Chương 259: Chưởng khống Hổ Nha bang
Dù rất không muốn tin, nhưng đứng ở phía trước đội ngũ, bọn người Dư Tấn Nghĩa, Hồng Phi, Đồng Thiện cùng Thường Viễn đều nhìn thấy rõ ràng, thủ cấp kia chính là của cựu bang chủ Trần Hạc.
“Đại ca.” Trần Chung đưa thủ cấp cho Lục Ly, sau đó khoanh tay trước ngực, lẳng lặng nhìn xuống đám người phía dưới. Mặc dù tu vi của đa số người ở đây đều cao hơn hắn, nhưng hắn hoàn toàn không hề e sợ.
Lục Ly nhận lấy thủ cấp liếc nhìn một cái, sau đó giơ cao lên, bình thản nói: “Thủ cấp này, hẳn là các ngươi không hề xa lạ. Ta không rõ trong số các ngươi có ai là tử trung của người này hay không, nếu có, ta cho các ngươi thời gian mười nhịp thở để đứng ra, ta đảm bảo sẽ không làm khó các ngươi.”
Nói xong, hắn liền tĩnh lặng chờ đợi.
Lời vừa dứt, đội ngũ xuất hiện một sự xao động nhẹ, có người bắt đầu chậm rãi bước ra khỏi hàng.
Lục Ly không biểu lộ thái độ gì, chỉ để mặc cho những người bước ra đứng sang phía bên phải của ba hàng đội ngũ. Cho đến khi không còn ai bước ra nữa, Lục Ly quét mắt nhìn qua, thế mà có đến tận mười ba người.
Lục Ly gật đầu: “Rất tốt, ta sẽ không để các ngươi phải khó xử.” Ngay sau đó ánh mắt hắn chợt lạnh, tùy ý vung tay lên, hai đạo quang nhận sáng loáng lần lượt thoát tay bay ra.
“Không!”
“A......”
Trong phút chốc, tiếng thét thảm thiết vang lên liên miên bất tuyệt.
Chẳng phải đã nói là không làm khó sao?
Những người ở lại chứng kiến cảnh tượng thảm khốc này đều mặt mày tái mét, thầm tự may mắn vì bản thân đã không đứng ra.
Lục Ly cứ thế đứng lặng yên, cho đến khi tiếng thét thảm hoàn toàn biến mất, hắn mới thở dài một tiếng: “Nói ra có lẽ các ngươi không tin, kỳ thực ta thật sự là một người tốt, đến đây cũng chỉ vì hảo tâm muốn giúp các ngươi trở nên mạnh mẽ, khiến Hổ Nha bang trở nên cường đại hơn mà thôi...
Các ngươi chống đối như vậy, thật sự khiến ta rất khó xử a!”
Mọi người nghe vậy liền đồng loạt quỳ sụp xuống một mảng lớn, tề thanh hô vang: “Bái kiến bang chủ!”
“Hắc hắc, xem ra, các ngươi cũng muốn trở nên mạnh mẽ mà.” Lục Ly thấy vậy rốt cuộc lộ ra một tia tươi cười, sau đó nụ cười thu lại, kéo Trần Chung tới trước mặt, trầm giọng nói với mọi người:
“Mọi người ghi nhớ cho ta, người này tên gọi Trần Chung, là huynh đệ thân thiết của bản tọa. Bản tọa hiện tại phong hắn làm Phó bang chủ Hổ Nha bang, khi bản tọa không có mặt, hắn là người lớn nhất. Kẻ nào dám đối với Trần Chung bằng mặt không bằng lòng, bản tọa nhất định khiến kẻ đó sống không được, chết không xong! Đã nhớ kỹ chưa!”
“Rõ, bang chủ!” Mọi người lại một lần nữa đồng thanh hô lớn.
Thấy đã hỏa hầu đã đủ, Lục Ly mới để mọi người đứng dậy, sau đó gọi ba người đứng đầu hàng cùng Thường Viễn vào trong đại điện, Trần Chung cũng đi theo vào trong.
Vào đến đại điện, Lục Ly cũng không ngồi, quay người lại quét mắt nhìn qua bốn người, sau đó lấy ra một chiếc hộp gỗ đàn hương, từ bên trong lấy ra bốn viên trứng trùng đặt trong lòng bàn tay:
“Ăn nó đi, trong vòng hai năm xem biểu hiện của các ngươi, nếu Trần Chung hài lòng, hắn sẽ giúp các ngươi lấy chúng ra.”
Nếu mẫu trùng không xao động, trứng của Thực Tâm Trùng này có thời gian tiềm phục là hai năm, trong thời gian đó chỉ cần gọi mẫu trùng ra là có thể hút trứng trùng ra ngoài.
Bốn người nghe vậy đều lộ vẻ mặt đắng chát, nhưng tính mạng đang nằm trong tay người khác, bọn họ cũng chỉ đành nhắm mắt nuốt trứng trùng xuống. Lục Ly hài lòng gật đầu, nhìn về phía ba người Dư Tấn Nghĩa: “Rất tốt, từ nay về sau, ba người các ngươi chính là Hộ pháp của Hổ Nha bang.”
“Tạ ơn bang chủ!”
Ba người biết rằng, tuy bọn họ phải trả một cái giá nhất định, nhưng lần này là thật sự có địa vị rồi. Hơn nữa Lục Ly so với Trần Hạc kia không biết mạnh hơn bao nhiêu lần, tương lai Hổ Nha bang này nhất định sẽ hùng bá Vô Song thành, lựa chọn như vậy chưa chắc đã là chịu thiệt.
Thấy vậy, Thường Viễn cũng không nhịn được lộ ra ánh mắt mong chờ.
