Bỗng hắn cuống cuồng nói với Thông Thiên giáo chủ: "Sư phụ, có Ma tộc đang tới đây. Một thời gian nữa đệ tử về tam giới thì sẽ đích thân đến chào người.”
Thông Thiên giáo chủ gật đầu: "Được! Vậy ta sẽ ở đây chờ ngươi.”
Video dừng rồi, Bạch Cẩm ngồi trên chủ vị chỉnh lại khuôn mặt nghiêm nghị của bản thân.
"Hồng Hồng cầu kiến Thiếu Tổ.” Một tiếng nói non nớt vang lên từ bên ngoài đại điện.
Kế đó là giọng nói uy nghiêm của Bạch Cẩm: "Tiến vào!"
Cửa điện mở rộng, bên ngoài có một tiểu đạo đồng đang đứng.
Hồng Hồng đạo đồng nhảy chân sáo lao vào, đôi mắt nhỏ bé tò mò nhìn xung quanh, đây là lần đầu tiên nàng tới đại điện của Ma Giáo, chỉ thấy sao mà tầm thường đến thế, còn không bằng Đại Lôi Âm Tự của Vô Thiên.
Bạch Cẩm đứng dậy khỏi chủ vị, hắn cười lớn chào đón: "Ta còn tưởng là ai, thì ra là sư muội tới chơi đó ư.”
Hồng Hồng tiểu đạo đồng sửng sốt, chỉ vào chính mình rồi thét lên kinh ngạc: "Ta, sư muội á?"
"Đúng vậy! Ngươi là đạo đồng của nghĩa phụ, được truyền thừa đại đạo của nghĩa phụ, không phải là sư muội của ta thì là gì?" Bạch Cẩm từ trên đài cao bước xuống, trên khuôn mặt vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng như vừa rồi.
Hồng Hồng tiểu đạo đồng liên tục lắc đầu, cuống quít nói: "Ta không dám nhận là sư muội của Thiếu Tổ.” Lần đầu tiên được người khác nói bản thân là đệ tử Ma Tổ khiến Hồng Hồng đạo đồng kích động không thôi.
Bạch Cẩm tiến lên xoa xoa mái tóc đỏ hồng của nàng: "Ta nói ngươi xứng tức là ngươi xứng.
Về sau ngươi chính là sư muội của ta, có ai dám bắt nạt ngươi thì cứ đến nói với ta, ta sẽ báo thù cho muội.”
Hồng Hồng tiểu đạo đồng cảm động vô cùng: "Thiếu Tổ, ngài tốt quá.
À phải rồi, Ma Tổ đại nhân đã trở lại, ngài ấy truyền lệnh bảo Thiếu Tổ đến gặp.”
"Lâu quá rồi không gặp, ta cũng rất nhớ nghĩa phụ, chúng ta cùng về thôi.” Bạch Cẩm dẫn theo Hồng Hồng đạo đồng bay về hướng Hắc Ma Sơn.
Bạch Cẩm đứng trên tầng mây xòe tay biến ra một túi gấm lấp lánh kim quang, hắn đưa cho Hồng Hồng đạo đồng rồi nói: "Cái này cho ngươi, nhận lấy đi!"
Hai mắt Hồng Hồng đạo đồng sáng rực, nàng ngẫm nghĩ một hồi rồi thẳng thừng lắc đầu: "Không được, không được, ta không thể nhận đồ của Thiếu Tổ được.”
"Cầm đi, chỉ là mấy món đồ ngoài thân thôi mà, thứ như vậy ta còn nhiều lắm.”
Bạch Cẩm ném túi gấm cho Hồng Hồng đạo đồng.
Hồng Hồng đạo đồng vội vàng chộp lấy, cảm nhận được đó đó là thứ gì thì mừng rỡ vô ngần, trong túi đựng đầy Công Đức Kim Tiền! Thiếu Tổ thật sự là một con ma vừa tốt vừa hào phóng, nàng chần chừ một lát rồi ngại ngùng nhận lấy: "Vậy thì ta xin nhận tấm lòng của Thiếu Tổ, ngài tốt quá đi mất.”
Rồi nàng thi thầm với hắn: "Thiếu Tổ, ngài không phải ma của Ma Giới nên không biết Ma Giưới xấu xa thế nào đâu. Ngài đối xử tử tế với kẻ khác nhưng kẻ đó lại không tử tế với ngài như vậy đâu, sau này ngài phải đề phòng kẻ khác hơn nữa, không phải tất cả ma đều trung thành như ta.” Lúc nói xong, còn cố gắng ngẩng đầu ưỡn ngực.
"Ồ! Sao Hồng Hồng là nói vậy? Ta vẫn nghĩ rằng tất cả mọi người ở đây đều là ma tốt, như Vô Thiên, Khuê Cương, bọn hắn đều đối xử với ta tốt lắm.”
Hồng Hồng đạo đồng vội vàng nói: "Thiếu Tổ, ngài đừng mắc mưu bọn hắn, trước khi đến tìm ngài ta có gặp được Khuê Cương Pháp Tổ đang ở trong Hắc Tiêu Cung, hình như hắn ta đang nói xấu về ngài với Ma Tổ đó.”
