Bạch Cẩm nhìn mà ngây người, hắn cứ đứng sững tại chỗ, không nhúc nhích, hăn cứ ngơ ngác ngẩng đầu nhìn lên ba nghìn Ma Thần kia, đủ loại cảm ngộ dâng lên trong lòng, trong đầu cũng xuất hiện cảnh tượng vô số sinh linh đang giao dịch trên hồng hoang đại địa.
Nhân tộc dùng đồng tiền để giao dịch, tu sĩ dùng Tử Kim Tiền để giao dịch, hoặc dùng vật đổi vật, dùng bảo đổi bảo, thậm chí ngay cả dã thú linh trí chưa mở cũng có giao dịch riêng biệt thuộc về bọn nó...
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Bạch Cẩm đột nhiên được đưa về lại Điểu Sào. Hắn mở bừng mắt, sau giây phút mơ màng thì một suy nghĩ giác ngộ bỗng trào lên trong lòng khiến hắn thức tỉnh: "Ta đã hiểu rồi, ta đã biết con đường của ta ở nơi nào.”
Bạch Cẩm ngồi xếp bằng trong đại điện thu liễm tâm thần, lẩm bẩm: "Hiện tại cần phải tinh khiết bản thân!"
Một luồng đạo vận quay quanh người hắn, hai loại khí âm và dương trong thiên địa cũng hội tụ lại đây, chúng hình thành một hình thái cực xoay tròn quanh Bạch Cẩm.
Nét mặt Bạch Cẩm chưa bao giờ nghiêm túc như thế, hắn dùng suy nghĩ làm kiếm, bỗng hô: “Chém!”
Thiên địa bỗng vang lên một tiếng kêu réo rắt, đạo vận quanh thân hắn lập tức biến mất, hình vẽ thái cực cũng tán loạn.
Bạch Cẩm rên lên đầy đau đớn, nhưng hắn vẫn kiên quyết lặp lại: "Một lần nữa!"
Lại một luồng đạo vận khác hiện lên, chung quanh nó bắt đầu diễn hóa ra vạn linh.
“Chém!”
“Rắc!” Tạo Hóa đại đạo sụp đổ, vạn linh tán loạn.
“Chém!” Thế chi đại đạo sụp đổ.
“Chém!” Kiếm đạo sụp đổ.
“Chém!” Luân Hồi đại đạo chạy tán loạn.
Bạch Cẩm tiếp tục dùng tâm làm thần kiếm, hắn dùng chính thanh kiếm ấy để chém vỡ tất cả đại đạo được Thánh Nhân ban cho, cuối cùng, hắn chỉ dừng lại trước Tiền Tài đại đạo của mình, tâm thần của hắn thăng hoa dưới dạng thức cực kỳ thuần túy, rồi dần dần bao phủ toàn bộ hồng hoang, trong tâm thần của hắn như đang phản chiếu ra chúng sinh cả hồng hoang.
"Ta là Câu Trần Đại Đế Bạch Cẩm từ chiến trường trở về.” Giọng nói hùng hồn đó vang vọng tam giới.
Vô số chúng sinh trong tam giới đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Trong Kinh Thành, một gia đình cuống quít đi ra khỏi nhà, bọn hắn cùng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Nữ nhân trẻ tuổi lên tiếng, trong giọng nói đó tràn ngập sự mong đợi: “Chúng ta đã giành chiến thắng rồi sao?"
Chàng thanh niên bên cạnh lắc đầu: "Không biết! Cứ nghe cho kĩ đã.”
“Chư thiên vạn giới đến đây xâm lấn, chư thần đã ra sức chiến đấu nhưng địch đông ta yếu, khó mà đối chọi lại được.
Hiện tại, ta trở về là vì muốn chứng đạo tại hồng hoang, từ đó đẩy lui cường địch.
Đạo của ta là Tiền Tài chi đạo, vì thế cần mượn tiền của chúng sinh khắp hồng hoang, lấy đó để chứng minh Đạo của mình.” Tiếng nói đó tiếp tục vang vọng trong Tam Giới.
