười: "Hiện tại thời gian không còn sớm, hay là chúng ta giải tán đi! Thanh Long Giới vẫn còn chút việc phải làm."

Bạch Hổ Thánh Tôn cũng gật đầu như giã tỏi: "Bạch Hổ Giới cũng có việc cần xử lý!"

Chu Tước Thánh Tôn cười khẽ: "Vậy thì đến đây thôi! Đạo huynh, chúng ta cáo từ trước."

Thân ảnh ba vị Thánh Tôn mờ dần rồi biến mất.

Trong Kỳ Bài Thất, Thông Thiên giáo chủ lẩm bẩm một mình: "Còn ai chưa tìm không nhỉ?"

Hắn cẩn thận suy nghĩ, sau đó cười ha hả nói: "Trấn Nguyên đạo hữu, Côn Bằng đạo hữu, Minh Hà đạo hữu. Đang rảnh rỗi, mời đến Vũ Dư Thiên uống trà đánh bài."

...

Trong cung điện ở Ma Giới, một ngày mới bắt đầu, mặt trời mọc ở đằng Đông, trời đã sáng rõ.

Sinh vật ở Ma Giới vẫn chưa quen với mặt trời, cơ thể bài xích theo bản năng. Trong Ma Giới không có kẻ yếu, ngay cả một cây cỏ dại cũng có ma khí. Vì vậy, cho dù không thích nghi với mặt trời, nhưng cũng không có chuyện gì to tát, cũng không có ác ma kéo cung tên bắn mặt trời.

Bạch Cẩm vừa ngáp vừa ra khỏi cung điện, ngẩng đầu nhìn vầng thái dương trên bầu trời, cười ha hả nói: "Đã lâu không thấy mặt trời!"

Hắt xì! Hắt xì! Hắn hắt xì mấy tiếng liên tiếp, xoa mũi lẩm bẩm: "Ai đang nhắc đến mình thế nhỉ?"

"Đạo hữu dậy rồi à!" Lão đạo đứng ở đằng xa, vẫy tay với Bạch Cẩm.

Bạch Cẩm lập tức đi đến, chắp tay cười ha hả: "Đạo hữu, chào buổi sáng! Ngươi dậy sớm ghê!"

"Già rồi, không ngủ được! Ngươi có bằng lòng đi dạo cùng ta không?"

"Rất vui lòng!"