Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 329



Trong Asgard, sắc mặt Odin rất khó coi. Tyr mất một cánh tay không thể đảm nhiệm vị trí Chiến Thần của Asgard được nữa. Hơn nữa, quân đoàn Nữ Võ Thần toàn là phế vật.

Trong ba đại thần hệ, chỉ có Bắc Âu thần hệ rơi vào thế hạ phong, Odin cảm thấy thể diện của mình bị sỉ nhục.

Quang Minh Thần Bode cất tiếng hỏi: "Quỷ Kế Chi Thần vĩ đại, hầu tử trên chiến trường dưới kia dùng thủ đoạn gì vậy? Ảo thuật sao?"

Ánh mắt Quỷ Kế Chi Thần Loki lấp lóe, hắn cười khẽ: "Không phải ảo thuật, mà là một loại thần thuật mà chúng ta chưa từng thấy. Những gì hắn biến hóa đều là thực thể, hơn nữa đều chân thật."

Thủ Hộ Thần Heimdall nặng nề hỏi: "Lẽ nào là thần Druid?"

Quỷ Kế Chi Thần Loki lắc đầu: "Không phải Druid. Druid có thể biến thành ma thú, nhưng thần thuật của hắn không thể biến hóa. Hơn nữa, Druid chỉ có thể biến thành ma thú có cùng thuộc tính, nếu không sẽ bị phản phệ vì xung đột, số lượng cũng có hạn.

Nhưng mỗi lần hầu tử này biến thành ma thú, lực lượng của hắn cũng biến hóa theo, thuộc tính của một số lực lượng hoàn toàn đối lập."

Hắn không kìm được khen ngợi: "Loại thần thuật này có thể giúp hắn hoàn toàn thích ứng với mọi chiến trường, là pháp thuật trời sinh của chiến sĩ. Nếu Asgard chúng ta có thể đoạt được thần thuật này, thì chiến sĩ của chúng ta nhất định sẽ đánh đâu thắng đó."

Lôi Thần Thor lại đứng lên, khẩn thiết nói: "Phụ vương, hài tử xin được lên chiến trường."

Độc nhãn của Odin nhìn chằm chằm vào thân ảnh tôn quý trước thế giới kia, sau đó ra lệnh: "Thor, ta nhân danh vương ban cho ngươi vinh quang đánh đâu thắng đó, đi trấn áp kẻ địch của Asgard."

Thor hô lên đầy kích động: "Rõ!"

Odin cất giọng trầm khàn nói: "Đi đi! Chiến đấu để bảo vệ vinh quang của Asgard."

Lôi Thần Thor kích động đáp: "Vâng, phụ vương!" Hắn vung áo choàng, xoay người sải bước đi ra ngoài. Sau khi ra khỏi đại điện, hắn hóa thành một tia chớp phóng đi.

Ba chiến trường trong Hỗn Độn đang đại chiến không ngừng.

Đùng đoàng! Đột nhiên tiếng sấm rền ùn ùn kéo đến, vô số Lôi Đình Kích giăng mắc khắp Hỗn Độn, bắn ra bốn phía.

Chiến Thần Tyr đang đại chiến với Tôn Ngộ Không chợt biến sắc, bị Tôn Ngộ Không đấm một phát trúng cằm, lập tức ngửa mặt lên trời bay ngược trở lại, lảo đảo lùi về sau.

Tôn Ngộ Không kiễng chân, vò đầu gãi tai, cười khặc khặc: "Lẽ nào tiểu thần nhà ngươi sợ sấm sét?"

Chiến Thần Tyr siết chặt búa, giọng nói âm u: "Ngươi thì biết cái gì? Ta không sợ sấm sét, mà sợ kẻ đáng ghét mang đến sấm sét."

Tuy rằng Tyr là Chiến Thần của Asgard, nhưng từ sau khi bị con sói Fenrir cắn đứt một cánh tay thì cánh tay của hắn cũng không hồi phục lại được như cũ khiến chiến lực suy giảm trầm trọng.

Ngược lại, đó lại là cơ hội quật khởi của Lôi Thần Thor trẻ tuổi hơn. Có trong tay uy lực của sấm sét, hắn đã giúp Asgard chinh phục rất nhiều thế giới, được các vị thần của Asgard coi là Chiến Thần thật sự, thậm chí ngay cả Chiến Tranh Pháp Tắc cũng bị hắn chiếm đoạt một ít, đúng là đáng ghét đến mức không còn gì để tả.