Bạch Cẩm hoài nghi nói: "Thật vậy chăng?"
Hồng Hồng đạo đồng liên tục gật đầu khẳng định: "Ta thấy rõ mà.”
Thế mà Bạch Cẩm lại bật cười: "Có lẽ là ngươi nhìn lầm rồi! Ta cảm thấy Khuê Cương Pháp Tổ không phải hạng ma sẽ nói xấu sau lưng như vậy đâu.”
Hồng Hồng đạo đồng sốt ruột: "Ta khẳng định bản thân không nhìn lầm, Thiếu Tổ phải đề phòng hắn đấy, tên đó xấu tính lắm.”
"Được rồi! Ta tin ngươi.” Bạch Cẩm hiền từ xoa đầu Hồng Hồng.
Hồng Hồng đạo đồng một lần nữa cam đoan: "Thiếu Tổ cứ yên tâm, ta sẽ nói đỡ cho ngài với Ma Tổ.”
"Vậy ta xin đa tạ Hồng Hồng.”
"Không cần cảm ơn, Thiếu Tổ nói, chúng ta mới là người một nhà.”
Bạch Cẩm âm thầm cười lạnh, ha ha! Khuê Cương ơi là Khuê Cương, ta còn chưa làm gì mà ngươi đã nhảy vào hố trước rồi
Bên trong Hắc Tiêu Cung, La Hầu Ma Tổ ngồi trên chủ vị với khuôn mặt lạnh tanh, không rõ có đang tức giận chuyện gì hay không.
Khuê Cương Pháp Tổ ngồi xếp bằng trên bồ đoàn phía dưới, trong mắt ẩn chứa cơn tức giận, không khí căng thẳng bao kín toàn bộ đại điện.
Cộc, cộc! Có tiếng bước chân từ bên ngoài vọng vào.
Bạch Cẩm bước vào trong đại điện, cung kính hành lễ: "Hài nhi thỉnh an nghĩa phụ, nghĩa phụ thánh an.”
La Hầu Ma Tổ gật đầu với hắn: "Ngồi đi!"
Bạch Cẩm ngồi xuống bồ đoàn ở phía dưới.
“Ngươi trở lại Ma Giới cũng được một thời gian rồi, sao mãi vẫn không đến thăm nghĩa phụ?”
Bạch Cẩm cúi đầu áy náy: "Hài nhi không dám gặp nghĩa phụ.”
Khuê Cương Pháp Tổ vui mừng chộp lấy thời cơ: "Ma Tổ đại nhân, hắn thừa nhận, hắn thừa nhận mình là phản đồ.”
“Ngươi câm miệng!”
Chương 1390: Hắn thừa nhận rồi
Nụ cười trên khuôn mặt La Hầu Ma Tổ tắt ngúm, hắn nhìn chòng chọc vào Bạch Cẩm, chẳng lẽ hắn dám phản bội ta, phản bội Ma Giới đúng như những gì Khuê Cương nói?
Bạch Cẩm mờ mịt: "Phản bội gì cơ?"
“Vì sao ngươi không dám đến gặp ta?”
"Nghĩa phụ giao cho hài nhi đến san bằng tam giới, nhưng hài nhi lại thất bại một việc trọng đại như thế, còn khiến Ma Giới tổn thất thảm trọng, hài tử áy náy không thôi, không dám đến gặp nghĩa phụ.”
"Ha ha! Hóa ra là vì điều này.”
Khuê Cương Pháp Tổ tức giận kêu lên: "Bạch Cẩm, ngươi đừng có ngụy biện.
Ma Giới thất bại trong việc san bằng tam giới là do chính ngươi gây sự, tất cả là vì ngươi, vì ngươi âm thầm trợ giúp Thiên Đình nên chúng ta mới thất bại.”
Bạch Cẩm nhìn Khuê Cương Pháp Tổ đầy thảng thốt: "Pháp Tổ, ta biết ngươi thất bại trong trận chiến với Hạo Thiên nên luôn cảm thấy bức bối, nhưng ngươi không thể đổ hết trách nhiệm lên người ta như vậy được!”
La Hầu Ma Tổ cất giọng uy nghiêm: "Khuê Cương, Bạch Cẩm Quý là Thiếu Tổ của Ma Giới, ngươi không được phép vu khống hắn.”
Khuê Cương Pháp Tổ vội vàng kêu lên: "Ma Tổ đại nhân, ta có chứng cứ.”
Bạch Cẩm ngạc nhiên: "Chứng cứ gì? Ta không làm gì cả.” Ta không làm gì đâu nhé, cùng lắm cũng chỉ là bắc cầu làm trung gian sau đó đứng sau đẩy ngươi một cái mà thôi.
Khuê Cương Pháp Tổ ngẩng đầu ưỡn ngực, hắn quay lại cười lạnh với Bạch Cẩm: "Ngươi che giấu rất kĩ nên ta không nắm được bằng chứng thực chất nào cả, nhưng đừng coi chúng ta là kẻ ngốc.
Tuy ta không có chứng cứ chứng minh ngươi trợ giúp tam giới, nhưng mỗi một chuyện ngươi làm đều là chứng cứ lật tội ngươi.
