Ngọc Diện Bồ Tát nghĩ đến Phật Tổ thích mình, lại nghĩ tới thanh quy giới luật của Phật Giáo. Hắn là Vạn Phật Chi Tổ, mình là một Bồ Tát được người đời kính ngưỡng. Có lẽ hắn yêu mình, nhưng hai ta vĩnh viễn không thể đến với nhau. Nàng miễn cưỡng nở nụ cười nhẹ: "Phật Giáo tu hành lấy tu tâm làm chủ, nếu biết mình muốn gì thì hãy cố gắng theo đuổi, đừng để mất rồi mới hối hận không kịp."
Nét mặt thoáng ngẩn ngơ, nàng buồn bã nói: "Có thể theo đuổi cũng là một kiểu hạnh phúc, bi ai nhất là ngay cả cơ hội theo đuổi cũng không có."
Nói rồi Ngọc Diện Bồ Tát nhẹ nhàng bay về phía xa.
Ni cô lấy bông hoa mình giấu sau lưng ra, nhỏ giọng cảm ơn: "Đa tạ Bồ Tát chỉ điểm!"
Nàng nghiêng đầu nhìn đại điện nơi giam giữ Kiều Linh Nhi, siết chặt nắm đấm, kiên định nói: "Ta nhất định sẽ cứu ngươi ra ngoài. Không cầu ngươi có thể cho ta danh phận gì hết, chỉ cần biết rằng yêu ta là đủ rồi."
...
Trên Đông Hải ở Địa Tiên Giới, Bạch Cẩm ngồi thuyền trôi dạt. Thần ma khắp tam giới đều đang dốc hết sức ứng phó với đợt Ma kiếp này, không ngừng chém giết. Bạch Cẩm thì ngược lại, ở đây bắt chéo hai chân, thảnh thơi tắm nắng, đeo kính uống nước trái cây.
Một đám mây trắng từ phía Tây bay về phía thuyền rồng, một lão đạo đứng trên mây trắng.
Bạch Cẩm cảm ứng được khách đến từ phương Tây, bèn vươn tay tháo kính ra, lập tức ngồi dậy, vừa nhìn mây trắng ở đằng xa vừa thân thiết vẫy tay gọi: "Đạo hữu, đạo hữu mau tới đây!"
Ai dè không vẫy tay còn đỡ, Bạch Cẩm vừa vẫy tay, mây trắng lập tức quay đầu chạy mất, tốc độ nhanh hơn vài phần, cứ như là đang chạy trối chết.
Nụ cười thân thiết trên gương mặt Bạch Cẩm lập tức cứng đờ. Sao lại chạy? Sư gia không thích mình nữa ư?
Thân ảnh Bạch Cẩm lập tức biến mất trên thuyền rồng, một khắc sau đã xuất hiện trước mây trắng, cản đường đối phương.
Bạch Cẩm cạn lời: "Đạo hữu, nói thế nào thì chúng ta cũng từng cùng chung hoạn nạn trong Ma Giới. Bây giờ vừa gặp nhau đã bỏ chạy, vô tình quá rồi đấy?"
Ngọc Lâu lão đạo dừng trên đám mây, vừa lắc đầu liên tục vừa cười xòa: "Không dám, không dám. Tiểu đạo chỉ là một con kiến hôi, sao dám nói chuyện với đạo hữu? Mong tiền bối tha mạng cho ta, thả ta rời đi!"
Bạch Cẩm cạn lời nhìn Ngọc Lâu lão đạo. Lão nhân này còn diễn đến nghiện đúng không?
"Ngọc Lâu đạo trưởng, sao ngươi lại nói vậy, ta muốn giết ngươi bao giờ?"
Ngọc Lâu lão đạo dè dặt nói: "Lúc ở Ma Giới, ta nghe nói ngài được bổ nhiệm làm tổng chỉ huy Ma Giới xâm lược tam giới. Còn nghe nói sau khi đến tam giới, ngài giết thần phóng hỏa, không việc ác nào không làm. Tiểu đạo lo ngài sẽ bẻ gãy cổ ta." Hắn nói xong còn làm động tác cắt cổ.
Bạch Cẩm sững sờ, bực mình bảo: "Ta thừa nhận mình là tổng chỉ huy xâm lược tam giới, nhưng lời đồn không việc ác nào không làm từ đâu ra? Đạo hữu, ngươi không được vu cáo ta!"
"Nghe nói sau khi ngài xâm lược tam giới, đầu tiên là chiếm đoạt Linh Sơn, lăng trì xử tử Như Lai Phật Tổ. Ngoài ra còn nghe nói ngài tàn sát quy mô lớn trên Linh Sơn."