Trong thành Trường An, khuôn mặt của nữ nhân trẻ tuổi dần trở nên kì lạ: "Phu quân, hình như Câu Trần Đại Đế lại định mượn tiền của chúng ta đúng không?"
Càng thanh niên lập tức xoay người đi vào trong phòng.
“Phu quân, phu quân, chàng làm gì vậy?” Nữ nhân trẻ tuổi lập tức xách váy đuổi theo, khuôn mặt nàng tràn ngập nỗi sốt ruột vội chạy theo phu quân vào nhà.
Người thanh niên cầm theo một cái hộp gỗ rồi lao ra khỏi nhà, cuối cùng thì đặt nó xuống giữa sân.
Nữ nhân trẻ tuổi biến sắc, lập tức tiến lên ôm lấy hòm gỗ rồi cuống quít kêu lên: "Ngươi điên rồi sao? Chẳng lẽ ngươi muốn đem gia sản của cả nhà chúng ta dâng hết lên cho thần linh?”
Người thanh niên quát lại: "Ngươi thì biết cái gì? Câu Trần Đại Đế mới từ tiền tuyến trở về, ngài ấy đang cầu cứu chúng ta, tức là tình hình tiền tuyến không lạc quan, thế giới của chúng ta có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.
Thế giới sắp bị giặc ngoại lai xâm lấn, Tà Thần ngoài vực hàng lâm, chúng ta sắp mất mạng cả rồi thì còn ôm khư khư số tiền này làm cái gì? Tiên thần của thế giới chúng ta đang hy sinh sinh mệnh, chẳng lẽ chúng ta còn tiếc nuối chút tiền tài này sao?"
Hắn vừa cung kính, vừa phẫn nộ dạy dỗ lại thê tử: "Tín đồ Cao Nhạc Lâu, nguyện ý dâng hiến tất cả tiền tài để trợ giúp Đế Quân chứng đạo.”
Từng đồng tiền xu màu vàng và màu bạc sáng chói đập tan hòm gỗ rồi lao thẳng lên không trung.
Bên ngoài cổng của cung điện hoàng cung, quốc chủ của nhà Tống đứng bên ngoài cổng cung điện nghiêm giọng với thần tử của mình: "Nghi học sĩ."
Nam nhân trung niên đứng gần đó lập tức bước lại gần hắn, cung kính hành lễ với quốc chủ: "Có thần."
"Truyền ý chỉ của ta, mở quốc khố ra, dâng tất cả tiền tài cho Câu Trần Đại Đế.”
Đại học sĩ Long Đồ Các Dịch Cần ngẩng đầu, cuống quít kêu lên: "Bệ hạ, quốc khố không có tiền, Đại Tống sẽ gặp nguy hiểm."
"Cứ làm theo lời ta."
"Xin bệ hạ suy nghĩ lại!"
"Trẫm hiểu rõ mình đang làm cái gì, cây đổ rồi thì tổ chim còn lành nổi sao? Bây giờ là lúc thế giới tồn vong, một mình Đại Tống ta thì có là gì? Đi làm đi!"
Đại học sĩ do dự một hồi cuối cùng vẫn tuân lệnh, hắn gập lưng bái lạy rồi cung kính nói: "Vi thần tuân chỉ!"
Trong Yêu Hoàng Cung nằm ở Bắc Câu Lô Châu, một thanh niên tóc đỏ từ trong đó bước ra, người đó có vẻ hơi chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn quyết đoán ra lệnh: "Mở kho báu ra, dâng tất cả tiền tài cho Câu Trần Đại Đế!"
Từ một nhà, đến một môn phái, thậm chí cả một quốc gia, một dòng tộc đều đồng lòng dâng tiền của cho Bạch Cẩm. Giờ phút này, chúng sinh hồng hoang ngưng tụ thành một nguồn lực không gì sánh kịp, những tiên thần yêu ma chạy tới tiền tuyến sẵn sàng bảo vệ hồng hoang, vì thế mà chấp nhận trả giá bằng cả sinh mệnh, so với những hy sinh cao cả như vậy thì tiền tài có là gì đâu, chẳng qua là quay về thời điểm dùng vật đổi vật mà thôi.