Nhưng Tyr buộc phải thừa nhận rằng Thor rất mạnh, hắn còn mạnh hơn cả bản thân khi ở thời kỳ toàn thịnh. Có lẽ hắn là người mạnh nhất Asgard, chỉ sau Thần Vương và Tử Thần mà thôi. Hắn còn phải thừa nhận rằng bản thân cũng cảm thấy sợ hãi như đứng trước mặt kẻ này.

Ầm ầm!

Ngàn vạn tia sét xuyên thấu Hỗn Độn rồi lao thẳng về hướng Bạch Cẩm, sức mạnh của chúng như thể muốn hủy diệt cả thế gian.

Bạch Cẩm ngồi trên đế vị cao cao chỉ lành lạnh liếc những tia sét đó một cái, vẫn ung dung không thèm nhúc nhích.

Ầm!

Phía sau Bạch Cẩm xuất hiện vô số những tia sét màu tím, chúng bắn ngược lại phía Hỗn Độn.

Ầm ầm!

Hai loại sấm sét màu tím và trắng va chạm tạo thành những tia lửa bắn tung tóe, cày nát cả Hỗn Độn.

Thor lao ra khỏi những tia sấm sét màu trắng bạc, sấm sét tỏa ra quanh thân hắn, con ngươi của hắn đã cũng biến thành màu trắng, hắn cầm cây búa của mình trong tay rồi hét lớn: "Ta là Lôi Thần Thor, vì vinh quang của các vị thần phương Bắc.” Hắn giơ cao Mjolnir trong tay lên, hằng hà sa số những tia sét bắt đầu hội tụ lại trên thân Mjolnir.

Hỗn Nguyên Chùy mang theo vô vàn sấm sét bay ra từ sau lưng Bạch Cẩm, nó còn mang theo uy lực khủng bố đủ để nghiền nát Thần Ma, cứ thế lao thẳng về phía Thor.

Thor xoay một vòng, hắn ném Mjolnir, cây búa Mjolnir cùng với vô số sấm sét màu trắng bạc bắn ra.

Ầm!

Hỗn Nguyên Thần Chùy cùng Lôi Thần Chùy va chạm ngay giữa Hỗn Độn va chạm, cú va đập này phát ra một tiếng chấn động thật lớn, cho dù là người trong tam giới cũng có thể nghe thấy tiếng động kinh hoàng đó. Ngàn vạn tia sấm sét dần hội tụ lại thành một không gian chứa đầy sấm sét ở ngay trong Hỗn Độn, ngay cả Hỗn Độn Khí cũng bị chúng bài xích, đào thải.

Ô Vân Tiên bỗng dưng lóe qua rồi xuất hiện ngay giữa màn mưa sấm sét, hắn còn cất tiếng cười to đầy khiêu khích: "Lôi Thần, cho ta xem cách dùng sấm sét của đám ngoại lai các ngươi nào.”

Hắn đưa tay ra, Hỗn Nguyên Chùy lập tức quay về trong tay hắn.

Lôi Thần Thor duỗi tay lên trên, Mjolnir cũng ngoan ngoãn trở về với chủ, “ầm” một tiếng, cây búa thần đã nằm trên tay Thor.

Lôi Thần Thor hưng phấn cười lớn: "Ha ha, chỉ là một thế giới mới nổi mà cũng có Lôi Thần mạnh như ngươi, như vậy là khiến ta cảm thấy hưng phấn lắm đấy.

Ta nghĩ ngươi cũng phải mạnh nhất trong thế giới của các ngươi đấy nhỉ, chỉ đứng sau Thần Vương chẳng hạn!

Ngươi mất đầu trong tay ta thì cũng nên cảm thấy vinh dự đi.”

Ta là người giỏi nhất á? Trông mặt Ô Vân Tiên hơi vặn vẹo, Thánh Nhân thì không nói làm gì, nhưng xét đến địa vị nằm dưới Thánh Nhân thì địa vị của ta chắc cũng phải dùng bốn bàn tay đếm mới tới, đám này khinh thường hồng hoang thế giới đấy à?

"Vì vinh quang của chúng thần phương bắc!" Thor lại hét lớn một lần nữa, hắn vung cây búa của bản thân để nó bay về hướng Ô Vân Tiên.

Ô Vân Tiên cười ha ha nói: "Ấy, câu này hay lắm! Ta cũng hô một câu nhé, vì vinh quang Tiệt Giáo, tấn công!"

Bóng người loang loáng, một tia sét xẹt qua, mới nháy mắt đã không thấy đâu rồi, thì ra hắn đã hóa thành tia sét để đâm thủng Hỗn Độn.

