Tuy trong bụng tôi vẫn còn đầy nghi vấn, nhưng sau khi vào phòng thí nghiệm, Kỳ Kỳ trước tiên vặn con ốc ở ổ cắm trong góc phòng, rồi từ phía sau nắp ổ điện tháo ra một thiết bị màu đen cực kỳ nhỏ.
Tuy tôi chưa từng thấy qua, nhưng dựa vào trực giác cũng đoán ra đây là camera lỗ kim.
“Em muốn biết tiến độ thí nghiệm ở đây.”
Kỳ Kỳ giải thích.
Để phòng việc ghi hình lén bị phát hiện, cô ấy sẽ định kỳ thu hồi.
“Chuyện này không đạo đức, đúng không?”
Kỳ Kỳ nói vậy, tôi vội lắc đầu:
“Anh hiểu. Đạo đức là thứ chỉ có thể bàn khi còn cơ sở sinh tồn.”
Cô ấy đáp lại bằng một nụ cười cảm kích.
Sau đó cô ấy bắt đầu tìm gì đó trên bàn.
Tôi đứng một bên không biết phải làm sao.
Dù cửa đã đóng, tôi vẫn không nhịn được nhìn về phía đó.
“Hôm nay sẽ không có ai đến. Bọn họ đều đi dự hôn lễ của em, sau đó được nghỉ nửa ngày. Đây là cơ hội ngàn năm có một.”
Khó trách công ty này hình như không có mấy người.
Chỉ là câu “hôn lễ của em” nghe vẫn hơi ch.ói tai.
Chú rể vốn nên là tôi mới đúng.
“Em đang tìm gì?”
“Một phần nghiên cứu.”
Kỳ Kỳ nói rất ngắn gọn.
Cô ấy không tìm thấy gì trong đống tài liệu trên bàn, bèn bắt đầu lục trong tủ.
Vẫn không tìm được thứ mình muốn.
Cuối cùng ánh mắt cô ấy đặt lên chiếc két mật mã trong góc.
Tôi bước tới quan sát, nói:
“Thông thường loại két mật mã này dùng sáu chữ số. Chỉ được sai ba lần, sau đó sẽ khóa c.h.ế.t và cảnh báo. Em biết mật khẩu không?”
Kỳ Kỳ lắc đầu, đi tới.
Cô ấy suy nghĩ đôi chút, rồi nhập dãy số lên đó, cuối cùng nhấn phím thăng.
“Cạch.”
Không ngờ chỉ một lần đã thành công.
Tôi đứng bên cạnh nhìn rất rõ.
Ý nghĩa của sáu con số kia, suy nghĩ kỹ thì chính là sinh nhật của Kỳ Kỳ.
Nói chính xác hơn, là sinh nhật của “Kỳ Kỳ”.
Trong két bảo mật, một chiếc laptop yên lặng nằm đó.
Kỳ Kỳ lấy nó ra, khởi động máy.
Lại có một lớp mật khẩu chắn trước mặt.
Tôi chú ý tên người dùng là Trương Kiếm.
Lần này cô ấy nhập sinh nhật, nhưng màn hình hiện lỗi.
Kỳ Kỳ thở ra một hơi, đẩy laptop đến trước mặt tôi:
“Giao cho anh.”
Tôi còn hơi mờ mịt:
“Làm gì?”
“Kỹ thuật của anh phá lớp mật khẩu này chắc rất dễ đúng không?”
Tôi dở khóc dở cười:
“Bây giờ biện pháp bảo vệ cấp hệ thống rất nghiêm mật. Không thể nói là không giải được, nhưng anh cần thời gian và công cụ. Không thể lập tức mở khóa.”
“Vậy chúng ta mang nó đi.”
Kỳ Kỳ quyết đoán nói.
Tôi gập máy lại, đang chuẩn bị cùng cô ấy rời đi, bỗng nghe bên ngoài cửa truyền đến một trận ồn ào.
Hai chúng tôi nhìn nhau.
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy vẻ ngoài ý muốn trên mặt Kỳ Kỳ.
Tôi nắm lấy tay cô ấy, kéo cô ấy cúi xuống dưới dãy bàn thí nghiệm phía sau.
Đương nhiên tôi không hy vọng có thể dựa vào cách này để ẩn nấp.
Chỉ mong tìm được cơ hội chuồn ra ngoài, hoặc xông ra ngoài.