Khắp hồng hoang tam giới đều có thể nhìn thấy cảnh tượng vô số tiền đồng, châu báu bay lên trời, giống như một cơn mưa to trút xuống Thiên Đình, một cỗ khí cơ to lớn dâng lên ở Thiên Đình rồi mở rộng ra khắp tam giới.
Chương 1464: Cơ quan đặc biệt
Tại Hỗn Độn, đằng trước Tam Thập Tam Đế Quan đang diễn ra một trận đại chiến.
Ầm! Huyền Đô đại pháp sư bị đánh bay ngược trở về, hắn thụt lùi lại tận mấy bước, mỗi bước chân chạm xuống Hỗn Độn đều phát ra những tiếng vang ầm ầm.
Ba vị Thần Vương đồng loạt tấn công Huyền Đô đại pháp sư.
Hạo Thiên Thượng Đế lao đến trước người Huyền Đô đại pháp sư, hắn hét lớn: "Ta lấy danh nghĩa Thiên Đế, trấn áp!"
Chín con thần long gầm thét lao đến chỗ ba vị Thần Vương, đến giữa Hỗn Độn liền hóa thành một cái Cửu Long Ấn Tỉ khổng lồ đè xuống đầu ba vị Thần Vương.
Ầm! Thần quang nổ tung, ba vị Thần Vương đã bị Cửu Long Ấn Tỉ đâm bay.
Huyền Đô đại pháp sư lập tức thở phào nhẹ nhõm, vội vàng ôm quyền cảm tạ: "Đa tạ bệ hạ!"
Hạo Thiên Thượng Đế khẽ gật đầu, sau đó lại vội vã sải bước đi về phía xa xa.
Binh!
Như Lai Phật Tổ bay ngược trở về rồi nện lên trên một góc Đế Quan khiến đá bay tung tóe, tiếng nổ vang khắp chốn.
Phật Tổ Như Lai đứng dậy, sốt ruột kêu lên: "Hạo Thiên Thượng Đế, Bạch Cẩm đi đâu rồi?"
Hạo Thiên Thượng Đế đang bận giao chiến với mấy vị Thần Vương, mỗi một nắm đấm tung ra đều khiến thần quang bắn tung tóe, đại đạo đồng loạt vang lên: "Câu Trần Đại Đế trở về hồng hoang làm việc hắn nên làm rồi!”
Giọng nói của Côn Bằng Yêu Sư vang lên: "Hạo Thiên, chuyện gì quan trọng hơn đối kháng với kẻ thù bên ngoài?"
Vô Đương Thánh Mẫu cũng nhìn về phía Hạo Thiên Thượng Đế.
“Ầm!” Tiếp đến là Trấn Nguyên Đại Tiên bị hất bay, hắn phất tay mở ra một không gian rồi hút tất cả lực lượng bạo nộ vào trong đó, sau đó liền tiêu diệt nó. Xong xuôi đâu đó, hắn mới nghiêm mặt nhìn về phía bốn vị Thần Vương cách đó không xa: "Bạch Cẩm đã trở về hồng hoang chứng đạo.”
Như Lai Phật Tổ khiếp sợ kêu lên: "chứng đạo?"
Vô Đương Thánh Mẫu cũng thét lên: "Bạch Cẩm chứng đạo?"
Côn Bằng Yêu Sư: "Bạch Cẩm sao đã chứng đạo được? Hắn mới thành tựu chí cường bao lâu?"
Minh Hà giáo chủ hỏi: "Chẳng lẽ Bạch Cẩm đã đạt được Hồng Mông Tử Khí?"
Trấn Nguyên Đại Tiên yên lặng, chỉ dồn toàn lực để đối phó đối thủ của mình.