"Vu cáo, vu cáo một cách trắng trợn."
"Lão đạo còn nghe nói ngài suất lĩnh Ma tộc chiếm Thiên Đình, ở Thiên Đình xa hoa dâm dật, hoang dâm vô độ.
Khóe miệng Bạch Cẩm giật liên hồi, hỏi bằng giọng điệu vô cùng bất thiện: "Tin đồn nhảm kiểu này mà ngươi cũng tin? Ngươi nghe ở đâu?"
"Tam Giới Thương Thành!"
"Tiểu Kim!"
"Đây! Đây! Ta ở đây!" Một giọng nói trong trẻo vang lên.
Một chiếc xe thể thao xinh xắn đẹp mã xuyên qua hư không ra ngoài, lượn một vòng quanh Bạch Cẩm rồi đột ngột phanh 'kít' lại, dừng trước mặt hắn.
Tiểu Kim ăn mặc sành điệu mở cửa xe, từ trong xe thể thao đi tới, tháo mắt kính. Một thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp vô song thình lình xuất hiện.
Tiểu Kim cười khanh khách nói: "Lão bản, thư ký Tiểu Kim chờ ngài sai bảo."
Bạch Cẩm đã quen với việc Tiểu Kim đổi tới đổi lui mỗi này, dứt khoát không đếm xỉa.
"Tiểu Kim, ngươi đã nghe thấy chuyện đạo trưởng nói đúng không? Đã xảy ra chuyện gì?"
"Sao ta không nhớ có mấy tin đồn này nhỉ? Để ta kiểm tra trước đã!"
Tiểu Kim đứng tại chỗ, trợn to mắt, há hốc miệng, trông như một bức tượng.
Chốc lát sau, Tiểu Kim bỗng hoàn hồn, reo lên: "Ta được rồi."
Nàng vươn tay kéo một phát giữa hư không, một màn hình hiện ra. Trong màn hình là nhóm chat có tên Nội tình về hắc thủ hồng hoang.
Tiểu Kim giải thích: "Nhóm chat này không lớn, hơn nữa bọn hắn đều trao đổi trong nhóm cố định của mình, tin tức không lan truyền ra ngoài, vì vậy ta không phát hiện ra. Lão bản, ngài tuyệt đối đừng tức giận, bây giờ ta sẽ khóa bọn hắn."
Hiện tại nhóm chat đang im ắng.
Bạch Cẩm kiểm tra ghi chép lịch sử, quả nhiên trong này có những lời bàn tán sau lưng hắn. Trong đó còn có một số video và hình ảnh nửa thật nửa giả bôi nhọ hắn. Bạch Cẩm không kìm được bèn hỏi: "Đạo hữu, sao ngài lại tìm được nhóm bí mật như thế này? Chắc là không dễ nhỉ!"
Ngọc Lâu lão đạo ngượng ngùng nói: "Ta đăng tin lên Tam Giới Thương Thành, nói mình từ Ma Giới trở về. Sau đó bọn hắn tìm ta, bảo ta cung cấp mấy chuyện ngài làm xằng làm bậy ở Ma Giới."
"Sau đó ngài đồng ý?" Bạch Cẩm nhìn Ngọc Lâu lão đạo bằng ánh mắt khó tin.
Ngọc Lâu lão đạo gian nan gật đầu, áy náy nói: "Ban đầu ta từ chối, sau đó bọn hắn cho ta rất nhiều thứ, ta bèn đăng một số hình ảnh ở chiến trường Tinh Ma."
Bạch Cẩm nhìn Ngọc Lâu lão đạo với dáng vẻ khó tin. Sư gia thân ái kính yêu của ta vì chút tiền mà bán đứng ta? Hơn nữa còn là chiến trường Tinh Ma, đó là cảnh tượng Đại La không bằng chó, xác chết đầy đất!
Ngọc Lâu lão đạo cười gượng: "Thật ra ta cảm thấy chuyện này không quan trọng, bọn hắn cũng chỉ tự vui thôi đúng không? Nếu bọn hắn muốn phát tán ra ngoài, ta là người đầu tiên không đồng ý."
Chương 1374: Trận chiến còn phải đánh ba năm nữa
Bạch Cẩm cười gượng: "Không sao, chỉ là vài bức ảnh thôi không phải sao? Ta cũng chẳng để bụng.
À đúng rồi, Tiểu Kim xóa tài khoản của bọn hắn cho ta."
"Lão bản, ngài cứ yên tâm! Khẳng định là không để lại manh mối, ta sẽ xử lý ngay!"
