Hư Không Tháp

Chương 251



Chương 251: Đại ca, huynh thật lợi hại

Ngoài cửa phòng.

“Tiểu nha đầu, ta thấy ngươi tốt nhất nên đi theo chúng ta ngay bây giờ. Ở Nam Thành này, Hổ Nha Bang bọn ta chính là trời, không ai có thể cứu được ngươi đâu. Ngươi làm vậy cũng chỉ là chuốc lấy khổ sở cho cái gọi là ‘sư phụ’ của ngươi mà thôi.”

Năm tên hắc y nhân trùm kín mặt mũi, khoác áo choàng đen đang vây chặt Tiêu Linh trước cửa phòng Lục Ly. Tên cầm đầu khoanh tay trước ngực, ‘tốt bụng’ khuyên nhủ.

Kẻ này chính là Doãn Hải, người được Hổ Nha Bang phái tới để hỗ trợ Giải Hồng. Tuy nhiên, sau khi gõ cửa phòng Tiêu Linh, hắn mới phát hiện ra tu vi của nàng đã đạt tới Luyện Khí cửu trọng, chỉ thấp hơn hắn đúng một tầng.

Bốn tên đi cùng hắn chỉ có tu vi Luyện Khí lục trọng, nếu thực sự động thủ cướp người, chắc chắn sẽ gây ra động tĩnh cực lớn. May mà cô nương này còn biết điều, chỉ nói: Để ta cáo biệt sư phụ một tiếng rồi sẽ đi theo các ngươi.

Thế nên, hắn mới đi theo Tiêu Linh tới tận cửa phòng Lục Ly.

Trong năm tên hắc y nhân, ngoài Doãn Hải cầm đầu, còn có một kẻ vô cùng nổi bật. Hắn cao lớn vạm vỡ, vai rộng eo tròn, đôi chân và cánh tay thô kệch như muốn làm bục cả bộ hắc y đang mặc.

Tuy nhiên, kẻ này không hề chen lên phía trước mà chỉ khoanh tay dựa vào bức tường phía sau, mũ trùm thấp xuống, không biết đang suy tính điều gì.

“Hắc hắc, tiểu nương tử, lúc trước bảo nàng ở chung với ta thì nàng không chịu, cứ thích giở trò ngang ngược, giờ thì thoải mái rồi chứ?”

Lúc này, một thiếu niên mặc vải thô dáng người gầy gò thấy tên hắc y nhân vạm vỡ dựa vào tường chừa ra một khoảng trống lớn, liền không nhịn được chen lên, cất lời mỉa mai.

Tiêu Linh nghe vậy khẽ nhíu mày, quay người nhìn về phía Giải Hồng, khuôn mặt xinh đẹp lạnh băng nói: “Nếu ngươi còn dám thốt ra lời bẩn thỉu, ta không đảm bảo sẽ không xé nát miệng ngươi đâu.”

“Con tiện nhân, ta thấy ngươi...”

Cạch, đúng lúc đó, cửa phòng đột nhiên được mở ra từ bên trong. Lục Ly đứng trước cửa nhìn thấy cảnh tượng này không khỏi ngẩn người: “Linh Nhi, đây là?”

Tiêu Linh thấy Lục Ly đi ra, lập tức mặt đầy ủy khuất mách tội: “Sư phụ... hắn, bọn họ nói muốn bắt con đi nộp cho cái bang chủ gì đó của bọn chúng...”

Hửm?

Lục Ly nhíu mày, bất chợt nhìn về phía Giải Hồng trong đám đông: “Lại là ngươi!”

Tên Luyện Khí tam trọng nhỏ bé này lại không biết sống chết đến mức này, khiến sát ý trong lòng hắn trào dâng.

Giải Hồng bị Lục Ly nhìn đến mức sống lưng lạnh toát, nhưng thấy Doãn Hải đang ở đây, trong lòng lại có thêm vài phần tự tin, hắn cười khẩy nói:

“Vị huynh đệ này, ta thừa nhận ngươi lợi hại hơn ta đôi chút, nhưng... ngươi có thắng nổi vị đại nhân này không? Ta khuyên ngươi, làm người thì nên khiêm tốn một chút. Bang chủ bọn ta để mắt tới đồ đệ của ngươi, đó là phúc phận của nàng ta, nếu ngươi không biết điều...”

Không ai chú ý tới việc, trong khi Giải Hồng đang thao thao bất tuyệt biểu diễn, tên hắc y nhân vạm vỡ dựa vào bức tường đối diện đã đứng thẳng dậy, sau đó lén lút bước tới hai bước.

Tiếp đó, hắn nắm chặt tay phải thành quyền, gầm lên: “Lão tử đập chết cái loại khốn nạn nhà ngươi!”

Bộp, tên tráng hán đột ngột ra tay, một cú đấm mạnh mẽ giáng thẳng vào sau gáy Giải Hồng. Trong chớp mắt, máu thịt văng tung tóe, cái đầu của Giải Hồng trực tiếp bị nắm đấm to như bao cát của tráng hán đập nát một nửa.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người có mặt tại đó đều sững sờ.

Doãn Hải hoàn hồn lại, đột nhiên nhìn về phía tráng hán, gầm lên: “Mẹ kiếp ngươi đang làm cái gì vậy! Ngươi bị điên à? Ngươi không biết hắn là người của chúng ta sao!”

“Gầm, gầm cái con mẹ ngươi!” Tráng hán giật phăng chiếc mũ trùm ném xuống đất, “Dám chửi đại ca của ta, lão tử đánh chính là kẻ đó!”

Nói đoạn, hắn chạy vội về phía Lục Ly, tiện tay đẩy Tiêu Linh sang một bên: “Đại ca, đệ nhớ huynh muốn chết!”

