Bạch Cẩm ưỡn ngực hùng hồn: "Sư bá, vứt bỏ một ta để đổi lấy tam giới chúng sinh không lo không buồn, đệ tử cho cảm thấy chết cũng không hối tiếc.”
"Chớ nên đặt chuyện sinh tử bên bờ môi, không chỉ dừng lại ở đó.
Bạch Cẩm, sau khi lượng kiếp qua đi, nếu không có phương pháp thoát thân, sư bá cũng sẽ bảo vệ ngươi chu toàn.”
Bạch Cẩm khom lưng lễ, cảm kích nói: "Đa tạ đại sư bá.”
Thái Thượng Thánh Nhân tiếp tục hỏi: "Bạch Cẩm, ngươi có tính toán gì tiếp theo?"
Bạch Cẩm đương nhiên không cần giấu giếm gì với đại sư bá, hắn trực tiếp nói: "Đệ tử dự định tìm một cái đệm lưng chết thay mình, biến Khuê Cương thành một ma vương ham hưởng lạc, sau đó đổ hết nguyên nhân khiến tam giới không thể thống nhất đổ lên người Khuê Cương. Kính xin sư bá cho ý kiến, xem ta làm vậy đã ổn chưa.”
Thái Thượng Thánh Nhân suy tư một chút liền bật cười: "Bạch Cẩm, chuyện này chớ hỏi ta, đi tìm Hạo Thiên đi! Chuyện gài bẫy Khuê Cương chắc hắn giỏi lắm.”
"Đa tạ đại sư bá đã dạy dỗ, ta sẽ đi tìm Hạo Thiên sư thúc ngay.
Đại sư bá, ngài tìm ta còn có chuyện gì không?"
"Không có đại sự gì, chỉ là muốn dặn ngươi gần đây chớ đi Vũ Dư Thiên và Thanh Vi Thiên.”
Bạch Cẩm khó hiểu: "Vì sao?"
Thái Thượng Thánh Nhân bất đắc dĩ: "Nghe nói ngươi bái La Hầu làm nghĩa phụ, sư phụ ngươi lại phát điên, nhị sư bá ngươi cũng rất tức giận, đường đường là hai Thánh Nhân lại làm loạn cả Hỗn Độn, đánh nhau mấy lần rồi, cứ như trẻ con.”
Bạch Cẩm không hiểu nói: "Sư phụ ta tức giận, sư bá cũng không vui, nhưng vì sao hai người ấy lại đánh nhau?"
Thái Thượng Lão Quân bất đắc dĩ nói: "Bởi vì lý do tức giận không giống nhau?"
“Chỗ nào không giống nhau?”
"Sư phụ ngươi giận vì ngươi nhận Ma Tổ làm nghĩa phụ, xâm phạm quyền uy của của kẻ làm sư phụ là hắn.
Sư bá ngươi lại giận vì ngươi nhận Ma Tổ làm nghĩa phụ mà không nhận hắn, cảm giác bị khinh thị.
Ma Tổ không lộ diện, không hiểu sao bọn hắn lại bọn đánh nhau rồi, dù sao ngươi đừng đến đó, để ta khuyên nhủ bọn họ đã.”
“Ui!” Bạch Cẩm rụt cổ, vội vàng nói: "Đa tạ đại sư bá.
Đại sư bá, ngài phải nói nhiều lời hay từ tốt cho ta đấy, ngài biết ta cũng chỉ do bất đắc dĩ thôi mà! Khi đó ta vẫn còn ở Ma Giới, thật sự là thân bất do kỷ, nếu không nhận hắn làm nghĩa phụ thì ta cũng không ra được.”
Thái Thượng Thánh Nhân mỉm cười: "Yên tâm đi! Có ta ở đây rồi! Ngươi cứ tập trung vào công việc của mình, phần còn lại của bạn không cần phải quan tâm nhiều.”
Video đã dừng.
Trong Đại Xích Thiên, Thái Thượng Thánh Nhân ngồi ở mũi thuyền nhẹ nhàng nâng cần câu, bỗng dây câu căng ra, gậy trúc cũng bị kéo đến hơi cong.
Thái Thượng Thánh Nhân cười lớn: "Buổi tối có món cá luộc rồi, mà đầu cá sốt cay cũng rất ngon.”
Con cá lớn trong nước vội vàng giãy giụa, cố gắng bơi xa.
"Lão gia, lão gia, không hay rồi.” Có tiếng thét nghe sốt ruột lắm.
Thái Thượng Thánh Nhân ngẩng đầu nhìn lại, một tiểu đạo đồng đang cưỡi mây bay tới, vừa chạy vừa sốt ruột kêu lên: "Không hay, không hay rồi."
Thái Thượng Thánh Nhân mỉm cười: "Có chuyện gì?"
"Lão gia, hỏng bét rồi, Bạch Hạc nói cho ta biết Nhị lão gia và Tam lão gia sắp đánh tới đây rồi.”