Cuộc chiến gần như đã hủy diệt hết tất cả mọi thứ trong Hỗn Độn Vực, thời gian dần trôi, chư thần hồng hoang đã rơi vào thế yếu tuyệt đối, cho dù là những cường giả như Khổng Tuyên, Bạch Trạch, Di Lặc...cũng đã bị thương, nhưng vì không có cơ hội chữa trị nên bọn hắn chỉ đành tiếp tục kéo thân thể trọng thương để chiến đấu cùng chư thần bên ngoài thôi
Từng trận pháp bị phá dần, Tam Thập Tam Đế Quan tràn ngập nguy cơ, đám người Hạo Thiên Thượng Đế cũng sắp không ngăn nổi nữa rồi.
Ầm!
Một người khổng lồ đằng trước Bình Dục Đế Quan ngã xuống, Phong Bá, Vũ Sư, Xi Vưu và các cường giả Vu Tộc khác đều đã ngã xuống tại Đế Quan, ai ai cũng trong tình trạng vết thương chồng chất.
Hình Thiên Đại Vu vẫn còn đứng đầu chiến tuyến, hắn vung cao vũ khí, vị Đại Vu không đầu tản ra khí tức bạo ngược, hắn bước đến đâu là nhấc lên mưa máu ngập trời ở đó.
“Ta rất bội phục thế giới của các ngươi, dù bị chư thiên Vạn Giới vây công mà vẫn có thể kiên trì lâu như vậy, ngoài ra ta cũng rất bội phục các ngươi, vậy nên ta sẽ chôn thây tất cả các ngươi trong thành trì này để biểu đạt kính ý.”
Một vị thần linh phát ra uy lực chí cường hàng lâm, trên người hắn mặc khôi giáp làm từ xương trắng đã rách nát, tay cầm nửa thanh đao cũng từ xương, có thể thấy được trước khi tới được Bình Dục Đế Quan thì hắn đã trải qua trận chiến khốc liệt đến mức nào.
Trên Đế Quan, Xi Vưu giãy dụa chiến đấu, tay hắn cầm Hổ Phách Đao, chiến ý ngùn ngụt bốc lên tận trời, không thèm để ý đến tu vi chí cường của đối thủ mới đến.
Phong Bá, Vũ Sư cũng dồn hết sức mình để chiến đấu, bọn hắn đứng bên cạnh Xi Vưu, tư thế hiên ngang, khẳng khái chịu chết.
Xi Vưu lau khóe miệng đầy máu, hai con mắt lộ ra hung quang dữ dằn: "Chỉ cần chúng ta còn sống thì Đế Quan sẽ không bao giờ sụp đổ.”
“Vậy các ngươi cứ đi chết đi!”
Vị thần linh đạt cấp chí cường đá một phát vào Bình Dục Đế Quan, dấu chân của hắn trông còn lớn hơn cả Bình Dục Đế Quan.
"Giết!" Xi Vưu, Phong Bá, Vũ Sư đồng thời xông đến muốn quyết chiến với hắn.
Nhưng ba vị Đại Vu vừa đụng phải bàn chân của đối phương thì đã bị hắn đạp ngược trở về, thậm chí còn dùng tốc độ nhanh hơn “Ầm!” Cả Đế Quan phát ra tiếng vang chấn động.
“Phụt!” Bình Dục Đế Quan đột nhiên mọc ra vô số những đóa hoa sen khổng lồ, mỗi một đóa hoa đều phun ra một luồng khí lành, luồng khí đó lại hình thành một đám tường vân bao phủ toàn bộ Bình Dục Đế Quan.
Bàn chân khổng lồ của vị thần linh kia lại đạp lên tường vân, nhưng một tiếng nổ vang “Binh!”, bàn chân kia lập tức biến mất.
Vị thần linh mặc áo giáp xương trắng phía trước Bình Dục Đế Quan, cũng kêu thảm thiết, hắn lảo đảo lui về phía sau, trên người đã thiếu một cái chân, cả cẳng chân và phần đùi của hắn đều đã biến mất.
Xi Vưu giãy dụa đứng dậy, hắn ngạc nhiên nhìn về phía đóa hoa sen vàng nở tung quanh mình mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra: "Đây là cái gì? Đế Quan còn có cơ quan đặc biệt này sao?"