Tiểu Kim mở cửa xe, đôi chân dài bước vào trong xe thể thao. Vèo! Xe lao vọt đi, lượn một vòng quanh Bạch Cẩm rồi trực tiếp chui vào hư không.
Bạch Cẩm mỉm cười, chìa tay mời: "Mời đạo hữu!"
Ngọc Lâu lão đạo gật đầu một cách miễn cưỡng, bay xuống dưới theo Bạch Cẩm.
Hai người trở lại thuyền rồng, ngồi đối diện nhau.
Bạch Cẩm không biết nói gì hơn: "Đạo hữu, người khác nói bậy thì cũng kệ! Ta là người thế nào, ngươi không biết sao? Sao ngươi lại tin?"
Ngọc Lâu lão đạo cười gượng: "Hành tẩu hồng hoang phải cẩn thận là nhất, cẩn thận là nhất. Hơn nữa, bọn hắn nói quá chân thật."
"Chúng ta cùng chung hoạn nạn ở Ma Giới, ngươi còn không yên tâm về ta. Sư gia của ta là Đạo Tổ đó!"
Khóe miệng Ngọc Lâu lão đạo giần giật. Lại là câu nói quen thuộc này!
"À phải rồi, sao đạo hữu lại đến Đông Hải?"
Ngọc Lâu lão đạo nhăn mặt nói: "Haiz! Ta cũng chẳng muốn đến Đông Hải đâu! Chẳng phải ta đến để lánh nạn sao?"
"Lánh nạn?" Bạch Cẩm lập tức ôm việc vào người: "Có chuyện gì thì cứ nói với ta! Đến nỗi phải lánh nạn cơ à? Nói đi! Ngươi gặp phải chuyện gì? Ta sẽ giải quyết cho ngươi."
"Haiz! Không phải là chuyện của ta, là thần ma đại chiến trong tam giới. Bất kể thần của tam giới chúng ta thắng, hay là ma của Ma Giới thắng, đều ảnh hưởng nghiêm trọng tới tam giới chúng ta.
Ở tên lục địa không có cảm giác an toàn, cho nên ta dự định đến Đông Hải tìm một hòn đảo độc lập ẩn náu."
"Ồ!" Bạch Cẩm hỏi với vẻ nghi ngờ: "Sao ngươi biết ảnh hưởng rất lớn tới tam giới?"
"Đoán!" Ngọc Lâu lão đạo hùng hồn nói.
"Hix! Đoán... đoán? Ngươi suy đoán dựa vào đâu?"
Ngọc Lâu lão đạo tỏ vẻ thần bí: "Ta lén nói cho ngươi biết! Trước đây ta bói một quẻ, cho ra hai kết quả của cuộc chiến này.
Bạch Cẩm trợn mắt, ta không cần bói cũng biết là hai kết quả.
"Một trong số đó là chư thần tam giới thắng, sau đó chư thần tam giới mang theo uy phong của kẻ chiến thắng, xâm lược Ma Giới.
Khi cuộc chiến giữa các Chuẩn Thánh nổ ra, trận chiến này sẽ diệt thế. Một khi Ma Giới sụp đổ, bản nguyên của hồng hoang sẽ bị hao tổn, cũng gây nên sự rung chuyển cực lớn đối với tam giới. Chẳng may Ma Giới sụp đổ, mảnh vỡ rơi vào tam giới, thì đúng là hủy thiên diệt địa! Vì vậy ta phải chạy trốn.
Kết quả thứ hai là chư thần Thiên Đình thất bại, Hạo Thiên Thượng Đế sẽ sử dụng con át chủ bài. Các cường giả như Đại đội chấp pháp trong truyền thuyết, Tứ Phương Thiên Đế trong truyền thuyết, Chân Vũ Đại Đế... đều lên chiến trường.
Như vậy thì Ma Giới chắc chắn cũng xuất hiện cường giả mạnh hơn. Một khi hai bên đánh nhau, đến Thiên Đình cũng có thể bị đánh sập, tam giới cũng có thể diệt vong, chứ đừng nói chi đến Cửu Trọng Thiên. Lão đạo ta không chạy thì ở lại đại lục chờ chết chắc? Có lẽ chạy ra Đông Hải còn có một đường sinh cơ.
Cho dù Hạo Thiên Thượng Đế cam chịu số phận, không dùng con át chủ bài, thì tam giới cũng sắp hứng chịu sự thống trị của yêu ma, Yêu tộc gia nhập Ma tộc, tam giới nhất định sẽ đại loạn. Ta vẫn nên chạy trước thì hơn..."