“Tít!”
Tiếng quẹt thẻ vang lên.
Cửa phòng thí nghiệm bị mở ra.
Không biết người đi vào là ai.
Nhưng vừa rồi bên ngoài còn có tiếng động, sau khi vào cửa lại trở nên vô cùng yên tĩnh.
Một lát sau mới có động tĩnh.
Một giọng nữ phẫn nộ vang lên:
“Anh làm gì vậy!”
Tôi và Kỳ Kỳ trao đổi ánh mắt, lập tức nhận ra đó là “Kỳ Kỳ”.
Một tiếng cười lạnh truyền đến.
Có một người đàn ông dùng giọng khinh thường nói:
“Sao? Cô trở thành vợ trên danh nghĩa của người khác rồi thì không cho tôi chạm vào cô nữa à?”
“Trương Kiếm, anh đừng quá đáng!”
“Kỳ Kỳ” la lên:
“Tôi có kết hôn hay không không liên quan đến anh, cũng sẽ không có quan hệ gì với anh!”
Hóa ra chiếc laptop trong tay tôi là của người đàn ông này.
Tên Trương Kiếm kia có phần tức giận:
“Lúc trước chúng ta còn tốt đẹp với nhau, cô đâu có nói vậy!”
“Anh-”
“Kỳ Kỳ” kiềm chế cảm xúc, nói:
“Tôi đến không phải để nói chuyện này với anh. Người nhân bản của chú rể kia, là anh lén bố tôi làm, đúng không?”
Trong lòng tôi “lộp bộp” một tiếng.
Cô ta nói rõ ràng chính là tôi.
Tôi cẩn thận nhìn qua khe hở.
Tuy không nhìn thấy rõ dáng vẻ cụ thể của Trương Kiếm, nhưng hắn không cao lắm, đeo một cặp kính gọng mảnh màu đen.
“Đừng nghĩ lừa tôi. Trên cả nước, nơi có thể tạo ra và dám tạo ra người nhân bản chỉ có phòng thí nghiệm này.”
“Kỳ Kỳ” nhấn mạnh.
Lúc này Trương Kiếm mới thừa nhận:
“Không sai, là tôi làm. Nhà họ Hứa đưa một khoản tiền rất lớn, tôi không có lý do gì không nhận.”
“Nhưng chuyện này…”
“Bố tôi đã bước qua ranh giới ấy thì thôi, anh không giống. Anh còn trẻ. Nếu chuyện này bị đ.â.m ra ngoài, đời anh coi như hủy.”
“Kỳ Kỳ” giậm chân nói:
“Hơn nữa ai mà ngờ được người anh nhân bản ra lại yêu đương với người nhân bản của tôi!”
Trương Kiếm mang giọng vui mừng:
“Kỳ Kỳ, quả nhiên cô vẫn quan tâm tôi.”
“Tôi không quan tâm anh. Tôi chỉ để ý bản thân mình!”
“Bố tôi sớm muộn cũng sẽ biết chuyện này. Anh sẽ bị đuổi đi, tôi cũng không thoát khỏi tất cả hiện tại.”
“Lão già đó có danh tiếng trong nước đều nhờ chiếm dụng thành quả nghiên cứu của tôi, còn chỗ nào cũng xem thường tôi.”
“Tôi làm vậy không phải vì tiền, mà là để chứng minh tôi mạnh hơn ông ta!”
Trương Kiếm nghiến răng nghiến lợi nói.
“Tôi biết. Tôi đã khuyên anh bao nhiêu lần rồi. Anh đừng vội, sớm muộn gì cũng có ngày anh ngẩng đầu.”
“Chẳng lẽ tôi trơ mắt nhìn nghiên cứu của mình bị ông ta ăn cắp sao?”
“Kỳ Kỳ, nếu không phải vì cô, tôi chắc chắn đã rời khỏi nơi này rồi. Cô biết lòng tôi mà-”
“Sao anh lại nói đến chuyện này nữa.”
“Kỳ Kỳ” bất mãn nói:
“Tình hình bây giờ rốt cuộc phải làm sao?”
“Chuyện này có gì khó.”
Trương Kiếm hừ một tiếng:
“Qua thêm một thời gian nữa, hai người nhân bản kia tự nhiên sẽ hỏng. Cô cũng có thể nhân cơ hội đó thoát khỏi sự khống chế của bố cô.”