Binh!

Binh!

Binh!

Hai cây búa chạm nhau, sấm sét bắn tung tóe, hai vị cường giả cai quản sấm sét đang tắm mình trong cơn mưa sấm cuồng bạo, bọn hắn điên cuồng dùng búa của mình để giao chiến với đối thủ ngay trong Hỗn Độn, những tiếng vang chát chúa làm chấn động cả một góc Hỗn Độn, khiến thần, ma đều hoảng sợ.

Chương 1431: Bị nó nuốt chửng

Trên đỉnh Olympus.

Nữ thần trí tuệ Athena cầm quyền trượng trí tuệ trong tay, nhưng nàng có vẻ rất căng thẳng: "Thần Vương bệ hạ, thực lực mà thế giới này biểu hiện không hề giống như nó là một thế giới mới thành lập.”

Hera cũng gật đầu đồng tình: "ta cũng cảm thấy bọn hắn quá mạnh, trong thời gian ngắn đã sinh ra Lôi Thần có thể địch lại Lôi Thần Thor thì đúng là ngoài sức tưởng tượng.”

Zeus nhìn Thiên Đình khổng lồ ở xa xa lại chỉ cảm thấy vô cùng hưng phấn: “Đại khái thì ta đã hiểu cặn kẽ về thế giới này rồi, ta đoán Hỗn Độn Vực này đã xảy ra một cuộc hỗn chiến của các vị thần Hỗn Độn và Sáng Thế, dẫn đến vô số vị thần Hỗn Độn, Sáng Thế ngã xuống.

Những vị thần Sáng Thế còn sống đã thu thập lại thi thể của các vị thần Sáng Thế khác, lấy đó làm cơ sở để mở ra thế giới này, khiến bản nguyên thế giới thâm sâu một cách khó có thể tưởng tượng, thế nên dù thế giới của bọn hắn mới thành lập không lâu nhưng đã có thể sinh ra rất nhiều thần linh mang trong mình sức mạnh vô biên.

Và thế giới có bản nguyên thâm sâu như vậy nhất định phải là của chúng ta, đến giờ này, có lẽ thế giới đó đã đạt tới cực hạn rồi.

Nữ thần nông nghiệp Demeter, nữ thần chiến tranh và trí tuệ Athena, Thần Ánh sáng Apollo, Nữ thần săn bắn Artemis, các ngươi hãy thống lĩnh thần binh đi chinh phục thế giới này.”

Bốn vị chủ thần đứng lên, cung kính cúi đầu đáp: "Tuân mệnh!"

Từng điểm sáng bay ra từ dãy núi Olympus khổng lồ rồi hội tụ thành bốn đội quân khoác giáp vàng ngay bên ngoài thế giới Hy Lạp, tất cả đều cưỡi loại ngựa thần hai cánh, trong tay cầm trường mâu và có tu vi từ Kim Tiên trở lên.

Bốn vị chủ thần cao ngàn trượng đứng trước đội quân của mình, chân bọn hắn đạp lên Hỗn Độn, nghênh ngang dẫn theo thần binh lao về phía hồng hoang.

Bạch Cẩm đứng bên ngoài hồng hoang cười mỉm, ta muốn nhìn xem các ngươi còn có bao nhiêu lá bài tẩy, ta phải bắt các ngươi chui ra hết rồi gom lưới bắt tất, không một kẻ nào chạy thoát được.

Hắn nói: "Dương Giao, Ngao Bính, Chu Tước Thiên Nữ, Chiến Thần Xi Vưu.”

“Gào!” Một con bạch long từ trong tam giới lao ra, thân rồng uốn khúc gập ghềnh giữa Hỗn Độn, thần thánh mà tôn quý.

“Réo!” Một con chu tước hoa lệ từ tam giới tây lao ra, trên đôi cánh mỹ miều của nó là vô vàn ngọn lửa đang nhảy múa.

Ầm ầm! Một con hung thú màu đen trắng khổng lồ chạy ra, khuôn mặt dữ tợn, răng nanh sắc như đao như kiếm, mỗi bước chân của nó cũng đủ để giẫm nát một vùng Hỗn Độn, người cưỡi trên lưng hung thú chính là Chiến Thần Xi Vưu của Nhân tộc đang để trần thân trên cường tráng.

"Gừ!" Một con sói toàn thân màu vàng gào thét lao ra hồng hoang, rồi chụp thẳng về hướng Thần Ánh sáng Apollo.