Hắn cũng đã ăn Thực Tâm Trùng, điều đó đại biểu hắn cũng đã trở thành người cốt cán, cho nên... Thường Viễn rất muốn biết, vị tân bang chủ này sẽ sắp xếp cho mình chức vụ gì.
Thấy Thường Viễn nhìn sang, Lục Ly nhẹ nhàng vỗ vỗ vai hắn: “Tiểu tử ngươi, tuy có chút lươn lẹo, nhưng... bản tọa rất tán thưởng ngươi. Cứ phong ngươi làm Tổng quản Hổ Nha bang đi, phụ trách hiệp trợ Trần Chung xử lý một số việc vặt vãnh. Nếu làm tốt, không thiếu được chỗ tốt cho ngươi, còn nếu ôm tâm lý cầu may, dương phụng âm vi...”
“Tạ ơn bang chủ, tạ ơn bang chủ! Thường Viễn xin thề với trời, đời này tuyệt không phản bội bang chủ và phó bang chủ, nếu vi phạm lời thề này, sẽ bị tâm ma tiêu diệt!” Thường Viễn nghe xong liền trực tiếp quỳ sụp xuống, giơ tay lập hạ thiên đạo thệ ngôn.
Trước đây hắn căn bản không được trọng dụng, uổng công có một bầu nhiệt huyết nhưng không có nơi thi triển, hiện tại đột nhiên từ kẻ trông cửa biến thành tổng quản, hắn dứt khoát liều mạng một phen.
Thấy tình huống này, bọn người Lục Ly đều ngẩn ra một chút. Thiên đạo thệ ngôn cái thứ này không phải là thứ có thể tùy tiện lập bừa, đặc biệt là loại thề thốt cả đời như thế này.
Tuy không nhất định sẽ mất mạng ngay tại chỗ, nhưng sau khi vi phạm tuyệt đối sẽ khiến tu hành không thể tiến thêm nửa bước, đồng thời bị tâm ma quấn thân.
Kẻ dám lập thiên đạo thệ ngôn không ngoài hai loại người: một loại là kẻ liều mạng tự nhận thấy con đường tu hành đã đến tận cùng, dù có vi phạm cũng chỉ là tổn thất tu vi, hóa thành phàm nhân điên điên khùng khùng sống nốt quãng đời còn lại; loại còn lại là kẻ có lòng tin tuyệt đối vào bản thân, nhất định sẽ tuân thủ lời thề mình đã lập mà không để xảy ra bất kỳ sai sót nào, như vậy vừa khiến người khác yên tâm, lại không ảnh hưởng đến tu hành.
Lục Ly có chút không chắc đối phương thuộc loại nào, hắn nhìn chằm chằm vào Thường Viễn một hồi, sau đó chộp lấy cổ tay đối phương, thần thức kèm theo chân nguyên du tẩu một vòng trong khí mạch của Thường Viễn:
“Tứ linh căn, ngươi nói xem... ta có nên tin ngươi không?”
Tứ linh căn, thiên phú này không hề tốt, nếu không có cơ duyên đặc biệt, ở những nơi như Tinh Vân quốc này cả đời cũng không thể Trúc Cơ.
Thấy Lục Ly lập tức dò ra linh căn của mình, Thường Viễn càng thêm chấn kinh, thiếu niên thoạt nhìn không lớn hơn mình bao nhiêu tuổi này thế mà lại là cao thủ Trúc Cơ!
Hắn cúi đầu cố gắng thu lại vẻ mặt không đứng đắn thường ngày, nghiêm túc nói: “Bang chủ nên tin tưởng ta, ta cảm thấy, đời này ta có thể Trúc Cơ.”
“Tốt!”
Lục Ly gật đầu: “Ta cho ngươi cơ hội này!”
Nói đoạn, hắn trực tiếp lấy mẫu trùng từ trong hộp gỗ ra, đặt vào miệng Thường Viễn để hút trứng trùng ra ngoài, rồi vỗ vai hắn: “Thể hiện cho tốt, Lục Ly ta sẽ không bạc đãi người mình, nhưng nếu ngươi vi phạm lời thề, thì cho dù ngươi có biến thành phế nhân, ta cũng sẽ không tha cho ngươi.”
“Thuộc hạ ghi nhớ!”
Thường Viễn biết, cho đến lúc này, mình mới thực sự được tiếp nhận.
Thấy vậy, ba người Dư Tấn Nghĩa cũng có chút rục rịch, Lục Ly cũng nhìn ra được. Tuy nhiên ba người bọn họ dù đã là Luyện Khí cửu trọng, nhưng tuổi tác hơi lớn, Lục Ly liền không cho bọn họ cơ hội lập thệ, nói thẳng chỉ cần bọn họ biểu hiện tốt, hai năm sau sẽ không dùng độc trùng khống chế bọn họ nữa.
Ba người lập tức đại hỉ, đồng loạt khom lưng tạ ơn.
Sau một hồi bận rộn, Hổ Nha bang này xem như đã hoàn toàn bị chưởng khống.
Lục Ly vốn dĩ chỉ là làm bước đệm cho Trần Chung mà thôi, bản thân hắn không có tâm trí làm bang chủ, thấy đã ổn thỏa liền rút lui, giao đại điện lại cho Trần Chung và Thường Viễn.
Trần Chung cũng không khách khí, ngồi oai vệ trên vị trí chủ tọa, tiếng vang như sấm thét gọi ba người: “Lại đây, ai nói cho ta biết, cái Cẩu Nha bang này là tình hình thế nào!”
“Phó bang chủ, là Hổ Nha, Hổ Nha...” Khóe mắt Thường Viễn giật giật, nháy mắt ra hiệu nói.
Ngoài điện, Lục Ly đột nhiên loạng choạng một cái, lắc đầu, cười khổ mà rời đi...