Thái Thượng Thánh Nhân run tay làm lỏng dây câu, con cá dưới đáy nước nhân cơ hội đó giãy khỏi lưỡi câu chạy mất.
Thái Thượng Thánh Nhân cảm giác được một luồng khí cuồng bạo từ trong Hỗn Độn áp sát Đại Xích Thiên với một tốc độ chóng mặt, hắn thở dài nói: "Thôi rồi! Muốn ăn bữa cơm cũng không ăn được.”
...
Trong tam giới, sau khi tắt video, Bạch Cẩm cũng cảm thấy có chút bất an, hắn mở danh sách liên hệ ra rồi tìm được một cái avatar đang tối rồi gửi một tin nhắn: "Đạo hữu, sư phụ với Nhị sư bá muốn đánh ta thì làm sao bây giờ? Ta đợi tin người, rất vội.”
“Ting!” Có tiếng tin nhắn đến.
Ngọc Lâu lão đạo hỏi: "Đánh vì chuyện gì?"
Hai mắt Bạch Cẩm sáng ngời, sư gia trả lời ta, lão già này lại tắt trạng thái truy cập à, nhưng vẫn vộ vàng trả lời tin nhắn ngay: "Nghe nói là bởi vì ta nhận Ma Tổ làm nghĩa phụ.”
"Ơ kìa, đó là điều nên làm.”
"( ̄ェ ̄;) Đạo hữu, ngươi cũng biết khi đó ta rơi vào tình thế bắt buộc mà, mau nghĩ cách giải quyết giúp ta đi!”
"Cách của ta chính là kệ bọn hắn đánh, ngươi thì chịu trận thôi, còn có thể đánh chết ngươi sao? Nhịn một chút là qua.”
Bạch Cẩm tiếp tục gửi một tin nhắn: "Nếu ta nói là sư gia ta bảo ta nhận nghĩa phụ, có thể lừa gạt sư phụ ta sao?
(〃”▽”〃)"
“Ngươi không sợ bị sư gia ngươi đánh?
"Ta nói ngươi nghe! Sư gia thương ta lắm, từ nhỏ đến lớn còn chưa từng đánh ta, ngay cả mắng cũng không mắng.”
"Có gan thì thử đi!
Nhưng nếu ngươi có thể giảm tổn thất của Ma kiếp xuống mức tối thiểu thì chắc vẫn có thể cầu xin với sư gia của ngươi, phỏng chừng sư gia ngươi cũng không bắt bẻ đâu.”
"Khà khà, yên tâm đi! Tất cả đều nằm trong tầm tay ta rồi.”
Tắt Tam Giới Thương Thành, Bạch Cẩm nở một nụ cười tự tin, hắn lẩm bẩm: "Hết thảy đều nằm trong tay ta, buông hay xiết câu ta vẫn nắm chắc.”
Bạch Cẩm xua tan che chắn trên Loan Giá: "Các ngươi ở chỗ này chờ, bổn tọa đi rồi trở về ngay.”
“Vâng!” Tất cả trưởng lão Ma Giáo cung kính đáp lời, cả đám cúi đầu không dám hỏi nhiều.
Bạch Cẩm cũng biến mất khỏi loan giá.
Một lúc lâu sau, Bạch Cẩm đột nhiên xuất hiện trong Loan Giá, hắn mở miệng nói: "Đi Thiên Đình!"
“Vâng!” Huyễn Đào Ma Tôn cung kính khom lưng trả lời, hắn đứng dậy gấp quạt lại rồi quát khẽ: "Bãi giá đi Thiên Đình!"
Tất cả Ma Tôn đồng thanh: "Vâng!"
Thực lực mạnh yếu tạm thời không nói nhưng khoa trương thì đủ mười phần mười, tiếng khèn tiếng sáo liên tiếp vang lên, đám người hô khẩu hiệu đến nỗi chấn động thiên địa. May giờ Bạch Cẩm cũng đã quen với kiểu phô trương này, còn cảm thấy không tệ lắm.
Thạch Cơ ngồi trong Loan Giá bật cười: "Sư huynh, giờ huynh có thể diện hơn xưa nhiều.”
Bạch Cẩm đỏ mặt, bất đắc dĩ nói: "Ta không cho bọn hắn làm nhưng bọn hắn cứ nhất định phải làm, đây là thói quen của Ma tộc, sau này ngươi sẽ biết.”
Chương 1312: Ta chưa thể công phá
Trên Thiên Đình, hằng hà sa số những tinh thần lực hội tụ, xoay tròn, hình thành một vòng xoáy tinh thần, tinh thần lực chầm chậm trút xuống Thiên Đình.
Trong tam giới, không có ma lực, Ma tộc có thể dùng linh khí nhưng ít nhiều vẫn bị ngăn cách, nhưng tinh thần lực có thể cung cấp tài nguyên tu luyện cho cả Thiên Đình và Ma tộc.