Khi Trương Kiếm nói lời này, tôi cảm nhận được Kỳ Kỳ bên cạnh đang khẽ run.
Không phải sợ hãi.
Mà là một loại phẫn nộ khó tả.
Tôi nhẹ nhàng ôm lấy cô ấy.
Nhưng tôi biết sự an ủi mình có thể cho cô ấy thật sự rất hạn chế.
Dù sao ngay cả bản thân tôi cũng khó giữ nổi.
“Nhưng đến lúc đại hạn của hai người họ tới, tôi cần cô giúp, để bọn họ đến phòng thí nghiệm.”
“Giới hạn vòng đời của người nhân bản, tôi sắp có đột phá rồi. Tôi có thể làm thí nghiệm trên người bọn họ…”
“Kỳ Kỳ” nói:
“Tuy là người nhân bản, nhưng dù sao cũng là thân thể con người sống sờ sờ. Thí nghiệm trên người họ quá tàn nhẫn.”
“Sinh mệnh của bọn họ là do nhà khoa học ban tặng. Cuối cùng hiến thân cho khoa học, cũng xem như c.h.ế.t đúng chỗ.”
“Trong mắt tôi, bọn họ chẳng khác gì chuột bạch.”
Lửa giận trong tôi bùng lên.
Tôi cố hết sức kiềm chế xúc động muốn lao ra.
Lại lo Kỳ Kỳ không nhịn được, tôi nhìn về phía cô ấy.
Ánh mắt cô ấy nhìn tôi lại trở nên kiên định.
Tôi nghĩ trong khoảnh khắc này, hai chúng tôi đã thông qua ánh mắt đạt thành đồng thuận:
Tên này thật sự quá đáng đ.á.n.h.
Mặc cho “Kỳ Kỳ” nhiều lần lo lắng, Trương Kiếm vẫn luôn bình tĩnh tỏ vẻ mọi chuyện không đáng sợ.
Cuối cùng hắn còn buông một câu:
“Cùng lắm thì tôi đưa cô cao chạy xa bay.”
Câu ấy nhận về lời từ chối pha lẫn giễu cợt của cô ta.
“Yên tâm đi. Cô cứ về trước. Trên danh nghĩa cô đã kết hôn, gần đây đừng lộ mặt.”
“Tôi ở đây còn có việc phải bận.”
Trương Kiếm cũng chẳng để ý, khuyên “Kỳ Kỳ” rời đi.
Cửa phòng thí nghiệm lại khép lại lần nữa.
Ban đầu là một khoảng lặng ngắn ngủi.
Sau đó, giọng hắn lạnh lùng vang lên:
“Núp lâu như vậy rồi, còn chưa chịu ra?”
Trong lòng tôi giật thót.
Hóa ra hắn đã sớm phát hiện có người.
Đang nghĩ phải làm sao, Kỳ Kỳ ấn tay tôi lại, lắc đầu với tôi.
Sau đó cô ấy đứng lên.
“Quả nhiên là cô.”
Trương Kiếm nói:
“Tôi biết ngay dáng vẻ ngoan ngoãn hiền lành kia của cô là giả. Cô có thể lừa được lão già đó, nhưng không lừa được tôi.”
“Mấy ngày nay cô cứ thích chạy đến phòng thí nghiệm. Trên danh nghĩa là đến thăm lão già kia, thực tế lại có mục đích khác đúng không?”
“Nếu không phải nhận ra có gì đó không ổn, hôm nay tôi cũng sẽ không quay lại.”
“Nhưng anh đã đuổi cô ta đi.”
Kỳ Kỳ vừa nói vừa đi về phía trước.
Tôi biết cô ấy đang thu hút sự chú ý của hắn để che chở cho tôi.
“Tài liệu của tôi nhìn thì bày lung tung, nhưng thứ nào ở vị trí nào tôi đều biết. Vừa vào cửa đã biết có người từng đến.”
“Tôi để cô ấy đi là vì không muốn cô ấy bị cuốn vào. Cô ấy là một cô gái đơn thuần.”
Lời này nghe có chút buồn cười.
Nhưng Kỳ Kỳ không cười, ngược lại còn tán đồng gật đầu:
“Đúng vậy, cô ta thật sự rất đơn thuần.”