Nếu không phải ngươi thì chúng thần Thiên Đình sao có thể kiên trì đến tận ba mươi ba ngày? Nếu không phải ngươi đưa ra kế hoạch cho ta thì đâu có chuyện ta đồng ý xây Tân Thiên Đình, còn vì thế mà dốc hết tài sản của bản thân vào đó? Cuối cùng làm lợi cho Hạo Thiên.”
Bạch Cẩm nhắc hắn: "Pháp Tổ, chuyện kiến tạo Tân Thiên Đình là kế hoạch của ngươi mà, chuyện đó có liên quan gì đến ta đâu chứ?
Chính ngươi là người đề xuất kế hoạch đó với nghĩa phụ, ngươi nói mình muốn dùng Tân Thiên Đình để nâng cao uy thế của Ma Giới, áp chế vạn tộc khắp hồng hoang, còn nói lúc ngươi đăng cơ chính là thời cơ khiến Hạo Thiên nổi điên, từ đó ép hắn giao chiến kia mà.
Lúc trước ta đã ra sức phản đối kế hoạch này, việc đó còn khiến nghĩa phụ cấm ta nhúng tay vào chuyện Thiên Đình, sau đó cho phép ngươi toàn quyền xử lý kia mà.
Nghĩa phụ, ta nhận mình có tội trong thất bại lần này của Ma Giới, nhưng đổ hết tội lỗi khi dựng nên cái kế hoạch sai lầm nên người ta thì hài nhi không phục!"
Bạch Cẩm ngẩng đầu lên nhìn La Hầu Ma Tổ đang ngồi trên chủ vị, vẻ mặt không cam lòng thật sự là vô cùng sinh động.
La Hầu Ma Tổ lập tức vứt ánh nhìn chết chóc cho Khuê Cương: "Đúng vậy, khi xưa là chính miệng ngươi cam đoan với ta rằng có thể mượn uy nghiêm của Tân Thiên Đình để áp chế vạn tộc hồng hoang kia mà.”
"Ta!" Khuê Cương Pháp Tổ trợn tròn mắt, cuống quít giải thích: "Ma Tổ đại nhân, thật ra thì đó là kế hoạch của Bạch Cẩm, là chính hắn nói cho ta biết, ngay cả người thiết kế Thiên Đình cũng do hắn đề cử.”
“Nghĩa phụ, ngài có tin nổi những gì hắn vừa nói không?
“Ha ha!" La Hầu Ma Tổ cất tiếng cười lạnh: "Khuê Cương, ngươi cảm thấy ta ngốc lắm ư?"
Khuê Cương Pháp Tổ vội quỳ lạy: "Thuộc hạ không dám, ta còn có chứng cứ khác thưa Ma Tổ đại nhân.”
“Nói đi!”
"Người giúp ta kiến tạo Thiên Đình đúng là người mà Bạch Cẩm đề cử cho ta, kẻ đó còn là sư muội của hắn. Chắc chắn Bạch Cẩm đã xúi giục nàng ta đặt thần khí của Hạo Thiên ở trong Thiên Đình, là hắn khiến ta thất bại.”
Bạch Cẩm lên tiếng: "Khuê Cương, ngươi nghĩ xem tình huống như vậy có khả thi không, thật ra thần khí của Hạo Thiên vẫn luôn đặt trong Thiên Đình, nhưng lúc ngươi chiếm được Thiên Đình lại không kiểm tra cẩn thận mới dẫn đến sai sót như vậy?
Ngươi nghĩ lại cẩn thận mà xem, từ sau khi ngươi tiến vào Tam Giới đã từng nhìn thấy thần khí của Hạo Thiên chưa? Có đảm bảo mình đã kiểm tra Thiên Đình đến mức không còn một vật đáng nghi nào không?"
Biểu cảm trên khuôn mặt Pháp Tổ Khuê Cương như cứng lại, da mặt hắn co lại, mồ hôi túa như mưa.
Tiếng thét của La Hầu Ma Tổ vang lên như sấm: "Khuê Cương, ngươi đã kiểm tra hết Thiên Đình chưa?"
Khuê Cương Pháp Tổ vội vàng cúi đầu nói: "Thuộc hạ... Thuộc hạ... cho rằng Hạo Thiên đã vơ vét hết mọi thứ trong Thiên Đình rồi.
Không không, chắc chắn Hạo Thiên sẽ không để lại thần khí ở Thiên Đình, đây chỉ là suy đoán của Bạch Cẩm, sự thật là Bạch Cẩm đã sai Thạch Cơ đặt thần khí vào Thiên Đình.
Ma Tổ đại nhân, ngài nhất định phải tin ta!”
Bạch Cẩm có vẻ bất đắc dĩ: "Nghĩa phụ, ta có thể hiểu cho tâm lý của Khuê Cương Pháp Tổ, hắn tốn bao công sức xây dựng lại Thiên Đình nhưng đến cuối cùng lại rơi vào trong tay Hạo Thiên, nếu là ta, ta cũng sẽ cảm thấy phẫn nộ và không cam lòng, khó tránh việc giận chó đánh mèo lên người khác.