Lăng Tiêu Bảo Điện đã sửa chữa qua loa, Khuê Cương Pháp Tổ nghiêm mặt ngồi trên long ỷ. Hắn không phiền lòng với lần tấn công Cửu Trọng Quan thất bại kia, Hạo Thiên đã quyết định thành lập Cửu Trọng Quan ngăn cản đại quân Ma tộc thì hắn cũng biết nó không dễ phá rồi.
Từ kết quả của đại chiến thì thấy được thực lực của Ma tộc phải ở trên Thiên Đình, nhưng chủ yếu là nữ tử kia, lần này đúng là bất ngờ mà, Thần Tài Cô Lương không ngờ lại mạnh đến vậy, một mình cũng có thể trấn áp đại quân Ma tộc.
Ngón tay Khuê Cương Pháp Tổ nhẹ nhàng gõ lên ghế, phát ra thanh âm cọc cọc, hắn nhíu mày trầm ngâm rồi bỗng cất tiếng cười lạnh: "Dựa vào một nữ nhân với bảo vệ được bản thân, Thiên Đình nguy nga mà lại không có khí tiết đến vậy sao? Cái loại thần thông quỷ dị này, ta xem ngươi có thể dùng được bao lần?"
“Thuộc hạ cầu kiến bệ hạ!” Có tiếng cầu kiến từ bên ngoài.
Khuê Cương Pháp Tổ dừng tay, lạnh nhạt nói: "Vào đi!"
Huyễn Ảnh Ma Tôn từ bên ngoài đi vào, hắn quỳ một chân xuống rồi cung kính nói: "Bái kiến Pháp Tổ!"
“Chuyện gì?”
“Thuộc hạ đã thống kê xong tổn thất chiến tranh, dưới Ma Tôn bị thương bảy phần, Ma Tôn trở lên..."
"Đủ rồi!"
Khuê Cương Pháp Tổ nhíu mày quát lớn, lập tức cắt đứt lời của Huyễn Ảnh Ma Tôn. Mặt hắn đen sì: "Ta muốn biết khi nào có thể tiến công Cửu Trọng Quan lần nữa! Những cái chết đó không còn quan trọng.”
Huyễn Ảnh Ma Tôn run rẩy, vội vàng nói: "Ta có thể tấn công bất cứ lúc nào.”
Đáy mắt Khuê Cương Pháp Tổ hiện lên vẻ kinh ngạc, tuy rằng hắn không chấp chưởng đại quân nhưng cũng biết Ma tộc tổn hại quá nhiều, không phải con số mà có thể bổ sung trong thời gian ngắn.
Huyễn Ảnh Ma Tôn vội vàng nói tiếp: “Vừa rồi thuộc hạ nhận được tin tức rằng mới phát hiện ra một không gian bí cảnh trong Hắc Ám Thâm Uyên, bên trong có ngàn vạn Ma tộc ngủ say, có mấy trăm vị Ma tộc cấp Đại La, hiện tại đã tỉnh lại hết và quy phục dưới trướng đại nhân.”
Khuê Cương Pháp Tổ sửng sốt, hắn nở một nụ cười càn rỡ: "Là mệnh, đây chính là số mệnh, đại thế ở ta, Hạo Thiên! Ngươi lấy cái gì ngăn cản ta?"
Huyễn Ảnh Ma Tôn do dự rồi nói tiếp: “Bệ hạ, trong năm trăm Ma Tôn kia, có ba vị Bán Bước Ma Thánh và có thể bước vào cảnh giới Ma Thánh bất cứ lúc nào, bọn hắn nói nguyện ý san bằng kẻ địch thay cho bệ hạ, nhưng xin bệ hạ áp chế ma tính điên cuồng của bọn họ.”
Khuê Cương Pháp Tổ sáng rực hai mắt, hắn lại tiếp tục cười to: "Được! Chờ một chút rồi cho bọn hắn đến gặp ta.”
...
Huyễn Ảnh Ma Tôn khen ngợi: “Danh tiếng của bệ hạ nổi khắp tam giới, khiến cho Ma tộc viễn cổ trốn vào bí cảnh cũng phải hiện thân rồi xin gia nhập, có ba vị Đại La đỉnh phong này, tiểu cô nương thả nấm kia không đáng lo.”
Khuê Cương Pháp Tổ chợt nhíu mày, hắn mau chóng tỉnh táo lại: "Nàng là Thần Tài Cô Lương, chính là sư muội của Câu Trần Đại Đế, ngươi có dám đi giết nàng không?"