Phong Bá lập tức nhìn sang những Đế Quan gần đó, trên Đế Quan xa xa cũng được bao phủ một tầng dày của tường vân, nhìn từ đây, tất cả Đế Quan đều đã được tường vân và hoa sen bao phủ.
Luồng khí màu tím cuồn cuộn từ hồng hoang lao đến chỗ bọn hắn, luồng khí đó bao phủ toàn bộ Hồng Hoang Vực, từng đóa hoa màu vàng óng từ trong tử khí rơi xuống, mỗi một vị thần linh của hồng hoang đụng phải những đóa hoa đó đều cảm thấy tỉnh thần tỉnh táo, sát khí được thanh tẩy, mọi mệt mỏi tiêu tan hết, pháp lực dâng lên.
Chương 1465: Đứng lên cứu lũ
Phong Bá giơ tay đón lấy một đóa hoa vàng, hắn kêu lên đầy kinh ngạc: "Hoa bay kín trời, đất mọc sen vàng, tử khí đông lai, phúc trạch chúng sinh, đây là dấu hiệu của Thánh Nhân, hồng hoang có người thành thánh.”
Rất nhiều Thần Vương đang chìm đắm trong đại chiến cũng chú ý tới cảnh tượng hùng vĩ đang bao phủ Tam Thập Tam Đế Quan.
Hạo Thiên Thượng Đế cười sảng khoái: "Thành công rồi, Bạch Cẩm đã chứng đạo rồi!"
Phật Tổ Như Lai giơ tay đỡ lấy một đóa hoa vàng, hắn khiếp sợ kêu lên: "Bạch Cẩm, hắn chứng đạo thật rồi à, sao lại thế được? Rõ ràng tư chất của hắn là kém nhất kia mà.” Vẻ mặt hắn ngập tràn hoảng hốt, hắn chưa giờ nghĩ đến cảnh con bạch hạc khi xưa luôn đi theo sau mông mình khi còn ở Tiệt giáo lại có một ngày chứng đạo như hôm nay.
Trấn Nguyên Đại Tiên đứng xa xa cũng phá ra cười lớn, hưng phấn kêu lên: "Bạch Cẩm chứng đạo, hồng hoang được cứu rồi.”
Một vị tinh linh tóc vàng đối diện Trấn Nguyên Đại Tiên cũng quay lại nhìn về phía Tam Thập Tam Đế Quan với ánh mắt khiếp sợ: "Thánh thần?"
Sau đó khẽ lại tự lắc đầu, có vẻ hết sức bình thản: "Nếu trở thành thánh thần ngay lúc này thì ta chỉ có thể các ngươi đã sáng tạo ra kỳ tích, nhưng vô dụng thôi, thánh thần chí tôn của phe ta ước chừng có hơn ba mươi vị.”
"Số lượng không đại diện cho chất lượng!" Trấn Nguyên Đại Tiên phản bác lại không chút khách khí.
Một cỗ uy áp nặng nề từ hồng hoang phát ra bao phủ toàn bộ Hỗn Độn Vực.
Từ tam giới đến Tam Thập Tam Đế Quan, tất cả chúng sinh hồng hoang đều khom lưng bái lạy: "Bái kiến Bạch Cẩm Thánh Nhân, tiền tài chí tôn, công đức vô lượng!"
Giờ phút này, Bạch Cẩm đang đứng giữa hồng hoang, hắn mượn tiền tài của chúng sinh lay động Thiên đạo, dùng tiền tài đại đạo của bản thân để mua chuộc Thiên đạo, cuối cùng cũng có thể siêu thoát.
Bạch Cẩm bước ra khỏi Điểu Sào, nguyên thần ký thác hư không lập tức có cảm giác siêu thoát. Hồng hoang không còn là chốn hạn chế của hắn nữa, thiên địa pháp tắc ở trước mắt hắn sao mà rõ ràng như thế, thậm chí cả Hỗn Độn Vực cũng không còn bí mật gì trước mặt hắn nữa rồi.
