“Cái gì?” Phục Hy sợ hãi kêu ra tiếng, vội vàng nói: “Muội muội, không được, tuyệt đối không được! Nhân tộc chính có khí vận tương liên với ngươi, nếu nói với Yêu tộc chuyện đó thì Nhân tộc sẽ bị tàn sát, vô ích với ngươi.”
“Ta tự có tính toán, ngươi chỉ cần nói cho bọn hắn là được, thuận tiện nói cho bọn hắn một câu, vốn dĩ Nhân tộc chính là đồ ăn ta dành cho Yêu tộc.”
Phục Hy trừng lớn đôi mắt nhìn Nữ Oa, tâm thần chấn động vô cùng, trước khi thành Thánh muội muội mình hiền thục thiện lương, không thể nào tưởng tượng được bây giờ muội muội của mình sẽ nói ra những lời tuyệt tình như thế, đây là muốn đuổi tận giết tuyệt Nhân tộc đó!
Phục Hy khó tin nói: “Muội muội, Nhân tộc thờ phụng người thành Thánh Mẫu, bọn hắn sùng kính ngươi, thờ phụng ngươi, nhận ngươi làm mẹ, nhận ngươi làm trời, ngươi cũng biết chỉ một câu này của ngươi mà Nhân tộc có khả năng bị Yêu tộc diệt sạch không.”
Nữ Oa bình đạm nói: “Ta tự có sắp xếp!”
Phục Hy lắc đầu, lui về phía sau hai bước, vô cùng thất vọng nói: “Chẳng lẽ sau khi thành Thánh thật sự đoạn tuyệt thất tình lục dục? Coi hàng tỉ sinh linh không ra gì? Cho dù là con cái tự mình sáng tạo cũng có thể tùy ý tàn sát?”
“Đại huynh…”
“Đừng gọi ta là đại huynh, người là Thánh Nhân chí cao vô thượng, ta không đảm đương nổi chức danh đại huynh của ngươi, ta chẳng qua chỉ là một quân cờ của ngươi mà thôi.”
Phục Hy lắc đầu mất mát nói: “Dưới Thánh Nhân toàn là sâu kiến, sao ta có thể là ngoại lệ? Ha ha, ngay cả con cái của mình mà nói giết là giết. Thánh Nhân, Thánh Nhân!”
Nữ Oa thầm than, chân thành nói: “Đại huynh, mong huynh giúp ta một lần, có một số việc có thể làm nhưng không thể nói.”
“Mệnh lệnh của Thánh Nhân, ta đương nhiên không dám vi phạm! Nhưng nếu như ngươi đã nghĩ xong hậu quả khi làm như vậy, vậy lúc con cái ngươi kêu rên khắp nơi, Thánh tâm của ngươi không có chút xúc động sao?” Phục Hy vung tay áo rồi nhanh chóng đi ra bên ngoài, vừa ra khỏi Oa Hoàng Cung thì biến mất ngay lập tức.
Thanh Loan và Thải Phượng từ bên ngoài cẩn thận đi vào.
Thanh Loan nhỏ giọng nói: “Nương nương, Phục Hy lão gia đã rời đi, hình như rất tức giận.”
“Sau khi chuyện thành, hắn sẽ hiểu.” Nữ Oa thở dài một chút, nghiêm nghị nói: “Thanh Loan, Thải Phượng, các ngươi đi xây một tế đàn.”
Thanh Loan và Thải Phượng liếc nhau, trong mắt mang theo nghi hoặc. Tế đàn? Nương nương chính là Thánh Nhân, còn cần hiến tế người nào?
Nữ Oa nương nương khẽ duỗi tay, trong đầu hai người tức khắc có thêm một hình ảnh, một tế đàn to lớn đứng trong không trung, tế đàn cao ba ngàn tầng, mỗi một tầng đều được khảm có một phù văn trong suốt, nguy nga tráng lệ và tôn quý vô cùng.
Hai người đồng thanh đáp: “Vâng!” Sau đó xoay người rời khỏi Oa Hoàng Cung.
Bên trong Thượng Thanh Cung ở Côn Luân Sơn, Thông Thiên ngồi tại chủ vị, phía dưới là bốn người Đa Bảo, Vô Đương, Bạch Cẩm và Kim Linh đang ngồi xếp bằng.
Đa Bảo thử thăm dò: "Sư phụ, có phải hồng hoang đã xảy ra chuyện lớn gì không?"
Thông Thiên ung dung nói: "Mười vị Kim Ô thái tử của Yêu tộc rời khỏi Thang Cốc, bày ra Đại Nhật Luyện Ngục trận giết chết Đại Vu Khoa Phụ, sau đó bị Đại Vu Hậu Nghệ bắn giết chín người, đại chiến giữa Vu Yêu là không thể tránh khỏi, đại thế của hồng hoang đã định là sẽ phải trải qua một trận hạo kiếp! Bạch Cẩm, ngươi dặn dò đệ tử không được ra ngoài."
Bạch Cẩm gật đầu đáp: "Vâng!"