Huyễn Ảnh Ma Tôn trợn mắt, vội vàng ra vẻ đại nghĩa lẫm liệt: “Có thể vì bệ hạ dốc sức chính là vinh hạnh của thuộc hạ, sư muội Câu Trần Đại Đế có liên quan gì tới ta đâu? Được dốc sức cho Ma Giới là phúc của ta, ta không ngại hiểm nguy cũng phải hoàn thành, trong tam giới đã không còn Câu Trần Đại Đế, chỉ có giáo chủ Ma Giáo.”
"Không có Câu Trần Đại Đế, chỉ có giáo chủ Ma Giáo? Ha ha, có người vừa là giáo chủ Ma Giáo vừa là Câu Trần Đại Đế của Thiên Đình, miệng to ăn hai bên, vô sỉ lắm kia!"
Huyễn Ảnh Ma Tôn dè dặt: “Bệ hạ, có phải ngài hoài nghi Ma Giáo Giáo Chủ không hề đoạn tuyệt quan hệ với tam giới hay không.”
"Hừ! Không phải hoài nghi, bổn tọa dám khẳng định là vậy, Thiên Đình đột nhiên dời đi chắc chắn là do hắn báo tin.”
"Trạch bị Ma Giới, thánh giáo chủ giá đáo!” Bỗng có ấm thanh từ xa côi vọng đến.
“Thánh giáo chủ Phúc Trạch thương sinh!” Tiếng hô hào từ xa xa tiếp tục vng vọng.
Trong Lăng Tiêu Bảo Điện, Khuê Cương Pháp Tổ đột nhiên sững người, biểu tình trên mặt cũng thay đổi: "Tại sao hắn lại tới?"
Nói vậy nhưng vẫn vội vàng giơ tay ra lệnh: "Huyễn Ảnh, ngươi trở về báo cho ba vị Đại La trước đi.”
“Vâng! Hắn hóa thành một sợi hắc khí rồi biến mất.
Một lát sau, một chiếc Loan Giá đáp xuống trước Lăng Tiêu Bảo Điện.
Sau lớp màn sa của Loan Giá mà một bóng người mặc áo sẫm màu, bóng người đó biến mất, sau đó là Bạch Cẩm xuất hiện trước Lăng Tiêu Bảo Điện, lưng chắp hai tay nhìn ngắm Lăng Tiêu Bảo Điện.
Khuê Cương Pháp Tổ từ trong cung điện nghênh đón, cười ha ha nói: "Thiếu Tổ hàng lâm, ta không kịp nghênh đón từ xa!”
Bạch Cẩm mỉm cười: "Pháp Tổ chinh phạt chư thần vừa có khổ vừa có công, ta nào dám để Pháp Tổ nghênh đón, Pháp Tổ chớ trách ta mạo muội đến thăm là được.”
"Thiếu Tổ nói gì đó! Thiếu Tổ đến chỉ đạo công tác, là vinh hạnh ta cầu cũng không được.”
Khuê Cương Pháp Tổ đưa tay dẫn, vội vàng nói: "Thiếu Tổ mời vào trong!"
Bạch Cẩm mỉm cười rồi đi vào bên trong, Khuê Cương Pháp Tổ cũng đi theo vào.
Sau khi tiến vào đại điện, Bạch Cẩm không chiếm cứ long ỷ chủ vị, Khuê Cương Pháp Tổ cũng không có ngồi lên đó, hai vị Ma Giới Ma Vương tìm hai vị trí đối diện ngay bên dưới rồi ngồi xuống.
Bạch Cẩm cười nói: " Nghe nói Pháp Tổ đã tiến hành giao chiến lần đầu tiên với Thiên Đình, không biết kết quả như thế nào? Có bắt được Hạo Thiên Thượng Đế?"
Khuê Cương Pháp Tổ đột nhiên siết chặt nắm đấm, giọng điệu không cam lòng: "Làm Thiếu Tổ thất vọng rồi, Cửu Trọng Quan là vị trí quan trọng, ta chưa thể công phá.”
Bạch Cẩm cười trấn an hắn: "Không sao, một lần không được thì hai lần, hai lần không thành thì ba lần, chư thần Thiên Đình lại để mất Thiên Đình, chuyện đó khác nào mất đi căn cơ. Cứ xem bọn hắn có thể kiên trì bao lâu?"
Chương 1313: Đó đều là danh tiếng ngoài thân
Khuê Cương Pháp Tổ ôm quyền: "Mong được như lời hay của Thiếu Tổ, ta nhất định có thể công phá Cửu Trọng Quan.”
"Đương nhiên rồi, nhưng ta hy vọng ta có thể đẩy nhanh thời gian lên trước so với kế hoạch.”
"Ta sẽ cố gắng hết sức.”
Bạch Cẩm nhìn quanh đại điện, trong lòng đột nhiên hiện lên một ý niệm mới trong đầu, tựa hồ Thiên Đình cũng có thể đại tu! Nhưng mặt ngoài thì vẫn nhíu mày ưu tư.
