Hư Không Tháp

Chương 234



Chương 234: Đan dược không tầm thường

“Dịch vụ gì?”

Lục Ly đứng ở cửa, nghi hoặc nhìn tiểu nha hoàn.

Liễu Diệc Huyên mặt hơi đỏ lên, lén lút nhìn vào trong phòng một cái, “Ta, ta có thể vào trong nói không?”

Lục Ly trong lòng có chút tò mò, quay đầu nhìn lại, “Vào đi.”

Liễu Diệc Huyên xoay người đóng cửa phòng lại, đi theo Lục Ly vào trong, lặng lẽ nhìn Lục Ly đang ngồi trên sập mềm, có chút luống cuống tay chân nói: “Thật, thật ra không phải là dịch vụ, ta... ta muốn bán đồ cho tiền bối.”

Nghênh Tiên Lâu quả thực có dịch vụ đặc biệt, cũng rất được các tu hành giả yêu thích, nhưng nàng chỉ là người làm tạp vụ, không hề học những kỹ năng đó. Để có thể khiến Lục Ly mở cửa, nàng đành phải giả làm người cung cấp dịch vụ đặc biệt kia.

Sự thật chứng minh, quả nhiên rất hiệu quả.

Thế nhưng sau khi vào trong, nàng mới đột nhiên phát hiện, ở chung một phòng với một nam tử xa lạ khiến nàng có chút sợ hãi.

“Bán đồ? Bán cái gì?” Lục Ly nghi ngờ hỏi.

Liễu Diệc Huyên nghe vậy vội vàng lấy ra một chiếc bình ngọc nhỏ đưa cho Lục Ly, “Tiền bối, đây, đây là cha ta vô tình nhặt được ở Vô Vọng Sơn. Ông ấy bị nội thương nặng, đang cần chữa trị gấp, người, người xem thử...”

Nàng càng nói càng thấp thỏm, bởi vì cha nàng là Liễu Trường Hà đã cầm đan dược này đi hỏi không biết bao nhiêu người, ngay cả Vạn Bảo Các cũng đã chạy mấy chuyến, nhưng chẳng ai chịu mua.

Hơn nữa lần này Liễu Trường Hà xông vào Vô Vọng Sơn bị yêu thú tập kích, chịu nội thương vô cùng nghiêm trọng, đang cần gấp Dưỡng Nguyên Đan để khôi phục thương thế, cực chẳng đã mới để con gái mình mang đến Nghênh Tiên Lâu thử vận may.

Chỉ tiếc Liễu Diệc Huyên bản tính nhát gan, nhìn ai cũng giống người xấu, cứ do dự mãi mấy ngày không dám lên chào hàng. Thấy thương thế của cha ngày càng nặng, nàng mới lấy hết can đảm tìm đến Lục Ly, người trông không giống người xấu lắm.

Lục Ly nhận lấy bình ngọc xem xét, phát hiện bên trong nằm một viên thuốc đen sì, chẳng có chút linh khí nào, không khỏi nhíu mày, thầm nghĩ đây chẳng phải là đan dược luyện hỏng sao, lắc đầu định trả lại cho Liễu Diệc Huyên.

Thấy Lục Ly lắc đầu, trong lòng Liễu Diệc Huyên không khỏi thắt lại, vội vàng nói: “Tiền bối, người xem kỹ lại lần nữa đi, cha ta nói là nhặt được ở trước một tấm bia đá, biết đâu... biết đâu là thứ từ bí cảnh chảy ra thì sao?”

Nàng ngay cả bí cảnh là gì cũng không hiểu rõ, chỉ là cha bảo sao thì nói vậy.

“Bí cảnh?” Lục Ly kỳ quái nhìn Liễu Diệc Huyên một cái, lại mở nắp bình dùng thần thức cẩn thận dò xét.

Lần dò xét này, trong lòng Lục Ly lập tức dâng lên một sự kinh ngạc. Hắn thế mà lại dò ra được một tia khí thuộc tính hắc ám bên trong đan dược, tia khí này vô cùng yếu ớt, nhưng lại không thể gạt được Lục Ly, người sở hữu linh căn thuộc tính hắc ám.

Lại cẩn thận dò xét lần nữa, Lục Ly phát hiện khí thuộc tính hắc ám bên trong không chỉ có một tia, mà có tới bảy tám tia. Những tia khí thuộc tính hắc ám này tuy không có linh khí, nhưng lại khiến cơ thể hắn có cảm giác khao khát muốn hấp thụ lấy.

Đặc biệt là tòa tế đàn thuộc tính hắc ám thứ chín trong đan điền, giống như đứa trẻ đang đói khát, phù văn ‘Ám’ cổ phác lúc ẩn lúc hiện, dường như đang nói cho Lục Ly biết rằng thứ này rất ngon.

Đây hẳn là một thứ tốt!

Lục Ly trong lòng thầm mừng rỡ, không chút biến sắc đậy nắp bình thuốc lại, nhìn sang Liễu Diệc Huyên, đổi chủ đề hỏi: “Cha ngươi bị nội thương?”

Liễu Diệc Huyên gật đầu, “Ông ấy nói ông ấy bị một con yêu thú đỉnh giai truy sát, đi nhầm vào một sơn cốc, thấy hai con đại yêu đang đánh nhau trong cốc, thế là định trốn trong bóng tối ngư ông đắc lợi, không ngờ lại bị một tảng đá lớn văng trúng ngực...”

Lục Ly nghe xong không khỏi muốn cười.

Theo lời đối phương, Liễu Trường Hà này trước là bị một con yêu thú nhất giai đỉnh phong truy sát đến một sơn cốc, sau đó lại gặp hai con đại yêu không nhìn ra thực lực đang đánh nhau, thế là ôm tâm thái bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau, nào ngờ hai con đại yêu uy mãnh dị thường, trong lúc đánh nhau làm văng đá tảng và bùn đất, vô tình đập ông ta bị trọng thương.