Thần Ánh sáng Apollo vô cùng giận dữ: "Một con ma thú thấp kém mà lại dám làm càn trước mặt ta!” Nói rồi hắn huơ “Thần kiếm Mặt trời” chém về phía con sói kia.

Con sói biến mất, nhưng ngay sau đó lại có một thanh Phương Thiên Họa Thích lao đến.

Mọi việc chỉ diễn ra trong nháy mắt khiến cho Thần Ánh sáng Apollo phải sững người, sao một con ma thú to như vậy lại biến mất không còn tung tích gì là sao, hắn lúng túng đến nỗi không biết làm như thế nào kế tiếp.

Xoẹt

Phương Thiên Họa Thích xẹt ngang ngực Thần Ánh sáng Apollo khiến giáp thần vỡ nát, ngọn lửa màu vàng bắn tung tóe.

“Cộc, cộc, cộc!” thần Ánh Sáng Apollo loạng choạng lui về phía sau hai bước, vừa giao thủ đã bại rồi, mà mọi chuyện lại kết thúc chỉ sau có một chiêu.

Dương Giao cầm Phương Thiên Họa Thích đứng nghênh ngang giữa Hỗn Độn, tóc dài bay múa, tự thân phát ra một luồng phong thái cao quý.

Thần Ánh sáng Apollo phẫn nộ: "Ngươi có thể khiến ta bị thương ư? Là ai, mau khai tên họ ra?"

“Dương Giao, đội trưởng Tư Pháp Thiên Thần của Thiên Đình!”

Thần Ánh sáng Apollo kêu lên: "Lại là đám Tư Pháp Thiên Thần các ngươi, cháy lên đi! Mặt trời!"

Ầm!

Trên người Thần Ánh sáng tỏa ra ngọn lửa cực nóng, ngọn lửa màu vàng như một con hung thú lao ra bốn phía xung quanh rồi dần dần hình thành một quả cầu cháy rừng rực, tựa như một vầng mặt trời to lớn, tản ra quang mang cùng nhiệt lượng kinh khủng.

Mặt trời cực nóng lao về phía của Dương Giao, vô số Thái Dương Chân Hỏa bao trùm hết cả Hỗn Độn, tản ra vô tận ánh sáng và sức nóng kinh khiếp.

Dương Giao vẫn giữ sắc mặt bình tĩnh và trầm ổn như thường, hắn không lỗ mãng đến mức lao vào quả cầu lửa đó mà liên tục lui về phía sau.

Xa xa, Chu Tước Thiên Nữ đang giao chiến với Nữ thần trí tuệ Athena, nàng liếc mắt sang chỗ Dương Giao rồi lớn tiếng: "Dương Giao, giao hắn cho ta xử lí, để ta xem Thái Dương Chân Hỏa của những kẻ ngoại lai kia nóng hơn hay Nam Minh Ly Hỏa của ta nóng hơn.”

Dương Giao xoay tròn rồi nhanh chóng lui về phía sau, hình thành một cơn lốc thật lớn, từng đạo hàn quang lóe lên xen lẫn giữa cơn gió lốc, Phương Thiên Họa Thích sắc bén chặt nát Thái Dương Chân Hỏa.

Dương Giao cười ha ha: “Đa tạ ý tốt của sư thúc, nhưng không cần, hồng hoang ta cũng có vị thần cai quản mặt trời, Đại Nhật Kim Ô!

Ầm!

Thái Dương Chân Hỏa màu trắng khủng bố trên người Dương Giao ngùn ngụt bốc lên trời.

"Réo!" Một con quạ có ba chân cùng với bộ lông vàng phủ kín toàn thân lao ra khỏi Thái Dương Chân Hỏa màu trắng, giống như một mũi tên rời cung lao thẳng về hướng vầng mặt trời màu vàng sáng đứng đối diện.

Ầm!

Kim Ô ba chân vọt vào chính giữa của vầng mặt trời màu vàng, dao động chiến đấu ầm ầm từ trong đó truyền ra, mặt trời màu vàng chuyển hóa một nửa thành màu trắng tinh khiết, hai bóng người không ngừng lướt qua trong đó, vốn đã là một mặt trời khổng lồ rồi, nay lại một lần nữa khuếch tán ánh sáng của mình khiến cả Hỗn Độn cứ như đã bị nó nuốt chửng.

Bên kia, Ngao Bính và Xi Vưu cũng đang chiến đấu với Nữ thần Nông nghiệp Demeter và Nữ thần săn bắn Artemis.