Nếu đổ hết nguyên nhân thất bại đổ lên người ta khiến hắn được thoải mái thì cứ coi như là do ta đi!"
“Ma Tổ, ngài nghe thấy chưa, hắn thừa nhận rồi!”
Chương 1391: Còn một cái nữa là gì
La Hầu Ma Tổ mỉm cười hiền lành với Bạch Cẩm: "Đây mới là cách hành xử mà Thiếu Tổ Ma Giới nên có, Bạch Cẩm đã làm rất tốt, ta thấy ngươi đã trưởng thành rồi.”
Nhưng khi hắn nhìn sang Khuê Cương thì lại là khuôn mặt sầm sì như bão tố: "Về phần ngươi, Khuê Cương, ngươi khiến ta quá thất vọng, chẳng những thất bại trong chiến dịch tấn công Thiên Đình mà còn đổ htse trách nhiệm lên đầu Bạch Cẩm! Ngươi nghĩ bổn tọa mù rồi?"
"Ta! Ta!" Khuê Cương Pháp Tổ trợn tròn mắt, há hốc miệng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng tựa như một con cóc khổng lồ.
“Ngươi còn muốn nói gì nữa?”
Khuê Cương Pháp Tổ vội nói: "Còn một chi tiết quan trọng nhất, Bạch Cẩm ra lệnh Vô Thiên rút lui khỏi Linh Sơn để trả Linh Sơn lại cho Phật Giáo, nhờ đó mà Phật Giáo mới sống lại, đây không phải là bằng chứng hắn trợ giúp tam giới thì là gì!"
La Hầu Ma Tổ: "Bạch Cẩm, ngươi giải thích đi!"
Bạch Cẩm cười nói: "Khởi bẩm nghĩa phụ, thật ra đó cũng là kế hoạch của ta, tựa như Khuê Cương Pháp Tổ ở Thiên Đình có mưu kế, ta cũng có mưu đồ khác với Linh Sơn.”
“Mưu đồ của ngươi chính là tặng không Linh Sơn cho Phật Giáo sao?
"Nghĩa phụ, đây chỉ là biểu hiện bề ngoài mà thôi, ta đã so sánh thực lực của Phật Giáo với Ma Giới chúng ta, Phật Giáo có Như Lai vi Chí Cường Chuẩn Thánh, Vô Thiên không thắng nổi đâu.
Chưa kể đến Nhiên Đăng Phật Tổ, Di Lặc Phật Tổ, Huyết Văn Phật Mẫu Bồ Tát, Đại Thế Chí Bồ Tát, Đại Nhật Như Lai Phật đều là Nhị Thi Chuẩn Thánh.
Quan Thế Âm Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát, Linh Cát Bồ Tát, Đại Thế Chí Bồ Tát, Định Quang Hoan Hỉ Phật, Cụ Lưu Tôn Cổ Phật, Mã Nguyên Tôn Vương Phật, Tì Lô Phật, Pháp Giới Tôn Phật, Đại Minh Vương Phật... cũng đều là cường giả Nhất Thi Chuẩn Thánh.
Hiện tại Phật Tổ chuyển thế, Vô Thiên còn có thể giữ được Linh Sơn, nhưng đợi hết ba mươi ba ngày sau, Phật Tổ trở về, thiên số nghịch chuyển.
Đến lúc đó, cường giả Phật Giáo đồng loạt ra tay, ta đảm bảo Vô Thiên không thể chịu nổi, có huy động thêm cả Ma Giáo của ta cũng không đủ. Thế nên ta đã dùng vị trí Phật Tổ hấp dẫn Di Lặc Phật Tổ, Di Lặc không chống cự được sự hấp dẫn đó nên đã phản bội Phật Tổ Như Lai, chiếm cứ Linh Sơn.
Hiện tại chúng ta đã lui về Ma Giới, nhưng lực lượng của ta vẫn không ngừng ảnh hưởng tới Phật Giáo.
Di Lặc, Nhiên Đăng, Huyết Văn Bồ Tát, Cụ Lưu Tôn Cổ Phật đều đã phản giáo, Phật Giáo tổn thất hơn phân nửa, hiện tại còn đang diễn ra nội chiến.”
Khóe miệng Bạch Cẩm nhếch lên tạo thành một nụ cười khoái trá: "Nghĩa phụ, thật ra ta không hề thất bại trong trận Linh Sơn, tất cả đều nằm trong tính toán của ta rồi.
Tuy rằng ta phải lui về Ma Giới, nhưng ta vẫn còn đang lợi dụng đám người Di Lặc, khiến bọn hắn gây rối với Phật Giáo. Hơn nữa, trận chiến nay đâu chỉ ba mươi ba ngày, mà là vĩnh viễn.
Chỉ cần Di Lặc còn sống ngày nào thì ta còn nắm trong tay một nửa lực lượng của Phật Giáo, hắn chính là thanh kiếm ta chém về phía Tam Giới, cuối cùng sẽ có một ngày kéo cả Tam Giới vào vòng xoáy chiến tranh không ngừng nghỉ.