Thông Thiên khoát tay nói: "Các ngươi đi trước đi!"
Các đệ tử đứng dậy, cung kính đáp: "Vâng!"
Ở một bên khác, trong Thiên Đình của Yêu tộc, một nữ tử tuyệt đẹp ở trong cung điện ôm một con tiểu Kim Ô khóc rống, trong mắt tiểu Kim Ô tràn ngập sợ hãi, run lẩy bẩy.
Nam tử trung niên trầm ổn đứng bên cạnh mặc áo bào, cô đơn tịch liêu, không nói một lời, bầu không khí đau thương lan tràn khắp Thiên Đình.
Nữ tử tuyệt đẹp ngẩng đầu lên, dùng giọng nói phẫn nộ gầm rú nói: "Đế Tuấn, ngươi mà là Thiên Đế ư, ngay cả nhi tử của mình cũng không thể bảo vệ được, ngươi mà xứng là Thiên Đế ư? Vì sao người chết là nhi tử của ta, vì sao không phải ngươi?"
Đế Tuấn nắm chặt nắm đấm, cúi thấp đầu, đôi mắt rưng rưng.
Trong mắt nữ tử tuyệt đẹp tràn ngập thù hận, phẫn nộ kêu lên: "Báo thù, ta muốn báo thù, ta muốn Hậu Nghệ phải chết, ta muốn toàn bộ Vu tộc đều phải chôn cùng nhi tử của ta. Hiện tại lập tức xuất binh, san bằng Vu tộc cho ta."
Đế Tuấn chậm rãi lắc đầu, nói: "Không được!"
Nữ tử tuyệt đẹp đứng bật dậy, khí tức cuồng bạo phóng ra, ánh sáng lạnh lẽo quét ngang toàn bộ Yêu Đình, vô số Yêu tộc đều cảm nhận được khí tức lạnh thấu xương, co rụt thân thể cả người run rẩy.
Nữ tử xinh đẹp lạnh lùng nói: "Ngươi nói không được? Nhi tử của ta đã chết, ngươi nói với ta ngay cả báo thù cũng không được?"
Đế Tuấn tiến lên, một tay ôm lấy nữ tử tuyệt đẹp vào trong lòng, thâm trầm nói: "Hi Hòa, ngươi tỉnh táo một chút, nhi tử của chúng ta đã chết, ta cũng rất đau lòng nhưng ở trong hồng hoang đại địa Yêu tộc chúng ta không đánh lại Vu tộc, vì tương lai của Yêu tộc, tuyệt đối không thể làm điều lỗ mãng."
Hi Hòa đưa tay đẩy một phát. Ầm! Trong nháy mắt, Đế Tuấn bay thẳng ra ngoài rồi đâm ‘rầm’ vào cung điện.
Trong mắt Hi Hòa mang theo vẻ điên cuồng: "Ngươi không báo thù thì tự ta đi!" Dứt lời, thân ảnh nàng hóa thành một luồng sáng biến mất trong nháy mắt.
Đế Tuấn biến sắc, lớn tiếng kêu lên: "Thái Nhất!"
Chương 116: Hậu Nghệ phải chết, toàn bộ Vu tộc cũng phải chết!
Cửa cung điện bị đẩy ra ‘ầm’ một tiếng, Đông Hoàng Thái Nhất bước nhanh vào, quét mắt một vòng quanh thần điện, kêu lên: "Đại ca!"
"Hi Hòa đi tìm Vu tộc báo thù, ngươi đi ngăn nàng lại, tuyệt đối không được để nàng đi."
Thái Nhất do dự một chút rồi nói: "Đại ca, hiện tại thứ đại tẩu cần nhất hẳn là lời an ủi của ngươi."
Đế Tuấn lắc đầu ảm đạm nói ra: "Nàng muốn ta đánh Vu tộc, ta từ chối, bây giờ nàng không muốn gặp ta."
"Đại ca, vì sao từ chối? Huynh mất chín nhi tử cùng một lúc đó!"
"Thái Nhất, vì đại cục của Yêu tộc, tuyệt đối không thể làm điều lỗ mãng, ngươi hãy hiểu cho ta, giúp ta đi ngăn Hi Hòa lại."
Đông Hoàng Thái Nhất hít sâu một hơi, gật đầu khó khăn nói: "Được! Đại ca yên tâm, nhất định ta sẽ canh chừng đại tẩu, chắc chắn sẽ không để đại tẩu xuống hạ giới." Nói xong, hắn quay người đi ra ngoài.
Cửa cung điện ‘ầm’ một tiếng đóng lại, Đế Tuấn quay đầu nhìn về phía tiểu Kim Ô duy nhất may mắn còn sống sót, lạnh giọng quát: "Nói cho ta biết, vì sao các ngươi lại rời khỏi Thang Cốc? Là ai bảo các ngươi rời khỏi?"