Khuê Cương Pháp Tổ thấy sắc mặt Bạch Cẩm không vui liền cảnh giác hỏi: "Thiếu Tổ, có chuyện gì không ổn sao?" Trong lòng thì nói thầm, Bạch Cẩm này lại muốn làm cái gì?
"Ai!" Bạch Cẩm đột nhiên thở dài thườn thượt: "Khuê Cương, chúng ta ở Ma Giới cũng xem như đã quen biết nhiều năm, chính là huynh đệ đã từng vào sinh ra tử, tình như tay chân!
Bây giờ đến tam giới, phải đối mặt với một khởi đầu mới, chúng ta nói vài câu tri kỷ đi.” Xem bí thuật lừa gạt của ta đây.
Khuê Cương Pháp Tổ gật đầu, thành khẩn: “Thiếu Tổ nói không sai, ta thực lòng ngưỡng mộ Thiếu Tổ, có thể trở thành tri âm với Thiếu Tổ chính là vinh hạnh của ta.”
Tình như tay chân ta tin, phàm là có chút bản lĩnh, gãy tay gãy chân cũng không tính là chuyện gì, một ngày ta có thể chém một đống cánh tay chân cho ngươi.
Ở Ma Giới, huynh đệ chính là dùng để hãm hại, cho nên ngươi muốn hãm hại ta?
Bạch Cẩm cười lớn đầy chân thành: "Khuê Cương Pháp Tổ, ngươi cũng đừng gọi ta là Thiếu Tổ nữa, trực tiếp gọi ta là Bạch Cẩm là được rồi.”
"Không ổn, không ổn.”
“Không có gì không ổn, ta cũng không coi Pháp Tổ như người ngoài mà!”
Chẳng lẽ Pháp Tổ ghét bỏ bản lĩnh của ta thấp kém, không muốn hạ thấp để giao du với ta chăng?" Bạch Cẩm ra vẻ không vui.
Khuê Cương Pháp Tổ thấy nét mặt Bạch Cẩm không giống giả dối, trong lòng thì không hiểu rốt cuộc là trong đầu hắn nghĩ cái quỷ gì? Thăm dò: “Vậy ta mạo phạm, xưng Thiếu Tổ một tiếng Bạch huynh đệ.”
Bạch Cẩm cười ha ha: “Cái này mới đúng, ta cũng gọi ngươi một tiếng Khuê huynh đệ.”
Hai người đều lộ ra tiếng cười vui mừng, tình huynh đệ sâu sắc sắt son không thể nghi ngờ.
“Khuê Cương huynh đệ, nhân đây cũng nói một nói rút gan rút ruột với huynh đệ... hiện tại... ta cảm thấy áp lực rất lớn!”
"Ồ! Không biết Bạch huynh đệ sao lại cảm thấy áp lực?"
Bạch Cẩm cảm thán: "Tuy rằng nghĩa phụ bảo ta làm tổng chỉ huy xâm lấn tam giới nhưng đó vốn là việc ta không muốn.”
"Ha ha!" Khuê Cương Pháp Tổ cười gượng hai tiếng, trong lòng nói thầm, không muốn ngươi thì từ chối đi! Ta muốn!
"Khi xưa Bạch Cẩm ta từng lạc lối nên đã làm Câu Trần Đại Đế ở tam giới, về sau nhờ ơn Ma Tổ không ghét bỏ mới nhận làm nghĩa tử, từ đó hết lòng dạy dỗ.
Khi lượng kiếp mở ra, nghĩa phụ quan tâm mới cho ta làm tổng chỉ huy cuộc xâm lược tam giới.”
"Ma Tổ có con mắt tinh tường, biết nhìn ra tài năng của các ma.”
Bạch Cẩm khẽ lắc đầu, khuôn mặt vô cùng nghiêm trang: "Không phải! Ta có thể trở thành tổng chỉ huy cuộc chiến lần này là bởi vì Ma Tổ là nghĩa phụ ta, xuất phát từ sự quan tâm của hắn đối với ta, chuyện đó lại có liên quan gì tới năng lực của ta đâu.”
Khuê Cương Pháp Tổ bỗng thấy chua xót, coi như ngươi có tự mình biết mình, nhưng sao nghe như là khoe khoang đây?
"Chậc, không gạt Khuê huynh, ta không có bằng hữu nào trong Ma Giới, cũng chỉ có ngươi có điểm giống ta giống, đều là từ tam giới tiến vào Ma Giới.”
Khuê Cương: “Bạch huynh, hình như Vô Thiên Phật Tổ cũng tới từ tam giới mà.”
Bạch Cẩm lập tức lắc đầu: "Hắn và chúng ta không giống nhau, hắn là Phật Giáo, chúng ta là Thiên Đình, chúng ta mới là người thân thiết.”
Khuê Cương Pháp Tổ suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu, cũng đúng, trong Ma Giới, chỉ có Bạch Cẩm và ta có quá khứ ở Thiên Đình, hắn nói vậy cũng không sai.