Pháp Tổ, ta giải thích như thế đã khiến ngươi hài lòng chưa?"
"Ngươi! Ngươi!" Khuê Cương Pháp Tổ trợn mắt hoảng sợ, không ngờ hắn lại giải thích được mọi chuyện trơn tru đén thế, như vậy nghĩa là ta sắp lên thớt rồi ư?
Trong lòng Pháp Tổ rối như tơ vò, so sánh ra thì Bạch Cẩm có khả năng khuấy đục Linh Sơn, còn nắm được một nửa lực lượng Phật Giáo, khiến bọn hắn phải nghe lời Ma tộc, mà mình thì sao! Hắn đã thất bại thảm hại ở Thiên Đình rồi! Hắn không hiểu sao mọi chuyện lại như vậy? Chuyện này... chuyện này không hợp lý chút nào.
"Ha ha ha!" La Hầu Ma Tổ cất tiếng cười khoái trá: "Kế ly gián này quá tuyệt, Bạch Cẩm đã làm rất tốt, ngươi nói không sai, tuy ngươi đã rút khỏi tam giới nhưng thực tế lại không hề bại, kẻ bại chính là Phật Giáo.
Ngày sau còn dài lắm, ngươi có thể chậm rãi chơi đùa với Phật Tổ của Phật Giáo, kéo dài thêm một ngày thì Phật Giáo lại tổn thất thêm một phần.
Rất tốt, ngươi làm rất tốt, như thế mới là thủ đoạn của Ma tộc, Khuê Cương, ngươi nhìn mà học đi.”
Khuê Cương Pháp Tổ sắc mặt tối tăm, mồ hôi lạnh từ bên tóc mai tí tách nhỏ xuống, hắn cúi đầu, giọng nói ảm đạm: "Thủ đoạn của Thiếu Tổ đúng là kinh thiên địa, động quỷ thần, thuộc hạ không bằng.”
"Khiến tâm Phật nhiẽm ma niệm, mà còn là hai vị Phật Tổ, như thế còn thú vị hơn dùng binh trấn áp Linh Sơn nhiều. Ha ha! Tiểu Bạch, ngươi đúng là hiểu ta.”
Bạch Cẩm mỉm cười: "Ta cũng cảm thấy như vậy, đánh đánh giết giết chỉ là hành vi thấp kém, hài nhi khinh thường việc đó, hài nhi thích ma hóa thần phật trong yên lặng hơn, để bọn hắn nhuốm máu thay ta, đây mới là thủ đoạn mang phong cách Ma tộc.”
"Ha ha! Được lắm, ta cũng cảm thấy như vậy, lần này Phật Giáo chia làm hai, cục diện đó không chỉ một hai lượng kiếp là dẹp yên được đâu.”
"Nghĩa phụ, không phải chia làm hai, mà là chia làm ba.”
"Ồ! Chia làm ba? Còn một cái nữa là gì?" La Hầu cảm thấy rất tò mò.
Bạch Cẩm cười đắc ý: "Đệ tử của Phật Tổ Như Lai, chuyển thế của Kim Thiền Tử, cũng là người lấy kinh - Đường Tam Tạng.
Sau khi bị ta ly gián, hắn cũng đã quay lưng lại với Như lai rồi, giờ hắn đã lập nên Trung Thừa Phật Giáo ở phương Đông, giáo lý của Trung Thừa Phật Giáo chỉ giống Phật Giáo trước đây ba phần, không bao giờ còn trở lại được thể thống nhất như trước kia nữa.
Ma kiếp lần này sẽ khiến Phật Giáo sợ đến mấy lượng kiếp, vĩnh viễn nhớ kỹ năng lực của Ma Giới chúng ta.”
Chương 1392: Câu Trần Đế Cung rực rỡ hơn hẳn
"Ha ha! Làm tốt lắm Bạch Cẩm, ngươi không phụ kỳ vọng của ta, đây mới là phong phạm của Thiếu Tổ Ma tộc.”
Bạch Cẩm khiêm tốn: "Ta cũng đâu làm được gì nhiều, phải cảm ơn Vô Thiên đã tin tưởng, nhờ đó mà ta mới có thể gài bẫy Phật Giáo được như bây giờ.”
“Vô Thiên tin tưởng ngươi?”
“Người khiến Vô Thiên tin tưởng không phải ta mà là nghĩa phụ, nghĩa phụ bổ nhiệm ta làm tổng chỉ huy trong cuộc chiến tam giới, Vô Thiên nghe theo lệnh ngươi nên cũng đồng ý nghe theo lệnh của ta.”
La Hầu khẽ gật đầu tỏ ý hài lòng: "Vô Thiên rất trung thành.”
Rồi lại quay sang hừ lạnh với Khuê Cương Pháp Tổ: "Khuê Cương, ngươi nên nhìn vào Vô Thiên mà học tập, xem trung thành là gì.”
"Ta!" Khuê Cương Pháp Tổ khóc không ra nước mắt: "Ma Tổ, ngài phải tin ta, ta luôn trung thành và tận tâm với với Ma Giới! Vì cuộc chiến này mà ta đã tán gia bại sản rồi.”