Tiểu Kim Ô e ngại lùi về sau hai bước, lắp bắp nói: "Là... là đại ca, đại ca nói Thang Cốc quá buồn chán nên muốn đi ra ngoài chơi, thế là chúng ta lén lút đi ra ngoài."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó chúng ta dạo chơi trên bầu trời hồng hoang, lúc đến Bất Chu Sơn ở phương nam đã nhìn thấy rất nhiều thứ thú vị có vẻ ngoài giống với phụ hoàng và mẫu hậu nên chúng ta đến gần hơn một chút. Sau đó thì một tên Đại Vu nhảy ra đuổi giết chúng ta, trong cơn tức giận chúng ta bày ra Đại Nhật Luyện Ngục đại trận giết hắn ta, lúc vừa muốn rời đi thì lại đột nhiên có một Đại Vu khủng bố xuất hiện, hắn dùng chín mũi tên bắn chết chín vị huynh trưởng của ta, nếu không phải thúc phụ đến kịp thời thì ta cũng đã bị hắn bắn giết rồi!"
Tiểu Kim Ô thút thít nói: "Phụ hoàng, ngươi nhất định phải báo thù cho các huynh trưởng của ta!"
Đế Tuấn hơi nhíu mày, thứ giống chúng ta, là Nhân tộc? Nhất thời, hắn hơi căng thẳng trong lòng, chẳng lẽ có liên quan tới Nữ Oa nương nương? Hay là có người muốn khiến cho chúng ta đắc tội với Nữ Oa nương nương?
Đế Tuấn vội vàng hỏi: "Trong khoảng thời gian này các ngươi đã tiếp xúc với người nào? Có người nào đi đến Thang Cốc hay không?"
Tiểu Kim Ô lắc đầu nói: "Không có người lạ nào từng tới Thang Cốc."
Hai mắt Đế Tuấn hóa thành kim sắc, giống như một đốm lửa nóng rực đang nhảy múa nhìn chằm chằm tiểu Kim Ô, sau một lát con mắt kim sắc trở về hình dáng ban đầu, trong mắt mang theo vẻ nghi hoặc, trên người nó thực sự không có dao động pháp lực, chẳng lẽ là ta nghĩ nhiều rồi?
Thái Nhất đi giữa rừng nguyệt quế, từng cây nguyệt quế đứng thẳng tản ra ánh sáng nhè nhẹ giống như thủy tinh. Hắn đi đến trước một tòa cung điện thì dừng chân, bên trên bảng cung điện viết ba chữ cổ, Quảng Hàn Cung.
Bóng hình của một nữ tử mỹ lệ phản chiếu trên cửa sổ Quảng Hàn Cung.
Thái Nhất đứng dưới bóng cây nguyệt quế yên lặng nhìn chăm chú vào bóng dáng bên trong kia. Vì sao? Vì sao Thái Âm Tinh chỉ sinh ra một nữ thần? Vì sao hết lần này tới lần khác nàng lại lựa chọn huynh trưởng của ta?
Bên trong Quảng Hàn Cung, Hi Hòa ngồi xếp bằng ở trên giường Hàn Ngọc, quay đầu nhìn thân ảnh phía ngoài rồi im lặng xoay đầu lại, sắc mặt nàng dần trở nên dữ tợn đáng sợ, không còn có cao quý xinh đẹp như xưa.
Hi Hòa nhắm mắt lại, Thái Âm nguyên thần không khác bản thân chút nào hiện ra từ trong cơ thể, một vòng Thần Luân lơ lửng sau đầu.
Hi Hòa mở miệng quát: "Chém!" Một đường Nguyệt Luân xẹt qua, nguyên thần bị phân thành hai nửa trong nháy mắt, lập tức chìm vào trong cơ thể.
A!
Hi Hòa phát ra một tiếng kêu thảm cực kỳ đau đớn, cơ thể té ngã trên giường Hàn Ngọc.
Bên dưới cây nguyệt quế, vẻ mặt của Thái Nhất thay đổi, thân ảnh hắn nháy mắt biến mất, sau một khắc lại xuất hiện bên trong Quảng Hàn Cung, liếc mắt thì thấy Hi Hòa ngã nằm trên giường Hàn Ngọc, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi đầm đìa.
Thái Nhất vô thức tiến lên mấy bước, sau đó đột nhiên dừng bước lại, lo lắng kêu lên: "Đại tẩu."
Hi Hòa ngẩng đầu nhìn Thái Nhất, miễn cưỡng nở nụ cười, yếu đuối nói: "Thái Nhất, nhờ ngươi một việc."
Thái Nhất vội vàng nói: "Đại tẩu mời nói."
Hi Hòa đưa tay ra, một luồng ánh sáng vặn vẹo xuất hiện giữa lòng bàn tay, trong ánh sáng có một phù văn phong ấn một phần nguyên thần nhỏ của Hi Hòa.
Nguyên thần của Hi Hòa bay về phía Thái Nhất.
Thái Nhất vội vàng đưa tay nâng đỡ lấy nguyên thần, kinh hãi kêu lên: "Đại tẩu, ngươi vậy mà lại tự chém nguyên thần, bản thân không trọn vẹn, con đường đại đạo của ngươi sẽ bị cắt đứt đó!"