Bạch Cẩm bước ra ngoài, chớp mắt đã đi tới Tử Tiêu Cung, hắn cung kính hành lễ: "Đệ tử Bạch Cẩm cầu kiến sư gia."
Cửa cung điện nặng nề mở ra.
Bạch Cẩm đứng dậy, bước vào trong Tử Tiêu Cung. Bên trong không một bóng người, Tử Tiêu Cung ngày xưa tràn ngập khí cơ hiện tại tĩnh mịch đến lạ, ảm đạm vô quang.
Trong lòng Bạch Cẩm dâng lên một dự cảm không ổn, chẳng lẽ sư gia xảy ra chuyện rồi? Hắn bỗng thấy đau xót, niềm vui sướng sau khi thành thánh lập tức biến mất không còn gì, hắn vội vàng kêu lên: "Sư gia, sư gia có ở đây không? Sư gia có nghe thấy tiếng ta không?"
Một hư ảnh chắp tay sau lưng xuất hiện trước mặt Bạch Cẩm.
Hư ảnh của Hồng Quân xoay người, mỉm cười nhìn Bạch Cẩm: "Tiểu Bạch, cuối cùng thì ngươi cũng tới, ta đã ở chỗ này chờ ngươi lâu lắm rồi.”
Bạch Cẩm lập tức chuyển sang nét mặt vui vẻ, vội vàng hành lễ: "Đệ tử bái kiến sư gia."
“Đứng lên đi!”
Bạch Cẩm đứng dậy, khẩn cấp hỏi: "Sư gia, ta đã chứng đạo rồi, nên chấm dứt trận đại chiến này như thế nào."
Hư ảnh Hồng Quân Đạo Tổ minh diệt bất định, nhìn qua rất là suy yếu, mệt mỏi: "Bạch Cẩm, ta đã đối kháng với Thiên đạo của ngoại vực suốt mấy ngàn năm, nguyên thần ta đã đọa hóa, thân thể cũng đã hỏng, ta đã đến cực hạn rồi.”
Bạch Cẩm lòng đau như cắt, chuyện mình lo lắng nhất cuối cùng vẫn xảy ra. Lúc sư gia truyền cho hắn Tạo Hóa Ngọc Điệp là hắn đã có dự cảm rồi, nhưng đến khí chính miệng sư gia nói ra chuyện ấy vẫn khiến hắn như không thở nổi.
Bạch Cẩm đột nhiên quỳ xuống, bi thương kêu lên: "Sư gia!"
Đáy mắt Hồng Quân Đạo Tổ thoáng hiện nét vui mừng, hắn ngẩng đầu nhìn về phía trên, vừa vặn bắt được một đạo quang mang chiếu xuống, bao phủ ở trên người Hồng Quân Đạo Tổ, nó như vầng hào quang điểm xuyết trên người hắn khiến hắn trở nên vĩ đại vô cùng, tiếng nói uy nghiêm vang khắp đại điện: "Ngươi không cần bi thương, có thể bảo vệ được sự an toàn của hồng hoang là trách nhiệm của ta với tư cách là Đạo Tổ.
Sinh ra ở đâu, lớn lên ở đâu thì phải có nghĩa vụ bảo vệ nơi ấy, làm được đến đó, Hồng Quân ta không phụ cái danh Đạo Tổ.
Thế nhưng ta không còn đủ sức để gánh vác trách nhiệm này nữa, cái giá khi ta khiến Thiên đạo của ngoại vực trọng thương chính là chính bản thân mình cũng phải ngã xuống, hiện tại chỉ cần ngươi đến hợp đạo, trở thành Đạo Tổ mới của hồng hoang là có thể trục xuất Thiên đạo ngoại vực, dẹp yên cơn loạn.”
"Binh!" Bạch Cẩm dập đầu đau khổ thật sâu kêu lên: "Sư gia, ngài nhất định sẽ không có việc gì, hài nhi không thể không có ngươi.”
Hồng Quân Đạo Tổ cúi đầu nhìn Bạch Cẩm, trên khuôn mặt hắn vẫn giữ nguyên nét mỉm cười: "Bạch Cẩm, ta đã sống biết bao năm rồi, ta đã nhìn thấu mọi vật, cũng đã coi nhẹ sự sống chết rồi.