“Cô bề ngoài nhìn vô hại, thật ra phức tạp hơn cô ấy nhiều, cũng nguy hiểm hơn nhiều.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nguy hiểm…”
Kỳ Kỳ nhấm nháp hai chữ ấy trong miệng.
Trên mặt hiện lên nụ cười tự giễu, như thể vừa nghe được một chuyện vô cùng nực cười.
“Tôi biết cô muốn làm gì.”
“Lão già đó chỉ có chút bản lĩnh ấy thôi. Thời gian của cô không còn nhiều nữa.”
Dường như Trương Kiếm luôn lấy việc hạ thấp cha của “Kỳ Kỳ” làm niềm vui.
“Lúc nãy anh nói, vấn đề vòng đời của người nhân bản anh sắp đột phá rồi, là thật sao?”
“Giả đấy. Tôi biết cô ở đây nên cố ý nói như vậy.”
Kỳ Kỳ hé môi, nhưng cuối cùng chẳng nói gì.
“Cô biết khó khăn của người nhân bản là gì không?”
Trương Kiếm nói:
“Là phải để cơ thể nhanh ch.óng phát triển đến trạng thái trưởng thành. Tế bào sinh sôi với tốc độ cao, không thể tránh khỏi việc tuổi thọ ngắn ngủi.”
“Còn một điểm mấu chốt khác, chính là phải phục chế ký ức, tri thức, thậm chí cả tình cảm của bản thể, để hắn nhìn qua giống một con người thật sự.”
“Thực ra vấn đề trước trên kỹ thuật đã có thể kéo dài phần nào. Mấu chốt là vấn đề sau.”
“Bất kể kỹ thuật cao siêu đến đâu cũng không thể sao chép hoàn mỹ, càng không thể tồn tại vĩnh viễn.”
“Một khi chúng suy thoái, người nhân bản sẽ rơi vào trạng thái sa sút trí tuệ hoặc điên loạn.”
“Giống như một cỗ máy tuy vẫn có điện nhưng đã mất chức năng.”
“Đối với người nhân bản mà nói, thời hạn sử dụng đã hết, có thể tuyên bố báo hỏng.”
Lời giải thích này còn chưa kịp để tôi suy nghĩ tiêu hóa, Trương Kiếm lại nói tiếp:
“Cô muốn tiếp tục sống, đúng không?”
“Nếu chỉ nói về việc bảo tồn thân thể thì hoàn toàn không có vấn đề.”
“Nhưng vài tháng nữa, cô sẽ không còn nhớ gì cả, hoàn toàn mất đi ý thức. Kích thích bên ngoài cũng không còn cảm nhận được nữa. Một cái xác biết đi.”
“Khi đó, cô còn xem là đang sống sao?”
Nghĩ kỹ lại, tôi lạnh sống lưng.
Vấn đề này vô cùng tàn nhẫn.
Đặt trước mặt chúng tôi là một câu hỏi lựa chọn.
Các phương án không phải sống và c.h.ế.t.
Cả hai đều là c.h.ế.t.
Khác biệt chỉ là chọn kiểu c.h.ế.t nào mà thôi.
Trong nhất thời, phòng thí nghiệm lặng ngắt như tờ.
“Thật sự… không còn cách nào sao?”
Rất lâu sau, Kỳ Kỳ cuối cùng cũng mở miệng hỏi.
Trương Kiếm ban đầu im lặng một lúc, sau đó nói:
“Không phải hoàn toàn không có cách. Chỉ xem cô có chịu trả giá hay không.”
“Trả giá cái gì?”
“Thân thể của cô.”
Câu này chọc giận Kỳ Kỳ.
Nhưng chưa đợi cô ấy nổi giận, Trương Kiếm đã tự mình cười ha hả.
“Xin lỗi, trước khi mở miệng, tôi không ngờ câu này nghe lại hèn hạ như vậy.”
Trương Kiếm xua tay:
“Tuy các cô giống nhau như đúc, nhưng tôi không có hứng thú với cô. Cô không phải cô ấy thật sự.”
Tôi nấp trong bóng tối suy xét.
Tên này ngược lại đối với “Kỳ Kỳ” đúng là một lòng một dạ.
Ý nghĩ vừa rồi muốn lao ra đ.á.n.h hắn tạm thời bị đè xuống.
Kỳ Kỳ hỏi:
“Vậy câu này của anh có ý gì?”
“Nghiên cứu về cơ thể người nhân bản trưởng thành gần như là mảng trống. Ký ức cũng chỉ có thể sao chép toàn bộ.”