Trong mắt Hi Hòa lộ ra sự điên cuồng, lớn tiếng nói: “Cái gì mà con đường đại đạo, cái gì mà Thiên Hậu, bây giờ ta không quan tâm thứ gì hết, ta chỉ muốn báo thù.”
Thái Nhất trầm giọng nghiêm túc nói: "Nếu như đại tẩu muốn báo thù, chỉ cần người nói một câu thì ta sẽ tự mình tiến tới Vu tộc chém giết Hậu Nghệ. Người cần gì phải làm đến mức tự chém nguyên thần mà cắt đứt con đường đại đạo?"
"Hậu Nghệ phải chết, toàn bộ Vu tộc cũng phải chết!"
Chương 117: Nếu như để ta lựa chọn lại lần nữa, có thể ta sẽ chọn ngươi
Lần này Thái Nhất trầm mặc, chém giết một tên Đại Vu thì đơn giản nhưng mà diệt sát toàn bộ Vu tộc, thật đúng là bản thân không làm được.
Giọng điệu của Hi Hòa hòa hoãn đôi chút, nói: "Thái Nhất, nhờ ngươi đem sức mạnh nguyên thần bị phong ấn này để xuống bộ lạc của Hậu Nghệ ở hạ giới."
"Vu tộc không thể dung chứa nguyên thần."
"Vậy thì đến Nhân tộc ở gần đó, ta muốn để Hậu Nghệ cũng cảm nhận được nỗi đau khi người thân yêu nhất rời khỏi. Nếu Yêu tộc ở hạ giới không đánh lại Vu tộc, vậy ta để bọn hắn xông lên đây cho ta." Hi Hòa lạnh lùng nói.
Thái Nhất nhìn Hi Hòa, lập tức hiểu được tính toán của nàng, hơi run rẩy trong lòng, đau đớn lắc đầu nói: "Không được, chắc chắn đại ca sẽ không đồng ý."
"Vì thắng lợi của Yêu tộc, hắn sẽ đồng ý." Do dự một lúc, nàng nói thêm: "Thái Nhất, tạm thời đừng nói với hắn."
"Đại tẩu!"
Hi Hòa rơi nước mắt, nói: "Thái Nhất, ta chỉ muốn báo thù cho nhi tử của ta, cầu xin ngươi nhất định phải giúp ta, ta đã không còn cách nào nữa rồi."
Thái Nhất nhìn chằm chằm Hi Hòa yếu đuối rơi nước mắt, chậm rãi đưa tay thu hồi nguyên thần này rồi quay người đi ra bên ngoài.
"Thái Nhất." Một giọng nói dịu dàng vang lên ở đằng sau.
Thái Nhất bước chân xuống, từ tốn nói: "Đại tẩu, ngươi còn muốn dặn dò gì?"
"Nếu như để ta lựa chọn lại lần nữa, có thể ta sẽ chọn ngươi."
Có tia sáng rực rỡ lóe lên trong mắt Thái Nhất, sau đó hắn ảm đạm nói: "Có một số việc bỏ lỡ rồi thì chính bỏ lỡ."
"Nếu như ta chết, xin ngươi giúp ta chăm sóc Tiểu Thập cho tốt, bây giờ ta chỉ có thể tin tưởng mình ngươi."
Thái Nhất kiên định nói: "Cho dù là ngươi hay là Tiểu Thập, ta đều sẽ nỗ lực hết sức để bảo vệ." Nói xong, hắn nhanh chân đi ra khỏi Quảng Hàn Cung, hóa thành một luồng sáng xông lên trời.
Bên trong Quảng Hàn Cung, Hi Hòa ngồi bệt trên giường Hàn Ngọc, vẻ yếu đuối trên mặt dần dần biến mất, chỉ còn lại lạnh lùng và hận thù vô tận.
Bên trong Tổ Vu Điện, mười hai Tổ Vu đều tập trung lại một chỗ.
Chúc Dung tức giận nói: "Ta đã nói rồi, không nên dính dáng gì tới Nhân tộc, hiện tại thì hay rồi, vì bảo vệ Nhân tộc nhỏ yếu mà Khoa Phụ Đại Vu bị Yêu tộc đánh lén chết."
Huyền Minh buồn rầu nói: "Thái tử Yêu tộc cũng bị Hậu Nghệ bắn giết chín người."
Chúc Dung hưng phấn nói: "Tên nhóc Hậu Nghệ này, ta thích! Có khí khái vô địch của Vu tộc chúng ta."
Đế Giang nói: "Hậu Thổ, Khoa Phụ là Đại Vu của bộ lạc ngươi, ngươi thấy thế nào?"
Hậu Thổ thương cảm nói: "Đứa nhỏ Khoa Phụ kia chết đi ta rất khó chịu nhưng đối với Nhân tộc mà nói, ta vẫn cho rằng cần phải giao hảo."
