“A Tự!"
Chàng gọi với theo sau lưng ta.
Ta không hề quay đầu lại.
Ta sợ chỉ cần quay đầu một cái, lòng sẽ lại mềm yếu.
【09】
Trở về đô thành nước Tĩnh, Doanh Xuyên đã đứng đợi ta ở cửa thành từ bao giờ.
Thấy ta bình an trở về, hắn rõ ràng trút được gánh nặng trong lòng.
“Thế nào rồi?"
“Chàng ấy đã đồng ý lui binh rồi."
Ta nói.
Doanh Xuyên gật đầu, không hỏi han thêm gì nữa.
Chúng ta sánh bước đi bộ về cung, suốt dọc đường không ai nói một lời nào.
Đến trước cửa tẩm cung, hắn bỗng nhiên nắm lấy tay ta.
“Cảm ơn nàng."
“Cảm ơn ta chuyện gì chứ?"
“Cảm ơn nàng đã lựa chọn ở lại."
Hắn nói, “Bổn vương biết, chuyện này đối với nàng mà nói rất khó khăn."
Ta mỉm cười:
“Đây là lựa chọn của ta, có gì đáng để cảm ơn đâu."
Hắn nhìn ta, ngập ngừng như muốn nói lại thôi.
“Chàng có lời gì thì cứ nói đi."
“Mị Dao c/ó t/hai rồi."
Hắn nói.
Ta sững người.
“Cái gì cơ?"
“Mị Dao c/ó t/hai rồi."
Hắn lặp lại một lần nữa, “Đứa trẻ là của bổn vương."
Đầu óc ta trống rỗng một mảng.
“Chuyện từ bao giờ?"
“Chính là trước khi nàng gả qua đây."
Hắn nói, “Khoảng thời gian đó, bổn vuyên uống say rượu, đã làm càn chuyện sai trái."
Ta nhìn hắn, không biết nên nói gì cho phải.
“Xin lỗi nàng."
Hắn cúi đầu, “Bổn vương không nên giấu giếm nàng."
“Vậy tại sao chàng còn cưới ta?"
Ta hỏi, “Nếu hai người đã có con với nhau rồi, tại sao không trực tiếp cưới nàng ta luôn?"
“Bởi vì phụ vương không đồng ý."
Hắn nói, “Phụ vương thấy cha của Mị Dao quyền thế quá lớn, nếu còn để nàng ta làm Vương phi, ngoại thích chuyên quyền, sẽ không có lợi cho giang sơn xã tắc.
Cho nên người kiên quyết bắt bổn vương phải cưới ái nữ của Đại Yến."
“Cho nên ta trở thành tấm lá chắn cho hai người sao?"
“Không phải vậy đâu."
Hắn vội vã giải thích, “Bổn vương là thật lòng muốn cùng nàng sống quãng đời còn lại cho thật tốt.
Bổn vương nghĩ chỉ cần bổn vương đối xử tốt với nàng, nàng rồi sẽ tha thứ cho bổn vương."
“Tha thứ cho chàng?"
Ta cười, nụ cười đầy vẻ chua chát, “Doanh Xuyên, chàng bảo ta tha thứ cho chàng thế nào đây?
Chàng ngay từ đầu đã lừa dối ta rồi!"
“Xin lỗi nàng."
Hắn lặp đi lặp lại ba chữ này, “Thật sự xin lỗi nàng."
Ta quay người đi, không muốn nhìn mặt hắn nữa.
“Con của Mị Dao tính sao đây?"
“Bổn vương sẽ cho nàng ta một danh phận."
Hắn nói, “Đợi nàng ta hạ sinh đứa trẻ, bổn vương sẽ sắc phong nàng ta làm Trắc phi."
“Còn ta thì sao?"
“Nàng vĩnh viễn là Chính phi của bổn vương."
Hắn nói, “Điều này tuyệt đối không thay đổi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Chính phi?"
Ta cười lạnh, “Một vị Chính phi có tiếng mà không có miếng sao?"
“A Tự..."
“Đừng gọi ta là A Tự."