Lục Ly nhìn gã khổng lồ trước mắt, trong đầu không khỏi vang lên một hồi oanh minh, hắn nắm lấy cánh tay Trần Chung: “Trần, Trần Chung! Là... thực sự là ngươi!”

“Là đệ, chính là đệ đây, Trần Chung to lớn của huynh đây, huynh sờ thử xem...”

Hắn chính là Trần Chung?

Bị Trần Chung đẩy một cái, Tiêu Linh không kịp đề phòng suýt chút nữa ngã nhào xuống đất. Khi hoàn hồn định nổi giận thì thấy cảnh này, nàng lập tức không còn chút khí thế nào, bĩu môi nói: “Hóa ra, cái tên ngốc to xác này chính là Trần Chung.”

“Ơ, đại ca, người đàn bà này là ai vậy?”

“Ngươi...”

Khóe miệng Lục Ly giật giật: “Nàng là đồ đệ của ta, Tiêu Linh. Chuyện chính quan trọng hơn, lát nữa rồi nói chuyện sau.”

Nói xong, Lục Ly lại quét mắt nhìn mấy tên hắc y nhân, ánh mắt dừng lại trên người Doãn Hải cầm đầu: “Ta vốn không muốn động thủ trong thành, nhưng mà...”

Lời còn chưa dứt, khi Doãn Hải còn chưa kịp phản ứng, khí thế quanh người Lục Ly đột ngột bùng nổ, ập tới bốn người như sóng thần cuồn cuộn.

Sắc mặt bốn tên biến đổi dữ dội, Doãn Hải vô cùng kinh hãi, khó khăn kêu lên: “Tha mạng, tiền bối...”

Lời còn chưa dứt, mấy đạo phong nhận sáng loáng đột nhiên bay ra từ trong tay Lục Ly. Hắn chỉ nghe thấy vài tiếng “phập phập” trầm đục, sau đó liền không còn cảm nhận được sự tồn tại của cơ thể mình nữa.

Tiếng “bịch bịch” vang lên, mấy cái đầu vẫn còn đội mũ trùm đen lăn lông lốc trên mặt đất, tiếp đó là những thi thể không đầu đổ ập xuống, máu tươi rỉ ra xèo xèo trên nền đất.

Lục Ly thấy vậy liền vẫy tay từ xa, thu lấy một chiếc túi trữ vật từ trên người một tên, liếc nhìn qua loa, lấy ra vài bình Ngưng Chân Đan rồi tiện tay thu luôn mấy cái xác vào trong túi.

Tiếp đó, chân khí cuộn trào, máu tươi trên mặt đất lập tức bay ngược lên không trung, bị hắn thu vào lòng bàn tay, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành một giọt huyết châu to bằng hạt gạo.

Lục Ly đang định vứt giọt huyết châu đi, không ngờ một bóng đen đột nhiên bay ra từ trong phòng, đậu trên vai hắn rồi thân mật liếm liếm má hắn.

Lục Ly nhíu mày, nghiêng đầu nhìn sang, hóa ra là con chó nhỏ màu đen kia, hắn nhướng mày hỏi: “Ngươi muốn ăn?”

Con chó nhỏ lập tức gật đầu.

Lục Ly trầm ngâm một chút rồi ném giọt huyết châu cho nó. Con chó nhỏ thè lưỡi cuốn giọt huyết châu vào miệng, lại chép chép miệng, vẻ như vẫn còn thòm thèm.

“Đại ca, huynh... huynh cũng quá mạnh rồi!”

Trần Chung dụi dụi mắt, có chút không thể tin nổi. Đó là Tả hộ pháp của Hổ Nha Bang, nghe nói là cao thủ Luyện Khí thập nhất trọng, vậy mà cứ thế biến mất trong nháy mắt?

Tất cả những chuyện này trong mắt hắn cứ như đang nằm mơ vậy.

“Hì hì, sư phụ tất nhiên là lợi hại rồi, đâu như cái tên to xác nhà ngươi, lớn xác như vậy mà chỉ có thực lực Luyện Khí lục trọng.” Tiêu Linh đầy vẻ ngưỡng mộ nói.

“Hắc hắc, dù lợi hại thế nào thì vẫn là đại ca của đệ thôi.” Trần Chung cười khờ khạo.

Lục Ly mỉm cười, hắn phát hiện ra sau mấy năm không gặp, Trần Chung dường như càng ngốc hơn. Hắn không khỏi cảm thán lắc đầu, vỗ vỗ vai Trần Chung: “Vào trong rồi nói.”

Bước vào phòng, cửa phòng đóng lại, hành lang lập tức trở nên tĩnh mịch, như thể mấy kẻ vừa rồi chưa từng xuất hiện.

Trong phòng, thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng cười ngây ngô của Trần Chung và tiếng cảm thán của Lục Ly.

Trần Chung rốt cuộc không có vận may như Lục Ly, cũng không có bảo vật nghịch thiên như bảo tháp, chặng đường đi qua thực sự vô cùng gian nan. Tu hành mười mấy năm mà ngay cả ngưỡng cao giai của Luyện Khí cũng chưa phá được.

Khi Lục Ly hỏi về những chuyện đã trải qua trong những năm qua và tung tích của Lôi Tiểu Mạn cùng nhóm người, Trần Chung nói: Lúc trước sau khi trốn thoát khỏi Lương Châu, để không gây chú ý cho kẻ đứng sau màn, họ đã chọn cách tách nhau ra để trốn.

Sau khi tới Tín Châu, hắn đã tách khỏi mọi người, không biết nhóm người Lôi Tiểu Mạn đã đi đâu, hắn đoán chắc là đã đi cùng Lôi Minh.

Sau đó nữa...