Chúc Dung tức giận nói: "Muội muội, ngươi có bị ngốc hay không? Thứ sâu kiến nhỏ bé như Nhân tộc kia có gì đáng để chúng ta giao hảo? Theo ta thấy, Nữ Oa nương nương đã quên bọn hắn từ lâu."
Cộng Công mở miệng nói: "Lần này ta tán thành lời Chúc Dung nói, cho dù là chủng tộc nô lệ thì Nhân tộc cũng quá yếu rồi."
Câu Mang tằng hắng một cái nói: "Nhân tộc vẫn có chút tác dụng, chí ít có thể liên hôn với Vu tộc chúng ta sinh ra Vu Nhân, tuy không có thể cường đại tuyệt thế nhưng lại có thể tu luyện ra nguyên thần, cũng là một loại bù đắp!"
Cộng Công bĩu môi, khinh thường nói: "Vu Nhân ta biết, trời sinh thiếu hụt lực lượng nguyên thần, điển hình là nhục thân thiếu hụt, nguyên thần quá yếu, không có chút tác dụng nào."
Đế Giang nhìn Chúc Cửu Âm nói: "Ngươi là Thời Gian Tổ Vu, có thể thấy được thành tựu ngày sau của Nhân tộc trong Thời Không Trường Hà chứ?"
Chúc Cửu Âm nhắm mắt lại, một lát sau mở to mắt ra, tiếc nuối nói: "Đại chiến Vu Yêu sắp mở ra, kiếp khí tràn ngập thiên địa, không nhìn thấy tương lai được nữa."
Đế Giang trầm ngâm một chút nói: "Tạm thời cứ duy trì hiện trạng, trước khi Vu Yêu phân thắng bại thì không nên đắc tội với Nữ Oa nương nương.”
Các Tổ Vu khác cũng gật đầu, bọn hắn nghe đại ca.
…
Sáng sớm, tại Thượng Thanh Phong trên Côn Luân Sơn, Bạch Cẩm ngồi ngay mép vách núi, hai chân đong đưa trước sau, ngắm nhìn mặt trời mọc lên ở phía đông xa xa. Ôi! Quan hệ của sư phụ và sư bá càng ngày càng căng thẳng, không phải có câu đầu giường đánh nhau cuối giường làm hòa sao, có vấn đề thì nói ra là xong, sao bọn hắn đều cứng đầu như thế!
"Sư huynh, không hay rồi!" Một giọng nói nóng vội từ xa truyền đến
Bạch Cẩm co hai chân lên, xoay người ngồi xếp bằng, khép hờ hai mắt, sắc mặt trang nghiêm.
Một đám mây bay tới, xẹt qua bầu trời rơi xuống khoảng trống cạnh Bạch Cẩm, một bóng dáng nhảy xuống từ trên mây, chính là Thạch Cơ, giờ phút này vẻ mặt nàng rất khẩn trương.
Bạch Cẩm lạnh nhạt nói: "Vì sao sư muội lại vội vã như vậy? Chẳng lẽ sư phụ và sư bá đánh nhau? Dù cho có đánh thật thì tìm ta cũng vô ích thôi!"
Thạch Cơ vội nói: "Sư phụ và sư bá không có đánh nhau nhưng mà Tiệt Giáo chúng ta và Xiển Giáo sắp đánh nhau nữa rồi."
Đôi mắt Bạch Cẩm mở bừng ra, vội vàng xoay người hỏi lại: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Từ Hàng bắt một đệ tử ngoại môn của Tiệt Giáo chúng ta, đám Cô Lương và Kim Quang đã chạy qua đó, hiện tại đoán chừng đã đánh nhau rồi, ta nghe được tin tức nên lập tức đến bẩm báo sư huynh."
"Cô Lương nàng xem náo nhiệt cái gì vậy chứ? Một ma cô nhỏ nhoi thật sự xem mình là đồ ăn? Không người nào khiến ta bớt lo được." Lúc này Bạch Cẩm bay ra.
Chương 118: Cô Lương giao chiến
Trên dãy Côn Lôn Sơn, bên cạnh một dòng sông bên ngoài sơn cốc, Từ Hàng một tay cầm một con mèo trắng, một cái tay khác quơ quơ cành liễu, tuỳ tiện ngăn cản từng chiêu kiếm đánh tới.
Cô Lương đang nhảy tới nhảy lui trước mặt hắn, thở hổn hển liên tục.
Từ Hàng bình thản nói: "Cô Lương sư muội, nể mặt Bạch Cẩm sư huynh nên ta không làm khó dễ ngươi, nhanh chóng lui đi."
Cô Lương khẽ kêu lên: "Thả sư muội ta ra."
Từ Hàng hừ lạnh một tiếng nói: "Còn không lui thì đừng trách ta bắt ngươi lại giao cho Bạch Cẩm sư huynh xử trí."
Kim Quang ở bên cạnh cách đó không xa, cảnh giác nhìn Từ Hàng, mở miệng kêu: "Sư tỷ, giao hắn cho ta đi!"