“Tôi có một ý tưởng. Từ trên người cô, tiếp tục sao chép thông tin trong não một lần nữa, rồi sao chép sang thân thể mới.”
“Nhưng hiện tại, ký ức của các cô giống như chữ trên máy tính được in ra giấy, là một chiều.”
“Chữ trên giấy không thể chỉnh sửa. Về mặt kỹ thuật vẫn chưa khả thi.”
“Nhưng thử nghĩ xem, nếu thành công thì sao? Những thân thể khác nhau đều sở hữu cùng một phần ký ức, vậy bọn họ có phải sẽ biến thành một người khác không?”
“Còn nữa, nếu tôi hợp nhất ký ức của những người khác nhau lại với nhau, vậy tương đương với việc trao cho hắn một cuộc đời hoàn toàn khác…”
“Những thí nghiệm này khiến tôi quá phấn khích.”
“Nhưng tôi thiếu mẫu vật…”
“Im miệng! Tuyệt đối không thể!”
Kỳ Kỳ lập tức ngắt lời hắn:
“Loại suy nghĩ này rất biến thái!”
“Trong cách hiểu của tôi, biến thái là lời khen dành cho nhà khoa học. Điều đó chứng minh người ấy không câu nệ khuôn mẫu, tự mở lối đi riêng. Rất nhiều sáng tạo vĩ đại chính là được thực hiện trong sự biến thái.”
Không ngờ Trương Kiếm chẳng những không xấu hổ, trái lại còn vô cùng đắc ý:
“Thử nghĩ mà xem, nếu tôi có thể sao chép hoàn chỉnh tư duy của một người vào những thân thể nhân bản khác nhau…”
“Thậm chí là, tôi có thể hoàn toàn phủ đè nhận thức của một người bình thường, biến hắn thành người mà tôi muốn hắn trở thành…”
“Anh điên rồi!”
Kỳ Kỳ kinh hô.
“Đây không phải điên. Đây là khoa học, cũng là kỳ tích.”
Trương Kiếm nghiêm túc nói.
Nghe hắn nói vậy, tôi ở trong bóng tối trái lại bình tĩnh hơn.
Tôi không có hứng thú với thí nghiệm điên cuồng của hắn.
Nhưng trong lời hắn nói có một điểm khiến tôi rơi vào trầm tư:
Tuy chúng tôi vẫn luôn muốn sống tiếp, nhưng tiêu chuẩn của “sống” rốt cuộc là thân thể được giữ lại, hay ký ức còn tồn tại?
Tuy tôi rất muốn cả hai cùng tồn tại.
Nhưng thân thể hiện tại của tôi vốn chính là “tác phẩm” của người trước mắt này.
Nghĩ đến đây, tôi chậm rãi đứng dậy.
Rõ ràng Trương Kiếm không ngờ ở đây còn có một người khác.
Ban đầu hắn sững ra.
Sau đó chăm chú đ.á.n.h giá gương mặt tôi, hơi mê hoặc.
Ngay sau đó bừng tỉnh:
“Ôi chao, cậu là… kiệt tác của tôi đây mà.”
“Vì lý do bảo mật, tôi và khách hàng trước giờ chưa từng gặp mặt. Từ sau khi giao cậu ra ngoài, tôi cũng chưa từng thấy lại cậu.”
“Chậc chậc, quá xuất sắc rồi.”
Trong miệng hắn tán thưởng, nhưng tôi cảm thấy hắn không phải đang khen tôi.
Hắn đi về phía tôi hai bước.
Nhìn thấy chiếc laptop trong tay tôi, hắn lại dừng chân, cảnh giác hỏi:
“Cậu muốn làm gì?”
Tôi đặt máy tính lên bàn, tay đặt trên đó, bảo đảm mình có thể cầm nó lên bất cứ lúc nào.
Tôi hỏi:
“Thí nghiệm thân thể mà anh vừa nói, tôi đồng ý làm.”
Nghe tôi nói vậy, Trương Kiếm có chút kinh ngạc.
Kỳ Kỳ cũng đột ngột nhìn về phía tôi.
“Tôi sẽ làm vật thí nghiệm của anh. Anh đi cứu cô ấy.”
Tôi nhìn về phía Kỳ Kỳ.