Trong Hỗn Độn bỗng xuất hiện một cái hố đen khổng lồ, vô số đệ tử Ma Giáo từ trong Hỗn Độn lao ra dưới sự dẫn dắt của trưởng lão Ma Giáo, tất cả hưng phấn gào thét rồi xông đến đòi giết quân Hy Lạp, tiếng hô giết chấn động Hỗn Độn, vô số thần, ma ngã xuống.

Chương 1432: Ngươi thật hèn hạ

Trên núi Olympus, thần Hera nhìn thấy cảnh tượng chiến đấu cũng phải kêu lên khiếp sợ: "Sao có thể? Sao bọn hắn còn có nhiều người mang sức mạnh như vậy được?”

Zeus cũng bắt đầu biến sắc, một lần có thể xuất hiện đến bốn vị cường giả cấp bậc Chủ Thần khiến thâm tâm hắn sinh ra một nỗi bất an mơ hồ. Từ khi khai chiến tới nay, dù phe hắn phái ra bao nhiêu cường giả thì đối phương cũng có năng lực phái ra số lượng cường giả tương ứng như thế, mỗi một lần đều áp chế bọn hắn, khiến hắn cảm giác có chút gì đó sâu không lường được.

Trên thiên đàng, Đức Jehovah cũng lo lắng trước tình hình chiến đấu, giọng nói uy nghiêm từ trên đó truyền xuống: "Zeus, Odin, thế giới này mạnh hơn dự đoán của ta rồi, hãy dốc toàn lực chiến đấu!"

"Được! Ta sẽ phái ra người mạnh thứ hai của thần hệ Hy Lạp, Thần Biển Poseidon vĩ đại, và dẫn theo Thần Tình yêu Aphrodite, Thần Lửa Hephaestus, Nữ thần Bếp lửa Hestia cùng với sứ giả Hermes đi trấn áp bọn chúng.”

"Jehovah, ta đã phái Thor đến chiến trường rồi, giờ đến lượt ngài, tôi sẽ gửi Thủ Hộ Thần Heimdall, Hỏa và Quỷ Kế Chi Thần Loki.”

Giọng nói của hai vị Thần Vương đến đây là biến mất.

Giọng nói uy nghiêm của Thượng Đế vang lên: "Tổng lãnh thiên thần Gabriel, sứ giả của Ánh sáng Raphael, Thiên thần lửa Metatron, Thiên sứ Mặt trăng Sealtiel, Thiên thần giám sát Raguel, Thiên thần tha thứ Jehudiel.”

Sáu thiên sứ mười cánh bước ra, tất cả đồng loạt cúi đầu cung kính: "Chúng thần xin được lắng nghe ý muốn của Chúa."

"Các ngươi hãy suất lĩnh đội quân thiên sứ đi trấn áp giới này.”

Sáu vị thiên sứ với sức mạnh khủng khiếp cung kính đáp: "Vâng!"

Dao động khủng bố từ tam đại thần hệ truyền ra, một vị thần tản ra uy nghiêm thần linh vô thượng bước ra, trong đó có ba vị gồm Thần Biển Poseidon, Tổng lãnh thiên thần Gabriel và Sứ giả của Ánh sáng Raphael cùng là cường giả tương ứng với nhị thi chuẩn thánh của hồng hoang.

Từng luồng thần quang bỗng xuất hiện ngay đằng trước thế giới hồng hoang, sau đó là từng bóng người bước ra khỏi luồng thần quang đó: Vân Tiêu chân đạp trận đồ, tay nâng Hỗn Nguyên Kim Đấu; Khổng Tuyên tay cầm quạt lông vui vẻ phẩy phẩy, Kim Bằng với hai con mắt một đen một trắng đang nắm Phương Thiên Họa Kích, Chân Vũ Trấn Ma Đại Đế xõa tung mái tóc dài đến chân. Đại Vu Phong Bá đầu trọc, Đại Vu Vũ Sư để tóc tai bù xù đang cầm hai Kim Cô Tiên, sau đó là vị tán tu truyền thừa từ viễn cổ Điên Đảo Đạo Nhân, tán tu Bách Hoa lão mẫu, Cúc Long của Thanh Long Giới, Thanh Loan tiên tử của Oa Hoàng Cung.

Từng luồng dao động khủng bố từ Hỗn Độn trào ra, hơn hai mươi vị cường giả Chuẩn Thánh đồng loạt xuất hiện, bọn hắn nhìn nhau, khí thế cường đại cuồn cuộn bên trong Hỗn Độn hình thành một lốc xoáy khủng bố.