Ta ngắt lời hắn, “Bây giờ ta không muốn nói chuyện với chàng nữa."
Ta bước vào tẩm cung, đóng sầm cửa phòng lại.
Tựa lưng vào cửa, ta chậm rãi ngồi sụp xuống đất.
Nước mắt âm thầm lăn dài.
Ta tưởng mình đã tìm được chốn dung thân rồi.
Nhưng đến cuối cùng, ta chẳng qua cũng chỉ là một trò cười.
Một trò cười bị tất cả mọi người chung tay lừa dối.
【10】
Những ngày tiếp theo, ta tự nhốt mình trong phòng, không gặp một ai.
Doanh Xuyên có đến vài lần, đều bị ta từ chối tiếp kiến ngoài cửa.
Mị Dao cũng có đến, nói là muốn đương diện tạ lỗi với ta.
Ta không gặp nàng ta.
Ta không biết phải đối mặt với nàng ta thế nào nữa.
Nói nàng ta vô tội sao?
Nhưng nàng ta rõ biết Doanh Xuyên sắp cưới ta, vậy mà vẫn cùng hắn có con với nhau.
Nói nàng ta có lỗi sao?
Nhưng nàng ta và Doanh Xuyên vốn dĩ là thanh mai trúc mã, là chính ta chen chân vào đoạn tình cảm của họ.
Nói đi nói lại, người sai không phải họ, mà là cuộc hôn nhân chính trị này.
Là chính bản thân ta quá mức ngây thơ, cứ nghĩ chỉ cần tận tâm vun vén, là có thể có được hạnh phúc.
Nhưng hiện thực đã vả cho ta một cái bạt tai đau đớn.
Đêm hôm đó, ta thẫn thờ ngồi một mình bên cửa sổ.
Ánh trăng rọi vào, chiếu lên miếng ngọc bội trên bàn.
Đó là bùa hộ mệnh Hạ Lan Từ đưa cho ta.
Ta cầm miếng ngọc bội lên, nhẹ nhàng mơn trớn.
Hạ Lan Từ, chàng bấy giờ đang ở nơi nao?
Chàng có hận ta không?
Hận ta lựa chọn người khác, hận ta phụ mất tấm chân tình của chàng.
“Tiểu thư."
Giọng Thúy Nhi từ ngoài cửa truyền vào, “Có thư gửi cho người ạ."
Ta mở cửa, nhận lấy thư.
Trên phong thư không đề tên người gửi, nhưng nét chữ lại quen thuộc vô cùng.
Là chữ của Hạ Lan Từ.
Ta bóc thư ra, nương theo ánh trăng mà đọc.
“A Tự thân mến:
Ta đã dẫn bộ hạ quay về Đại Yến, bệ hạ nghĩ ta có công hộ quốc, nên không truy cứu tội trạng.
Tuy nhiên lòng ta đã ch/ết, không còn thiết tha như ngày trước nữa.
Ngày hôm nay ta đã dâng sớ lên bệ hạ, xin được điều động ra phương Bắc trấn giữ biên thùy, kiếp này không bước chân vào trung nguyên nửa bước nữa.
Đoạn tình cảm giữa ta và nàng, đến đây là chấm dứt.
Mong nàng trân trọng, vĩnh viễn không phụ lòng nhau.
Hạ Lan Từ b/út ký đoạn tuyệt."
Tay ta run lên bần bật.
Đoạn tuyệt.
Chàng nói đây là thư đoạn tuyệt.
Chàng muốn cùng ta vĩnh viễn không gặp lại nữa.
Ta cầm bức thư, nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn.
Hạ Lan Từ, chàng đúng là đồ ngốc.
Chàng tại sao không thể đợi ta thêm chút nữa chứ?
Tại sao không thể kiên trì thêm chút nữa chứ?
Nhưng ta biết, chính tay ta đã đẩy chàng ra xa.
Là chính ta làm chàng tuyệt vọng.
Ta ngã ngồi trên ghế, mặc cho nước mắt tuôn rơi xối xả.