Hồng Nhan Họa Thủy

Chương 15



9

Ta vội vàng trở về phủ, liền bắt gặp Liên Nhi đang lớn tiếng cãi cọ với Phủ Tịch.

“Thanh Thanh là tỳ nữ lớn lên cùng ta từ nhỏ, sao phu nhân có thể nói bán là bán?”

Nhớ lại lúc ở tửu lâu, Thanh Thanh đã tranh giành với tiểu thư nhà họ Tôn đến mua bánh sen cho tổ mẫu. 

Rõ ràng tiểu thư nhà Tôn đã trả tiền trước, nhưng nàng ta ỷ tửu lâu thuộc sản nghiệp nhà họ Phủ liền gây sự.

Một tỳ nữ nhỏ bé mà dám tranh cãi giữa phố, nếu chuyện này lan ra ngoài, sẽ thành Phủ gia cậy quyền h.i.ế.p người. 

Ta tất nhiên không dung túng, liền gộp cả thù mới lẫn thù cũ, gọi Anh Đào giữ lại, đánh một trận rồi đem bán đi.

“Ta không bán nàng ta, chẳng biết Phủ gia sẽ còn gọi ai vào cung để cầu xin nữa.”

Giọng ta lạnh lùng, lần đầu tiên trực tiếp đối đầu với bọn họ.

“Phủ lang, chàng có biết không, một tỳ nữ nhỏ bé lại dám dựa vào thế lực Phủ gia, cả gan lăng mạ tiểu thư đích hệ nhà họ Tôn. 

Họ Tôn gia thế rộng khắp, học trò đầy thiên hạ, đến chàng và ta gặp họ cũng phải nhường vài phần.

Liên Nhi muội tính tình hiền lành, chắc là hạ nhân không nghe lời nàng quản. 

Nếu như vậy, ta đứng ra quản giáo thì có gì sai? 

Huống chi, chàng đã nói chính thê Hầu phủ là ta.”

Liên Nhi tức đến đỏ bừng mặt, chỉ biết ôm lấy cánh tay Phủ Tịch mà khóc lóc.

“Thanh Thanh tính tình cứng cỏi, nhưng cũng chỉ vì muốn bảo vệ ta ở hậu viện. 

Dẫu thế, người đã bị đưa đi rồi, nói sai hay không chẳng phải đều do phu nhân định đoạt sao?”

Phủ Tịch lúng túng giữa hai chúng ta, cuối cùng chỉ biết vỗ về Liên Nhi, nhỏ giọng dỗ dành nàng.

“Phu nhân là người rộng lượng, không đời nào cố ý làm khó một tỳ nữ nhỏ. 

Nếu muội cảm thấy cô quạnh, ta sẽ phái thêm vài tỳ nữ đến hầu hạ muội, được không?”

Liên Nhi nghe vậy, lòng như tro tàn, chỉ càng thêm thương tâm tuyệt vọng.

“Phủ lang, giờ ngay cả chàng cũng bị phu nhân che mắt sao? 

Nếu Thanh Thanh thực sự không tốt, vì sao trước đây phu nhân không động vào, mà đợi đến lúc ta mang thai mới làm thế? 

Ta không có người thân cận bên cạnh, lỡ như đồ ăn có lẫn thứ gì, chẳng phải sẽ một xác hai mạng sao!”

Nàng nói chẳng khác nào ám chỉ ta muốn mưu hại nàng, chỉ tiếc Phủ Tịch là một kẻ ngốc.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com