Trong thần điện Asgard, Thần Vương Zeus kinh hãi đứng lên, hắn gào lên thất thanh: "Thế giới này sao lại có nhiều cường giả như vậy?"

Tại thần giới Hy Lạp, trong Thiên Đường của thần giới cũng xuất hiện những dòng khí thế lưu chuyển thật lớn, Thượng Đế và Zeus đều không thể bình tĩnh nổi khi thấy được lực lượng của đối phương khiến khí tức của bản thân vô thức để lộ ra ngoài.

Liên quân tam đại thần giới có tổng mười bốn cường giả xuất hiện, nhưng hồng hoang chỉ có mười vị, không phải Bạch Cẩm không tìm được người giúp mà là không cần thiết. Vân Tiêu, Kim Bằng, Khổng Tuyên, Thanh Loan, Chúc Long đều là cường giả Nhị Thi Chuẩn Thánh.

Vân Tiêu, Kim Bằng, Khổng Tuyên còn sắp chứng đạo, có thể nói là vô địch trong cùng cảnh giới.

Thậm chí hắn còn cảm thấy phái ra những vị này để đối phó với mười bốn cường giả ngoại lai kia đã là giết gà dùng dao mổ trâu, nếu mà phái nhiều người hơn lại sợ dọa bọn họ sợ chạy mất.

Thần biển Poseidon thảng thốt: "Tên ăn hại Zeus kia đã động đến cái thế giới gì vậy?"

Tổng lãnh thiên thần Gabriel và sứ giả của Ánh sáng Raphael cũng phải nhăn mặt không biết nên nói gì, trong số những kẻ đứng ở phía đối diện thì ít nhất có năm người khiến bọn hắn cảm thấy kinh hồn bạt vía, không muốn đối mặt.

Vân Tiêu cười khẽ: "Chư vị đạo hữu, chắc các ngươi không cướp người với một nữ tử yếu đuối như ta đâu nhỉ?

Xin các vị nhường tên thiên sứ có mười cánh màu vàng kia cho tiểu muội, tiểu muội sẽ vô cùng cảm kích.”

Kim Bằng nói ngay: “Ta nhìn thấy tên cầm đinh ba kia là thấy khó chịu rồi, tên đó phải là của ta.”

Thanh Loan cười khẽ: "Sao lại bắt đầu cướp người rồi! Ta cũng là một nữ tử yếu đuối, chắc các ngươi cũng không đến mức cướp với ta đâu nhỉ!

Ta cũng chọn giống Vân Tiêu tỷ tỷ, cái tên có mười cánh vàng còn lại cũng để ta đi!

Mạnh yếu không sao cả, chúng ta cũng không quan tâm đến chuyện đó, chủ yếu là mấy cái cánh vàng đó trông đẹp thôi.”

Vân Tiêu gật đầu, nàng mỉm cười đồng ý: "Đúng vậy!"

Chúc Long bực bội cất lời: "Mấy tên mạnh nhất thì các ngươi chọn cả rồi, thế thì bọn ta còn chơi gì nữa?"

Khổng Tuyên cười ha ha: "Hay là ai cướp được thì là của người đó đi!" Chưa dứt lời, hắn đã biến thành một luồng thần quang lướt về phía Thần Biển Poseidon.

"A a a, đại huynh, ngươi thật hèn hạ." Kim Bằng kinh hô rồi trong nháy mắt hắn cũng biến mất, hóa thành một luồng kim quang xuyên qua Hỗn Độn, chỉ chớp mắt đã xông đến trước mặt đám thiên sứ.

Ầm!

Thần quang nổ tung trước mặt Tổng lãnh thiên thần Gabriel, trong nháy mắt, hắn bị đánh bay ra ngoài mấy chục vạn dặm.

Mười đôi cánh sau lưng Gabriel đột nhiên khép lại, cơ hồ là cùng lúc đó, Phương Thiên Họa Thích trong tay Kim Bằng cũng chém xuống.

“Binh!” Một luồng ánh sáng sắc bén xé rách Hỗn Độn.

Ầm! Mười cánh chim lại đột ngột mở ra, vô số lông vũ màu vàng bao vây lấy bốn phía quanh hắn.

Kim Bằng ngửa mặt bay ngược trở về, bóng hắn không ngừng lóe lên giữa Hỗn Độn, chỉ lưu lại một đám tàn ảnh, đương nhiên là thành công tránh thoát hết tất cả đám lông vũ vàng óng kia.