Hai mắt Bạch Cẩm sáng lấp lóe. Ồ, sư gia đang chỉ điểm cho mình à? Nếu mình còn không hiểu thì đúng là bao năm qua sống uổng phí ở hồng hoang rồi. Sư gia, ngươi bảo ta đi ngăn cản vào lúc đại chiến mất khống chết đây mà!
Hắn nở nụ cười: "Đạo hữu lo xa rồi! Chuyện này tuyệt đối không thể nào xảy ra."
Ánh mắt Ngọc Lâu lão đạo sáng ngời, hắn vội vàng hỏi: "Đế Quân, lẽ nào ngươi có tin tức nội bộ? Là tộc thần của Thiên Đình thắng chắc, cò từ bỏ truy kích Ma tộc sao? Chuyện này không khả thi cho lắm!"
Bạch Cẩm lắc đầu, ngạo nghễ nói: "Ngươi nói rất đúng. Nếu chỉ có chư thần và Ma tộc giao chiến, thì quả thật sẽ giống như ngươi nói, ảnh hưởng tới kết cục của tam giới.
Nhưng chẳng phải còn có bản tọa ở đây sao!
Bản tọa là thần, cũng là ma. Có bản tọa giữ cân bằng, tuyệt đối không để cho tình hình phát triển đến độ không thể thu dọn.
Dù sao sư gia của bản tọa cũng là Đạo Tổ. Bản tọa được sư gia soi sáng, tất nhiên cũng coi sự an nguy của tam giới là trách nhiệm của mình, coi sự bình yên vui vẻ của chúng sinh là hoài bão lớn lao của mình."
Bạch Cẩm ngẩng đầu ưỡn ngực, nói năng dõng dạc hùng hồn, bày ra dáng vẻ một lòng vì việc công, trách trời thương dân vì chúng sinh tam giới.
Khóe miệng Ngọc Lâu lão đạo giần giật, tỏ vẻ khâm phục: "Đế Quân có giác ngộ này, thật sự là khiến lão đạo vô cùng bội phục!"
Bạch Cẩm cười ha hả: "Vì vậy ngươi cứ yên tâm! Ta còn thì tam giới còn, đương nhiên thiên địa cũng sẽ tồn tại."
Ngọc Lâu lão đạo bỗng đứng dậy, chắp tay thi lễ, sốt sắng nói: "Quân, ta còn có việc gấp, phải cáo từ trước."
Bạch Cẩm hỏi với vẻ khó hiểu: "Đạo hữu, ta đã nói là ta sẽ duy trì sự cân bằng giữa thần ma, ngươi không cần chạy trốn. Thế thì còn có chuyện gì?"
"Khi đến Đông Hải lánh nạn, ta đã tặng đạo quán của mình cho vị hàng xóm bên cạnh. Đương nhiên là bây giờ ta phải trở về, đòi lại đạo quán.
Đạo hữu, ta hết rảnh rồi, xin cáo từ trước." Ngọc Lâu lão đạo vội vàng cưỡi mây đạp gió, gấp gáp đi về phía Tây.
Bạch Cẩm cười khan vài tiếng. Vị sư gia này đúng là nghiện diễn kịch, nhập vai vui lắm sao? Nếu không phải mình đã biết trước thì thật sự có khả năng sẽ bị hắn lừa.
Nhưng chuyện sư gia cố ý đến chỉ điểm cho mình, mình không thể phá hỏng. Nếu không, e là sau này mình sẽ đánh mất sự sủng ái của sư gia.
Đây chính là lý do tại sao Bạch Cẩm chưa từng nghĩ tới hậu quả của đại chiến thần ma, cũng không chuẩn bị trước bất kỳ thứ gì, nhưng vẫn phải đồng ý với sư gia, làm bộ đã tính toán trước. Như vậy mới có thể khiến sư gia cho rằng mình nhã nhặn tỉ mỉ, năng lực xuất chúng, tiện trải đường cho việc chấp chưởng Huyền môn sau này.
Bạch Cẩm gọi: "Đào Hoa!"
Cánh hoa đào bay lả tả trước mặt, hợp lại thành một bóng người.
Huyễn Đào Ma Tôn cung kính phúc thân thi lễ: "Bái kiến giáo chủ!"
"Ngươi đi Ma Giới truyền mệnh lệnh của ta, yêu cầu toàn bộ Ma Tôn trưởng lão trong Ma Giáo đến cánh cửa Ma Giới tập hợp, chờ nghe sai phái."
Huyễn Đào Ma Tôn lập tức cung kính đáp: "Vâng!" Thân ảnh lại biến thành một đám cánh hoa bay lả tả.
