Hồng Nhan Họa Thủy

Chương 10



Nhưng nàng lại dùng nước mắt làm Phủ Tịch teo não, đến mức dám ra tay với hoàng tử.

Phủ Tịch quả là gã miệng chó không thể mọc ngà voi.

“Phụ thân, mẫu thân!

 Vì sao Tam Hoàng Tử lại không thể đánh? 

Hắn cưỡng đoạt thê tử của thần, làm toàn chuyện ác! 

Hoàng thượng còn bao che hắn, quả thật hồ đồ…”

Những lời sau chưa kịp nói hết đã bị tay ta bịt miệng.

Nếu lời này truyền ra ngoài, chúng ta liệu còn sống được nữa không?

Hệ thống lại cuống cuồng, thúc giục ta nhanh chóng cứu Phủ Tịch và Liên Nhi, đừng để nàng thật sự bị ném xuống giếng.

Thậm chí nó không tiếc dùng sét đánh ta ngay trước mặt mọi người. 

Tia sét không ai nhìn thấy hay nghe thấy, nhưng cơn đau thấu xương chỉ mình ta cảm nhận.

May mà sau năm mươi lần bị sét đánh, ta đã quen. 

Ngoài sắc mặt tái nhợt, vẫn đứng vững tại chỗ, không chút lay chuyển.

Cuối cùng, Liên Nhi bám vào miệng giếng, khóc lớn.

“Ta đã mang thai con của Phủ lang! 

Lâm phu nhân không thể sinh nở, hài nhi trong bụng ta chính là huyết mạch duy nhất của Phủ gia!”

Lời vừa thốt ra, mọi người đều ngẩn người.

Nếu Liên Nhi thực sự mang thai, truyền ra ngoài sẽ thành chuyện bệ hạ vì một hoàng tử vô dụng mà bức ép thần tử tuyệt hậu.

Dẫu sao, Tam Hoàng Tử nổi tiếng khét tiếng ăn chơi, nhà họ Phủ lại là gia tộc trung liệt đời đời, biên cương còn đang trông cậy lão Hầu Gia trấn giữ.

Chuyện này trọng đại, mấy bà v.ú đành buông tay, quay về bẩm báo trong cung.

Phủ Tịch vớt Liên Nhi ướt sũng từ giếng lên, hai người ôm chặt như uyên ương bạc mệnh, mắt đỏ ngầu nhìn lão Hầu Gia mà gào thét.

“Người muốn nàng chết, tức là muốn con c.h.ế.t theo!”

Phụ mẫu của hắn run rẩy thở dài, lông mày lão Hầu Gia dường như trắng thêm vài phần, chỉ lắc đầu với gia thần, không nói gì nữa.

Hệ thống thấy nam nữ chính cuối cùng cũng vượt qua cửa tử, liền thở phào, trước khi bỏ đi còn hằn học ném lại một câu.

“Cứ đợi đấy! Ta sẽ sớm tìm người thay thế ngươi!”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com