Khuê Cương Pháp Tổ cảm động: "Ta cũng luôn coi Bạch như người nhà, như huynh đệ liền tay liền chân.”
"Cho nên có một số lời, ta không thể nói với ma khác, chỉ có thể nói với ngươi.” Bạch Cẩm chân thành nhìn Khuê Cương Pháp Tổ, ta muốn siêu siêu nghiêm túc đấy.
"Không biết Bạch huynh muốn nói cái gì? Ta xin rửa tai lắng nghe.”
Bạch Cẩm thở dài: "Không giấu Pháp Tổ, từ sau khi đảm nhiệm tổng chỉ huy tam giới này, ta thường cảm thấy chột dạ.
Ta biết bản thân chỉ có bản lĩnh tầm trung, không bằng Khuê huynh ngươi cùng tên Vô Thiên Phật Tổ kia, nếu là Khuê huynh không đứng sau lưng yên lặng ủng hộ ta thì chắc ta đã bị mất mặt trước Vô Thiên Phật Tổ rồi.”
“Những thứ này ta chỉ làm làm với tư cách huynh đệ, dù sao chúng ta mới là những ma thân thiết với nhau!” Khuê Cương Pháp Tổ đáp lời không hề cảm thấy xấu hổ.
Bạch Cẩm lập tức đứng dậy, trịnh trọng làm lễ với hắn: "Ở đây, ta muốn chân thành cảm tạ sự giúp đỡ trước kia của Khuê huynh.”
Khuê Cương Pháp Tổ vội vàng đứng dậy, hắn giơ tay đỡ Bạch Cẩm: “Bạch huynh, huynh làm như vậy là xa cách với ta rồi, ta làm sao dám nhận lễ của Bạch huynh.” Bạch Cẩm này cũng không phải ma tốt đâu! Mãi vẫn không bước vào vấn đề chính, rốt cuộc muốn hãm hại ta như thế nào?
Hai người lại trở về chỗ ngồi.
Bạch Cẩm: “Sau khi xông tới tam giới, ta luôn lo lắng không thôi, sợ không hoàn thành nhiệm vụ của nghĩa phụ, hổ thẹn với lòng tin của ngài.”
"Cho dù không hoàn thành nhiệm vụ, Ma Tổ cũng không trách phạt ngươi.”
"Cũng may có Khuê huynh ủng hộ, trận đầu ta thắng đậm, thuận lợi thâu tóm được Linh Sơn.”
"Đó là điều ta nên làm.”
"Về sau cũng thuận lợi bắt được Thiên Đình, chúng thần Thiên Đình cắp đuôi chạy rối rít.”
"Là do Bạch huynh uy danh hơn người, chấn nhiếp chư thần.”
“Cho nên hai ngày nay lòng ta rất vui!”
"Ta cũng rất mừng.”
"Nhưng Vô Thiên lại làm cho ta thất vọng, trong trận chiến Thiên Đình, hắn không hề ra tay.”
“Hắn cũng không phải là ma tốt!”
“Khuê huynh trấn áp thiên thần nhưng không may lại thất bại, tam giới đều đang nghi ngờ thực lực của Khuê huynh.”
“Đó đều là danh tiếng ngoài thân!”
"Nhưng ta tin tưởng Khuê huynh sẽ thành công.”
"Vẫn là huynh đệ hiểu ta.”
Chương 1314: Khuê huynh đệ yên tâm
Bạch Cẩm cùng Khuê Cương Pháp Tổ một hỏi một đáp, giống như đang đối chữ vậy.
"Để báo đáp sự giúp đỡ của Khuê huynh, ta dự định sẽ làm một đại điển đăng cơ cho Khuê huynh.”
Khuê vừa vô thức gật đầu: “Đó là chuyện nên làm.”
Khuê Cương giật mình cứng người, vội vàng giơ tay lên kêu lên: "Chờ một chút!"
Bạch Cẩm khó hiểu: "Khuê huynh, làm sao vậy?"
Khuê Cương Pháp Tổ hỏi: "Bạch huynh, ngươi nói đăng cơ đại điện là cái gì?"
Bạch Cẩm cười ha hả: “Khuê huynh, hiện tại Linh Sơn đã sụp, Thiên Đình cũng tan, chúng ta đã chiếm cứ Thiên giới, cũng đã đến lúc chính thức tuyên bố Ma tộc ta chấp chưởng tam giới.
Linh Sơn thì mặc kệ đã nhưng phải nói đến chuyện Thiên Đình, Khuê huynh đã đặt chân đến đây nhưng dù sao danh bất chính, ngôn không thuận, vậy nên, ta dự định tổ chức một lần đăng cơ đại điện cho huynh, mời các thế lực lớn của trời đất làm chứng, tuyên bố Thiên Đình đổi chủ, Thiên Đế đổi vị, Khuê huynh chính là Tân Thiên Đế, như vậy mới là người chấp chưởng tam giới thật sự.”