"Hừ! Đó là do ngươi vô năng, Bạch Cẩm đã nhắc nhở ngươi mà ngươi vẫn nhơn nhơn không hề cảnh giác.”
"Ma Tổ đại nhân, ta bị lừa mà.” Khuê Cương Pháp Tổ không cam lòng.
La Hầu Ma Tổ lạnh mặt: "Ta không cần biết quá trình như thế nào, thứ ta cần là kết quả.
Mà kết quả thì đang rành rành trước mắt rồi: Bạch Cẩm thành công chôn sâu ma căn vào Phật Giáo.
Mà ngươi lại thất bại thảm hại, quả thực là làm cho Ma tộc mất mặt.”
Khóe miệng Khuê Cương Pháp Tổ run rẩy, Ma Tổ xin hãy tin tưởng ta! Ta bị tên kia lừa thật mà, Bạch Cẩm vẫn chưa chặt đứt quan hệ với Thiên Đình, chính hắn mới là kẻ đáng nghi, còn ta chính là thành phần trung trinh như một với Ma Giới.
La Hầu Ma Tổ lại nhìn sang Bạch Cẩm: "Bạch Cẩm! Lần này ngươi đã vất vả vì Ma Giới rồi, ngươi muốn phần thưởng gì cứ nói ra đi, chỉ cần nghĩa phụ có thì nghĩa phụ đều cho ngươi.”
"Nghĩa phụ nói vậy khiến lòng ta không vui, ta là nhi tử của ngài, ta làm việc cho ngài là chuyện hết sức bình thường, vất vả gì chứ? Ngài lại bảo ta đòi phần thưởng thì khác nào đang tát thẳng vào mặt ta? Ngài là nghĩa phụ của ta kia mà!" Bạch Cẩm nhìn La Hầu Ma Tổ đăm đăm, vẻ mặt vừa thống thiết, vừa sắt son.
“Ha ha!” La Hầu Ma Tổ cất tiếng cười to: "Ta rất thích người hiếu thảo như ngươi.”
Khuê Cương Pháp Tổ đứng trong góc à biết bao cảm xúc tiêu cực dồn lên não hắn: phẫn hận, thê lương, không cam lòng! Ta không làm gì sai trái, sẵn sàng dốc hết sức mình vì Ma Giới thế mà không nhận được một lời khen ngợi, thậm chí còn trở thành tội nhân? Thật không công bằng.
"Tiểu Bạch, cho dù ngươi không muốn thì nghĩa phụ cũng phải thưởng ngươi, nói đi! Ngươi muốn cái gì nhất?" La Hầu Ma Tổ cổ vũ Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm nhìn vẻ mặt chân thành chân thành của La Hầu Ma Tổ, lại liếc nhìn Khuê Cương rồi mới rụt rè: "Nghĩa phụ, trận đánh tam giới lần này, thú thật khiến cho ta cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Không chỉ phải đấu trí, đấu dũng với tiên thần trên Thiên Đình mà còn phải đề phòng ma tộc quanh mình.
Chẳng những phải đối phó với tam giới mà còn phải phòng bị trong trận doanh của chính mình, để ý đến những Ma tộc không nghe mệnh lệnh, tránh bọn hắn xúc động rồi phá hỏng đại cục.
Ngài bổ nhiệm ta làm tổng chỉ huy cuộc tấn công tam giới, nhưng có lẽ ngài đã lâu không xuất hiện khiến nhiều Ma tộc đã quên mất uy nghiêm của ngài, thậm chí còn tỏ thái độ với quyết định của ngài.
Vậy nên, ta muốn xin phần thưởng là để nghĩa phụ đích thân ra mặt, chỉnh đốn Ma Giới, thiết lập quyền uy vô thượng của ngài.”
“Khụ khụ!” La Hầu Pháp Tổ ho khan, chuyện Khuê Cương này không nghe chỉ huy cũng vì bản thân hắn cố tình mặc kệ, nhưng nhìn thực tế hiện tại thì hắn phải đồng ý rằng Khuê Cương không phải kẻ làm việc lớn, vẫn là Bạch Cẩm có năng lực, đó mới là đứa con ngoan của ta.
Khóe mắt Khuê Cương Pháp Tổ giật giật, trong lòng không ngừng vang lên từng hồi chuông cảnh báo, ta khẳng định Bạch Cẩm đang nhắm vào ta.
La Hầu Ma Tổ nghiêm túc: "Bạch Cẩm, chuyện ngươi vừa nói đúng là rất nghiêm trọng, ta sẽ xử lý thật nặng, bắt đầu từ thủ lĩnh của bọn hắn đi!" Nói rồi hắn quay đầu nhìn Khuê Cương Pháp Tổ.
Khuê Cương Pháp Tổ kinh hồn bạt vía, hắn cảm thấy da đầu giần giật, nỗi bi thương không nói thành lời nghẹn ứ trong họng.
Bạch Cẩm gật đầu tán thành: "Nghĩa phụ, ta tin chỉ cần nghĩa phụ ra tay thì Ma Giới sẽ được khoác một màu áo mới hoàn toàn.”