Cô Lương phi thân nhảy lên một tảng đá lớn phía trên, hai tay chống nạnh khẽ kêu lên: "Đừng cho là ta đánh không lại ngươi, ta chỉ sợ làm ngươi bị thương mà thôi, sư huynh nói rồi phải dĩ hòa vi quý nhưng mà hiện tại ngươi chọc giận ta, ta sẽ ra tuyệt chiêu."
Từ Hàng mỉm cười, tuyệt chiêu?
"Nhìn nấm kim châm của ta!"
Phía sau Cô Lương xuất hiện một đám nấm kim châm to bự, xẹt xẹt xẹt, vô số nấm kim châm nhỏ bắn ra giống như tia sáng giống như mưa kim châm.
Từ Hàng vội vàng lui lại. Ầm ầm ầm! Mặt đất tung bay, vô số nấm kim châm cắm vào mặt đất, phá mặt đất thành một mảnh hỗn loạn, vụn cỏ bay tứ tung.
Nấm kim châm đuổi theo Từ Hàng, hắn liên tục tránh né.
Cô Lương cười ha ha nói: "Hiện tại đã biết sự lợi hại của ta chưa!"
Vô số ánh sáng bay vụt đến, Từ Hàng khẽ nhíu mày, trong tay xuất hiện một chiếc giỏ trúc, hắn ném giỏ trúc ra, quát: "Thu!"
Giỏ trúc tỏa ra ánh sáng, vô số nấm kim châm bắn ra nháy mắt chuyển hướng bay về phía giỏ trúc, đồng loạt rơi vào bên trong giỏ trúc, không sót cái nào.
Đôi mắt Cô Lương trừng lớn, hắn ta muốn thu nấm kim châm nấu cơm sao? Nàng vội vàng hét lớn: "Xem nấm bào ngư của ta!"
Nấm kim châm sau lưng Cô Lương biến mất,thay vào đó là từng chiếc nấm bào ngư lớn nhỏ xuất hiện, lơ lửng sau lưng Cô Lương, tản ra khí tức cuồng bạo âp về phía Từ Hàng ở xa xa.
Xẹ xẹt xẹt! Hết cái nấm bào ngư này đến cái nấm bào ngư khác bắn ra, xẹt qua mang theo từng đạo quang mang.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Từng chiếc nấm bào ngư to lớn mọc đầy trong sơn cốc, những cây nấm mang theo khí tức nóng rực cuồn cuộn, đá vụn bắn tung tóe, phần lớn đệ tử Tiệt giáo đều vội vàng rút lui.
“Đáng giận!” Một âm thanh phẫn nộ vang lên, trong nháy mắt cuồng phong đem tất cả nổ tung thành khói bụi bay loạn.
Từ Hàng hơi chật vật chui lên từ trung tâm vụ nổ, người dính đầy bụi đất, quần áo tả tơi. Trong mắt mang theo lửa giận, cành liễu trong tay hắn vung lên tựa như chiếc roi dài xanh biếc xẹt qua bầu trời bắn thẳng về phía Cô Lương.
Trong nháy mắt, thân ảnh của Kim Quang chợt lóe lên ngăn trước mặt Cô Lương, Tiên Kiếm trong tay hắn xẹt ngang qua. Keng! Tiên Kiếm và cành liễu giao nhau, uy lực cuồng bạo bao trùm, giằng co không dứt.
“Giết!” Hơn trăm đệ tử Tiệt Giáo còn lại cũng lao ra, hùng hổ xông tới giết Từ Hàng.
Từng luồng thanh quang vụt tới từ xa rơi xuống bên cạnh Từ Hàng rồi hóa thành đám người Quảng Thành Tử, Ngọc Đỉnh Chân Nhân và Thái Ất Chân Nhân, từng cỗ uy áp của Kim Tiên thậm chí là Thái Ất Kim Tiên phóng ra ngoài áp chế hơn trăm đệ tử Tiệt Giáo, đám đệ tử Tiệt Giáo lao ra đều bị áp chế, sắc mặt đỏ bừng.
“Tất cả dừng tay lại cho ta!” Một tiếng hét lớn vang lên trên bầu trời.
Đám người Quảng Thành Tử biến sắc, uy áp cuồn cuộn biến mất trong nháy mắt, bọn hắn còn kiêng kỵ Bạch Cẩm hơn cả Đa Bảo, cũng bởi vì so với bọn hắn, hoan tâm của Bạch Cẩm càng nguyên thủy hơn.
Từ Hàng và Kim Quang vội vàng thu tay lại, giấu vũ khí ra sau lưng, vũ khí chợt lóe lên rồi biến mất.
Đám mây đáp xuống, hai người Bạch Cẩm và Thạch Cơ đứng trên đó.
Lúc này Cô Lương cũng bay lên, đưa tay kéo tay áo Thạch Cơ, đáng thương nói: "Sư tỷ, bọn hắn ức hiếp ta.”