Đăng cơ đại điển, tuyên bố tam giới, danh chính ngôn thuận! Lời nói của Bạch Cẩm đã chạm đúng tiếng lòng của Khuê Cương.
Là mặt tối của Hạo Thiên, vô số năm qua, Khuê Cương vẫn sống trong bóng tối của Hạo Thiên, oán hận đã sớm tràn ngập tâm linh.
Thứ nhất là sinh lòng căm thù với việc Hạo Thiên từng muốn luyện hóa mình. Hai là ghen tị với Hạo Thiên, dựa vào cái gì Hạo Thiên là Thiên Đế cao quý của tam giới, chính mình chỉ có thể trốn ở trong Hắc Ám Thâm Uyên.
Hiện tại Bạch Cẩm đột nhiên nói muốn tổ chức đăng cơ đại điện cho hắn, chuyện này khiến Khuê cương vô cùng rung động, nội tâm đang bị đè nén rất muốn được xả ra: Không sai, ta muốn tuyên bố với cả tam giới ta là Tân Thiên Đế, ta muốn Hạo Thiên tận mắt nhìn thấy ta đuổi hắn xuống như thế nào. Ta còn muốn cho chúng sinh tam giới thần phục dưới chân ta.
Khuê Cương Pháp Tổ đè nén sự kích động trong lòng: “Thiếu Tổ...” Vì trở thành Thiên Đế, ta không ngại nịnh hót.
"Ôi kìa, đừng gọi Thiếu Tổ, gọi ta là Bạch huynh là được, chúng ta đều là người một nhà.” Bạch Cẩm cười ha hả cắt ngang.
Khuê Cương Pháp Tổ đột nhiên có chút cảm động, nhưng trong nháy mắt liền vứt bỏ loại cảm xúc cảm động này, người trong Ma Giới không cần cái cảm xúc gọi là cảm động, người một nhà? Người chết nhanh nhất chính là người nhà.
Khuê Cương Pháp Tổ ngượng ngùng: "Thiếu Tổ, làm như vậy không hay lắm nhỉ!
Dù sao chúng ta còn chưa bắt được chư thần Thiên Đình, hiện tại trực tiếp đăng cơ, ta sợ khiến cho người ngoài chê cười.”
Bạch Cẩm lập tức giải thích: "Đây chính là chỗ tuyệt vời của việc đăng cơ vào đúng lúc này, nếu Khuê huynh có thể đăng cơ thành Thiên Đế, chúng ta sẽ chiếm lý, như vậy có thể biến đám thiên thần Thiên Đình đang lang thang bên ngoài thành loạn thần tặc tử, thậm chí còn có thể kích thích những thiên thần kia đi ra khỏi Quan Ải, tự mình đến Thiên Đình chịu chết.
Huynh đệ yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không hại ngươi.”
Không thể không nói, Khuê Cương Pháp Tổ lung lay rồi, hắn vô cùng khát khao xảy ra chuyện này, với tính cách kiêu ngạo của Hạo Thiên thì chuyện đó rất có khả năng, hắn tuyệt đối sẽ không cho phép trẫm trở thành Thiên Đế, khi đó chính là thời điểm mình quyết định càn khôn, cũng là thời khắc mình trở thành Thiên Đế. Còn chuyện hoài nghi Bạch Cẩm có tính kế hay không ư, thực lực tuyệt đối áp đảo tất cả âm mưu quỷ kế.
Khuê Cương lập tức tươi cười: "Nếu Thiếu Tổ đã quyết tâm muốn ta đăng cơ, vậy thì vì Ma tộc, vậy ta cũng đành phải theo.
Ta vừa tính rồi, ngày mai là thời gian tốt, thuận đi lại, chuyển nhà, đăng cơ, thăng chức.”
Bạch Cẩm nhìn quanh bốn phía, lắc đầu: “Không được!”"
“Chỗ nào không được?
Khuê Cương Pháp Tổ vội vàng: “Thời gian hẳn là kịp.”
“Đăng cơ thành Thiên Đế, chính là chuyện lớn hàng đầu tam giới, cũng là lần đầu tiên Ma tộc chúng ta bày ra uy nghi của chúng ta với bên ngoài, cho nên nhất định phải làm tốt nhất.
Khuê huynh đệ, ngươi nhìn xem Thiên Đình bây giờ trông như thế nào? Ao tiên thì đứt dòng, lầu các sụp đổ, đến cái sàn nhà cũng bị xốc lên... cho tam giới thấy cảnh này là để vạn tộc chê cười chúng ta sao?
Khuê huynh, tin ta đi, ta sẽ không hại ngươi, như vậy thật sự không được.”