Ngươi là người thừa kế được đích thân ta chọn, ngươi có sẵn sàng gánh vác trách nhiệm đầy vinh quang này không? Đứng lên cứu lũ trong tình trạng nguy kịch.”
Chương 1466: Hành thiên chi đạo, trấn vạn cổ hồng hoang (Kết thúc)
--------------------------
Bạch Cẩm rơi lệ đầy mặt, hắn lập tức dập đầu, giọng nói đầy bi thương: "Đệ tử bằng lòng! Sư gia, đệ tử nên làm như thế nào mới có thể cứu được ngài?"
Hư ảnh Hồng Quân mỉm cười: "Không cần cứu ta, có thể nhìn thấy hồng hoang an toàn là ta đã có thể yên tâm rời đi rồi.
Bạch Cẩm, ngồi lên vị trí Đạo Tổ đi! Ta sẽ giúp ngươi hợp đạo!”
Bạch Cẩm lau nước mắt, đôi mắt đỏ hoe ấy kiên cường gật đầu: "Vâng!" Sau đó hắn đứng dậy rồi bay lên, ngồi xếp bằng xuống ghế chủ vị.
Hư ảnh của hồng Quân Đạo Tổ biến mất, Tạo Hóa Ngọc Điệp từ trong cơ thể Bạch Cẩm bay ra, lơ lửng trên đầu Bạch Cẩm. Một luồng thần quang bảy màu bao phủ toàn thân Bạch Cẩm, toàn bộ Tử Tiêu Cung phát ra tiếng vang, một vầng Thiên Đạo Pháp Luân xuất hiện ngay phía sau Bạch Cẩm.
…
Trong không gian Thiên đạo, Hồng Quân Đạo Tổ trấn áp hơn hai mươi vị Thiên đạo, trong hai con mắt của hắn là thần quang bảy màu đang lưu chuyển, pháp luân trên trán xoay tròn, thần thánh không giống sinh linh.
Đôi mắt bảy màu của Hồng Quân Đạo Tổ nhìn về phía hồng hoang, hắn cười ha ha: "Thành!"
Trong tay kết ấn: "Đại đạo tiếp dẫn!"
Hơn hai mươi luồng Thiên Đạo Chi Lực cuồn cuộn bị trấn áp phía dưới không ngừng bị Hồng Quân rút ra, chúng bắt đầu xung đột với Thiên đạo của hồng hoang trong cơ thể Hồng Quân, hai bên đối kháng, khống chế lẫn nhau, cuối cùng bị Hồng Quân chuyển sang cho Bạch Cẩm.
Quay về chiến trường trong Hỗn Độn, bên ngoài Tam Thập Tam Đế Quan vẫn duy trì cảnh tượng như lúc này, chư thần ngoại vực không dám tiến công, cũng không thể lui đi.
Ù!
Một luồng dao động vô hình từ hồng hoang ào ra rồi bao trùm toàn bộ Hỗn Độn Vực, sau đó là một giọng nói uy nghiêm: "Thiên diễn tứ cửu, đại đạo độn kỳ nhất, bổn tọa Bạch Cẩm hôm nay hợp đạo, vì muốn cho chúng sinh một đường sinh cơ, hợp." Giọng nói uy nghiêm cùng với uy áp Thiên đạo khủng bố hàng lâm.
Chúng sinh cả hồng hoang, thậm chí là Tam Thập Tam Trọng Quan đều quỳ xuống, cúi đầu bái lạy: "Lễ tán Bạch Cẩm Đạo Tổ công đức vô lượng!"
Bạch Cẩm xuất hiện tại Tam Thập Tam Đế Quan, bóng hắn mờ mờ như tiên, hiện tại hắn chẳng những có quyền cai quản cả Thiên Đạo Chi Lực hoàn chỉnh của hồng hoang mà còn bao gồm một phần Thiên Đạo Pháp Tắc của thế giới khác.