Chương 1433: Cơn thịnh nộ của Thần Biển

Gabriel cầm thanh kiếm khổng lồ, tức giận quát to: "Tội nhân, mau khai tên của ngươi ra.”

Phương Thiên Họa Kích trong tay Kim Bằng chuyển động, thế rồi “Binh!”, đập nát hai cánh chim của đối phương, Kim Bằng cười ha ha: "Xưa nay chỉ có ta định tội của người khác, đây vẫn là lần đầu tiên ta bị định tội đấy, nói cho ngươi biết cũng không sao, nhớ kỹ nhé, ta là Kim Bằng, Vũ Dực Tiên của đại đội chấp pháp.”

“Xoẹt!” Sau lưng Kim Bằng đột nhiên xòe ra một đôi cánh chim vi sướng khuấy động Hỗn Độn.

Hai tay Gabriel cầm chặt chuôi kiếm, hắn giáng mạnh cây kiếm khổng lồ của mình xuống, giọng nói uy nghiêm vang khắp Hỗn Độn: "Ta là Tổng lãnh thiên thần Gabriel, đại biểu cho vinh quang của Thượng Đế, cũng đại diện cho “Uy”, “Nghiêm". Cây kiếm trong tay hắn đâm thẳng xuống bên dưới.

Ầm! Một cỗ uy áp chấn động khủng bố bao trùm khắp nơi, ngàn vạn sợi lông màu trắng phát ra quang mang lóng lánh bay ra.

Kim Bằng vô thức nhắm chặt mắt, hắn cảm thấy đầu mình choáng váng, rồi sau đó là có một luồng sức mạnh khủng bố khiến trái tim hắn phải kinh hãi đang giáng xuống.

Kim Bằng nhanh chóng tránh đi, tốc độ của hắn đã đạt đến tối đa, một luồng kim quang hiện lên rồi biến mất trong vòng mấy vạn dặm.

Ầm ầm! Thanh kiếm thánh đã vung xuống, luồng ánh sáng trắng đó quét đến đâu thì tất cả đều hóa thành mảnh vụn, nát bấy, dao động đáng sợ bao trùm bốn phía.

Kim Bằng bỗng hiện thân ở phía xa xa, hắn cất tiếng cười lạnh: "Ta đã xem thường các ngươi rồi, thiếu chút nữa thì lại lật thuyền, bản lĩnh thì không có gì nhưng trò đánh lén thì nhiều nhỉ.”

Gabriel cả người lóng lánh thánh quang đi ra từ khu vực đầy ánh sáng hỗn loạn, hắn vô thức nhíu mày, không ngờ đối phương lại nhanh đến thế, hắn đột nhiên giơ cao trường kiếm trong tay, mũi kiếm chỉ lên trên trời rồi quát lớn: "Chỉ tốc quang hoàn!"

Mũi kiếm tản ra một vầng hào quang màu trắng sữa, nó nhanh chóng mở rộng ra bốn phía, hào quang đi qua nơi nào, nơi đó thì mọi vật ở nơi đó đều bị giảm tốc độ, ngay cả khí lưu động của Hỗn Độn cũng trở nên thong thả.

Kim Bằng cười lạnh: "Muốn hạn chế tốc độ của ta ư? Phá trận!"

Trong đôi mắt trắng tinh khiết của hắn bắn ra hai đạo thần quang hóa thành hai con rắn khổng lồ một đen một trắng, chúng quấn nhau một vòng rồi ngay lập tức nhào về phía vầng hào quang ở đối diện, Ầm! Chúng trực tiếp xuyên qua pháp trận trận của đối phương, hào quang nát bấy

Gabriel run rẩy, hai con rắn kia đã đi tới trước mặt hắn, khuôn mặt dữ tợn đó chuẩn bị cắn vào người hắn.

"Thiên Đường vinh quang!" Gabriel hét lớn, vương đầu đeo gai quan bay ra, hóa thành một Thiên Đường hư ảo, thánh quang ngâm xướng, đem cự xà dung nạp trong đó.

"Ha ha, liều pháp bảo sao? Anh không thể!

Xuất ra bản lĩnh thật sự của ngươi, ngàn vạn lần đừng làm ta thất vọng, phong dực phá vân

Kim Bằng đột nhiên lao ra, Phương Thiên Họa Kích từ trong tay bắn ra, nhất hóa hai hai hóa ba ba hóa vạn ngàn, vô số Phương Thiên Họa Kích hội tụ thành một đôi cánh sắt thép, giống như hai thanh đại đao, ngang nhiên chém xuống Gabriel.