Khuê Cương Pháp Tổ vừa ngẫm nghĩ vừa gật gật đầu, Bạch Cẩm nói có lý, nếu ta đăng cơ ở Thiên Đình rách nát này, đừng nói người khác mà chính ta cũng cảm thấy mất mặt, lập tức: “ Ta sẽ cho thuộc hạ tu sửa Thiên Đình.”
“Giống như tu sửa Lăng Tiêu Bảo Điện này?”
Khuê Cương Pháp Tổ cười ha hả gật đầu: "Đúng vậy! Chỉ cần một khoảng thời gian ngắn thôi là bọn hắn đã sửa xong rồi, ta tin tu sửa toàn bộ Thiên Đình cũng không mất bao lâu, sẽ không chậm trễ đại sự của chúng ta.”
“Không được!”
Bạch Cẩm chỉ vào vách tường xung quanh đầy ghét bỏ: "Ngươi xem cái này sửa thành cái gì? Bích họa vẽ ma quỷ, cột trụ khắc độc xà, không biết còn tưởng là ổ ma đấy? Ở đâu ra uy nghiêm của Thiên Đình?"
"Thiếu Tổ, ta cảm thấy rất tốt! Đây là thẩm mỹ của Ma tộc chúng ta.”
Bạch Cẩm khuyên nhủ: "Khuê huynh đệ, hiện tại không giống trước nữa, hiện tại ngươi không còn là Ma Vương mà là Thiên Đế của tam giới, phải có uy nghi đế hoàng mới có thể khiến tam giới Vạn Tộc thần phục.
Ngươi làm lộn xộn như vậy chỉ làm cho bọn hắn cười nhạo?"
Khuê Cương Pháp Tổ lạnh lùng: "Ai dám cười nhạo, bổn tọa giết hắn.”
Bạch Cẩm không nói gì, ngươi cứ ép đi! Có bản lĩnh ba mươi ba ngày sau còn to miệng thế này thử xem.
“Khuê huynh, mục tiêu của chúng ta vốn là chinh phục tam giới chứ không phải giết chóc tam giới, hiện tại Vô Thiên chinh phục Linh Sơn, ngươi chinh phục Thiên Đình.
Sau đó chính là chiếm cứ lý lẽ với người tam giới, việc chúng ta phải làm bây giờ là xây dựng một Thiên Đình rộng lớn, uy nghiêm, áp chế vạn tộc hồng hoang về mặt khí thế, để cho bọn hắn biết chúng ta hơn Thiên Đình trước kia, đi theo chúng ta mới có tương lai.
Để cho bọn hắn thật sự thần phục Thiên Đình của chúng ta, như vậy mới tính là thống nhất tam giới, ta cũng có thể báo cáo với nghĩa phụ, công tác xâm lấn tam giới mới xem như hoàn mỹ chấm dứt.
Hảo huynh đệ tin ta đi, ta tuyệt đối sẽ không hại ngươi.”
Khuê Cương Pháp Tổ khẽ gật đầu: “Ta hiểu rồi.” Trong lòng bỗng dâng lên vô vàn cảm động, Thiếu Tổ thật sự muốn giúp ta, nhưng ta lại muốn mưu đoạt vị trí Thiếu Tổ của hắn, ta thật sự là đại ma đầu!”
Trong lòng Khuê Cương âm thầm cảm thán, buồn rầu: “Nhưng trong Ma Giới chúng ta, cũng không có người thích hợp với việc xây dựng, cũng không có quá nhiều nguyên vật liệu.”
“Thật sự không có?”
“Thật sự không có!”
Bạch Cẩm cười ha hả: "Trùng hợp đến không thể trùng hợp hơn, đã từng ta làm Câu Trần Đại Đế ở Thiên Đình nên dưới trướng cũng có một vài thần linh am hiểu sáng tạo, xây dựng, lần này trở về tam giới có vài thần linh đã quay lại với chủ cũ là ta, trong đó cũng có bọn hắn, ta sẽ để cho bọn hắn đến đây.
Huyễn Đào."
Huyễn Đào Ma Tôn từ bên ngoài bước nhanh vào, cung kính khom lưng: “Thuộc hạ có mặt!"
“Mời Thạch Cơ tới!”
"Vâng.” Huyễn Đào Ma Tôn lập tức xoay người rời đi.
Khuê Cương lại hỏi: "Thiếu Tổ, Thạch Cơ này có đáng tin cậy không?" Thạch Cơ này có gần gũi với ngươi không? Giết được không?
Bạch Cẩm an ủi: “Khuê huynh đệ yên tâm, chúng ta là huynh đệ, ta lừa ai cũng sẽ không lừa huynh!
Lúc ta còn ở Tiệt Giáo, Thạch Cơ vẫn đi theo ta, về sau ta trở thành Câu Trần Đại Đế, nàng liền trở thành là thư ký của ta, giúp ta xử lý chính vụ, tình nghĩa bao năm qua cũng không phải là giả dối.”