Trên mặt Kỳ Kỳ dâng lên cơn giận:
“Không cho phép anh làm vậy!”
“Có lẽ thí nghiệm sẽ rất thành công, chúng ta đều có thể sống tiếp.”
“Lỡ như thất bại…”
“Em sống không lâu, anh cũng rất nhanh sẽ nghênh đón cái c.h.ế.t.”
Tôi nghiêm túc nói:
“Kỳ Kỳ, anh không phải hành động theo cảm tính. Nếu giữa hai chúng ta chỉ có thể sống một người, anh hy vọng người đó là em.”
“Em không chấp nhận anh làm như vậy, cũng không đáng để anh làm như vậy.”
Giọng Kỳ Kỳ có chút run rẩy.
“Anh biết.”
“Có lẽ em chưa từng thích anh. Dù sao ngay từ đầu mục tiêu của em đã rất rõ ràng.”
Tôi ngẩng đầu nhìn trần nhà:
“Nhưng tâm ý của anh dành cho em rất rõ ràng.”
“Anh thích em, cho nên là anh tự nguyện vì em làm điều gì đó.”
“Chuyện này rất công bằng.”
Kỳ Kỳ còn muốn nói gì đó, nhưng Trương Kiếm đã chen vào:
“Không ngờ người nhân bản còn có tình nghĩa hơn người thật. Quả thật rất cảm động.”
“Nhưng mà…”
Hắn kéo dài giọng:
“Điều này không thể.”
“Vì sao?”
“Lẽ ra tôi nên giả vờ cảm động, sau đó nói với các người rằng chỉ cần có lòng tin thì nhất định sẽ có một kết cục tốt đẹp.”
“Đáng tiếc, thí nghiệm không phải truyện cổ tích.”
“Các người tưởng một hai mẫu vật là có thể tạo ra đột phá khoa học trọng đại sao? Nhân thêm mười lần cũng chưa chắc!”
“Kỹ thuật nhân bản cuối cùng sẽ có ngày đột phá. Nhưng hai người các người…”
Hắn lắc đầu.
Lời hắn sắc bén vô tình, nhưng tôi biết đó là sự thật.
Tôi nhìn về phía Kỳ Kỳ.
Vẻ mặt cô ấy lộ ra một loại mệt mỏi như thể đã buông gánh nặng xuống.
Thấy hai chúng tôi đều ủ rũ cúi đầu, Trương Kiếm cẩn thận hỏi:
“Vậy các người còn nguyện ý giúp tôi thí nghiệm không?”
“Câu kia nói thế nào nhỉ? Người vốn có một lần c.h.ế.t, hoặc nặng tựa Thái Sơn, hoặc nhẹ tựa-”
Tôi trừng hắn một cái.
Hắn biết điều ngậm miệng.
Một lát sau lại nói:
“Vậy các người đi đi. Tôi coi như hôm nay chưa từng xảy ra chuyện gì.”
“Tôi có thể làm.”
Kỳ Kỳ chậm rãi nói.
Mặt Trương Kiếm lộ vẻ vui mừng, xoa xoa tay.
Kỳ Kỳ đi về phía hắn:
“Anh nói cho tôi biết chi tiết thí nghiệm.”
“Không vội, chúng ta còn phải chuẩn bị một vài thứ-”
Hắn còn chưa nói hết, Kỳ Kỳ bất ngờ tung một cú cùi chỏ vào sau gáy hắn.
Trương Kiếm lập tức mềm oặt ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Tôi trợn mắt há mồm.
Mỗi lần ở cạnh Kỳ Kỳ, cô ấy đều văn tĩnh cầm một quyển sách, thỉnh thoảng lộ ra nụ cười e thẹn.
Từ lúc nào thân thủ lại nhanh nhẹn như vậy?
Kỳ Kỳ xoa xoa khuỷu tay, giải thích:
“Đây cũng là thủ đoạn luyện ra để sinh tồn.”
Tôi khâm phục.
Lại không hiểu.
Nếu đã gần như bị Trương Kiếm tuyên án “tử hình”, vậy vì sao còn làm như vậy?
“Ít nhất hiện tại chúng ta vẫn chưa c.h.ế.t.”
“Chỉ cần còn một tia cơ hội sống sót, em không thể nào từ bỏ.”
Kỳ Kỳ nghiến răng nói:
“Mang hắn đi. À đúng rồi, còn cả máy tính của hắn nữa.”