Điều khiến ông ta may mắn là hai con đại yêu đánh nhau kịch liệt, không hề phát hiện ra sự tồn tại của ông ta. Thế nhưng người bị thương nặng như ông ta cũng không dám ở lại lâu, ngay lúc định lén lút rời đi, đột nhiên phát hiện trong bùn đất dưới chân lộ ra một chiếc bình ngọc nhỏ, chắc hẳn là theo bùn đất văng tới.

Liễu Trường Hà còn phát hiện phía xa dường như có một tấm bia đá cao ngất, nhưng vì quá xa nên ông ta không nhìn rõ, thầm than một tiếng ‘xui xẻo’, rồi kéo cái thân xác bị thương nặng rời khỏi Vô Vọng Sơn.

“Tiền bối, đan dược này...” Nói xong, Liễu Diệc Huyên thấp thỏm hỏi.

Lục Ly cười cười, “Đan dược này chỉ là một viên phế đan, nhưng... ta rất đồng cảm với hoàn cảnh của cha ngươi. Như vậy đi, ngươi dẫn ta đi tìm cha ngươi hỏi vài chuyện, coi như là thù lao, ta sẽ mua nó với giá của một viên Dưỡng Nguyên Đan, thế nào?”

Theo lời Liễu Diệc Huyên, Dưỡng Nguyên Đan là loại đan dược tốt nhất để chữa trị nội thương, giá một viên khoảng năm trăm hạ phẩm linh thạch. Đối với Lục Ly hiện tại thì không tính là bao, nhưng đối với cha con nhà họ Liễu lại là cái giá đắt đến mức khó tin, bởi vì tiền lương một tháng của Liễu Diệc Huyên cũng chỉ có vài viên hạ phẩm linh thạch mà thôi.

Nghe vậy, sắc mặt Liễu Diệc Huyên lập tức vui mừng, cung kính hành lễ, “Cảm ơn tiền bối.”

Sau khi giao dịch hoàn tất, Lục Ly liền theo Liễu Diệc Huyên rời khỏi Nghênh Tiên Lâu. Lúc này tuy đêm đã khuya, nhưng Vô Song thành vẫn vô cùng náo nhiệt. Theo Liễu Diệc Huyên rẽ trái rẽ phải trên đường, lại đi vào một con ngõ nhỏ vắng vẻ hồi lâu, hai người cuối cùng dừng lại trước một căn nhà nhỏ không mấy nổi bật ở phía đông thành.

Viện tử không lớn, còn có chút cũ kỹ, trong ba gian nhà đối diện với cổng viện, gian phía đông vẫn còn sáng đèn, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng rên rỉ của một nam tử.

Nghe tiếng, thần sắc Liễu Diệc Huyên có chút đau lòng, nói khẽ một câu “Tiền bối đi theo ta”, rồi dẫn Lục Ly vào trong nhà, lại đẩy cửa vào phòng ngủ phía đông.

Lục Ly vừa nhìn đã thấy một trung niên nam tử gầy gò, mặt mày trắng bệch, nằm trên giường không chút sức lực.

“Cha, vị tiền bối tốt bụng này đã mua viên phế đan đó rồi, lát nữa con sẽ đến Vạn Bảo Các mua Dưỡng Nguyên Đan về cho cha, cha không cần phải chịu khổ nữa.” Liễu Diệc Huyên ngồi bên giường, vẻ mặt đau lòng nhìn Liễu Trường Hà.

Liễu Trường Hà lúc này mới chậm rãi mở mắt, yếu ớt nhìn về phía Lục Ly, vô lực nói: “Cảm, cảm ơn.”

Lục Ly lắc đầu, xem ra bây giờ không thích hợp để hỏi quá nhiều, bèn bước tới nhìn Liễu Trường Hà một cái, “Hãy dưỡng thương cho tốt đi, đợi khi nào khôi phục rồi đến Nghênh Tiên Lâu tìm ta, ta có vài lời muốn hỏi ngươi. Tất nhiên... ngươi có thể không đến, nhưng mà, linh thạch của ta sẽ không tiêu tốn vô ích đâu.”

Nói xong, hắn gật đầu với Liễu Diệc Huyên, ra khỏi phòng, thân hình lóe lên rồi biến mất trong màn đêm.

Nghênh Tiên Lâu.

“Đan dược này lại đáng sợ đến vậy!”

Trong Thời Gian Điện, Lục Ly nhìn vòng thứ nhất của đạo cơ thuộc tính hắc ám đã hoàn toàn ngưng thực với vẻ mặt kinh hãi, chấn động không gì sánh bằng. Theo tính toán ban đầu của hắn, nếu dựa vào tu luyện bình thường, muốn ngưng thực hoàn toàn một vòng ít nhất phải mất bốn năm năm ở thế giới bên ngoài, tương đương bốn năm mươi năm trong Thời Gian Điện.

Không ngờ chỉ với bảy tám tia hắc khí không mấy nổi bật đó, đã khiến hắn ngưng thực hoàn toàn tầng thứ nhất của đạo cơ thuộc tính hắc ám, tiết kiệm được bốn năm năm khổ tu.

Nếu hắn là đơn linh căn thuộc tính hắc ám, thì đến bước này đã coi như bước vào sơ kỳ Tiểu thành rồi.

Cầm bình ngọc xem đi xem lại, Lục Ly đứng dậy với vẻ chưa thỏa mãn, ánh mắt lóe lên, “Xem ra, trong sơn cốc thần bí kia, ẩn chứa huyền cơ rất lớn...”