Tất cả thần trên Tam Thập Tam Đế Quan đều đứng dậy, ngẩng đầu nhìn lên bóng người chí tôn chí quý kia.
Đôi mắt Hạo Thiên Thượng Đế lấp lánh ánh nước, hắn nghẹn ngào: "Lão gia không còn nữa!"
Côn Bằng Yêu Sư, Trấn Nguyên Đại Tiên và Minh Hà giáo chủ đầy khiếp sợ nhìn Bạch Cẩm, hắn chẳng những chứng đạo mà còn làm đến bước hợp đạo.
Giờ phút này, Bạch Cẩm được đại đạo vờn quanh, thần thánh vô cùng, mỗi một cử động của hắn đều là pháp, mỗi một câu nói đều là quy tắc, hắn nhìn quanh bốn phía, ánh mắt đạm mạc vô tình nhìn chúng thần ngoại vực như đang nhìn một con kiến.
Tất cả thần linh ngoài vực đều sinh ra cảm giác sợ hãi, bọn hắn không ngăn được nỗi sợ hãi trào dâng trong lòng, tất cả quỳ gối xuống Hỗn Độn, cúi đầu biểu thị sự khiêm tốn của mình.
Ánh mắt Bạch Cẩm dõi về phương xa, phía trên của mỗi một đại thế giới đều có một đám Thiên Đạo Pháp Luân, nhưng hiện tại thì tất cả Thiên Đạo Pháp Luân đều chuyển động chậm chạp, có chút còn đã ngưng trệ, có thể thấy được tất cả đều bị thương nặng.
Bạch Cẩm chậm rãi nâng một tay lên, lạnh nhạt: "Trục xuất!" Thiên Đạo Chi Lực mênh mông bao trùm lên đó.
“Ầm ầm!” Cả một đại thế giới chấn động, Thiên Đạo Pháp Luân đối kháng với Thiên Đạo Chi Lực của hồng hoang, đại đạo bên trong Hỗn Độn phát ra tiếng kêu than, pháp tắc vặn vẹo.
Hơn mười đại thế giới ngoại vực đều bị Bạch Cẩm trục xuất vào trong đường hầm thời không.
Bạch Cẩm chậm rãi buông tay xuống, thì thầm: "Sư gia, ngài thấy không? Ta đã làm được rồi.” Hắn bước lên trước một bước, nháy mắt sau đã biến mất ở trong Hỗn Độn.
Bên ngoài Tam Thập Tam Đế Quan là ngàn vạn thần linh ngoại vực đang quỳ, tất cả đều hét lên kinh hãi rồi xoay người bỏ chạy, giờ mà không trốn thì khả năng sẽ không còn cơ hội mà trốn đâu.
Trong hư không vô tận chính là chốn vô tận thật sự, cũng là nơi ký thác của nguyên thần Thánh Nhân, những Chuẩn Thánh hơi yếu đều có khả năng đi lạc trong đó.
Thế nhưng đối với Bạch Cẩm của hiện tại thì hư không vô tận giống như hậu hoa viên của hắn vậy, cũng chỉ chốn tản bộ mà thôi.
Hơn mười Thánh Nhân đại chiến trong hư không vô tận, mỗi một vị Thánh Nhân đều diễn hóa ra đại đạo cực hạn, rực rỡ đến cực điểm, đại đạo nở rộ trong hư không, pháp tắc sụp đổ trong hư không rồi tiến hóa ra đủ loại diệu pháp.
Ầm! Một luồng thiên uy khổng lồ hàng lâm, Thánh Nhân đang chiến đấu đều chậm lại, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên mới hay, đây là Thiên đạo.
Chân Bạch Cẩm giẫm lên một đám mây trắng, trong tay cầm một cây trượng bằng trúc từ từ hạ xuống: "Hành thiên chi đạo, trấn vạn cổ hồng hoang!"
Cách cây trượng bằng trúc khoảng một ngón tay đột nhiên có một vòng sáng màu trắng sữa hiện lên, vòng sáng chậm rãi xoay tròn mang theo uy năng to lớn trấn áp tất cả.
——
Hết