Bạch Cẩm lại nằm ra ghế, ngẩng đầu nhìn chiến trường trên không. Trận chiến còn phải đánh ba năm nữa, không vội, không vội.
Chương 1375: Sửa đổi thiên số
Đối với tiên thần mà nói, thời gian ba năm chỉ trôi qua trong nháy mắt. Nhưng đối với phàm nhân bình thường lại là một khoảng thời gian không ngắn.
Lúc cuộc chiến thần ma mới bắt đầu, chúng sinh tam giới đều chú ý tới trận chiến này cả ngày lẫn đêm. Công xưởng đình công, triều đình hưu mộc, học đường nghỉ học, ai nấy đều theo dõi trận chiến này.
Nhưng sau một thời gian dài, phàm nhân bình thường cũng trở lại với cuộc sống của mình. Chỉ có một số thế lực cường đại, ví dụ như các hoàng triều lớn, mới có thể phái chuyên gia canh kênh phát sóng trực tiếp.
...
Lúc này, trên chiến trường ở Thiên Đình, thi thể của thần ma nằm la liệt, máu của thần ma tích đọng, sát khí ngưng tụ, tiếng hô giết vẫn đang vang lên. Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận đã bị vỡ thành từng mảnh tinh đồ, còn đang không ngừng vỡ vụn, vặn vẹo.
Rầm!
Một mảnh tinh đồ vỡ nát, mười mấy vị Tinh Quân Tinh Thần từ trong đó văng ra, rơi vào chiến trường bên dưới, đảo mắt đã bị vô số ma đầu bao phủ.
Bùm! Bùm! Hơn mười vị Tinh Quân hung hăng tự bạo, tiêu diệt toàn bộ ma đầu xung quanh.
Hai mươi vị Yêu Thần từ trong Tinh Vực đổ nát rồng bay hổ bước đi ra, toàn thân toát ra sóng khí thế đáng sợ.
"Chiếp!"
Một con Tiểu Khổng Tước hoa lệ từ trong tinh đồ bay ra, lông đuôi lướt qua bầu trời, hết sức rực rỡ. Nó bay về phía hơn hai mươi vị Yêu Thần, há miệng phun thần hỏa. Thiên hỏa cháy ngút trời, bao phủ khắp thiên địa.
Hai mươi mấy đạo yêu pháp cấp bậc Đại La lập tức phóng ra. Ầm! Biển lửa ngập trời bị cản lại, va vào nhau, dấy lên biển lửa ngút trời.
Hai sợi lông đuôi phía sau Tiểu Khổng Tước bay ra, giữa chừng hóa thành mấy trăm dải lụa hoa mỹ, giống như mấy trăm con hỏa long xông về phía Yêu Thần.
Ầm! Ầm! Hơn hai mươi vị Yêu Thần tự thi pháp trong dải lụa. Yêu pháp, pháp bảo bay ngang dọc, dễ dàng thoát khỏi dải lụa.
Mấy chục dải lụa đan vào nhau, hình thành một trận đồ hình tròn. Khổng Tước bay trong trận đồ. Vô số cát bay mà đỏ lửa từ trong trận đồ bay ra, bao phủ khắp thiên địa, tựa như Cửu Khúc Hoàng Hà tung hoành thiên địa, cuốn về phía hơn hai mươi vị Yêu Thần.
Ở những nơi khác cũng đại chiến không ngừng, không gian trên Thiên Giới bị đánh thành từng hốc ở khắp nơi.
Ầm ầm!
Ngay khi đại chiến kết thúc, một luồng áp lực như trời long đất lở thình lình ập xuống, chiến trường tam giới lập tức yên tĩnh trong nháy mắt, bất kể là thần hay là ma đều bị áp lực này đè ép đến nỗi không ngẩng đầu lên nổi.
Rầm! Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận vốn đã vỡ tan tành, giờ đây hoàn toàn sụp đổ. Đông đảo cường giả Đại La từ trong đại trận hiện ra. Tiểu Cửu Khúc Hoàng Hà Trận của Khổng Y cũng vỡ vụn.
Cả thần lẫn ma đều làm lơ đối thủ, ai nấy đều cố gắng ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng bất giác trào dâng nỗi sợ hãi vô tận.
Một ngọn núi lớn màu đen từ trên trời rơi xuống, dưới chân núi đè chín con Tử Kim Thần Long đang gào thét.
Ầm! Ma sơn màu đen rơi trong hư không, dư ba vô tận hình thành làn sóng nhấn chìm tam giới.
"Á!"
"Á!"