La Hầu Ma Tổ cười nói: "Ừ! Ngươi cũng mệt mỏi rồi, trở về nghỉ ngơi đi! Ta sẽ bắt đầu thanh tẩy Ma tộc.”
“Vâng!” Bạch Cẩm đứng dậy làm lễ: "Nghĩa phụ, hài tử cáo từ trước.”
La Hầu Ma Tổ nhìn theo bước Bạch Cẩm, trên mặt hắn là nụ cười thân thiện và hòa nhã, chỉ bằng nụ cười đó chắc chẳng ai tin hắn là Ma Tổ của cả Ma Giới đâu.
Sau khi Bạch Cẩm rời đi, đại điện lập tức chìm vào một khoảng không u ám, tiếng đánh đập “bịch, bịch, bịch” từ trong đại điện truyền ra, đi kèm với nó là những âm thanh thảm thiết đến thương cảm.
Mấy tháng sau đó, La Hầu Pháp Tổ đã giảng đạo mấy lần ở Ma Giới, chủ yếu là tổng kết về được và mất của trận chiến tấn công tam giới lần này, nói ngắn gọn thì là tán dương hành vi của Thiếu Tổ Bạch Cẩm, ngược lại, Khuê Cương không ngừng bị lôi ra làm ví dụ tiêu cực trực quan.
Tên tuổi của Bạch Cẩm truyền khắp Ma Giới, từ hình ảnh một con người âm hiểm giả dối, hắn bỗng vụt sáng để trở thành anh hùng trong cuộc tấn công tam giới của Ma Giới, trở thành đối tượng ảo tưởng của vô số ma nữ, trở thành mục tiêu chí cao được vô số Ma tộc trẻ tuổi sùng bái.
Nhưng lúc này đây, Bạch Cẩm đã quay lại tam giới, sau khi tham quan một vòng, Câu Trần Đế Cung rực rỡ hơn hẳn khi xưa liền không ngừng tấm tắc khen ngợi thiết kế của Thạch Cơ.
Chương 1393: Cơ hội chỉ có duy nhất một lần
Trong Câu Trần Đế Cung, Bạch Cẩm lim dim buồn ngủ trong chiếc ghế mát xa tự động mới được thiết kế, nhưng mà đám lông phượng gom được dưới vực sâu này thoải mái quá! Mềm mại, ấm áp, giống như có một đôi bàn tay nhỏ bé không ngừng xoa bóp cơ thể hắn vậy.
“Sư huynh, ta đến đây!”
Cô Lương vui sướng lao vào trong cung điện, phía sau còn có một người mập mạp bị tấm áo choàng đen bọc kín.
Bạch Cẩm mở mắt ra rồi cười lớn: "Cô Lương sư muội!"
Cô Lương cười hì hì: "Sư huynh, ta đưa một vị khách đến gặp ngươi này, không cần tiếp ta, ta ra vườn cây ăn quả của ngươi bắt sâu đây.” Nói xong liền vắt giò lên chạy tuốt ra vườn cây ăn quả.
Bạch Cẩm câm nín: "Ngươi đến thăm ta chắc? Rõ ràng là đến thăm vườn cây ăn quả của ta, ngươi còn thân thiện với cái vườn đó hơn chủ của nó rồi đấy.”
Bóng người bị áo choàng bịt kín lập tức tiến lên trước, đến trước mặt liền cong eo hành lễ. Bạch cẩm nghe được giọng nói khàn đặc của đối phương: "Bái kiến Đế Quân!"
Bạch Cẩm nhìn bóng người đen sì kia liền bật cười: "Di Lặc Phật, sao ngươi lại có thời gian rảnh mà đến chỗ ta thế?"
Bóng ngươi kia có vẻ hơi bất ngờ nên cơ thể khựng lại mất một lát, ngay sau đó hắn cởi bỏ áo choàng, người sau lớp áo đúng là Di Lặc Phật Tổ.
Di Lặc Phật nhíu mày khó hiểu: "Đế Quân, ta đã thêm trận phép chống mọi thăm dò lên trên áo choàng rồi, sao ngài vẫn biết đó là ta? Chẳng lẽ trận pháp của ta vô dụng?"
Bạch Cẩm cười lớn: “Áo choàng này có thể ngăn cách thần niệm dò xét, nhưng dáng người của sư đệ thì tam giưới này hiếm lắm.”
“Vâng!”
Phật Tổ Di Lặc sờ sờ cái bụng trống khổng lồ của mình, hắn đăm chiêu nói: "Lần sau phải thi triển đại trận khiến tầm mắt mơ hồ thôi.”
Bạch Cẩm hỏi: "Sư đệ, đáng lẽ lúc này ngươi đang chiến đấu với Linh Sơn chứ? Sao lại có thời gian ở chỗ ta?"
Phật Tổ Di Lặc ngồi xuống chiếc ghế gần Bạch Cẩm rồi lộ ra một nụ cười đặc trưng của hắn: "Sư huynh thân mến của ta ơi!
Sư đệ... ta đến là muốn cảm tạ sư huynh trợ giúp, nếu không có sư huynh thì ta đâu thể nắm quyền Phật Giáo, đâu thể tuyên dương chân kinh của ta.