Thạch Cơ vỗ vỗ tay Cô Lương an ủi, truyền âm nói: "Yên tâm, sư huynh sẽ chủ trì công đạo cho ngươi.”
Quảng Thành Tử lạnh giọng nói: "Sư huynh, mấy trăm đệ tử quý giáo vây đánh Từ Hàng sư đệ của Xiển Giáo chúng ta rốt cuộc là có ý gì? Muốn khơi mào trận chiến giữa hai giáo Xiển Tiệt sao?”
Trong đầu Bạch Cẩm hiện lên một suy nghĩ: Không tệ! Biết hắt nước bẩn. Sau đó hắn nhìn về phía Từ Hàng đầy bụi đất, vẻ mặt khẽ động, ai đánh hắn đến mức chật vật như vậy? Kim Quang sao?
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Sư đệ, sao lại bắt đệ tử Tiệt Giáo ta?”
Từ Hàng hất mái tóc hỗn loạn trước trán ra, hung hăng trừng mắt nhìn Cô Lương, lạnh lùng nói: "Đệ tử quý giáo giết sủng vật của ta.”
Sủng vật? Bạch Cẩm nhìn về phía bạch miêu đang ủ rũ trong tay Từ Hàng, mắng: "Đánh sư huynh đệ đồng môn về nguyên hình, còn ra thể thống gì nữa? Mau cởi bỏ cấm chế.”
Từ Hàng do dự một chút, đáp: "Vâng!”
Từ Hàng ném ra, bạch miêu vọt xuống. Có tiếng mèo kêu lên, trên người bạch miêu loé lên hào quang rồi hoá thành một nữ tử mặc bạch y, hai tay mọc ra móng vuốt nhìn Từ Hàng với vẻ phẫn hận.
Bạch Cẩm nhíu mày hỏi: "Sư muội, Từ Hàng nói ngươi giết sủng vật của hắn. Chuyện gì đã xảy ra?”
Nữ tử miêu yêu xoay người, nửa quỳ trên không trung, khuất nhục nói: "Sư huynh, ta bắt một con cá chép rất đẹp trong dòng suối nướng ăn. Thế mà hắn đột nhiên xuất hiện đánh lén ta, cầu sư huynh làm chủ cho ta.”
Chương 119: Dùng Công Đức Kim Tiền bồi thường cá chép
Từ Hàng đè nén lửa giận nói: "Chỗ này là đạo tràng của ta, cá chép cũng là sủng vật ta nuôi. Ngươi tự tiện xông vào đạo tràng của ta, giết chết sủng vật của ta, ta chưa trực tiếp đánh chết ngươi là đã quan tâm tới tình nghĩa giữa hai giáo phái rồi, thế mà ngươi còn nói lý?”
Nữ tử miêu yêu quay đầu tức giận nói: "Nói bậy, nơi này căn bản không có đại trận hộ sơn, là nơi vô chủ.”
Sắc mặt Từ Hàng vẫn không thay đổi, nói: "Ai nói đạo tràng thì nhất định phải lập đại trận hộ sơn.” Hắn đưa tay chỉ vào sơn cốc nói: "Chỗ ở của ta ở trong sơn cốc, nếu sư huynh không tin thì có thể tới xem thử. ”
Bạch Cẩm phất tay, nói: "Sư muội, ngươi đứng dậy trước đã.”
Miêu Yêu đứng dậy rồi tới bên cạnh hắn, quay đầu nhìn Từ Hàng đầy căm phẫn.
Quảng Thành Tử nói: "Sư huynh, nơi này đúng là đạo tràng của Từ Hàng sư đệ. Ngươi dạy đệ tử xông vào đạo tràng, giết chết sủng vật, lại làm loạn một trận, rốt cuộc là đạo lý gì?”
Ngọc Đỉnh Chân Nhân lạnh giọng nói: "Không hổ là đệ tử của Thánh Nhân, xông vào đạo tràng của người khác còn coi như không có gì, uy phong thật lớn.”
Thái Ất Chân Nhân vuốt râu, chậm rãi nói: "Kính xin sư huynh cho một lời giải thích. ”
Bạch Cẩm trầm ngâm một chút rồi nói: "Đúng là sư muội ta sai rồi, như vậy đi! Chúng ta có thể bồi thường.”
Miêu yêu khó tin kêu lên: "Sư huynh!”
Bạch Cẩm tiến lên đưa tay vỗ vỗ bả vai miêu yêu nói: "Làm sai thì phải nhận, tu tâm rồi mới tu đạo, việc còn lại giao cho sư huynh đi!”
Miêu yêu không cam lòng đáp: "Vâng!”
Từ Hàng lạnh lùng nói: "Cá chép có thể bù đắp nhưng nó đã không còn là nó, tình cảm thì bù đắp thế nào? Sư huynh..."
Bạch Cẩm vung tay lên, một chuỗi đồng tiền công đức tiếp nối nhau bay về phía Từ Hàng rồi lượn lờ vây quanh hắn.
Đột nhiên Từ Hàng mở to mắt, lời đã đến bên miệng đột nhiên dừng lại.