Chúng thần ma ngây người, kinh ngạc hét lên, đồng thời bị dư ba hất bay, ngửa mặt lên trời bay mấy vạn dặm khắp bốn phương tám hướng, chẳng khác gì con kiến con muỗi bị quét sạch.
Các đại thế lực dưới Hạ Giới là người đầu tiên biết sự biến hóa trên chiến trường, Trong kênh phát sóng trực tiếp lập tức náo nhiệt trở lại, lượt xem nhảy vọt, nhanh chóng tăng lên.
Tuy nhiên, khu bình luận lại có vẻ yên tĩnh, chỉ có lác đác mấy người gửi bình luận. Lúc này cả tam giới đều yên tĩnh lại, chúng sinh sợ hãi xem kênh phát sóng trực tiếp.
Khuê Cương Pháp Tổ nhẹ nhàng đáp lên đỉnh núi sừng sững, ngạo nghễ nói: "Hạo Thiên, ngươi thua rồi! Sau này tam giới sẽ coi ta là nhất, ta mới là Thiên Đế."
Khuê Cương Pháp Tổ giẫm lên hư không, rồng bay hổ bước đi đến tế đàn, chân giẫm lên tế đàn, quan sát bốn phương, trào dâng khí khái. Hắn ngạo nghễ nói: "Bản tọa quân lâm tam giới, kẻ nào không phục?" Giọng nói lớn vang vọng khắp tam giới.
Trên chiến trường đằng xa, chúng thần bất giác siết chặt nắm đấm, trong lòng vừa sợ vừa giận. Lẽ nào chúng ta liều mạng chiến đấu lâu như vậy mà vẫn không thể ngăn cản ma vào tam giới sao?
Trong Thiên Đình, đại biểu của vạn tộc cũng lặng thinh không nói gì, ngơ ngác nhìn nhau. Bọn hắn vẫn chưa sẵn sàng nghênh đón Thiên Đế mới.
Trong kênh phát sóng trực tiếp cũng lặng ngắt như tờ. Rốt cuộc thiên thần vẫn thua ma sao? Mọi người đã có thể dự đoán tam giới sắp nghênh đón tương lai tăm tối không có ánh mặt trời.
Yêu Thần của Yêu tộc nhanh chóng bay tới tập hợp, đồng loạt chắp tay, kích động hô: "Yêu tộc bái kiến bệ hạ!"
Các thiên ma khác cũng sực tỉnh, dồn dập vội vàng quỳ xuống hư không, kích động hô: "Bái kiến bệ hạ, chúc mừng bệ hạ quân lâm tam giới."
"Ha ha!" Khuê Cương Pháp Tổ ngẩng mặt cười to, sung sướng khó tả.
"Khuê Cương, ngươi thua rồi." Giọng nói của Hạo Thiên đột nhiên truyền từ trong thần sơn tăm tối ra.
Tiếng cười to của Khuê Cương chợt ngưng bặt, hắn bỗng quay đầu nhìn về phía thần sơn, đồng thời cười khẩy: "Hạo Thiên, ngươi vẫn chưa chịu nhận thua sao?"
"Ngươi vẫn chưa rõ sao? Ba mươi ba ngày đã tới, đã đến lúc thiên số thay đổi rồi!"
"Gì cơ?" Khuê Cương sửng sốt, bỗng hét lên đầy hoảng sợ. Hắn đại chiến với Hạo Thiên trong Hỗn Độn, quả thật không chú ý thời gian. Hắn vội vàng bấm ngón tay tính toán, khuôn mặt đen sì lập tức trắng nhợt mấy phần. Thời gian ba mươi ba ngày thật sự đến rồi.
Rầm! Thần sơn tăm tối sụp đổ, Hạo Thiên Thượng Đế rồng bay hổ bước đi ra, vẻ mặt uy nghiêm: "Khuê Cương, ngươi thua rồi!"
"Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!" Khuê Cương gào to hai tiếng, nét mặt dữ tợn: "Thiên số gì chứ, trước giờ bản tọa không quan tâm tới thiên số. Thiên Đế là của ta.
Nếu lão thiên không cho ta trở thành Thiên Đế, thì bản tọa sẽ làm trái thiên ý."
"Sửa đổi thiên số. Ha ha! Trẫm ủng hộ sự lựa chọn của ngươi."
Trên người Hạo Thiên Thượng Đế bùng lên ngọn lửa màu vàng ánh tím. Ngọn lửa bập bùng hình thành một con hỏa long thông thiên, nháy mắt đã xuyên qua vạn dặm, đi tới trên tế đàn.
"Grao!" Tử Kim Thần Long gầm lên, tiếng gầm chấn động tứ phương.
Ầm!