Gabriel hai tay cầm kiếm, đột nhiên cắm ở trước mặt, vô lượng Thánh Quang ở trước mặt nở rộ, hình thành một cái bình chướng tinh bích.

Ầm!

Cánh sắt thép trảm trên bình chướng tinh bích, ca ca trên bình chướng dày đặc vết nứt, Binh! bình chướng nghiền nát, vô số Phương Thiên Họa Kích bắn ra, hướng Tổng lãnh thiên thần Gabriel nghiền ép mà đi.

...

Bên kia, Khổng Tuyên cũng dẫn đầu trước khi đến Thần Biển Poseidon, hai người ăn ý di chuyển ra ngoài ngàn vạn dặm, tránh ảnh hưởng đến đại quân.

Khổng Tuyên đứng trong Hỗn Độn, cười ha hả: "Chấp pháp đại đội Khổng Tuyên, xin ban giáo.”

Ba kích trong tay Poseidon vang lên, nước biển cuồn cuộn ầm ầm bốc lên, mênh mông vô biên vô lượng, thanh âm to lớn vang vọng trong Hỗn Độn: "Ta là Thần Biển Poseidon.”

Con rồng nến vẫn chưa đến ở phía xa, hét lên: "Khổng Tuyên, để lại hắn cho ta, ta sẽ nói với hắn ai mới là thần biển thực sự.”

Khổng Tuyên cười ha ha: "Chúc Long điện hạ, ta thừa nhận Long tộc các ngươi mới là hải thần chân chính, về phần vực ngoại hải thần này, ta liền vì Long tộc quét sạch.”

"Không cần đâu." Chúc Long không cam lòng kêu to, gặp phải một đối thủ thích hợp có dễ dàng không? Tại sao anh phải cướp của ta?

Poseidon giận dữ và quát: "Tiểu thần đất, dám coi thường ta, ta muốn ngươi cảm thấy cơn thịnh nộ của biển.”

Ầm ầm vô lượng nước biển ngưng tụ thành một pho tượng cự nhân, một tay hướng Khổng Tuyên đè xuống, uy năng khủng bố đem Hỗn Độn lực tất cả bài xích.

Khổng Tuyên mỉm cười, tuy nói thực lực chấp pháp đại đội không chênh lệch nhiều, nhưng cũng có phân biệt cao thấp, Khổng Tuyên chính là người đầu tiên chấp pháp đại đội được công nhận, cho dù Triệu Công Minh cũng có chút không bằng, đương nhiên Bạch Cẩm phải loại trừ ra ngoài.

Khổng Tuyên Vũ vung quạt lên, một đạo quang mạc ngũ sắc bao trùm mà ra, đảo qua, vô lượng nước biển cự nhân trong nháy mắt biến mất.

Poseidon hét lên khiếp sợ: “Cái gì?" Vùng biển của ta đâu?"

"Đương nhiên là bị ta thu, ngươi còn có thủ đoạn gì, chỉ cần thi triển, ta cho ngươi ba mươi chiêu.”

"Đáng ghét! Hàn Thủy Phong Phong!"

Ô ô ô!

Sương trắng tràn ngập hàn khí đáng sợ sinh ra trong Hỗn Độn, hình thành một cơn bão hướng Khổng Tuyên cuốn đi.

Khổng Tuyên tiếp tục vung quạt lên, ngũ sắc thần quang đảo qua, hàn khí bạch vụ trong nháy mắt tất cả đều biến mất.

“Cái này không có khả năng, tinh khiết chi sa!” Poseidon giận dữ.

Một tấm gạc được hình thành bởi hơi nước sạch bao phủ Khổng Tuyên, sợi này có thể sinh học hóa tất cả thành nước tinh khiết.

Khổng Tuyên mỉm cười, quạt lông vung lên, sa nước trong nháy mắt biến mất.

“Hải Vực Hỗn Loạn!”

“Cơn thịnh nộ của Thần Biển!”

“Vạn linh thôn phệ!”

“Naga phẫn nộ!”

Thần Biển Poseidon tung ra từng đạo thần thuật, tất cả đều bị Khổng Tuyên Nhất Vũ quạt thu hồi, theo thi triển thần thuật càng nhiều, trong lòng lại càng hoảng sợ, hắn rốt cuộc là cái gì? Loại cảm giác không khống chế này giống như đang đối mặt với Thần Vương, sâu không lường được, trong lòng một mảnh bối rối, chiến ý bất tri bất giác đã hoàn toàn không còn, chính mình cũng đã cảm giác mình thất bại.