Bạch Cẩm cười nói: "Dùng một nghìn đồng Công Đức Kim Tiền mua một con cá chép bình thường của ngươi, có đủ không?”
Trong lòng Từ Hàng đập thình thịch, cắn răng, lắc đầu nói: "Sư huynh, con cá này là ta nuôi từ nhỏ đến lớn, sống chết nương tựa lẫn nhau.”
Vân Trung Tử liên tục gật đầu, nghiêm túc nói: "Đúng vậy! Bạch Cẩm sư huynh, chúng ta biết ngài có Công Đức Kim Tiền nhưng có vài thứ còn trân quý hơn cả Công Đức Kim Tiền. Không thể nào dùng giá trị để cân nhắc mà chỉ tồn tại trong nội tâm của chúng ta, đó là tình cảm. Tình cảm giữa Từ Hàng sư huynh và còn cá chép này chính là như vậy, ngàn vạn năm sống chết nương tựa lẫn nhau, sao có thể dùng tiền tài để cân nhắc?”
"Phải thêm kim tiền." Từ Hàng yếu ớt nói.
Vân Trung Tử bỗng quay đầu lại nhìn về phía Từ Hàng, trong mắt mang theo vẻ khiếp sợ khó có thể tin được. Sư huynh, vừa rồi ngươi đâu có nói như vậy! Bạch Cẩm vung tay lên, một chuỗi Công Đức Kim Tiền nữa bay về hướng Từ Hàng rồi vờn quanh hắn, cười nói: "Đây là một vạn Công Đức Kim Tiền, đủ rồi chứ?”
Từ Hàng gỡ chút tóc trên trán, vẻ mặt tươi cười nói: "Sư huynh đã từng nói qua câu ‘Hồng Hoa Bạch Ngẫu Thanh Hà Diệp, tam giáo vốn là một nhà’, sư đệ cảm thấy rất có đạo lý, chỉ là một con cá chép mà thôi, làm sao so được với tình nghĩa của hai giáo Xiển Tiệt chúng ta được?" Nói xong, hắn vung tay lên, Công Đức Kim Tiền đều bị thu lại trong nháy mắt.
Bạch Cẩm xoay người nhìn các đệ tử Tiệt giáo, quát: "Tất cả trở về!”
Tất cả đệ tử Tiệt Giáo không cam lòng đáp: "Vâng!" Sau đó hung hăng trừng mắt nhìn đám người Xiển Giáo một cái mới xoay người bay về hướng Thượng Thanh Phong.
Bạch Cẩm hành lễ với đám người Xiển Giáo xong cũng cưỡi mây đi về hướng Thượng Thanh Phong, bên cạnh là Thạch Cơ và Cô Lương.
Trên mây, Bạch Cẩm nghi hoặc hỏi: "Lúc nãy là ai đánh Từ Hàng thành bộ dạng nhếch nhác như vậy?”
Đôi mắt nhỏ của Cô Lương hết nhìn trái rồi nhìn phải, dáng vẻ vô cùng chột dạ. Thôi xong rồi! Sư huynh sẽ không bảo ta bồi thường kim tiền đấy chứ? Ta không có kim tiền!
Bạch Cẩm lẩm bẩm: "Ngươi không nói ta cũng biết, hẳn là Kim Quang đi! Trong những sư đệ sư muội kia cũng chỉ có Kim Quang là có thể làm đối thủ của Từ Hàng.”
Cô Lương gật đầu liên tục, kiên định nói: "Không sai! Chính là hắn, ta có thể làm chứng, chính là hắn! Ta chỉ là một cây nấm tiên nhỏ bé yếu đuối, ghét bạo lực, chắc chắn không phải là ta.”
Bạch Cẩm lẩm bẩm: "Ngươi không nhắc đến nấm ta cũng quên, hình như vừa mới ngửi thấy mùi thơm của nấm xào. ”
Thạch Cơ quay đầu nhìn về phía Cô Lương, trong mắt mang theo ý cười.
Cô Lương nhất lời ỉu xìu, đáng thương nhìn Thạch Cơ. Sư tỷ, ta không có kim tiền.
Vào giờ phút này, bên ngoài sơn cốc bị nghiền nát cũng chỉ còn lại mười mấy đệ tử Xiển Giáo.
Vân Trung Tử ho khan nói: "Sư huynh, vậy... ta trở về trước, nếu không con thỏ ta nuôi từ nhỏ đến lớn sẽ sốt ruột.”
Nam Cực Tiên Ông vỗ đùi, ảo não nói: "Ngươi không nói ta cũng quên, ta quên chưa cho Đại Hoàng nhà ta ăn.”
Dứt lời, hai người vội vàng bay về phía Ngọc Thanh Phong.
Những đệ tử Xiển Giáo còn lại đều mang sắc mặt kỳ dị, trong mắt lóe lên tinh quang, đây hình như là một con đường kiếm tiền rất tốt! Bọn hắn nhìn nhau cười, thân ảnh lần lượt biến mất.