Tế đàn to lớn sụp đổ, tạo thành mảnh vỡ văng khắp nơi, vèo vèo vèo... như vẫn thạch lướt qua thiên không. Khuê Cương Pháp Tổ cũng chật vật lùi về sau.
"Hạo Thiên!"
Chương 1376: Mau giải trừ phong ấn
Sau đó, tiếng gào thét tràn đầy giận dữ, điên cuồng vang vọng nơi chân trời. Tử Kim Thần Long lướt qua Thiên Đình, Hạo Thiên Thượng Đế và Khuê Cương Pháp Tổ đồng thời biến mất trong tam giới.
Thân Công Báo hưng phấn hét to: "Thiên số nghịch chuyển, đại thế đã thay đổi. Giờ là lúc phản công!"
Hắn vung tay lên, một tấm chiến kỳ bay cao, sau đó hô to: "Thiên địa bất biến, Hạo Thiên vĩnh tồn! Giết!"
"Giết!"
"Giết!"
"Giết!"
...
Tất cả thần linh đều kích động gào thét, nhiệt huyết dâng trào, xông tới tấn công Ma tộc.
Trọng Minh Điểu Yêu Thần biến sắc, thầm mắng: "Ma tộc toàn là phế vật." Sắc mặt thay đổi mấy lần, hắn hét to: "Đi!"
Các Yêu Thần còn lại của Yêu tộc đều hóa thành một luồng yêu khí lao ra, nháy mắt đã biến mất ở phía Bắc. Khi thiên số nghiêng về ma, Ma tộc đã chẳng trấn áp nổi chư thần Thiên Đình. Hiện tại thiên số nghịch chuyển, Ma tộc làm gì còn phần thắng? Bây giờ không đi thì còn đợi đến khi nào.
Chúng thần Thiên Đình và viện quân từ các đại thế lực đều không ra tay chặn đánh. Chuyện Yêu tộc có thể từ từ tính sổ, hiện tại đối thủ chính vẫn là Ma tộc.
Thiên Đình đột nhiên hăng hái quần công làm cho Ma tộc hoảng loạn trong chốc lát, nhưng một khắc sau càng điên cuồng phản công. Bọn hắn liều chết khiến cho Thiên Đình tổn thất rất nhiều thần linh. Mặc dù thiên số không gia trì cho Ma Giới, nhưng số thần linh ít ỏi của Thiên Đình đối đầu với lực lượng nửa Ma Giới tích lũy qua vô số năm của Khuê Cương vẫn quá yếu.
...
Ở một nơi khác, khi đại quân của Thiên Đình và Ma tộc đang đại chiến, thiên số nghịch chuyển, thì Linh Sơn cũng xảy ra biến động.
Một vị ni cô nhỏ nhắn lén lút lẻn vào trong thôn làng nơi giam giữ Quan Thế Âm Bồ Tát. Cung điện ngày thường bị canh phòng nghiêm ngặt, giờ đã lơi lỏng. Không chỉ tòa đại điện này, ngay cả Linh Sơn cũng không có mấy nhân viên nhàn rỗi. Phật Đà Bồ Tát bình thường đều biến mất hết không còn tăm hơi, những người ở lại đều là Phật binh của Phật Giáo, tập hợp quân đội, sẵn sàng chiến đấu.
Trong thôn làng, chúng Phật Bồ Tát bị trấn áp đang tụ tập một chỗ, nôn nóng bàn bạc xem phải nghênh đón Phật Tổ quy vị bằng cách nào.
Định Quang Hoan Hỉ Phật bực mình nói: "Hiện tại Tôn Ngộ Không chẳng rõ tung tích, lẽ nào bây giờ bọn hắn vẫn chưa đến cứu Phật Tổ? Rốt cuộc bọn hắn đang làm gì?"
Quan Thế Âm Bồ Tát xoay người, giọng điệu đong đầy bất đắc dĩ: "Hiện giờ chúng ta chẳng có tí sức lực nào, thật sự là không thể hỗ trợ."
"Bồ Tát, Bồ Tát, các ngươi có ở đây không?" Một giọng nói rất khẽ vang lên.
Trong đại sảnh lập tức yên tĩnh, mọi người đều quay đầu nhìn ra bên ngoài.
Định Quang Hoan Hỉ Phật lập tức bước đến, khẽ hé cửa ra một cái khe. Một ni cô đứng bên ngoài.
Trong đầu Định Quang Hoan Hỉ Phật lóe lên một ý nghĩ 'ơ, ai vậy?', mà ngoài mặt hắn nở nụ cười khẽ: "Vị ni cô này, xin hỏi ngươi tìm ai?"