Nói xong hắn lại cúi đầu hành lễ, trông thì có vẻ rất cảm kích: "Đa tạ sư huynh đã cho ta cơ hội, đệ vô cùng cảm kích.”
Bạch Cẩm lập tức cũng dùng lời nói chân thành để đáp lại: "Sư đệ yêu quý không cần đa lễ như vậy. Tại không chịu được cảnh Đa Bảo Như Lai ức hiếp các ngươi nên ta mới chỉ điểm vậy thôi.
Khi xưa còn ở Tiệt giáo, ta đã biết, Đa Bảo chính là một tiên thần có dục vọng khống chế mọi thứ vô cùng mạnh mẽ. Khi còn ở Tiệt giáo, thậm chí còn từng phát ngôn rằng “Trước có Thông Thiên sau lại biến, Đa Bảo đạo quân đứng trước tiên”, dù ta đã cố gắng chống cự cũng vô cùng gian nan!
Di Lặc Phật kinh ngạc: "Cái gì? Trước có Thông Thiên sau lại biến, Đa Bảo đạo quân đứng trước tiên? Hắn to gan như vậy sao?"
Hắn ngẫm nghĩ một hồi rồi tự gật đầu bảo phải: "Đúng vậy, những lời càn rỡ kiêu ngạo như vậy đúng là những gì Đa Bảo dám nói, khi hắn ở Phật Giáo cũng như thế, vừa mới giáng sinh Tây Thổ, liền hô ra khẩu hiệu “Trên trời dưới đất, duy ngã độc tôn”.”
Giọng nói của Bạch Cẩm ẩn chứa tức giận: "Ngẫm xem từ khi Đa Bảo thành lập Tiểu Thừa Phật Giáo đã làm những gì, đầu tiên là đoạt ngôi của Nhiên Đăng Phật Tổ, sau lại đoạt hết quyền lực của các vị Phật Đà Bồ tát khác như Nhiên Đăng, Địa Tạng, Đại thế Chí, Đại Nhật Như Lai và cả ngươi nữa.
Nói cho cùng thì các ngươi mới là Phật Giáo chính thống, các ngươi mới là những người đang cố gắng phát triển Tây Giáo, nhưng cuối cùng lại bị hắn cướp hết công lao, chri phong cho các ngươi mấy cái danh Phật Tổ thì ngang nhiên chiếm quyền, chiếm danh như thế.
Khi ở Linh Sơn thì nâng đỡ đám thân tín như Quan Thế Âm và Định Quang Hoan Hỉ Phật, ta nhìn mà còn đau! Càng nhìn càng tiếc, càng bực thay cho hoàn cảnh của ngươi.”
Di Lặc Phật cảm động: "Đa tạ sư huynh đã hiểu cho!
Đa Bảo chính là kiểu người như thế, làm cho Phật Giáo hưng thịnh như ngày hôm nay là công của chúng ta mà hắn lại cướp đoạt mọi thứ, hắn làm vậy có khác gì trộm cướp đâu!
Nếu không có sư huynh đứng ra giúp sức thì biết bao giờ ta mới lấy lại quyền lợi chính đáng của mình đây.”
Bạch Cẩm nghiêm mặt: "Ta làm vậy không phải vì giúp các ngươi mà là giúp hai vị giáo chủ sư thúc của ta, hai vị sư thúc ở trong Hỗn Độn không thể đến tận nơi, dẫn đến đại giáo bị chiếm, giáo lý sai lệch, thiên hạ hỗn loạn.
Hai vị sư thúc ở hỗn Độn có linh thì phải đau lòng đến nỗi nào!
Bạch Cẩm khẽ gật đầu, ha ha! Làm hay lắm, còn tặng cho Như Lai cái danh Phật giả luôn rồi.
Bạch Cẩm lại nghĩ đến tình huống Phật Giáo hiện tại, Đường Tam Tạng coi Di Lặc và Như Lai là Phật giả, Như Lai xem Di Lặc và Đường Tam Tạng là Phật giả, Di Lặc coi Như Lai Đường Tam Tạng là Phật giả, thật sự là tuyệt.
Trong lòng Bạch Cẩm cười không ngừng nổi rồi, nhưng bề ngoài lại phải cố ra vẻ khó xử: "Sư đệ, không phải ta không giúp ngươi nhưng ta đây cũng bất lực!
Nếu ta phái chúng thần Thiên Đình xuống giúp ngươi thì chẳng khác gì đang phá hư tình hữu nghị giữa Phật môn và Thiên Đình, ta không gánh nổi tội này đâu. Hay là ta cho ngươi vay tiền vậy! Ngươi cầm tiền rồi thuê nhân lực trên khắp tam giới.”
Di Lặc Phật vội vàng: "Đừng! Nếu ngài giúp ta bằng cách cho vay thì thôi.”
Bạch Cẩm đáp: “Ngươi không muốn vay thật à, cơ hội chỉ có duy nhất một lần thôi đấy.”
Di Lặc Phật kiên quyết lắc đầu: "Không cần tiền, sư huynh mà nhắc đến chuyện tiền nong lần nữa là ta đi đấy!"