Ni cô lập tức mừng rỡ ra mặt, nhỏ giọng nói: "Phật Đà, ta đến cứu các ngươi."
Sắc mặt Định Quang Hoan Hỉ Phật hơi thay đổi, hắn tránh sang bên cạnh rồi nói: "Vào đi!"
Ni cô lập tức đi vào đại điện, trông thấy mười mấy vị Phật Đà Bồ Tát quan trọng của Linh Sơn đang đứng trong đại điện. Trong lòng lập tức vui vẻ, nàng vội vàng chắp hai tay trước ngực, cúi đầu hô: "Ni cô Trần Lan bái kiến chư vị Phật Đà Bồ Tát!"
Quan Thế Âm Bồ Tát nhấc tay, khẽ mỉm cười nói: "Đứng lên đi! Ta thấy ngươi không bị trấn áp, vì sao ngươi phải đến cứu chúng ta?"
Không bị trấn áp chứng tỏ là ni cô của Di Lặc Phật. Bây giờ tự dưng nàng nói muốn cứu chúng ta ra ngoài, thật sự là khiến Phật sinh lòng nghi ngờ!
Trần Lan vội vàng giải thích: "Bồ Tát, ta không có ý xấu.
Trước kia ta đã gặp Phật Tổ chuyển thế, ta thấy được chân thiện mỹ của thế gian và tương lai tươi đẹp của Phật Giáo ở trên người hắn. Nhờ đó, ta đã giác ngộ hoàn toàn.
Nhưng chỉ dựa vào khả năng yếu ớt của ta thì không thể trợ giúp Phật Tổ, vì vậy ta mới đến cứu các ngươi, hi vọng chư vị Phật Đà Bồ Tát có thể trợ giúp Phật Tổ quy vị."
Chư vị Phật Đà Bồ Tát nhìn nhau, ánh mắt nặng nề. Phật Tổ chuyển thế bị Di Lặc bắt rồi, Phật Tổ còn có thể thuận lợi quy vị sao?
Trong lòng đám Phật Đà Bồ Tát trào dâng cảm giác gấp gáp.
Quan Thế Âm Bồ Tát lắc đầu thở dài: "Hiện tại nguyên thần của chúng ta đã bị trấn áp. Cho dù ngươi cứu chúng ta ra ngoài, chúng ta cũng bó tay bất lực."
Các Phật Đà Bồ Tát khác cũng lắc đầu thở dài, dù không cam lòng cũng bó tay bất lực.
Trần Lan vội vàng lên tiếng: "Ta có cách. Nghe đâu Di Lặc Phật Tổ có một bông bạch liên có thể giải trừ phong ấn cho chư Phật.
Nhưng bởi vì bông bạch liên này không rõ lai lịch, cho nên Di Lặc Phật Tổ không dám cất trong người, vẫn luôn bảo tồn nó trong cung điện của Di Lặc."
Hai mắt Định Quang Hoan Hỉ Phật sáng ngời, kích động nói: "Nói cách khác, chỉ cần chúng ta nghĩ cách lấy được bông bạch liên này là có thể giải trừ phong ấn của ta."
Văn Thù Bồ Tát lắc đầu thở dài: "Nào đơn giản như vậy. Hiện tại chúng ta đâu còn thực lực lẻn vào cung điện của Di Lặc?"
"Chắc là nàng có thể." Quan Thế Âm Bồ Tát mỉm cười nhìn ni cô Trần Lan.
Các Phật Đà Bồ Tát khác cũng nhìn Trần Lan, nhưng trong lòng không ôm hi vọng gì cả, bởi vì thực lực của nàng quá yếu.
"Hiện tại bạch liên đang ở trong tay ta."
Chúng Phật Đà Bồ Tát lộ vẻ kinh ngạc.
Định Quang Hoan Hỉ Phật vội vàng hỏi: "Thật sao?"
Trần Lan chìa tay ra, một bông bạch liên hiện ra trên lòng bàn tay, tỏa ra kim quang màu vàng. Nàng nói: "Ta có một Phật hữu là người quét dọn ở Di Lặc Cung. Sáng nay ta trừ khử nàng, thay thế nàng đi đến Di Lặc Cung quét dọn, nhân cơ hội trộm bạch liên ra ngoài."
Định Quang Hoan Hỉ Phật mừng rỡ nói: "Tốt quá! Mau giải trừ phong ấn cho chúng ta."
Trần Lan gật đầu, đưa Phật lực ít ỏi trong cơ thể vào bạch liên. Bạch liên tỏa ra kim quang, chậm rãi bay về phía Định Quang Hoan Hỉ Phật.